Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 926: Chương 926: Ký sự trêu chọc quỷ (31)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Chúng tôi... Đến thu nhà!"

Đại hán nói đến phần sau lại thẳng tắp sống lưng.

"Cô là con gái bà ta? Vừa vặn, nhanh chóng dẫn mẹ cô đi đi, nhà này, bây giờ là của công ty chúng tôi."

Mẹ Tiêu lấy lại tinh thần, không quản nổi vì sao Sơ Tranh lại có biến hóa lớn như vậy, vội vàng nói: "Không phải, Tranh Tranh, bọn họ chính là kẻ cướp, mẹ bị bọn họ lừa."

Khoảng thời gian này mẹ Tiêu dưỡng bệnh, cũng không thể làm gì.

Mỗi ngày chỉ có thể trò chuyện, tản bộ với người ở gần đây.

Sau đó có một ngày, một người chị em của mẹ Tiêu, lôi kéo bà đi nghe giới thiệu.

Nói là cái gì mà, lợi nhuận cao, không có nguy hiểm.

Bản thân mẹ Tiêu cũng không có nhiều kiến thức, bị những người này tẩy não một phen, liền mơ hồ dấn vào, còn nghe lời những người đó dùng nhà ở thế chấp, vay một khoản tiền.

Kết quả đám người kia chạy trốn, bây giờ mẹ Tiêu không có tiền trả lại, công ty cho vay tới thu nhà để gán nợ.

Công ty cho vay có giấy phép kinh doanh. Mặc dù phương thức thu lại tiền hơi thô lỗ, nhưng người ta hợp lý hợp pháp.

Sơ Tranh bảo mẹ Tiêu đi vào trước.

Mẹ Tiêu có chút bận tâm.

Nhưng Sơ Tranh bày ra dáng vẻ như đã tính trước, mẹ Tiêu chậm rãi đi về phòng.

"Bao nhiêu tiền?"

Đại hán ngờ vực nhìn Sơ Tranh: "Ba mươi vạn."

Sơ Tranh không chút chậm trễ chuyển tiền qua: "Nếu như các người để tôi điều tra ra, là cùng một đám với đám người kia, thì cẩn thận một chút cho tôi."

Đại hán: "..."

Bọn họ thật đúng là —— không phải một đám.

Bọn họ cũng chỉ cần tiền, lấy được tiền, nhóm người này lập tức rút lui.

Sơ Tranh đẩy cửa ra đi vào.

Trước tiên cô mang hành lý vào phòng cất. Chủ yếu là mang Trì Kính về phòng.

"Đợi ở đây, không cho phép đi loạn."

Trì Kính cười: "Được."

Sơ Tranh hôn hắn một cái, đi ra ngoài.

"Tranh Tranh." Mẹ Tiêu lập tức tới: "Thật xin lỗi, mẹ không nghĩ tới sẽ như vậy."

Bây giờ có không ít trường hợp người già bị lừa.

Trình tẩy não của những người kia có thể so với đám bán hàng đa cấp.

Chuyện này cũng không trách được những người già này.

Sơ Tranh không nói gì: "Không sao, bọn họ sẽ không tới nữa."

"Khoản tiền kia..."

"Con sẽ giải quyết."

"Tranh Tranh, con giải quyết như thế nào đây, con vẫn còn đi học, nếu không... Chúng ta bán nhà đi."

"Không cần."

Sơ Tranh bảo mẹ Tiêu yên tâm... Đám người kia sẽ không tới nữa.

Mẹ Tiêu bán tín bán nghi, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng con gái mình.

"Tranh Tranh, sao con lại biến thành thế này?"

"Không đẹp?"

"Đẹp lắm đẹp lắm, rất đẹp..." Mẹ Tiêu khen con gái của mình một phen, lại tựa như nhớ tới cái gì đó: "Đói bụng không, mẹ nấu sủi cảo cho con ăn nhé."

Sơ Tranh không ngăn được bà ấy.

Mẹ Tiêu vào phòng bếp nấu sủi cảo.

Sơ Tranh trở về phòng xem Trì Kính.

Trì Kính nằm trên cái giường hơi nhỏ, đôi chân dài hơi cong, nhìn có chút đáng thương.

Nguyên chủ đi học không ở nhà, nhưng gian phòng rất sạch sẽ, một chút bụi bặm cũng không có, có thể thấy được mẹ Tiêu ngày nào cũng sửa sang quét dọn.

Sơ Tranh nhận được điện thoại của hàng xóm gọi tới, những người này thường xuyên tới nhà, thân thể mẹ Tiêu lại không tốt, hàng xóm sợ xảy ra chuyện, nên gọi điện thoại cho cô về.

Mẹ Tiêu sợ trì hoãn cô học tập, nên chắc chắn sẽ không chủ động gọi cho cô.

Sơ Tranh đi đến bên cạnh Trì Kính, đẩy hắn một cái: "Một con quỷ như anh, giả vờ ngủ cái gì."

Quỷ cần phải ngủ?

Không cần!

"Bảo bảo.".... Cảm xúc của Trì Kính có chút sa sút.

"Anh sao thế, muốn mua gì?" Mua mua mua cái gì cũng mua cho anh, anh đừng giả vờ ủy khuất với em.

Trì Kính đứng lên: "Anh là quỷ."

"Cho nên?"

"Chúng ta ở bên nhau, sẽ có kết quả tốt sao?"

Sơ Tranh ngồi xuống, ấn lấy bả vai hắn vỗ vỗ: "Anh chỉ cần tiếp tục duy trì bình tĩnh, chúng ta sẽ có kết quả tốt."

Trì Kính nhìn Sơ Tranh.

Trong phòng đột nhiên an tĩnh lại.

Trong mắt hai người chỉ có lẫn nhau.

Sơ Tranh cúi người hôn hắn.

"Tranh Tranh, sủi cảo làm xong rồi, mau ăn đi."

Mẹ Tiêu đột nhiên tiến vào, Sơ Tranh lập tức đứng dậy, giống như không có việc gì đi qua, nhận lấy bát chứa sủi cảo.

Trên mặt mẹ Tiêu có ý cười: "Con mau ăn đi."

"Vâng."

Dường như mẹ Tiêu còn đang làm những thứ khác, căn dặn Sơ Tranh nhân lúc còn nóng hãy ăn đi, rất nhanh liền đi ra ngoài.

Sơ Tranh ăn một cái, đột nhiên cảm giác bên cạnh có chút mát mẻ ý, sau đó cả người cô đều bị ôm lấy.

"Bảo bảo, a..."

Trì Kính há miệng chờ đút.

"Em không mang bùa."

"Anh nhìn thấy em mang theo." Trì Kính cọ cọ cổ cô: "Anh muốn ăn."

Sơ Tranh để đũa xuống: "Buông ra. Em đi lấy cho anh."

"Anh lại không có trọng lượng."

Sơ Tranh: "..."

Sơ Tranh liền để Trì Kính treo trên người mình, cô đến rương hành lý lấy bùa ra.

Sơ Tranh muốn dán lên bát.

Trì Kính kéo cô: "Em ăn thêm mấy cái đi, chúng ta mỗi người một nửa."

Sơ Tranh tùy tiện ăn hai cái, sau đó đưa toàn bộ cho Trì Kính.

"Tay nghề của nhạc mẫu thật tốt."

Trì Kính vẫn không quên khen một câu.

"Bà ấy lại không nghe được."

"Em giúp anh nói với nhạc mẫu nha."

"Anh muốn hù chết bà ấy?"

"..."

-

Sơ Tranh điều tra công ty mẹ Tiêu nói một chút, người bị lừa ở cái huyện thành nhỏ này còn không ít.

Số tiền từ mấy vạn đến mấy trăm vạn, không giống nhau.

Bây giờ ôm tiền chạy. Cũng đã báo cảnh sát, nhưng khả năng bắt được là không lớn.

Sơ Tranh chờ mẹ Tiêu ngủ, dẫn Trì Kính ra ngoài, đi đến chỗ trước kia công ty đó thuê lắc lư một vòng, bắt lấy hai con quỷ.

Quỷ biết được nhiều hơn so với con người rất nhiều, Sơ Tranh nghe được từ trong miệng bọn họ không ít tin tức.

Sơ Tranh tra được tin tức cụ thể, trực tiếp nặc danh báo cho cảnh sát.

Cảnh sát rất nhanh bắt được đám người này về quy án.

Bởi vì bắt được kịp thời, nên tiền cướp được vẫn ở đây, sau khi xử án xong, đều trả lại cho mọi người.

Mẹ Tiêu lấy được khoản tiền kia mà vui đến phát khóc.

"Tranh Tranh, chuyện lúc trước, mẹ không biết con giải quyết như thế nào, số tiền này con cầm lấy, nếu như con mượn của người khác, thì nhất định phải nhanh chóng trả lại cho họ."

Sơ Tranh không từ chối.

Quả nhiên mẹ Tiêu lúc này mới yên tâm lại.

"Ôi, đây là con gái của bà à, lớn như vậy rồi sao, đẹp quá!"

"Lần trước gặp còn không phải như vậy, giờ mới qua bao lâu mà đã xinh đẹp như thế."

"Thật có phúc nha."

"Lên đại học rồi đúng không? Lúc nào tốt nghiệp? Có bạn trai chưa? Nếu chưa thì để tôi giới thiệu cho."

Sơ Tranh và mẹ Tiêu vừa đi ra ngoài. Tất nhiên sẽ gặp phải đủ các lời hỏi thăm.

Người trong huyện thành không có nhiều suy nghĩ như thế, Sơ Tranh thay đổi rất lớn, cũng chỉ cảm thấy cô trôi qua rất tốt ở trường học, người xinh đẹp, lại có khí chất, không phải người bình thường có thể so sánh.

Mẹ Tiêu nhã nhặn từ chối hảo ý của mọi người, kéo Sơ Tranh đi lên phía trước: "Tranh Tranh con có bạn trai chưa?"

Sơ Tranh quét mắt nhìn bên cạnh một vòng, Trì Kính cúi đầu, đi ở chỗ thoáng mát, thân ảnh cao lớn mạnh mẽ không khỏi hơi cô đơn.

"Có rồi."

Trì Kính ngẩng đầu nhìn tới.

Sơ Tranh đã nhìn về phía trước.

"Con có bạn trai mẹ cũng không phản đối, nhưng người này, nhất định phải tốt, tốt với con, có tiền hay không cũng không quan trọng."

"Dạ."

"Chợ bán thức ăn bẩn, con chờ ở đây đi, mẹ đi mua."

Mẹ Tiêu kiên trì không cho đi cùng.

Sơ Tranh đành phải ở bên ngoài chờ bà ấy.

Cô đi đến bên cạnh Trì Kính, Trì Kính lập tức nhoài người qua: "Bảo bảo, vừa rồi em giới thiệu anh với nhạc mẫu sao?"

Sơ Tranh dựa vào thân cây đằng sau: "Không có."

"Anh đã nghe thấy được."

"Nghe thấy được còn hỏi."

"Muốn em chính miệng nói nha"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.