Yêu Quái Kỳ Đàm

Chương 14: Chương 14: Chung Khuê




CHƯƠNG 13: CHUNG KHUÊ

Đêm dài nhân tĩnh, thế giới đều ngủ say, im lặng đến ngay cả tiếng kim rơi đều nhất thanh nhị sở.

Phù ──

Ngôn Thâm mạnh mở mắt ra, tuy rằng mở mắt ra lại cái gì cũng không nhìn thấy, cũng không nghe được tiếng thở dốc bản thân đủ để đánh thức người khác.

Thân thể cậu trong nháy mắt không thể động đậy, cậu bất lực chờ đợi khôi phục tri giác.

Thẳng đến tay có thể động, mới che mặt mình.

Nhẹ nhàng khóc.

Ác mộng.

Nội dung giấc mơ đã quên, chỉ biết là rất bi thương rất bi thương.

Bi thương đến cậu không thể động đậy, bi thương đến cậu không thể hô hấp, bi thương đến cậu chỉ có thể dùng khóc đến biểu đạt cảm xúc.

Hồ ly, cứu ta.

Cậu vô thanh phát ra tiếng cầu cứu, toàn thân vô lực.

[Làm gì rồi! Trời còn chưa sáng, nháo cái gì nháo a ! ] hồ ly như là tâm linh tương thông, tỉnh lại, miệng nhiễu lẩm bẩm. Y ngồi dậy, nhìn thấy Ngôn Thâm bất lực khóc, vốn muốn trách cứ lời nói toàn bộ nói không nên lời.

[Sao thế?] Đẩy tay Ngôn Thâm che mặt, mặt đối mặt nhìn cậu.

“Mơ ác mộng…” Ngôn Thâm nức nở, mông mông lung lung nhìn hồ ly, rốt cục an tâm lại.

[Lại mơ ác mộng?] Hồ ly hoang mang, Ngôn Thâm một đoạn thời gian rất dài không mơ ác mộng, còn tưởng rằng cậu đã không còn bị ác mộng bừng tỉnh.

“Hồ ly, ” Ngôn Thâm vươn tay ôm lấy hồ ly lông xù, nhẹ nhàng nói, “Để ta ôm một chút.” Cảm giác rất an tâm.

[Rất nóng đó.] Hồ ly than thở, ỡm ờ, để cho cậu ôm.

“Ngươi không rời ta, đúng không?” Ngôn Thâm hỏi.

[Sao nữa? ] Hồ ly tức giận hỏi cậu.

“Ta bị thương ngươi sẽ rất đau, đúng không?”

[Rồi sao?]

“Chúng ta là gắn bó không thể phân, đúng không?”

[Lại sao nữa? Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?] Hồ ly bắt đầu tức giận, tức giận mà đối diện Ngôn Thâm.

“Ta thích ngươi.” Ngôn Thâm lộ ra chua xót lại ôn nhu mỉm cười. Cậu chỉ là muốn nói, cậu thích y.

Hồ ly mặt đỏ lên, [Lại, lại sao rồi?] Ngay cả nói cũng nói không rõ.

“Không sao. Ta chỉ là hy vọng ngươi biết rõ, ta thích ngươi.” Ngôn Thâm cúi người trên trán hồ ly nhẹ nhàng một nụ hôn, lại xoa xoa đầu lông xù của y.

[Ngươi phát sốt a!] Hồ ly thẹn thùng kêu, trong lòng lại cực hỉ.

“Có lẽ đi.” Ngôn Thâm vô lực cười, sắc mặt dị thường tái nhợt. “Ngủ đi.” Nhắm mắt lại, lại một đêm không ngủ.

Chung Khuê cùng Ngôn Thâm mặt đối mặt, song song không nói gì, trong không khí tràn ngập một cỗ quỷ dị. Ngay cả hồ ly đều im lặng ở ngoài cửa chờ.

“Anh đem anh ta tách ra, là muốn một chọi một theo tôi chơi huynh đệ trừng mắt sao?” Rốt cục, Ngôn Thâm tự giễu mở miệng.

Chung Khuê cười khẽ, “Rất đáng cười.”

“Cám ơn.”

Chung Khuê thở dài, rốt cục vào đề chính, “Muốn biết chuyện người kia, tốt nhất là để cậu tự mình thể nghiệm.” Hắn cầm ra một phù chú rồi bật lửa. Thiêu đốt.

“Anh không phải là muốn tôi tiến vào hồi ức của anh chứ?” Ngôn Thâm có chút kháng cự, nói thật ra cậu rất không thích tiến vào hồi ức người khác. Kỳ quái là, người có pháp lực đều thích một chiêu này.

“Đây là phương pháp nhanh nhất.” Chung Khuê cười khổ, đem lá bùa đang cháy ném vào tay Ngôn Thâm, “Cẩn thận nóng.” Sau đó cầm.

“Nè…” Giây tiếp theo, hoàn toàn mất đi ý thức.

Sau khi tỉnh lại, đã ở tại một thời không khác.

Ngôn Thâm ngồi tại chỗ lẳng lặng nhìn chuyện phát sinh. Cảnh tượng trước mắt không ngừng biến hóa, tốc độ mặc dù nhanh, cậu lại rõ ràng chuyện gì xảy ra.

Ngay từ đầu, chỉ có một người.

Chung Khuê vốn là đồ đệ Chân Nhân, Chân Nhân thích nhất luyện đan, suốt ngày sa vào nghiên phát (nghiên cứu phát triển) luyện đan thuật mới nhất, chúng đệ tử hắn đều là chuột bạch thí nghiệm.

Thêm Chung Khuê, Chân Nhân tổng cộng có một ngàn đệ tử.

Một ngày, Chân Nhân tìm được phương thuốc Tần Vương trường sinh bất lão, và rồi bắt đầu luyện đan. Vì thỏa mãn đủ loại yêu cầu trên phương thuốc, Chân Nhân liều lĩnh tìm các loại dược liệu hiếm thấy.

Cuối cùng, chỉ thiếu một vị thuốc.

Đêm đó, Chân Nhân kê đơn khiến chúng đệ tử lâm vào hôn mê, một mình một người đem mọi người ném vào trong đan lô.

Bọn họ đến chết đều hôn mê, lẳng lặng bị sư phụ của mình mưu sát.

Ngôn Thâm nhìn xem đầu choáng váng não to ra, cậu dựa ở một bên, muốn nôn.

Chung Khuê trốn ở góc đại sảnh, nhìn mọi chuyện phát sinh, ngày xưa sư huynh đệ bị sư phụ bắt luyện đan, hắn khóc thật sự thảm, lại không dám phát ra âm thanh.

Sau này, Chân Nhân điên rồi, hắn ngày đêm canh giữ bên cạnh đan lô, chờ đợi tiên đan của hắn hoàn thành.

Chung Khuê không dám bước ra, hắn sợ vừa ra, liền bị sư phụ chộp tới luyện đan.

Hai người không ăn không uống, qua bảy ngày.

Chân Nhân rốt cục nhịn không được, lấy ra tiên đan hắn luyện thành, khẩn cấp nuốt vào. Chỉ là, lâu lắm không ăn, đến nỗi tay chân vô lực. Tay vừa trượt, tiên đan lăn một khoảng xa.

Hắn nằm rạp bò tới. Sắp đến tiên đan, chỉ cần hắn vươn tay liền có thể lấy trở về, Chung Khuê rơi lệ đầy mặt, đứng trước mặt hắn, nhìn mặt Chân Nhân kinh ngạc.

Không nghĩ tới còn có cá lọt lưới. Chân Nhân trên mặt biểu tình phảng phất nói như thế.

Chung Khuê khom người, nhặt lên tiên đan dùng sinh mệnh các sư huynh đệ của hắn luyện thành, hắn trả thù nói: “Ta muốn ngươi thương tiếc mà chết.” Một hơi nuốt vào, sinh mệnh các sư huynh đệ của hắn.

“A a a a a a a ──” Chân Nhân kêu thảm, trơ mắt nhìn tiên đan của hắn bị một hơi nuốt vào, tuyệt khí bỏ mình.

Nhìn Chân Nhân chết đi, mục đích của hắn đạt thành, hắn muốn nôn tiên đan ra.

Tiên đan lại sớm trước hắn một bước phát huy công hiệu, hắn chỉ cảm thấy đau, thân thể giống như muốn nổ tung, rất đau.

Lại tỉnh lại, một [Chung Khuê] khác xuất hiện.

[Y] nói: “Ta chính là ngươi, ngươi chính là ta, chúng ta là một đôi gắn bó không thể phân.”

Chung Khuê cùng [Chung Khuê], một ban ngày, một đêm tối. Thiện và ác tuyệt đối.

Vì hai người khác nhau, hắn gọi [Chung Khuê] là Tiểu Khuê, mà [y] gọi hắn là Tiểu Chung.

Ngay từ đầu, tựa như theo như lời Tiểu Khuê, bọn họ là gắn một đôi bó không thể phân. Tiểu Khuê là bằng hữu tốt nhất của hắn, bọn họ cùng nhau sinh hoạt, cùng nhau đối mặt khó khăn.

Bọn họ chạy trốn tới thôn trang dưới chân núi sinh hoạt, người trong thôn đều cho là bọn họ là song sinh tử, nói rằng bọn họ huynh đệ cảm tình thật tốt.

Cứ như vậy cùng nhau sinh hoạt sáu năm hơn.

Chỉ là người lớn tuổi, thì sẽ muốn thành thân, muốn có được con của mình, gia đình thuộc về mình. Hắn đem này ý tưởng nói cho Tiểu Khuê, lại gợi ra phản đối thật lớn của y.

“Không thể! Ngươi là của ta!” Tiểu Khuê kêu to, y đập vỡ toàn bộ bát đĩa trên bàn, còn không cam lòng, bắt đầu phát tiết lên cái bàn.

“Đừng như vậy!” Hắn ngăn cản Tiểu Khuê hung ác, bắt lấy tay y, không nghĩ tới bị bắt ngược lại đưa trên giường.

Tiểu Khuê mất đi lý trí xâm phạm, hắn còn tưởng rằng hắn sẽ chết.

“Ngươi là của ta ! Chúng ta là một đôi gắn bó không thể phân!” Y bắt lấy tóc của hắn, buộc hắn ngưỡng về phía sau, “Mơ tưởng trốn thoát ta!”

Y bẻ gãy hai tay hai chân của hắn, sau đó rời khỏi trong chốc lát lại trở về, ôm hắn đứng trước cửa thôn trang, ngửa mặt lên trời cười to.

“Ngươi xem, ” Cây đuốc trên tay y phóng ra, ngọn lửa nháy mắt tràn ra, tất cả phòng ở đều bị giội dầu, tức tốc thiêu đốt, “Này chính là đại giới ngươi muốn rời khỏi ta.”

A a a a a a a ──

Tiếng kêu thảm thiết nổi lên bốn phía, hắn nắm chặt Tiểu Khuê. Nỉ non: Ta không có…

Cứu cứu ta…

Tiếng kêu cứu càng ngày càng nhiều, tiếng thét chói tai càng ngày càng cao.

“Cứu bọn họ…” Hắn thỉnh cầu. Run rẩy.

“Không có khả năng. Đây là đại giới của ngươi.” Tiểu Khuê cúi đầu hôn khóe môi hắn, “Chúng ta đi thôi.” Cười cười, ôm hắn rời đi.

Trong một đem, thôn trang diệt.

Nhưng mà, này chỉ là bắt đầu.

Tiểu Khuê bên người bắt đầu tụ tập quạ đen, dần dần quạ đen trở thành Thức Thần y để y sai sử. Quạ đen luôn là tốp năm tốp ba đứng ở trước mặt hắn, giám thị nhất cử nhất động của hắn.

Ánh mắt quạ đen màu đen, đặc biệt tà ác, dưới ánh mặt trời lóe ra quang mang.đáng sợ

“Tiểu Chung không thích quạ đen?” Tiểu Khuê biết rõ còn cố hỏi.

Hắn lắc đầu.

“Hay là Tiểu Chung không thích ta?” Gương mặt Tiểu Khuê dữ tợn, chậm rãi tới gần hắn.

Hắn sợ hãi, chậm rãi lui về phía sau.

“Chẳng lẽ Tiểu Chung không thích ta?” Tiểu Khuê mặt vặn vẹo đến đáng sợ, nếu nghe được đáp án y không thích, y có thể sẽ tự tay giết hắn.

Sợ hãi sẽ chết, hắn lựa chọn lắc đầu, phủ định lời nói Tiểu Khuê.

“Rất tốt, rất tốt.” Tiểu Khuê hôn khóe môi hắn, buộc hắn mau ngủ.

Thời gian cực nhanh, thuốc Chân Nhân luyện trường sinh bất lão quả thật hữu hiệu, hắn cùng Tiểu Khuê trải qua rất nhiều triều đại, chưa từng chết già. Rất tịch mịch, cũng rất đáng sợ.

Thời gian dừng lại, vấy bẩn nhân tâm.

Tiểu Khuê từng quậy suy sụp một triều đại, từng dẫn binh giết rất nhiều người, từng hô phong hoán vũ, không ai bì nổi.

Cho dù như vậy, hắn chưa từng nghĩ tới phải rời khỏi y.

Thẳng đến…

Tiểu Chung đầu choáng váng hoa mắt, căn bản không thể tin được hắn nhìn đến cái gì, hắn che miệng, không nhịn được muốn nôn. Nôn đến hồ đồ.

“Ngươi sao có thể…” Sao có thể… ?

Tiểu Khuê đứng lên, ma mị tiếp cận hắn, trên người huyết tinh không che dấu nổi, quần áo nhiễm đầy máu tươi, khóe miệng tất cả cũng đều là máu cùng một ít thịt vụn thật nhỏ. Y cùng quạ đen của y, đang gặm nhắm nhân loại ghét ghét nhất.

“Làm sao?” Tiểu Khuê ngoài ý muốn hỏi, đối hắn vươn tay, hai tay lây dính cũng đều là máu tươi.

Mắt thấy sắp chạm tới hắn, hắn kêu to: “Đừng chạm ta!” Điên cuồng lui về phía sau, thẳng đến không đường có thể đi.

Tiểu Khuê bị hành động của hắn chọc giận, giữ chặt hắn, y dữ tợn nói: “Ngươi lại muốn trốn ta!”

Hắn đã không biết nên nói cái gì, hắn vừa khóc vừa nôn, quần áo Tiểu Khuê dơ bẩn, cho dù vốn đã không sạch sẽ.

“Thậy độc ác… , ” Hắn đẩy ra, “Các ngươi quá độc ác…”

“Không cho đẩy ra!” Tiểu Khuê cưỡng chế bắt lại, buộc hắn đến trước người nọ, “Ngươi muốn ăn tay, hay là ăn chân?” Buộc hắn chọn ăn một bộ phận.

“Ta không cần…”

“Ăn nhanh lên!”

“Ta không cần…”

Chỉ là, hắn vẫn không thắng được Tiểu Khuê, vẫn ăn một bộ phận người nọ.

Hắn cảm giác bản thân biến ô uế, biến đến giống như Tiểu Khuê.

Hắn chịu không nổi.

Cho nên, hắn cùng Tiểu Khuê ngả bài.

“Nếu ngươi là bức ta, ta liền chết cho ngươi xem.” Hắn nói như vậy, sau đó, bất ngờ trốn đi.

Trốn thoát Tiểu Khuê, trốn thoát hết thảy.

Cho dù sứ giả Tiểu Khuê giám thị chính mình như trước, hắn lại cảm thấy tự do. Những con quạ đen đó, cũng không thể động một sợi tóc của hắn.

Sau này, hắn gặp được một vị âm dương sư, cùng hắn bái sư học nghệ, dần dần cũng học xong pháp thuật. Hắn không giống với Tiểu Khuê từ tiên đan luyện ra, hắn học pháp thuật rất vất vả. Ít nhất, hắn cần thời gian một năm, mới phá giải mê cung.

Sau này, hắn gặp được một cô gái, cùng cây kết làm liền cành, còn ở trên núi bọn họ gặp nhau niêm phong phù chú, khiến yêu ma quỷ quái không được hoành hành, để hắn cùng người yêu có thể tự do ở trên núi hành tẩu.

Cô gái kia, chính là bà nội Ngôn Thâm, mẹ Lục Nhân. Ngọn núi kia, cũng chính là ngọn núi lúc trước hồ ly cùng Lục Nhân gặp nhau.

Mà chuyện xà yêu Hứa học đệ trước kia, vốn chỉ là nhạc đệm. Lại không nghĩ rằng, lại biến Ngôn Thâm thành mấu chốt.

“Trời biết, ta có bao nhiêu cao hứng khi gặp con.” Nhảy về hiện thực, Chung Khuê đỡ tay Ngôn Thâm, kích động nói.

“Ông là gia gia của tôi?” Ngôn Thâm trở lại hiện thực, sắc mặt tái nhợt. Không quá chấp nhận sự thật này, vừa mới nhìn được quá nhiều chuyện không thể nhận, cậu đã không rõ ràng, đến tột cùng là không thể nhận chuyện hắn là gia gia cậu, hay là hắn nhân cách phân liệt nghiêm trọng, hay là ăn thịt người sống, hay là…

“Ta biết con có rất nhiều nghi hoặc, nhưng con vừa mới nhìn được, toàn bộ đều là sự thật.” Chung Khuê chân thành nói, kích động nắm đau tay cậu.

[Làm cái quỷ gì! Rất đau đó!] Hồ ly đương nhiên nhảy ra kêu to!

“Cho nên nói, trước ông nói cái gì cô cô là ni cô, ông nội là trụ trì, mẹ là pháp sư, cha là âm dương sư Nhật Bản, người một nhà thừa kế có liên quan chuyện hàng yêu trừ ma. Tất cả đều là gạt người!” Ngôn Thâm đột nhiên nghĩ đến, cậu tốn hai giờ nghe hắn nói một ít việc nhà, toàn bộ đều là hổ lạn ra tới!

“Ta…” Tự biết đuối lý, không nói gì đáp lại.

Ngôn Thâm tức lớn, trong lòng bắt đầu mặc niệm: Một tấc quang âm, một tấc vàng, tấc vàng khó mua tấc quang âm nhưng là lại nghĩ: Chuyện cũng đã phát sinh, cũng không thể vãn hồi rồi, tức giận cũng chỉ sẽ giết chết tế bào não của mình mà thôi.

Nhưng mà, miệng lại nói: “Hồ ly, tới giúp ta đập bẹp ông ta!”

[Này là vinh hạnh của ta!] Hồ ly nói đột ngột tiếng Anh, lộ ra biểu tình thợ săn. Hỏa hồ hừng hực thiêu đốt.

“Nè! Tốt xấu ta cũng là gia gia của con! Cẩn thận thiên lôi đánh chết con.”

“Ông hại người nhà vào nguy hiểm, bảo tôi phục như thế nào! Cha của tôi thiếu chút nữa…” Nói nói bắt đầu nghẹn ngào, cái loại kinh nghiệm đáng sợ này, cho dù chỉ là hồi ức vẫn rất đáng sợ.

“Về chuyện này ta cũng cảm giác có lỗi sâu sắc.” Chung Khuê bắt đầu né tránh hỏa hồ công kích. Ngẫu nhiên cầm ra lá bùa chống cự, lá bùa cùng hồ hỏa chạm vào nhau, sẽ sinh ra hỏa hoa xinh đẹp. Bất quá lúc này không có người thưởng thức. Ngẫu nhiên quạ đen sẽ nhảy ra hỗ trợ, chỉ là nháy mắt trở thành [Điểu a ba] (trung văn: Chim nướng)

Nguyên văn 鸟 ㄚ 巴: ai hiểu dịch dùm mình

“Ông hại chúng tôi trở thành mục tiêu của hắn ta.” Càng nghĩ càng không cam lòng, rõ ràng là lỗi lầm đời trước, tại sao liên lụy đến bọn họ?

“Này chỉ có thể trách nam nhân xúc động, ta nhất thời xúc động, liền có ba của con. Ba của con cũng là nhất thời xúc động, mới có con.” Chung Khuê khó xử cười.

“Đừng lấy ba của tôi so với ông, ba của tôi với ông tên cầm thú này không giống nhau. Ba của tôi theo mẹ tôi là vì yêu, mới có tôi.” Ngôn Thâm nóng giận tuyệt không qua loa, thoạt nhìn uy nghiêm mười phần.

Hồ ly nghĩ rằng: Ai nha, đạp mìn rồi.

“Mà ông, ông chỉ là tên bỏ đi nhát gan. Ông theo bà nội tôi là vì yêu sao?” Ngôn Thâm mắng người đến, là tuyệt không buông tha.

“Đó là không có khả năng.” Chung Khuê tự giễu nở nụ cười, “Ta nào dám yêu người khác? Hắn ta chịu buông tha Lục Từ đã là trong cái rủi có cái may.”

“Ít trốn tránh trách nhiệm.” Ngôn Thâm tiếp tục chỉ trích, “Ngay từ đầu đã biết gánh không được, còn dám để nó phát sinh! Loại hành vi này, cùng dã thú có cái gì khác biệt?!”

Là không khác biệt. Chung Khuê chán ghét bản thân.

[Tại sao ta có một loại cảm giác bị mắng.] Hồ ly nhíu mày. (Bởi vì ngươi chính là dã thú.)

“Nói thật ra, con nên gia nhập câu lạc bộ biện luận.” Chung Khuê thành tâm đề nghị, chỉ là không thích hợp.

“Hồ ly! Thiêu ông ta cho ta !” Lửa. Giận. Thiêu. Đốt.

Tóm lại, sau một trận hỗn chiến, cái nên đốt cũng đốt rụi, ra một đống quạ đen nướng, một phòng mùi khét nướng cùng không khí nóng nảy như trước.

Song phương đều mệt mỏi, mới tạm thời đình chiến.

Ngôn Thâm cùng Chung Khuê ngồi trên sàn nhà, nơi nơi đều là tro tàn cùng chim nướng (tro tàn là Thức Thần, chim nướng là quạ đen), thở hồng hộc.

Hồ ly mặt lộ vẻ hung quang, đang muốn thừa thắng truy kích. Bị Ngôn Thâm áp chế, cậu nói: “Bỏ đi, chúng ta đừng để ý đến ông ta.” Đứng dậy, phủi bụi trên người, chuẩn bị rời đi.

“Đợi đã.” Chung Khuê gọi cậu lại.

Ngôn Thâm nghi hoặc quay đầu, chờ đợi hắn nói.

“Lục Nhân là con trai duy nhất của ta.” Hắn tạm dừng thật lâu, lâu đến mức khiến người tưởng rằng hắn nói xong. Ngôn Thâm khiếp sợ nhìn hắn, lẳng lặng chờ đợi câu tiếp theo, “Lục Tiểu Phiền là con của Tiểu Khuê.”

Hồ ly ở một bên huýt sáo, tâm tính xem kịch vui.

“Con hiểu chưa? Ta biết này rất trái với luân lý, ta hẳn là để con chuẩn bị tâm lý.” Chung Khuê tự cho là giải thích.

“Tôi rất tốt. Cho dù ông đột nhiên nói với tôi ông là cha tôi, tôi cũng sẽ không dao động.” Ngôn Thâm bình tĩnh nói, bình tĩnh đến có chút lạnh mạc.

“Tại sao? Chẳng lẽ con tuyệt không khiếp sợ.” Ngược lại là Chung Khuê không thể hiểu.

“Khiếp sợ lại như thế nào? Tình huống cũng sẽ không bởi vậy mà có bất cứ thay đổi nào. Hay là ông phải bức bách cô cô tôi nhận tổ quy tông, gọi tên biến thái kia là cha?” Ngôn Thâm cười lạnh.

“Con đứa nhỏ này sao lạnh lùng như thế?” Chung Khuê là hoàn toàn không thể hiểu.

[Nè, có thể về nhà ăn cơm chưa?] Hồ ly thấy nhàm chán lười biếng duỗi lưng, thong thả bước đến bên người Ngôn Thâm. Công lực Ngôn Thâm cãi nhau, y mỗi ngày đều lĩnh giáo, căn bản là thờ ơ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.