Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 172: Chương 172: Em rất thông minh, không nên tiếp tục kiên trì






Chị ấy không hề nhắc về chuyện của Diệp Tĩnh Gia, từ sau khi mợ chủ đi, mỗi lân nhắc đến mợ chủ, sẽ bị mắng, bây giờ điều kiêng kị lớn nhất của Hoắc Minh Dương chính là điêu này.

“Được rôi, chị đi ra ngoài đi, tôi sẽ tự chăm sóc.” Tô Thanh Anh không thích chị Tiết, không biết có chuyện gì, luôn cảm thấy chị Tiết dường như rất có ý kiến đối với cô ta.

“Không được, tôi không yên tâm cậu chủ, cậu chủ là do tôi chăm coi lớn lên” Chị Tiết nói, chị làm sao dám để Tô Thanh Anh ở cùng với cậu chủ, ai biết lỡ xảy ra chuyện gì thì sao.

Đọc FULL bộ truyện.

Tô Thanh Anh cũng không thích chị Tiết ra mặt, đây rõ ràng là không biết phải trái.



người khác hài lòng, cô ta cũng không ở trong này để khó chịu.

Quay người rời đi, còn lại một mình chị Tiết ở cạnh Hoắc Đình Sâm.

Chị Tiết không cạnh tranh gì, chị trước đây cứ thế chăm sóc Hoắc Minh Dương, sau này bà chủ chăm sóc, bà chủ cũng chăm sóc cậu chủ rất tốt.

Nhưng bây giờ…

Nghĩ đến Diệp Tĩnh Gia và Tô Thanh Anh, tương phản vô cùng rõ rệt, làm thế nào cũng không thích nổi.

Bà Hoắc nhìn thấy Tô Thanh Anh xuống, dáng vẻ băn khoăn chồng chất, hỏi: “Sao vậy?” “Vừa rồi Đình Thâm, gọi tên Diệp Tĩnh Gia” Cô ta nói xong, cảm thấy sắc mặt bà Hoắc đột nhiên không ổn, nghĩ thâm có phải cô ta lại nói sai rôi hay không: “Dì, dì đừng nghĩ lung tung, con chỉ muốn nói với dì, có phải Đình Thâm đã thích Diệp Tĩnh Gia như vậy không, con đã hết cơ hội rồi…

“Diệp Tĩnh Gia đã rời đi rồi, nhà họ Hoäc sẽ không bao giờ thu nhận người luôn hết lân này đến lần khác từ bỏ nhà họ Hoắc” Ngựa tốt không ăn cỏ cũ, huống chỉ là nhà họ Hoắc.

Nhận được câu trả lời của bà Hoắc, cô ta lập tức vui mừng, dù sao rất nhiều việc, cô ta không thể kiểm soát, càng không thể nắm chắc, ai biết làm thế nào mới có thể làm cho bà Hoắc vui vẻ, ai biết làm thế nào mới có thể làm hài lòng Hoắc Minh Dương.

“Thật ra dì cảm thấy cho dù con làm thế nào cũng được, dì không cân phải nói nhiều làm vướng mắc con” Phải biết rằng rất nhiêu chuyện không cân phải nói rõ ràng: “Phải biết, ở nhà họ Hoắc, tuyệt đối không dung nạp người như Diệp Tĩnh Gia” “Vâng, con biết rồi ạ” Cô ta trả lời, trong lòng có chút hơi không vui: “Con chỉ cảm thấy, nếu không thì để Đình Thâm chọn đi, anh ấy thích gì mới là điều quan trọng nhất” Bà Hoắc nghe thế yên tâm hơn không ít: “Vậy con không cần phải suy nghĩ lung tung nữa, nếu không có con, vốn cũng không tồn tại Diệp Tĩnh Gia” Lúc trước nếu không phải cô dựa vào Tô Thanh Anh, làm sao Hoắc Minh Dương có thể lấy Diệp Tĩnh Gia.

“Thật không ạ?” Cô ta cảm thấy có hy vọng, nhiều lúc, bất kể cô ta nói gì làm gì, cũng không có ích bằng một câu nói của Hoắc Minh Dương, đặc biệt là ở chỗ bà Hoắc.

Bà Hoắc gật đầu, chung quy nhiều lúc, không cách nào có được sự hài lòng, bây giờ bỗng nhiên hài lòng: “Dì cảm thấy có vài việc, cho dù dì không nói, con tự mình cũng có thể cảm nhận được” Bà ta nói xong, để Tô Thanh Anh tự nhận thức, dù sao rất nhiều chuyện phải dựa vào nội tâm của bản thân: “Con cũng biết Hoắc Minh Dương vì con mà trả giá bao nhiêu, hãy tự tin lên.” Bà Hoắc đã nói như thế, Tô Thanh Anh không có lý do gì để phản bác, cô †a vốn cũng không định để Hoắc Minh Dương quay lại với Diệp Tĩnh Gia.



“Không sao, có thể có chuyện gì được” Bây giờ hình như tất cả mọi chuyện không tốt đều biến mất rồi, chỉ còn lại một ít chuyện nhỏ, chỉ là sốt cảm cúm: “Gần đây vất vả quá mức, anh ta có quá nhiều công việc” Tiếp ăn tiếp uống còn phải xử lý công việc xem tài liệu, tự mình xem tài liệu còn uống mấy ly, có thể ổn được sao? “Đừng lừa tôi, không có chuyện gì còn cần anh phải đến nhà họ Hoắc sao?” Diệp Tĩnh Gia cũng không phải người dễ bị lừa, nhanh chóng vạch trần lời nói dối của Lữ Hoàng Trung, ai mà không biết bây giờ cô lo lắng cỡ nào.

“Được được được, biết cô lo lắng, bây giờ cô đừng nghĩ lung tung, không sao mà” Anh ta vội vàng trấn an Diệp Tĩnh Gia, sợ cô cảm xúc kích động, có lúc trấn an một người phụ nữ còn khó hơn bất cứ thứ gì khác.

“Thực sự không sao sao? Anh ấy bình thường luôn đau ốm, cũng không biết chăm sóc bản thân, bây giờ thời tiết thay đổi, sốt nhất định là do mặc quá ít, tự anh ấy cũng không quan tâm…” Không ai nói gì, Diệp Tĩnh Gia một mình nói lải nhải nửa ngày, không có cách nào khiến cô im lặng: “Tùy cô, nhưng tôi muốn khuyên bảo cô một câu, Hoắc Minh Dương bây giờ đã không còn quan hệ gì với cô.” Lời nói của Lữ Hoàng Trung làm Diệp Tĩnh Gia tỉnh táo trở lại, cảm thấy từ khi cơ thể cô bị thương, cả người uể oải, nhiều khi cô nghi ngờ mình bị bệnh thần kinh rồi: “Tôi… tôi bây giờ sao lại như thế này… không thể kiềm chế được bản thân” Người bị tổn thương tất nhiên có lúc sẽ dễ xảy ra tình huống như thế này, Lữ Hoàng Trung là bác sĩ đương nhiên hiểu được, cũng không dám ép buộc Diệp Tĩnh Gia: “Ngày mai phải đi gặp Diệp Bách Nhiên, cô mau đi thu dọn với Diệp Thiến Nhi” Lời này đã nhắc nhở Diệp Tĩnh Gia, cô bây giờ phải sửa soạn, nói cách khác, cô như thế này làm sao có thể đi gặp Bách Thuận.

“Đúng rồi, Thiến Nhi, em mau thử bộ quần áo mới mua hôm nay đi” Cô nói xong vội vàng đi tìm bộ quần áo mới cho Diệp Thiến Nhi, không biết phải làm sao mới tốt, bây giờ nhìn thấy bộ dạng của Diệp Tĩnh Gia, Diệp Thiến Nhi có chút đau lòng: “Chị, chị đừng vội, để em tự tìm” Cô nói xong, Domoto Sakura trực tiếp tìm thấy quần áo: “Hai người tiếp tục như vậy, bác sĩ như tôi không thể nhìn nổi nữa” Trong mắt cô ấy hai người đều cần được điều trị.

Lữ Hoàng Trung lắc lắc đầu với Domoto Sakura, ra hiệu cô ấy đừng xen vào, cô ấy gật đầu: “Các cô… tự mình cũng không trân trọng bản thân, ai có thể trân trọng các cô chứ?” Câu này của cô ấy chẳng phải nói cho mình sao, cô ấy thích Lữ Hoàng Trung như thế, cuối cùng cũng không có được cái gì, chẳng phải không ai trân trọng sao: “Được rồi, Bác sĩ Lữ, anh đi ra ngoài trước đi, tôi thay quần áo cho chị tôi xem” Diệp Thiến Nhi đuổi Lữ Hoàng Trung đi.

Tối nay Domoto Sakura ở đâu và Diệp Thiến Nhi ở đâu, cũng là một vấn đề, Domoto Sakura và Lữ Hoàng Trung đi ra ngoài: “Bác sĩ Lữ, tối nay em và Diệp Thiến Nhi ở đâu?” “Diệp Tĩnh Gia có thể sẽ không để Diệp Thiến Nhi ở một mình, em xem hay là em ở cùng hai người họ đi, có chút khó xử em rồi” Nhà của anh ta rất rộng, nhưng thật ra không có phòng cho khách, bây giờ Domoto Sakura ở đây, chắc chắn ngủ sẽ không thấy thoải mái.

Cô ấy không hề để ý, dù sao đã quen rồi, đi theo bên Lữ Hoàng Trung nhiều đều không được thoải mái: “Em làm việc cùng anh đã lâu chưa từng thấy thoải mái” Câu này có chút mập mờ, nhưng cô ấy dường như không chút nào để ý, thật sự là ở bên cạnh Lữ Hoàng Trung đã gánh chịu đủ loại vất vả “Đừng nói như vậy, anh sẽ rất áy náy, nếu có gì có thể giúp em thì tốt nhất” Anh ta nói xong mỉm cười với cô ấy, luôn cảm thấy bản thân gần đây bất kể làm chuyện gì cũng không thể làm tốt được: “Ừm, em cũng hy vọng có thể giúp được anh” Cô ấy nói xong nở nụ cười, như thể thế này mới có thể gần Lữ Hoàng Trung hơn một chút.

“Tình trạng bệnh của Diệp Thiến Nhỉ có thể kéo dài bao lâu thì kéo dài bấy lâu thôi, anh thấy cô ấy thật sự không muốn điều trị, bản thân cũng đã từ bỏ rồi” Lữ Hoàng Trung tổng hợp tình hình thực tế bây giờ của chính Diệp Thiến Nhi nói.

Dù sao chuyện của Diệp Thiến Nhi nhiêu lúc, không thể xử lý ổn thỏa, cũng không biết là chuyện gì xảy ra, dường như cô ấy luôn sẽ vì chuyện của Diệp Thiến Nhị, làm bản thân thấy rất bất lực: “Em thật sự muốn chữa cho tốt, đây là một thách thức đối với em” “Nhưng em là một bác sĩ, phải tôn trọng nguyện vọng của bệnh nhân” Lữ Hoàng Trung không biết vì sao bỏng nhiên nói thế với cô ấy.

Có chút không hiểu, điều này dường như không phải từ miệng của Lữ Hoàng Trung nói: “Anh cảm thấy vui vẻ là được” Cô ấy đột nhiên không còn cảm tình nhiều với Lữ Hoàng Trung nữa, bây giờ bị buộc chặt, dường như cô ấy làm gì cũng không thể khiến tất cả mọi người hài lòng.

“Em thật sự vì cô ấy, đương nhiên cũng là vì giới y khoa” Ước mơ của Domoto Sakura là làm những gì cô ấy muốn làm bây giờ, nhưng dường như kết quả sự việc luôn trái với ý muốn ban đầu.

“Diệp Thiến Nhi chỉ là một người bình thường, cô ấy không muốn làm chuyện nhân từ lớn như vậy, chỉ muốn cuộc sống nhỏ bé của bản thân thoải mái, anh nói như vậy, chung quy em có thể hiểu chứ” Tất cả vui hay không vui đều được, không có gì có thể thay đổi lập trường hiện tại của Lữ Hoàng Trung Cô ấy cũng hiểu, không kiên trì nữa: “Vậy được, các anh đã chọn như vậy, em không có gì để nói.” Cô ấy cảm thấy bây giờ làm gì cũng không thể làm hài lòng tất cả mọi người, vậy dứt khoát không làm gì cả.

“Em là người thông minh, em nên biết, có kiên trì nữa cũng vô dụng” Anh †a cố ý nói lời này, cố ý khiến Domoto Sakura không thể phản bác, tìm một bậc thang để xuống: “Thật ngưỡng mộ anh che chở như thế cho người phụ nữ đó” Không thể nói rõ Diệp Tĩnh Gia tốt ở đâu, nhưng anh ta cứ dáng vẻ quan tâm thế, khiến Domoto Sakura không thể nói điều gì trái ngược lại.

“Cảm ơn em, thật sự, nếu không có em, không biết lúc nào mới có thể tìm thấy Diệp Thiến Nhi” Lữ Hoàng Trung cảm ơn từ tận đáy lòng.

“Anh thế này là sao? Thay người khác cảm ơn em?” Thật không dám tin, cũng không biết anh ta nghĩ thế nào, có thể làm được nhiều như vậy cũng không dê: “Muốn cảm ơn cũng là chị cô ấy cảm ơn em, anh là thân phận gì chứ?” “Anh nói không lại em, mời em đi ăn ngon được không?” Lữ Hoàng Trung dịu dàng nói với cô ấy.

Điều này làm cô ấy chống đỡ không nổi: “Là mời tôi ăn ngon, hay là có suy nghĩ gì khác?” Cô ấy không chút khách khí cười trêu nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.