Yêu Anh Nhiều Hơn Em Có Thể (Rũ Bóng Nghiêng Chiều)

Chương 47: Chương 47: Em vợ phải gọi là dì




Nghe anh bệnh, bà Chung sai Cúc đem vào một ít trái cây đã xắt. Cô bước vào phòng thì thấy trên bàn có nhiều món ăn bổ dưỡng mà bà Chung đã sai người nấu cho Liên. Cúc không vừa ý nhìn Đạt rồi nói với chị mình.

- Chị ba, mấy món này là má mua để tẩm bổ cho chị, sao chị đem hết vô đây?

Liên bước tới bàn, cô lấy một miếng cam, cô vừa lột vỏ vừa nói với Cúc.

- Anh Đạt đang bệnh nên chị để cho ảnh ăn, chị ăn nhiều rồi, mà chị cũng khỏe rồi nên ăn nữa mà làm chi?

Liên cầm miếng cam tới giường đưa cho Đạt, còn Cúc thì đã ngồi xuống ghế.

- Khỏe gì mà khỏe, chị còn yếu lắm đó. Ở bên đó, chị đau nặng mà người ta toàn cho chị ăn cháo trắng, không bổ dưỡng gì hết. Chị phải ráng ăn thêm để còn có sức mà mau lành bệnh. Lâu lâu mới được về nhà, tranh thủ ăn đi chị. Bữa rước chị về đây, chị ốm nhom ốm nhách, tẩm bổ hổm rày mới có da có thịt chút đỉnh. Chị ăn nhiều coi như dưỡng sức, đặng mai mốt có về bển, người ta có cho nhịn vài bữa không tới nổi kiệt sức.

Mấy lời này của Cúc có khác gì là xách mé Đạt đâu, dù cô không kêu tên chỉ họ nhưng cái ngữ “người ta này”, “người ta nọ” của cô, ai nghe mà không hiểu. Đạt cũng thấy tím ruột bầm gan với cô em vợ này lắm, cũng chẳng phải hiền lành gì, nhưng hoàn cảnh của anh đã như vầy thì anh biết là mình nên nhịn là hơn. Ăn thua với Cúc cũng chẳng được gì mà anh thì đang cần năn nỉ vợ. Con đường làm lành với vợ chẳng dễ dàng gì, nếu bây giờ vì gây với Cúc mà khiến vợ giận thì công sức của anh coi như xong. Thế nên anh cố gắng phản kháng những gì Cúc nói nhưng cũng kiềm chế để mình không nổi giận.

- Cô... – vừa mở miệng định nói thì Đạt kịp nghĩ, gọi Cúc như vậy thì dường như không phải phép và có phần xa cách. Hơn nữa, Liên đang ở ngay đây, dù thế nào, anh cũng phải cho cô thấy thành ý của mình, anh sửa lại cách xưng hô - Dì út, sao dì lại nói như vậy? Đâu phải tui tệ bạc với Liên. Mấy ngày đó, chị của dì rất khó ăn uống, với lại..., - Đạt đang gân cổ để cãi lại Cúc thì anh chợt nhìn qua Liên như chỉ muốn nói với cô, bằng một giọng nhẹ nhàng anh muốn thanh minh cho cô hiểu -... dì tám nói, em đang đau yếu, mấy ngày đầu chỉ nên ăn lạt như vậy thôi, chừng nào em mạnh hẳn thì mới tẩm bổ được.

Cúc nghe xong thì trề môi.

- Hứ. Ai mà tin cho nổi?

Liên lập tức lên tiếng để xoa dịu em mình.

- Thôi mà! Mấy ngày đó, chị cũng có ăn uống được gì đâu, nấu nhiều thì bỏ nhiều chớ ích gì.

Cúc lập tức trợn mắt cãi lại.

- Sao về đây thì chị ăn được. – Đoạn, Cúc liếc về phía Đạt - Nếu chị tui không muốn ăn thì anh phải ép chị tui ăn chớ, chỉ đang đau mà, phải làm sao đặng chỉ ăn chớ. Chị nói không muốn ăn rồi... hổng lẽ... để chị tui nhịn đói luôn sao? Bởi vậy, em mới nói, chỉ có ở nhà mình là tốt nhứt. Còn người ta thì khác, chị mà nói không muốn ăn thì người ta cho nhịn luôn.

- Có chớ, tui có ép cổ ăn mà. Ép dữ lắm thì cổ mới ăn được vài miếng. Dì đâu có biết chị của dì cứng đầu tới cỡ nào đâu, tới thuốc tui cầm trên tay mà cổ còn hất đổ cho được, làm tui giận hết sức. Tui nhứt quyết bắt cổ phải uống cho bằng được mới thôi.

- Vậy rồi anh làm sao để chỉ uống, anh đánh đập hay hăm dọa để ép chị tui uống phải không, a hay là... anh bóp miệng chị tui để đổ thuốc vô, đúng không? Chớ anh thì làm sao mà nhẹ nhàng với chị tui cho được.

Nghe Cúc nói câu này thì Đạt không chịu được mà la lên một tiếng.

- Sao dì lại nghĩ tui thô bạo như vậy? - Đạt la lớn với Cúc để chứng tỏ mình bị oan, rồi anh lại nhìn Liên để nhờ cô minh oan cho mình, giọng anh vô cùng nhỏ nhẹ - Anh đâu có làm vậy, phải không em?

Lời anh nói khẽ như chỉ muốn nói với Liên thôi, cô nhìn anh và nhớ về ngày hôm đó. Anh đã dùng cách của riêng mình mớm thuốc cho cô. Nó không thô bạo như suy nghĩ của Cúc nhưng lại không mấy dịu dàng, tuy vậy, nó vẫn hàm chứa một chút xôn xao khiến trái tim chợt nao nao khi nghĩ tới.

Hơn ai hết, Liên biết anh bị oan vì chính cô cũng từng nghĩ oan anh như thế. Khi cô hất đổ chén thuốc trên tay anh, cô thấy mặt anh đỏ bừng vì giận, lúc anh la lớn, cô cứ nghĩ anh sẽ giáng cho cô một trận nhưng anh lại gọi Nhanh nấu chén thuốc khác. Khi mà cô kiên quyết không uống thuốc thì anh lại kiên trì tìm cách cho cô uống thuốc. Cái cách anh cho cô uống thuốc, chỉ nhớ tới thôi đã thấy xấu hổ muốn chết. Môi kề môi, hơi thở giao hơi thở, từng giọt thuốc từ miệng anh mà chảy thẳng xuống cổ họng.

Liên không thể mở miệng mà nói là anh đã cho cô uống thuốc như thế nào, bởi vì, từ trước tới giờ có ai lại cho người khác uống thuốc bằng kiểu ấy. Là mớm thuốc hay hành động cưỡng đoạt nụ hôn, chỉ có anh mới biết chớ Liên không biết.

Rõ ràng là anh cho cô uống thuốc, cái vị đắng nồng xốc lên tới tận não mà không cách nào né được, khoảnh khắc cô còn nhớ. Nhưng cô cũng không thể quên những gì sau đó, khi thuốc đã hết từ lâu mà miệng anh vẫn không chịu rời. Cô đang giận mà anh cứ quấn lấy môi cô, nhìn anh nhắm mắt, cứ như anh đang thưởng thức món rượu nồng ngây ngất nào đó. Nếu cô không vì ngạt mà bị ho thì chắc gì anh chịu buông cô ra,

Không nhớ thì thôi mà càng nhớ thì càng thêm ngượng. Dù anh nhìn cô nài nỉ nhưng cô chỉ có thể đáp lại bằng cái nhìn im lặng cùng đôi má đỏ bừng bừng.

Thấy Liên không nói, Cúc nghĩ Liên không muốn nói xấu Đạt hay cô sợ anh nên Cúc tự mình suy đoán.

- Khỏi nói, tánh anh của anh tui cũng biết rồi, bữa đó, anh định đánh tui, đánh luôn chị tui rồi còn gì nữa? Sau bữa đó là chị tui đau ốm tới bây giờ.

Cúc càng nói thì anh càng giận trong lòng. Bữa đó, anh có giơ tay lên nhưng chưa hẳn là sẽ đánh Cúc. Dù lúc đó, anh chưa biết mình thương Liên tới đâu nhưng trong lòng anh Liên luôn có một vị trí nhất định. Dù luôn gây khó dễ cho Liên nhưng anh chưa bao giờ muốn mối quan hệ của cả hai phải đi tới cùng đường. Chính vì vậy, anh phải năn nỉ má mình là bà Ngự, để bà cho qua mà không làm lớn chuyện, để Liên không phải đứng giữa mà chịu khổ, để mối quan hệ của hai nhà không thêm rạn nứt. Anh cũng thương Diệp nhưng không thể thẳng tay đánh Cúc để hả giận cho Diệp, đơn giản vì Cúc là em Liên, vậy thì lòng dạ nào có thể vì Diệp mà anh nỡ đánh vợ mình. Hơn nữa, khi Liên bước ra che cho Cúc thì anh đã bỏ tay xuống, vậy mà Cúc lại nói là anh muốn đánh, không chỉ một, mà là cả hai.

Nhưng cái khổ mà Cúc đem tới cho anh đâu chỉ có vậy. Lời Cúc chỉ là suy đoán vô tình, nhưng lại có vài phần là đúng. Nó gợi nhớ về những ngày đã qua, cái ngày anh thật sự thô bạo với cô, điều đó khiến cả hai đều không vui. Đạt nhìn Liên, anh sợ cô sẽ nhớ về những ngày ấy và áp đặt lối suy nghĩ theo kiểu của Cúc lên anh. Anh húng hắng ho khan một tràng thật dài. Liên vội vã vuốt ngực cho anh rồi kêu Cúc ra ngoài cho anh nằm nghỉ. Cúc nhìn Đạt trề môi, cô nhìn thôi là biết anh đang giả bộ nhưng không hiểu sao Liên lại tin. Đạt ho không dứt, mà càng lúc anh ho càng lớn, khiến Liên nghe mà xót xa, thấy Cúc chần chừ, cô lấy tay đẩy Cúc ra ngoài.

Thấy Đạt ho càng lúc càng giống thiệt, Cúc biết mình không thể đôi co với anh nữa, đằng nào thì bây giờ anh đang là người bệnh, đang cần sự yên tĩnh và săn sóc, nên cô nhanh chóng đi ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.