Xuyên Qua Chi Linh Thực Sư

Chương 46: Chương 46: Yêu thú xâm nhập ruộng đồng




Chương 46: Yêu thú xâm nhập ruộng đồng

Edit + Beta: Snail

Hứa Mộc An chần chờ một lát rồi hỏi: “Đời trước có phải huynh chưa cưới vợ đúng không?”

Tiêu Cảnh Đình có chút khó hiểu hỏi lại: “Làm sao em biết?”

“Thoạt nhìn huynh giống như tay mơ ấy.” Hứa Mộc An nói.

Tiêu Cảnh Đình: “...” Cho nên, nói cái gì mà tính tình thay đổi quá nhiều, nguyên chủ không biết nấu ăn, không biết ủ rượu này nọ, kỳ thật đều không phải lý do, kỹ thuật của mình không tốt mới là nguyên nhân khiến Hứa Mộc An nhận ra mình không phải nguyên chủ đi.

“Ta thích đàn ông, không thích phụ nữ, trong thế giới kia của ta, nếu đàn ông và đàn ông ở bên nhau sẽ bị người khác dị nghị, cho nên ta vẫn luôn độc thân.” Tiêu Cảnh Đình giải thích.

Hứa Mộc An không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái nhìn Tiêu Cảnh Đình: “Thế giới của các huynh là như vậy à?”

Tiêu Cảnh Đình gật đầu: “Đúng vậy!”

“Song nhi thì sao?” Hứa Mộc An hỏi.

Tiêu Cảnh Đình lắc đầu đáp: “Thế giới bọn ta không có song nhi.”

Hứa Mộc An đầy kinh ngạc. Tiêu Cảnh Đình nhìn Hứa Mộc An, trong lòng bỗng nhiên có loại cảm giác như trút được gánh nặng, kỳ thật một mình giữ bí mật là một chuyện rất nặng nề, lần này nói ra xong, Tiêu Cảnh Đình chỉ cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Sao lần này em lại đột nhiên trúng xuân dược vậy?” Tiêu Cảnh Đình hỏi.

“Có một loại linh thực tên là Liệt Viêm Thảo có công hiệu tráng dương, ta tình cờ ăn nhầm một gốc thì phát hiện nó có thể đề thăng linh lực, cho nên ta vẫn dùng nó để tăng thực lực lên, trước kia vẫn không có vấn đề gì, lần này ta dùng một gốc Liệt Viêm Thảo biến dị có niên đại rất dài nên mới xảy ra chuyện.” Hứa Mộc An đáp.

Tiêu Cảnh Đình cau mày hỏi: “Có phải loại Liệt Viêm Thảo này có tác dụng phụ gì đó đúng không?”

“Sẽ tổn thương kinh mạch.”

Tiêu Cảnh Đình đen mặt nói: “Tác dụng phụ lớn như vậy mà em còn dám dùng?”

Hứa Mộc An cười cười đáp: “Kinh mạch có thể chậm rãi chăm sóc, sau khi ân cần săn sóc thì kinh mạch còn mở rộng hơn một ít, linh tửu của huynh có thể khôi phục kinh mạch.”

Tiêu Cảnh Đình liếc trắng mắt nói: “Bất kể như thế nào, về sau em đừng dùng loại linh thảo này nữa.”

Hứa Mộc An gật đầu đáp: “Ta biết! Ta đã thăng cấp Luyện Khí tầng bốn, Liệt Viêm Thảo không còn nhiều tác dụng đối với ta nữa.

Tiêu Cảnh Đình: “...”

...

Tiêu Kình Phong và Mộc Thư Vũ dẫn hai đứa nhỏ về tới nhà.

Tiêu Kình Phong nhìn Tiêu Cảnh Đình, mặt ủ mày ê nói: “Đêm qua đồng ruộng bị yêu thú xâm nhập, rất nhiều linh thực bên trong đều bị ăn mất.”

Tiêu Cảnh Đình: “...” Tiêu Cảnh Đình thầm thở dài một hơi trong lòng, quả nhiên vẫn xảy ra chuyện mà! Tuy rằng hắn đã cố hết sức điều chỉnh thời gian linh thực trưởng thành sang ban ngày, Tiêu Kình Phong cũng ra tay giải quyết một ít yêu thú ở gần ruộng, thế nhưng vẫn không ngăn được đám yêu thú chỗ nào cũng nhào vào được này.

“Quên đi, hao tài tiêu tai, tổn thất lớn không?” Tiêu Cảnh Đình hỏi.

“Đại khái tổn thất một nửa, trong bẫy có rơi vào vài con yêu thú cấp hai.” Tiêu Kình Phong nói.

Tiêu Cảnh Đình sờ cằm, thầm nghĩ: Xem ra phải tăng cấp độ của bẫy rập rồi, vốn bẫy rập đã có hơi không đủ dùng. “Đại bá mẫu cho ta mấy mẫu ruộng này thật đúng là dụng tâm lương khổ.”

Mộc Thư Vũ gật đầu đáp: “Chứ gì nữa, người đàn bà ác độc kia rõ ràng muốn mượn đao giết người.” Bởi vì Tiêu Kình Phong bị Liễu Huyền ngấm ngầm mưu tính đến nỗi bị hủy sạch thanh danh nên Mộc Thư Vũ cũng cực kỳ căm ghét Liễu Huyền.

Tiêu Cảnh Đình lắc đầu, nhẹ thở dài một hơi nói: “Được rồi, ta đến ruộng xem xem, có thể bù lại bao nhiêu tổn thất thì cứ bù bấy nhiêu vậy.”

“Ta cũng đi.” Hứa Mộc An nói.

Mộc Thư Vũ nhìn Hứa Mộc An, có hơi ngạc nhiên hỏi: “Mộc An, đệ đến Luyện Khí tầng bốn rồi à?”

Hứa Mộc An gật đầu đáp: “Đúng vậy!”

Mộc Thư Vũ mờ mịt hỏi: “Làm sao đệ thăng cấp được vậy, chẳng lẽ nói...?” lăn giường là được?

Tiêu Cảnh Đình nhìn vẻ mặt mờ mịt của Mộc Thư Vũ bèn kể lại chuyện về Liệt Viêm Thảo.

“Mộc An, đệ liều lĩnh quá.” Tiêu Kình Phong nhíu mày nói.

Hứa Mộc An gật đầu đáp: “Đệ biết, về sau sẽ không vậy nữa.”

...

Yêu thú tàn sát bừa bãi khiến Tiêu Cảnh Đình tổn thất không ít, người trong thôn đều bày tỏ sự “đồng tình sâu sắc” với những tổn thất của Tiêu Cảnh Đình.

Tiêu Cảnh Đình chỉnh lý ruộng đồng một chút, lần này thứ bị hao tổn tương đối nghiêm trọng là hai mẫu ruộng thượng đẳng, tổng cộng hắn có năm mẫu ruộng thượng đẳng, hắn cố ý điều chỉnh thời gian trưởng thành của linh thực trong ruộng nên vẫn còn ba mẫu ruộng không bị gì.

“Tiêu đương gia, đám yêu thú kia đáng ghét quá mà.”

“Đúng vậy! Tiêu đương gia, nếu bán được số linh thực bị tổn thất kia thì năm sáu trăm lượng cũng không thành vấn đề.”

“Tiêu đương gia, nén bi thương, linh thực tổn thất chút thì quên đi, chỉ cần mọi người không sao là tốt rồi.”

“Tiêu đương gia, ruộng này của cậu rất phì nhiêu, chỉ là vị trí không được tốt thôi!”

...

Tiêu Cảnh Đình đối mặt với thôn dân nói nhiều chỉ có thể câm nín mà chống đỡ.

Khưu Lễ đứng ở xa xa nhìn ruộng đồng bị yêu thú tàn sát bừa bãi thì không khỏi có chút vui sướng khi người gặp họa: “Có trồng lại thì thế nào, yêu thú vừa đến, tất cả đều thành toi công.”

“Chứ gì nữa, đám yêu thú vừa kéo đến, tiền hạt giống, phí mời nhân công lúc trước đều đổ sông đổ biển cả.”

Có mấy thôn dân khá là hả hê khi thấy Tiêu Cảnh Đình gặp họa. Khưu Lễ nhìn đám linh thực ngã trái ngã phải kia thì thầm hận yêu thú hạ thủ lưu tình, còn để lại vài mẫu ruộng cho Tiêu Cảnh Đình.

Tiêu Cảnh Đình mang vẻ mặt bình tĩnh thu dọn đồng ruộng hỗn độn, Hứa Mộc An nhìn sắc mặt Tiêu Cảnh Đình an ủi: “Huynh đừng đau lòng.”

Tiêu Cảnh Đình lắc đầu đáp: “Ta không đau lòng, cuộc đời mà, nào có thuận buồm xuôi gió! Chịu thiệt mội chút xem như bài học kinh nghiệm vậy.”

Hứa Mộc An có hơi kinh ngạc nói: “Huynh thật rộng rãi!”

Tiêu Cảnh Đình cười cười, vô luận thế nào thì ruộng đất hiện tại của hắn vẫn tốt hơn nhiều so với lúc hắn vừa tới đây.

Khưu Bạch nhìn cảnh Hứa Mộc An và Tiêu Cảnh Đình khe khẽ thì thầm với nhau, đầu hai người gần như sắp chạm vào nhau, trong lòng cực kỳ ghen ghét.

...

Lý Triết nhìn ruộng, lắc đầu nói: “Mặc dù ruộng tốt, nhưng vị trí này quá tệ, trước đó có hộ dân nọ bao hết mấy mẫu ruộng thượng đẳng kia, kết quả lại bị yêu thú trên núi xuống cắn chết.”

Khưu Lễ đây kinh ngạc nhìn Lý Triết hỏi: “Lý lão, còn có việc này à?”

Lý Triết gật đầu nói: “Đúng vậy! Sau khi yêu thú cắn chết người thì ruộng đất này rất lâu không ai mua, mọi người đều cảm thấy ruộng đất này là điềm xấu.”

Khưu Lễ nhìn Tiêu Cảnh Đình, giả vờ lo lắng nói: “Vậy Tiêu thiếu gia dữ nhiều lành ít rồi.”

“Không hẳn là vậy, Tiêu thiếu gia là linh thực sư cấp bốn, Hứa thiếu cũng đã cấp bốn, huynh trưởng của Tiêu thiếu gia cũng cấp bốn nốt, thực lực mấy người bọn họ mạnh hơn những người năm đó nhiều.”

“Lý lão, Hứa Mộc An cũng là luyện khí sĩ cấp bốn rồi à?” Khưu Bạch nhịn không được hỏi.

Tuy rằng Tiêu Cảnh Đình không nói rõ, nhưng thôn dân dựa vào năng lực làm ruộng của Tiêu Cảnh Đình đã biết đẳng cấp của hắn, nhưng Hứa Mộc An ấy thế mà cũng thành luyện khí sĩ cấp bốn rồi.

Lý Triết gật đầu đáp: “Tuy rằng khí tức có chút không ổn định, nhưng hẳn là luyện khí sĩ cấp bốn rồi, suy cho cùng vẫn đi ra từ đại gia tộc mà!”

Khưu Bạch rất muốn hỏi một câu “Lý lão, có phải ông nhầm rồi không”, có điều cố kỵ địa vị của Lý Triết trong thôn, Khưu Bạch cũng không hỏi ra miệng.

Khưu Bạch nhìn về phía Hứa Mộc An, trong lòng cực kỳ ghen tỵ, Khưu Bạch thầm nghĩ: Hứa Mộc An có thể tấn cấp nhất định là có liên quan đến Tiêu Cảnh Đình, nếu mình theo Tiêu Cảnh Đình thì thực lực nhất định có thể tăng trưởng, đáng tiếc không biết Tiêu Cảnh Đình bị làm sao, hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.