Xuyên Đến Bộ Lạc Nguyên Thủy

Chương 172: Chương 172: Quyển 2 - Chương 77: Bận rộn




Ba lô đã làm xong, như vậy kế tiếp chính là chuẩn bị thứ cần mang, muốn mang rất nhiều, Liễu Thư chỉ cảm thấy chính mình mang không đủ đâu, mang không được nhiều lắm. Trừ bỏ mấy tấm da thú cô cảm thấy rất khá, nhưng đối với trong nhà cũng không dùng bao nhiêu ra, cô còn làm rất nhiều xà phòng, tin tưởng hiện tại trừ bỏ bộ lạc Dực Hổ còn không có địa phương nào có thể làm ra xà phòng. Nói đến, đây cũng là một đại đặc sản bộ lạc, cũng không biết có thể đổi dệt thuật cùng người bộ lạc Dực Xà hay không. Đương nhiên cái này không được mà nói, bọn họ còn có đòn sát thủ, không nóng nảy.

Làm xà phòng tốn của cô thời gian hai ngày, phân tro gì đó phải nung chế, còn có dầu trơn này nọ, hơn nữa lần này không phải làm một khối hai khối, đi ngày trao đổi tự nhiên chính là mua bán này nọ, xà phòng cũng chính là làm lượng rất nhiều, cũng phí đi của cô không ít công phu. Đương nhiên hai ngày này cô cũng không phải làm mỗi xà phòng không, còn đào không ít đất sét trở về, đồ gốm này là đại sát khí nhất định phải mang theo, có thể thành công hố được dệt thuật bộ lạc Dực Xà hay không, chỉ có thể dựa vào nó.

Xà phòng làm tốt rồi, vì sợ mùa hè thời tiết nóng hòa tan nó không nói, đặt ở trong gói to chen chúc đi chen chúc lại cũng làm cho bẹp dí. Có lẽ lần đầu tiên giống cái thú nhân thấy xà phòng cũng không ngại, nhưng cô để ý có được không, việc đi buôn bán, phải lấy chất lượng làm tin, bán gì đó tự nhiên cũng phải tận lực làm được tốt nhất.

“Ừ, làm hộp gỗ chứa là được.” Dù sao đám xà phòng này đều được cô cắt thành hình chữ nhật, dùng hộp chứa không thể tốt hơn, có cái ý tưởng này, thì Allen phải mệt nhọc chút, nhưng nhìn bộ dáng khoái lạc vui vẻ của hắn, vui vẻ chịu đựng.

Cuối cùng làm cái, kích cỡ diện tích hộp gỗ vừa vặn cùng với đáy cái ba lô cô làm, nắp hộp cùng hộp tự nhiên không phải tương đồng, bởi vì không đây là kỹ thuật đi, chỉ có thể làm phân chia hộp, hình thức cũng cũng không tệ lắm, tay nghề của Allen cũng là càng ngày càng thuần thục rồi. Thời điểm thu được hộp, cô mừng rỡ ôm lấy hắn khen một cái, sau đó thực thành công, đùa giỡn thú nhân ngây thơ đến mặt đỏ ngay cả làn da lúa mạch cũng không che được.

Xà phòng đều được cắt thành độ dầy chiều dài một dạng, chỉnh tề nằm trong hộp, đếm không nhiều không ít, vừa vặn năm mươi khối, chiều dài hai ngón tay dày nửa ngón tay, phân lượng vẫn rất khá. Cô nói rất không phúc hậu, trên khóe miệng cong lên sung sướng đậy nắp hộp, còn ôm lấy một khối da thú bao lại, lúc này mới đặt tới phía dưới đáy cùng của ba lô, đây xem như là món đầu tiên đã làm xong.

“Mình muốn làm chén nhỏ bát đĩa, còn có... bình, chậc chậc, nhiều đồ như vậy, để thế nào đây?” Vừa xoa xoa mảnh bùn, Liễu Thư vừa lầm bầm, sau đó phát giác ba lô của mình thật sự không chứa được nhiều đồ như vậy. Được rồi, cho dù có thể chứa hết, nhưng cô cũng không vác nổi, bởi vì cô đã biết đi bộ lạc Dực Xà, thú nhân đi bộ là chủ yếu.

Cho nên nói cách khác, đi nếu như thú nhân và giống cái là hoàn toàn có quan hệ trực tiếp mà nói, như vậy trên người mỗi thú nhân đều phải thồ hàng của giống cái, mà nhóm giống cái lại mang theo rất nhiều thứ, đối với thú nhân mà nói đã là gánh nặng rất lớn. Nếu lại gia tăng nữa, Liễu Thư đều lo lắng bọn họ có thể ăn không tiêu hay không, vì thế liền buồn rầu, chau mày suy tư, ánh mắt nhịn không được liền nhìn về phía trên người Allen bận việc nhào bùn, rồi sau đó người kia cũng đang ngẩng đầu nhìn sang.

“Làm sao vậy?” Vừa để thứ gì đó trên tay xuống, Allen lau tay rồi đi tới, đầu tiên là tiếp nhận lấy nắm bùn Liễu Thư trên tay, vừa xoa xoa, vừa nghiêng đầu nhìn cô: “Sao lại cau mày? Không vui à?” Mấy ngày nay thấy cô hưng phấn, tâm tình Allen cũng sáng rỡ không thôi, lẽ ra không nên như vậy mới đúng.

“Em phát hiện nhiều thứ lắm, mang không hết.” Liễu Thư mếu máo, chỉ chỉ đất sét chuẩn bị phải làm đồ gốm: “Những đồ gốm này chúng ta vác không hết.”

Còn tưởng rằng là chuyện gì lớn chứ, dĩ nhiên là cái này, Allen nhịn không được cười lên một tiếng, muốn đưa tay xoa xoa ở trên đầu cô, nhưng mà thấy tay mình đầy bùn, vì thế liền nhịn xuống, nhưng khóe miệng vẫn cong lên một chút, cuối cùng ở dưới ánh mắt tức giận trừng tới của Liễu Thư, mới thu liễm lại, nghiêm mặt nói: “Cái này em không cần lo lắng, lần trước đến hỏi tộc trưởng, lần này thú nhân đi bộ lạc Dực Xà có hai mươi người, mà giống cái chỉ có tám người, trừ bỏ thú nhân cần mang theo giống cái đi đường, trên người những người khác đều có thể mang đồ, cho nên thứ chúng ta làm không cần lo lắng vác không hết.” Dien*dan*le*quy*don Chieu#^#Ninh

Thì ra là như vậy, Liễu Thư quả thực có thể nói là nháy mắt đầy máu sống lại, biết mấy thứ này đều có thể mang đi, tinh thần thoáng chốc phấn chấn lên, một phen đoạt qua bùn trong tay Allen, vẫy tay đuổi người: “Anh tránh ra, đi bận việc của anh đi, cái này để cho em.”

Bất đắc dĩ gật gật đầu, Allen một câu không nói thối lui, nhưng mà trước khi đi vẫn là chiếm tiện nghi tiến lên hôn hôn cái trán Liễu Thư, môi ấm ấm áp áp, thú nhân cánh môi dày, cắn đến vẫn rất cảm giác, ừm, môi trong truyền thuyết thích hợp nhất hôn môi, chậc chậc, trở về chỗ cũ một chút.

Mặc dù có mười mấy thú nhân đến khuân đồ, nhưng mà đương nhiên mọi người mang cũng không phải toàn bộ là của mình, các tộc nhân không thể đi ngày trao đổi, khẳng định có người nhờ ngươi đi giúp đổi này nọ, toàn bộ bộ lạc cộng lại, khẳng định là không ít đồ, như vậy tính xuống, 'Tăng nhiều cháo thiếu' Liễu Thư vẫn là tiết chế gánh nặng của mình, tối thiểu phải chừa chút cho người khác.

“Cậu xem xem mình làm cái dây chuyền này đẹp không?” Kathy lấy ra dây chuyền mình mới làm chia sẻ cho mọi người.

Kathy khéo tay là mọi người cùng chứng kiến, sợi dây chuyền này xác thực làm rất đẹp, chỉ dùng ngọc trai để làm tài liệu, nhưng mà không riêng ngọc trai, còn có khác một ít hòn đá nhỏ xinh đẹp, cùng với răng thú đẹp, lung tung rối loạn, nhưng cố tình để cho cô nàng làm ra một loại mỹ cảm.

Liễu Thư cũng không keo kiệt, thống khoái gật đầu, mình đang đánh bóng một tảng đá, làm trang sức, xà phòng, làm đồ gốm cũng chuẩn bị xong, mấy giống cái thương lượng một chút, bắt đầu làm trang sức, giống cái cũng là nữ nhân, nữ nhân thì thích cái này. Chẳng những có làm trang sức, còn có làm quần áo, nhờ có hiểu biết vuột mức của Liễu Thư, làm ra quần áo, ngay cả là da thú thô sơ, nhưng thắng ở chỉnh đốn, nhóm giống cái mặc ở trên người tuyệt đối hấp dẫn ánh mắt thú nhân, tin tưởng nhóm giống cái bộ lạc khác thấy được, khẳng định là sẽ thích. Đương nhiên trừ bỏ những cái này, cũng có người tâm tư linh hoạt làm một ít đồ chơi nhỏ, ví dụ như tượng điêu khắc gỗ.

Hoặc có lẽ là vì ngay từ đầu dùng đầu gỗ khắc đồ dùng sinh hoạt, có người mượn đầu gỗ khắc những đồ vật khác, sau đó có đao trai ngọc thì giống cái cũng gia nhập, giống như một ít món đồ chơi nhỏ v.v… đều thích khắc lên vài cái, có lẽ không đáng cái gì, thế nhưng, mọi người thích.

Giỏ mây cũng là một thứ tốt, chắc chắn đừng nói người bộ lạc cũng sẽ thực cảm thấy hứng thú, mọi người vốn muốn mang thêm chút. Cũng không biết ai nói một câu, giỏ mây quá lớn, chiếm nhiều chỗ lắm, không bằng trước không làm, đợi thời điểm sắp đến bộ lạc Dực Xà lại lâm thời bện một ít là được, dù sao mọi người gần như đều biết, cái đề nghị này tự nhiên được nhất trí đồng ý.

“Mình cũng làm cái hòm, bên trong mình để dây chuyền lắc tay.” Ôm trang sức mình mới làm xong, Kathy cười híp mắt nói.

“Liễu Thư ba lô rất tốt, trở về mình cũng làm một cái.” Alice đang làm gia vị, quần áo trang sức, những thứ đó cô đều không am hiểu, chỉ có chuyện ăn uống này là một nửa chuyên gia.

Kỳ thực Liễu Thư cũng rất là kỳ quái, rõ ràng trong bọn họ ăn hàng là Kathy, mà lớn lên xinh đẹp là Alice, theo lý thuyết sở trường của hai người nên đổi một chút mới đúng chứ, không nghĩ tới tạo hóa thần thú đại nhân chính là hố cha (gạt) như vậy, tên ăn hàng không am hiểu nhất chính là nấu cơm, giống cái xinh đẹp cố tình đối với những trang sức xinh đẹp, một chút chuyên nghiệp cũng không có, hố cha đâu, chính là đây. Cô âm thầm lắc lắc đầu, ngẫm lại chính mình, lại nở nụ cười, cô vẫn thực bình thường, ực, tuy rằng cũng chuyên nghiệp không thế nào, nhưng tối thiểu gà mờ lâu ngày ảnh hưởng rất rộng oa oa.

“Alice gia vị của cậu sẽ có người trao đổi sao?” Không phải Kathy có ý định đả kích người khác, đương nhiên cô cũng biết mấy thứ này nấu ăn sẽ rất ngon, mấu chốt là người ta không biết, ăn bậy gì đó là thật không tốt, cũng không biết người khác có nguyện ý nếm thử hay không.

Hiện tại cẩn thận hồi tưởng lại, lúc trước Liễu Thư cho họ ăn cái gì thì ăn cái đó, rốt cuộc là thần kinh thô, vẫn là thần kinh thô nha.

“Mình đương nhiên nghĩ tới vấn đề này.” Liếc trắng mắt Kathy một cái, Alice cầm lấy một nắm ớt khô trong tay, khe khẽ chà xát một chút: “Đến lúc đó mình sẽ tự tay nấu một nồi ăn ngon, để cho những người đó được niếm thử là được, đợi cho hương vị truyền ra, mọi người không biết thì cũng biết gia vị tốt hay xấu rồi.”

“Ồ.” Quay đầu cùng liếc nhìn nhau với Liễu Thư, Kathy vỗ tay ba cái, khen không dứt miệng: “Biện pháp hay, khi đó hương vị bay ra, cam đoan làm cho giống cái thú nhân chưa ăn qua nước miếng sẽ chảy không ngừng.” Thời điểm nói những lời này, Kathy hoàn toàn đã quên thời điểm chính mình lần đầu tiên ăn những thức ăn có bỏ thêm các loại gia vị, cô cũng là dáng vẻ trư ca (Trư Bát Giới). ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

“Ừ.” Cái này xác thực có thể có, Liễu Thư thực sự đồng ý, như vậy quả thực là triển khai tuyên truyền, nói vậy đến lúc đó cũng sẽ có hưởng ứng rất tốt, dù sao cô đối với đồ ăn Alice nấu, ôm tin tưởng rất lớn, nhưng mà... : “Đến lúc đó cậu làm cái gì, xào rau cũng mất công tốn thời gian, chúng ta chính là tuyên truyền một chút, không quá tất yếu.””Thì làm lẩu.” Nháy mắt mấy cái cười nhìn hai người bọn họ, Alice với tư thế lòng đã sớm có chuẩn bị: “Lần trước Tiểu Thư cậu làm lẩu cho chúng ta, mình ăn cũng không quên đâu, nhưng bận quá vẫn không chú ý được, nhưng vị đó mình đã nhớ rõ ràng rồi, đến lúc đó thì xem mình đi.”

Kỳ thực cô muốn nói ngày đại hạ ăn lẩu thật sự không có việc gì sao? Nhưng lại nghĩ lại, dù sao giống cái thú nhân cũng không sợ nổi mụn, thượng hoả gì đó, Vu y bố trí dược hạ hỏa vẫn rất là hiệu quả, thực không được đến lúc đó mỗi người đưa lên một bọc còn không được sao.

“Được được được.” Người thứ nhất khoái lạc bật lên trừ bỏ Kathy thì không còn ai khác, tính tình cật ăn nhìn một cái không sót gì.

Liên tục nói vài từ được, Kathy hoàn hồn rồi mới phát hiện mình cũng đứng lên, lại nhìn hai bạn tốt, nhất thời xấu hổ ngồi xuống, ngượng ngùng cười cười, do dự ấp úng giải thích: “Cái gì kia, kỳ thực không phải mình...”

“Được rồi, đừng giải thích, giải thích chính là che giấu, rốt cuộc cậu là có ý tứ gì, chúng ta đều biết.”

Liễu Thư nghẹn cười, đưa tay ngăn lại lời của cô nàng, biểu tình ta cái gì cũng biết, 'Nghẹn' đến Kathy nói cũng không phải, không nói cũng không phải, nhưng cuối cùng cũng vẫn chưa nói gì, tức giận quay đầu không nói chuyện. Nếu như xem nhẹ lỗ tai phiếm hồng của cô nàng, thì có thể tin tưởng cô nàng là thật tức giận bao nhiêu, mà không phải ngượng ngùng tránh né.

Bộ lạc sinh hoạt nhanh nhanh chậm chậm, mọi người đều vẫn cố gắng nhìn cuộc sống tốt đẹp mà đi tới, mặt trời mọc thì lập tức làm việc, thú nhân ra ngoài săn bắn, giống cái ở nhà tán gẫu làm việc, thỉnh thoảng từ trong phòng ốc nhìn xung quanh, còn có thể nhìn đến tình hình trong ruộng đất, có thể nhìn thấy vài bóng dáng vất vả cần cù lao động tay chân.

Liễu Thư vừa cuốc dọn cỏ khoai lang một lần, gần đây mầm khoai lang cũng bắt đầu sinh trưởng dây dài, cô cũng chăm sóc nhiều lên, cỏ dại sinh trưởng vô cùng tận, lại còn thích mọc trong khe hở dây khoai, khó mà dùng cuốc, chỉ có thể lấy tay nhổ, nửa mẫu đất, tay cô nhổ cũng đỏ lên. Cái này sau khi trở lại phải nhanh rửa sạch, bôi chút dược trong nhà dự bị thường dùng, nếu như bị Allen trông thấy, có lẽ con hàng này về sau mỗi ngày về đến chuyện thứ nhất không phải rửa mặt, mà là xuống ruộng nhổ cỏ.

“Liễu Thư cô đã trở lại chưa?”

Đang bôi dược, Liễu Thư nghe được thanh âm kêu cô trong viện, giật mình một chút, vôi vàng xức thuốc, vừa ra cửa thì thấy, thì ra là Noreen.

“Noreen, sao cô đến đây?” Vừa thấy là cô ấy, Liễu Thư vội đi qua mở cửa viện, để cho người tiến vào rồi cười tủm tỉm liếc mắt nhìn phía sau cô ấy một cái, thời điểm khi nhìn đến một bóng dáng nào đó thì tươi cười càng sáng lạn: “Sander xem ra tốt hơn rất nhiều rồi.” Đều có thể xuống giường chạy nhảy, nhớ ngày đó thương thế miệng vết thương, thú nhân thể chất tiểu cường cô lại nhận thức một phen.

Noreen vốn còn có thể bình thường nghiêm mặt, nhưng bị Liễu Thư luân phiên trêu ghẹo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, ngượng ngùng nói: “Đa tạ cô, Sander đã khỏe, hai ngày trước có thể xuống giường, hôm nay tôi tới tìm cô, hắn muốn đi theo, cho nên đã tới rồi.”

“Đã đến đây, thì vào nhà ngồi đi, đứng ở bên ngoài, cô không ngại, nhưng cơ thể hắn mới khỏi không chịu nổi ép buộc như vậy.” Hảo tâm nhắc nhở, thú nhân tuy cường hãn, nhưng rốt cuộc thân thể vẫn là máu thịt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.