Vương Gia Ly Hôn Đi

Chương 34: Chương 34: Say rượu!




_ Ân! - Âu Dương Phi uống 1 ngụm trà, lại nói- Đích xác có rất nhiều điểm đáng ngờ, thế nhưng người tới đều thừa nhận, còn đem kinh qua nói rất kỹ càng tỉ mỉ, không phải do ta không tin! - Mặc dù nàng cũng hoài nghi, thế nhưng người đến tự thú nói rất cẩn thận, muốn tra cũng không tra không sai, mà mấu chốt nhất chính là, Duệ vương gia nghe xong lời khai của hắn, liền cổ họng 1 tiếng cũng không có, chỉ là trầm mặc cam chịu, người bị hại cũng không phát biểu nghi vấn, nàng cũng chỉ có thể theo đó xử án!

_ Như vậy a…- Lúc này đến phiên Tô Tần không rõ, người tự thú lời nói mặc dù cẩn thận, nhưng chính là bởi vì hắn nói cẩn thận mới khiến người sinh nghi, theo lý thuyết, tượng Tư Mã Duệ là người khôn khéo như thế, sao lại không phát hiện được nghi hoặc trong đó, vì sao hắn lại đơn giản chấp nhận!

Kỳ quái, quá kỳ quái! Tô Tần thẳng lắc đầu.

_ Nga, được rồi, ngươi hôm nay nói có chuyện muốn tìm ta, rốt cuộc là chuyện gì? - Âu Dương Phi hỏi nàng.

_ Cái kia, ta là muốn hỏi ngươi, có cái phương pháp gì có thể đối phó hái hoa tặc? - Tô Tần lập tức tinh thần tỉnh táo, đến gần nàng hỏi.

Nàng tốt xấu là tiếng tăm lừng lẫy kinh thành đệ nhất bộ khoái, cái dạng kẻ trộm gì chưa thấy qua, thủ đoạn bắt tặc này không ít đi!

_ Đối phó loại tiểu tặc này, phương pháp có rất nhiều, bất quá ngươi vì sao muốn biết? - Âu Dương Phi trên dưới nhìn Tô Tần liếc mắt 1 cái- Chẳng lẽ ngươi…

_ Ha hả, Âu Dương tuần bổ không phải muốn cùng ta luận bàn võ nghệ sao, đêm nay đó là thời cơ tốt nhất…- Tô Tần không trả lời vấn đề của nàng, chỉ là trộm cười, nheo lại 2 mắt, cười nói- Không biết, ngươi có hứng thú cùng nhau luận bàn 1 phen không!

Âu Dương Phi lập tức hiểu hàm nghĩa trong ý cười của nàng, hiểu ý gật gật đầu.

Tô Tần hướng nàng ngoắc ngón tay, 2 người đầu liền chụng vào nhau, huyên thuyên bắt đầu bày ra…

Vào ban đêm, bầu trời đêm nguyên bản vắng vẻ như vậy bị 1 đạo tiếng đau kiếm phá thanh cắt ngang.

1 đạo hắc ảnh theo trong phòng Tô Tần phá cửa ra.

Đương Tư Mã Hằng chạy tới thời gian, lại phát hiện Tô Tần chăm chú che vai phải, vô lực ngồi dưới đất.

Vết thương trên vai phải chảy máu ra ngoài, sắc mặt của nàng trắng bệch đến đáng sợ, cắn chặt môi dưới càng bạch không có 1 tia huyết sắc.

_ Đáng chết! - Tư Mã Hằng thấp giọng mắng 1 tiếng, vội vàng ôm lấy nàng hướng giường đi đến.

Đi vòng qua sau tấm bình phong, đem nàng nhẹ nhàng mà đặt ở trên giường.

_ Để ta xem vết thương của ngươi! - Đỡ nàng dựa ngồi vào gối xong, hắn cấp thiết muốn kéo xuống cổ áo của nàng nhìn vết thương.

_ Ta…ta…không có việc gì- Tô Tần cắn chặt hàm răng, nếu không phải ý thức của mình rời rạc, bên miệng lại nổi lên cười cay đắng.

_ Ta xem 1 chút! - Tư Mã Hằng xé mở y phục trên vai nàng, vừa nhìn lập tức phẫn nộ quát- Còn nói không có việc gì!

_ Không được! - Tô Tần dùng sức vuốt ve tay hắn- Nam nữ… thụ thụ bất thân, ta… hãy để cho… Hạnh nhi đến đây đi…

_ Đỉ mẹ nam nữ thụ thụ bất thân! - Tư Mã Hằng cũng không biết ăn cái hỏa dược gì, 2 mắt cũng có thể phun ra lửa, hắn đẩy ra tay Tô Tần quát- Đợi được nàng đi tới trước mặt ngươi, ngươi đã chết sớm!

Ngạch ——————————

Lần đầu thấy hắn phát hỏa lớn như vậy, hắn luôn luôn phúc hắc, lại còn nói lời thô tục! Điều này làm cho Tô Tần mở rộng tầm mắt!

Không nói gì nhìn nhìn phía sau hắn, lại phát hiện Hạnh nhi sớm đã bị 1 màn trước mắt này dọa sợ hãi, sắc mặt so với Tô Tần còn khó nhìn hơn, dựa người vào khung cửa, 2 chân thẳng run, lăng là ngay cả 1 bước khí lực cũng không có!

Ai ————————

Tô Tần không nói gì, cực độ không nói gì, nàng tại sao có thể có 1 nha đầu nhát gan như vậy a!

Tư Mã Hằng cũng không bất kể nàng phản đối hay không phản đối, xé kéo đem y phục của nàng xé rách 1 tảng lớn, điểm huyệt vị cầm máu, sau đó tỉ mỉ vì nàng tẩy trừ, rịt thuốc, băng bó.

Khi hắn tiếp cận, luồng vị đạo quen thuộc kia lại quanh quẩn ở giữa hơi thở, hắn kia động tác liên tiếp thuần thục, lưu loát, tựa hồ trước kia việc này đối với hắn là quá bình thường.

Ánh mắt đảo qua băng vải trên vai, mâu quang chợt tắt, Tô Tần ánh mắt ám chìm xuống.

Nắm chặt bao thuốc bột trong tay, bóp được ngày càng chặt, lúc ngước mắt lên, nhìn thấy lại là hắn thập phần cẩn thận vì mình băng bó, động tác mềm nhẹ mà cẩn thận, tựa hồ thứ đang hắn chạm là nhất kiện vật phẩm cực kỳ trân quý.

Hắn đáy mắt hiện lên thân thiết làm cho Tô Tần đáy lòng bốc lên 1 tia ấm áp, bao thuốc bột nắm ở trong tay kia lăng là không thể xuất thủ, chỉ là chăm chú nắm.

_ Được rồi! - Cuối cùng hắn đầu đầy mồ hôi ngước mắt hướng nàng cười nói- Không có việc gì, còn đau không?

1 câu nói mềm nhẹ kia, như 1 trận gió mát, thổi vào đáy lòng của nàng, tâm tựa hồ hơi nổi lên rung động, tim đập rộn lên, có chút cuồng loạn…

Thấy nàng không nói, Tư Mã Hằng lại đến gần 1 chút, kiểm tra thương thế của nàng, thân thiết hỏi- Thế nào, đau lắm sao?

Thân thiết trong ánh mắt mang theo 1 tia nhu tình lưu luyến không dễ phát hiện, giữa ánh trăng dịu dàng, lại có 1 chút như ưa thương, như mê hoặc mắt người xem.

Mỗi 1 lần, khi hắn tiếp cận, Tô Tần luôn luôn tựa như say rượu, chóng mặt, 2 gò má lại bắt đầu hơi nóng lên, nơi cổ họng hơi khô rát, 2 mắt ngơ ngác nhìn hắn.

Trong suốt mồ hôi hột, theo hắn tuấn lãng mặt chảy xuống, ngũ quan góc cạnh rõ ràng tinh xảo như điêu khắc hoàn mỹ mê người.

Tô Tần vô ý thức đưa tay ra, vì hắn lau mồ hôi.

Tay va chạm vào mặt của hắn trong nháy mắt, 1 cỗ điện lưu lập tức lủi qua quanh thân, 2 người đều là chấn động, đối diện nhìn nhau.

_ Ngươi…- Tư Mã Hằng kinh ngạc nhìn Tô Tần, mắt chậm rãi mở to, đáy mắt thật nhanh xẹt qua 1 tia kinh hỉ.

Ánh mắt nhoáng lên, Tô Tần tay cứng đờ ở giữa không trung, mới ý thức được, chính mình vừa rồi hơi mê loạn, đang muốn đưa tay thu hồi.

_ Phi Tuyết…- Tư Mã Hằng lập tức bắt được tay nàng, nắm trong lòng bàn tay, nhu thiết hỏi- Còn đau không?

_ Ta…- Nhìn cặp kia con ngươi đầu độc nhân tâm của hắn, Tô Tần phát hiện mình có chút lắp bắp.

Tư Mã Hằng mâu quang ở lúc đảo qua đôi môi của nàng, tăng sáng ngời, đêm đó lưu luyến triền ~ miên, tư vị ngọt lập tức xông lên đầu, nơi cổ họng căng thẳng, mâu quang liền cũng không ly khai khỏi đôi môi của nàng.

Bầu không khí ở trong nháy mắt có chút vi diệu ái muội, lưu luyến tình ý theo gió đêm mờ mịt tản ra…

2 tròng mắt bán liếc khởi, môi của hắn đang từ từ tới gần…

Trong tay truyền đến nhiệt độ lòng bàn tay của hắn, thật ấm áp, tạo cho người ta cảm giác an tâm, tựa như cái ôm trong đêm đó…

Rượu tối nay, rất say lòng người, cảm giác nồng đậm say tràn ngập ra, rõ ràng chỉ là có chút cảm giác say, lại sớm đã say rối tinh rối mù, 2 mắt mơ hồ chỉ có thể nhìn hắn từ từ tới gần đôi môi, cảm giác lạnh lẽo dán lên đôi môi, mềm mại như kẹo đường, đôi môi ngứa giống như bị lông chim đảo qua thật mềm mại…

Đêm đó cảm giác mông lung mà ngọt ngào như nước chậm rãi chảy xuôi khắp thân thể…

Đột nhiên, 1 đạo ánh sáng lạnh đảo qua, dường như bị 1 khối băng đáng trúng đầu!

Không nên đụng ta! Mẹ ơi!!!!!

Tô Tần trong nháy mắt thanh tỉnh lại, thân thể cứng đờ, đầu lập tức tránh đi, mâu quang lại đối diện phải duệ quang không vui của Tư Mã Hằng!

_ Hỗn đản! - Đối diện mấy giây sau, Tô Tần đột nhiên hướng hắn giơ lên 1 quyền!

_ Ngươi làm gì vậy! - Tư Mã Hằng con mắt trái kết kết thật thật chiếm hữu 1 quyền bất thình lình của nàng, hắn che mắt, kinh ngạc nhìn nàng nói.

Nha đầu kia, điên rồi sao, 1 khắc trước rõ ràng còn hảo hảo, ôn nhu tượng mèo con nhu thuận, thế nào nụ hôn còn chưa xong, nàng liền lập tức lại biến thành nữ nhân hung hãn!

_ Người đêm đó, quả nhiên là ngươi! - Lúc này Tô Tần vẻ mơ màng trong mắt sớm đã bị lửa giận diệt sạch, nàng nắm chặt nắm tay, nghiến răng nghiến lợi, oán hận nhìn hắn.

_ Cái gì! - Tư Mã Hằng mới từ giữa mê tình tỉnh táo lại.

Tô Tần xoay người xuống giường, hướng hắn đi đến, liễm khởi 2 tròng mắt hỏi- Đêm đó ở Duệ vương phủ, người thay ta trị liệu vết thương là ngươi, Hằng vương gia, đúng không!

_ Ngươi…- Nghe vậy, Tư Mã Hằng đột nhiên ý thức được cái gì, ninh nổi lên chân mày hỏi- Ngươi là như thế nào biết được!

_ Rất đơn giản, là vị đạo trên người của ngươi bán đứng ngươi!

_ Vị đạo trên người ta!?

Tô Tần hừ lạnh 1 tiếng- Trước ở Duệ vương phủ, ngươi cố ý thay đổi xiêm y, bởi vậy vị đạo không giống lắm, thế nhưng tối hôm trước, thời gian ngươi đổi thuốc cho ta, lại không kịp thay xiêm y, vì thế ở Lục Phiến môn thời gian, ta ngửi thấy được vị đạo trên người của ngươi cùng 2 lần trước giống nhau như đúc!

_ Còn có…- Tô Tần chỉ chỉ trên vai- Còn có này…

_ Buộc pháp băng vải trên vai! - Tô Tần chỉ chỉ băng vải màu trắng trên vai phải- Này là thủ pháp băng bó chuyên môn trong quân đội dùng cho thương binh buộc pháp, đơn giản lại rắn chắc chủ yếu là để tiện cho binh sĩ ở trên chiến trường tác chiến, ta nói đúng không, Tư Mã tiên phong đại nhân!

Tư Mã Hằng không chỉ là Khưu Hoàng quốc Tam vương gia, hắn là trợ thủ đắc lực ở trên chiến trường của Tư Mã Duệ, 1 thanh ngân thương võ động thiên hạ, 1 con ngựa ngự tiền tiên phong.

Nốt Ruồi Đen tin tức luôn luôn linh thông, Tô Tần chỉ cần hỏi 1 chút hắn, chuyện muốn biết nàng liền biết tất cả, khi nàng ở Lục Phiến môn ngửi thấy được vị đạo trên người hắn, chủ ý này liền ở trong đầu sản sinh.

_ Nguyên lai ngươi đã sớm biết, như vậy tối nay đây hết thảy cũng đều là kiệt tác của ngươi!

_ Nếu không phải là dùng chiêu khổ nhục kế này, làm sao có thể dụ được ngươi mắc câu! - Đối phó nam nhân phúc hắc lại khôn khéo như vậy, nàng thế nhưng hạ đủ “Vốn gốc”!

_ Khổ nhục kế! - 2 tròng mắt liễm khởi, duệ quang lưu chuyển.

Đến tận đây Tư Mã Hằng mới bừng tỉnh đại ngộ, thảo nào hôm nay Lục Phiến môn lại thỉnh hắn vào phủ hỏi chuyện, thảo nào tối nay sẽ có người thừa dịp hắn ra ngoài thời gian, đánh lén nàng!

_ Hằng vương gia, ngươi còn gì để nói! - Tô Tần ninh mi hỏi.

Đêm đó, hắn rõ ràng ở ngay Duệ vương phủ, vì sao không mang theo nàng đi, làm hại nàng không công ăn 1 cái tát của Tư Mã Duệ, là hắn không muốn, hay là hắn căn bản là cố ý, cố ý cùng con ngựa chết kia diễn ra cái hí kịch này!

Nếu như đây là thật, như vậy mục đích của hắn là gì!

_ Hay là nói, ngươi cùng Duệ vương gia còn có hí kịch nào diễn chưa hoàn, ngươi không thể cứ như vậy thả ta đi! - Tô Tần trong mắt hơi có chút triều ý.

Vừa nghĩ tới hắn hành động đều là là có mục đích, lòng của nàng giống như là bị người nắm đến khó chịu, chân mày chặt ninh, Tư Mã Hằng, ngay cả ngươi cũng muốn trêu đùa ta sao!

Các ngươi thật cho là ta dễ bị khi dễ như vậy, dễ bị lừa gạt!

_ Ngươi nghĩ rằng ta có mưu đồ khác! - Tư Mã Hằng nghe vậy, 2 mắt phụt ra ra lạnh lẽo quang mang, hướng tới gần Tô Tần.

_ Chẳng lẽ nói, ngươi không có sao! - Tô Tần cũng không cam tỏ ra yếu kém chống lại con ngươi của hắn.

_ Bởi vậy ngươi cùng Âu Dương Phi hợp diễn khổ nhục kế này, không tiếc khiến cho chính mình trọng thương, vì chính là cái mục đích này! - Chỉ cần suy nghĩ 1 chút, hắn liền hiểu chân tướng mọi chuyện.

Nhưng mà, biết rõ chân tướng của sự tình lại càng khiến Tư Mã Hằng tâm tình lúc này lại là dị thường phẫn nộ, nàng lại vì mục đích ngu xuẩn này, lại không tiếc lần thứ 2 làm chính mình bị thương!

_ Phải! - Đứa nhỏ ngu ngốc cứ phải đi trêu chọc sói!

_ Như vậy, nụ hôn vừa rồi, chỉ là màn kịch của ngươi! - Tư Mã Hằng lúc này trong mắt đã sớm chảy xuôi tức giận, 2 mắt nhìn chằm chằm nàng, lồng ngực mạnh mẽ phập phồng.

_ Kia.. - Tô Tần thân thể cứng đờ, nụ hôn vừa rồi, nàng là kìm lòng không đậu, không thể kiểm soát nổi mình, hoàn toàn ra ngoài dự đoán của nàng, thế nhưng, nàng tuyệt đối sẽ không ở trước mặt nam nhân đáng ghét này mà tự mình thừa nhận, tuyệt đối không!

_ Thật làm bộ lúc giả cũng thành thật, giả tác thật thì thật cũng như giả, vương gia chẳng lẽ chưa nghe nói qua sao, không có xuất sắc hành động, làm sao có thể lừa được vương gia ngươi!

_ Nhan Phi Tuyết, ngươi! - Tư Mã Hằng trong 2 mắt lửa giận rốt cuộc dâng lên, hắn nắm 2 vai Tô Tần, hung hăng lắc- Vì để cho ta xuất hiện, ngươi quả nhiên là hạ đủ vốn gốc a! - Từng câu từng chữ, hắn đều là cắn răng nói ra.

Nữ nhân này, quả nhiên là làm cho hắn mở rộng nhãn giới!

Đau ——————

Chân mày ninh khởi, vết thương vừa mới băng bó kỹ bây giờ bị hắn dùng sức nắm như thế, lại chảy ra máu.

_ Buông tay, Tư Mã Hằng, ngươi điên rồi sao! - Tô Tần đau đến hô lên thanh.

_ Thế nào, hiện tại mới biết được đau sao! - Tim của hắn cũng đau, nàng biết không, nàng nói vừa rồi hôn chỉ là mệt nhọc, mặc dù chỉ là chuồn chuồn lướt nước, nhưng hắn lại là dụng tâm, nàng biết không!

Nam nhân ở trước mắt trên người tản mát ra tức giận như gió xoáy đem chính mình bao quanh vây quanh!

Không tốt! 1 cỗ dự cảm chẳng lành xông lên đầu, Tô Tần cảm giác được, hắn sinh khí, rất tức giận, phi thường sinh khí!

_ Vương gia! - Hạnh nhi thật vất vả mới định trụ thần, vòng qua bình phong lại nhìn thấy màn này, sắc mặt lại lần thứ 1 xoát bạch thành 1 mảnh- Vương gia, cái kia, tiểu thư, nàng bị thương…

_ Cút! - Tư Mã Hằng liền nhìn cũng không liếc nhìn nàng 1 cái, 2 mắt nhìn chằm chằm Tô Tần, giống như khốn thú phát ra gầm nhẹ.

Hạnh nhi vốn là nhát gan, bị hắn lớn tiếng hô quát như thế, 2 chân lần thứ 2 run lên, nhưng là vì tiểu thư, nàng vẫn là lấy hết dũng khí, nơm nớp lo sợ nói- Vương, vương gia, ngài có… chuyện gì…chuyện, hay là trước buông tiểu…

Tiếng nói còn chưa ra, 1 trận gió xoáy liền đem nàng quăng ra ngoài cửa, ngay sau đó bang bang tiếng vang liên tiếp vang lên.

Đương lúc Hạnh nhi thân thể dựa tường đứng lên, lấy lại tinh thần nhìn lại, lại phát hiện mình chẳng biết lúc nào đã ra bên ngoài, cửa phòng và cửa sổ không biết vì sao, toàn bộ đóng chặt.

_ A, tiểu thư! Vương gia, mở cửa a…- Hạnh nhi tính toán mở cửa, lại cực độ chán nản phát hiện, cửa đã đóng chặt.

_ Tư Mã Hằng, ngươi, ngươi muốn làm gì! - Tô Tần nhìn Tư Mã Hằng giống như khốn thú điên cuồng phẫn nộ, đáy lòng bất an tăng lên.

Trước đây, nàng từng muốn biết chân tướng rõ ràng xong, hắn có thể sẽ có biểu tình gì, duy chỉ không ngờ chính là loại này, loại biểu tình phẫn nộ giống như dã thú bị nhốt ở lao ngục lâu ngày trở nên điên cuồng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.