Vừa Vào Hào Môn Ra Không Được

Chương 49: Chương 49




Edit: Shining_Time95

Truyện được đăng duy nhất tại wattpad Shining_Time95.

Tiêu Chính Vũ mãi đến chín giờ tối mới về, vừa bước vào cửa đã thấy Nhạc Thanh Dao ngồi trên ghế sô pha ôm chân, cằm chống đầu gối.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Nhạc Thanh Dao ngẩng đầu nhìn anh, “Chính Vũ.”

Tiêu Chính Vũ đóng cửa lại và đi về phía cô, “Chờ anh?”

“Vâng.”

Tiêu Chính Vũ nhìn thấy cô mặc đồ ngủ mỏng, “Mặc ít như vậy, đi vào đắp chăn đi.”

Nhạc Thanh Dao đứng lên, “Anh đi tắm rửa trước, đợi lát em có chuyện muốn nói.”

Tiêu Chính Vũ đưa tay lên gạt tóc trên má cô, và nói: “Ừ.”

Nhạc Thanh Dao leo lên giường, dựa vào đầu giường. Tiêu Chính Vũ tắm xong, vén chăn bông ngồi ở bên cạnh cô, nắm tay cô, “Em vừa rồi muốn nói gì đó?”

“Ừ.” Nhạc Thanh Dao quay đầu nhìn anh, “Em, em có thai.”

Tiêu Chính Vũ sững sờ, Nhạc Thanh Dao nói tiếp: “Hôm nay đi khám, kết quả là dương tính.”

Nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu của Nhạc Thanh Dao, Tiêu Chính Vũ nhìn vào mắt cô, “Vậy em nghĩ sao?”

Nhạc Thanh Dao nhíu mày, “Em còn chưa nghĩ rõ. Quá đột ngột. Rõ ràng là chúng ta rất cẩn thận.”

Tiêu Chính Vũ ôm lấy cô, để cô dựa vào trong vòng tay của anh, mặt bên Nhạc Thanh Dao áp vào trong ngực anh, “Quả thật, anh cũng chưa có chút chuẩn bị tâm lý nào.”

“Thanh Dao, đứa trẻ thuộc về anh và em, nên vui vẻ mới đúng.” Giọng Tiêu Chính Vũ vang lên trên đầu cô.

Trái tim cô mềm nhũn. Đứa trẻ thuộc về cô và Tiêu Chính Vũ. Đáng lẽ cô nên vui vẻ sinh nó ra mới đúng nhưng cô cảm thấy bất an. Cô yêu Tiêu Chính Vũ nhưng vẫn chưa chuẩn bị tinh thần làm mẹ, phải cần rất nhiều can đảm mới có thể từ bỏ sự nghiệp mà cô đã mất bao công sức gây dựng.

Dù biết rằng với sức ảnh hưởng của nhà họ Tiêu trong làng giải trí, dù sau khi sinh con quay trở lại sẽ rất thăng hoa. Nhưng hiện tại cô đang đầy nhiệt huyết, muốn thực hiện ước mơ của mình thì bất ngờ bị dội một gáo nước lạnh, trong lòng không cam tâm.

“Chính Vũ... Em không muốn bỏ đứa trẻ, nhưng em hy vọng anh có thể cho em một chút thời gian để bình tĩnh lại. Nó thực sự quá đột ngột.”

Tiêu Chính Vũ xoa đầu cô, “Ừ, được.”

Nhạc Thanh Dao rời khỏi cánh tay của anh, nhìn anh, ngập ngừng hỏi: “Nếu em không muốn đứa bé này, anh có hận em không?”

Tiêu Chính Vũ nói: “Không, anh tôn trọng quyết định của em.”

Có lời nói của Tiêu Chính Vũ, áp lực tâm lý của Nhạc Thanh Dao giảm đi một chút, “Còn bố mẹ anh thì sao?”

“Trước khi em nghĩ kĩ, tạm thời đừng nói với họ.”

Nhạc Thanh Dao gật đầu, “Vâng.”

“Nằm xuống.” Tiêu Chính Vũ nói.

Nhạc Thanh Dao mỉm cười chui vào trong chăn, Tiêu Chính Vũ đắp chăn cho cô, tắt đèn đầu giường và nằm xuống.

Hôm sau trời vừa sáng, Tiêu Chính Vũ tỉnh dậy khi nghe thấy tiếng nôn mửa, bên cạnh không có người. Vào phòng wc, anh nhìn thấy Nhạc Thanh Dao đang cúi người trước bồn cầu nôn khan.

Tiêu Chính Vũ đau lòng vuốt lưng cô.

Nhạc Thanh Dao nói, “Em không sao.”

Tiêu Chính Vũ rót cho cô một cốc nước để súc miệng, “Ăn thêm chút đồ chua.”

Nhạc Thanh Dao súc miệng, giơ tay áo lau nước trên cằm, “Ừm, trong túi của em có mơ, lát nữa ăn. Bây giờ mới sáu giờ, anh đừng để ý tới em, ngủ tiếp đi.”

“Em không buồn ngủ à?” Tiêu Chính Vũ hỏi.

“Hả?”

“Nếu không buồn ngủ, rửa mặt rồi đi ra ngoài ăn sáng.”

Hơn bảy giờ, họ tới một cửa hàng ăn sáng, gọi cháo trắng. Cháo trắng có nhiều món ăn kèm, có thể gọi củ cải muối, cải chua và mù tạt.

Những thứ không thường ăn này bây giờ lại là món ngon trong mắt Nhạc Thanh Dao. Tối hôm qua không ăn, hôm nay nhiều món khai vị như vậy, Nhạc Thanh Dao một hơi uống cạn hai bát cháo.

Ăn sáng xong chưa đến tám giờ. Tiêu Chính Vũ đưa cô đi dạo trong công viên gần đó.

Tiêu Chính Vũ nắm tay cô đi dọc theo con đường mòn màu xanh lá cây, “Gần đây các hoạt động thế nào?”

“Không nhiều, ngày mốt sẽ có vai phụ trong “XXX“.”

Tiêu Chính Vũ có chút lo lắng, “Với tình trạng thể chất hiện tại, em nghĩ mình có thể đi quay phim không?”

“Em đóng một vai phụ nhỏ, ba ngày quay là xong. Không có cảnh hành động kịch liệt. Không sao đâu.” Nhạc Thanh Dao sợ anh vẫn lo lắng, liền giải thích: “Hơn nữa, em chỉ buồn nôn, cơ thể tôi không khó chịu, chỉ cần ăn chua là ổn. “

Tiêu Chính Vũ không muốn ép buộc cô, “Nhớ cẩn thận khi quay phim, và đừng đánh cược với tính mạng của mình.”

Nhạc Thanh Dao trịnh trọng nói: “Được rồi, lãnh đạo.”

——

Sau khi đi dạo, Nhạc Thanh Dao trở lại công ty. Khi đợi thang máy ở sảnh, ngay khi thang máy đi xuống, cô bước lên, và sau đó Hoàng Tư Nhã cũng đi vào.

Hoàng Tư Nhã ôm tay, nhìn cô từ trên xuống dưới, “Thanh Dao, hôm qua tôi nhìn thấy cô ở khoa sản, không phải là mang thai chứ?”

Nhạc Thanh Dao bình tĩnh nhìn cô ta, “Cô có chắc là đã nhìn thấy tôi không?”

“Cô và Lưu Mộng Kỳ, phải không?”

Nhạc Thanh Dao nheo mắt cười, “Hôm qua tôi ở công ty cả ngày. Nếu cô thị lực không tốt, tôi giới thiệu cửa hàng kính mắt đối diện công ty cho, bây giờ đang giảm giá 20%.”

Hoàng Tư Nhã dựng tóc lên, khinh thường nói: “Kỳ thực mang thai cũng đâu sao, không cần che đậy, phụ nữ mà, không phải là chức năng lớn nhất là sinh con sao?”

“Đó là vị trí cô tự đặt cho chính mình, đừng áp đặt cho tất cả phụ nữ.”

“Cô...” Hoàng Tư Nhã trừng mắt nhìn cô, nhưng không nói gì được.

Nhạc Thanh Dao ngáp, “... Buồn ngủ quá.”

Cửa thang máy mở ra, Hoàng Tư Nhã tức giận bước ra.

Sau khi vào văn phòng của La Hương Di, Nhạc Thanh Dao chào, “Chị Di, chào buổi sáng.”

La Hương Di từ màn hình máy tính nhìn lên, “Thế nào, đã thảo luận với chủ tịch Tiêu chưa?”

“Em nói với anh ấy rồi.”

“Anh ấy nói như thế nào?”

Nhạc Thanh Dao: “Anh ấy nói tôn trọng sự lựa chọn của em.”

La Hương Di mỉm cười, “Vậy không phải rất tốt sao?”

“Không tốt.” Nhạc Thanh Dao nói.

“Sao vậy?”

“Bởi vì em mắc chứng rối loạn lựa chọn.” Nhạc Thanh Dao ngồi trên sô pha.

“Chị sẽ nói cho em biết một vài điều để em dễ dàng lựa chọn hơn.” La Hương Di đỡ kính, “Sẽ Gặp Được Em” đã ký hợp đồng rồi. Nếu em rút lui vào lúc này, cho dù lý do là gì chúng ta vẫn sẽ phải bồi thường. “

“Em biết.”

“Rồi sao?”

“Em đã nói với Chính Vũ, để anh ấy cho em thời gian suy nghĩ, mọi thứ quá đột ngột, và bây giờ em cũng chóng mặt.” Cô hy vọng sẽ tiếp tục sự nghiệp của chính mình và cố gắng hết mình trong khi đang thăng hoa. Sau đó từ từ nghỉ ngơi và trở thành một cặp đôi bình thường với Tiêu Chính Vũ. Nhưng đột nhiên đứa trẻ đến và phá vỡ mọi kế hoạch của cô.

Vốn dĩ, chỉ cần bỏ đứa trẻ là cô có thể đi theo kế hoạch của chính mình, nhưng khi nghĩ rằng phải bỏ đi đứa trẻ của cô và Tiêu Chính Vũ, cô không có dũng khí.

La Hương Di thở dài, “Thực ra, chị không cố ép em. Giống như chủ tịch Tiêu, chị sẽ tôn trọng lựa chọn của em. Tuy nhiên, chị hy vọng lựa chọn của em có thể khôn ngoan hơn.”

“Vâng, em biết.”

La Hương Di nói tiếp: “Vai phụ của” XXX”, ngày mốt sẽ vào đoàn, chủ tịch Tiêu có biết không?”

“Biết, em đã nói với anh ấy rồi.”

“Em không có nhiều cảnh, cũng không có cảnh hành động. Chắc không sao.”

“Cái này không vấn đề gì.”

La Hương Di nhìn cô, “Dù sao hai ngày tới cũng không có thông báo gì. Em nghỉ ngơi đi, suynghĩ dự định tương lai.”

“Được.”

Truyện được đăng duy nhất tại wattpad Shining_Time95.

Tại văn phòng của Viên Hàng, Dư Hân Khiết cũng rất tức giận. Bộ phim gần đây của cô ta có doanh thu phòng vé tệ hại và rating phim truyền hình không tốt. Thậm chí còn không thể nhận được kịch bản. Năm ngoái đàm phán một bộ phim, bây giờ nhà sản xuất gây khó khăn nên ép giá catxe.

Dư Hân Khiết chế nhạo vài tiếng, “Một tập phim truyền hình giá 6 vạn, coi tôi là ăn mày à? Dễ ép như vậy? Hiện tại một diễn viên tuyến hai còn hơn giá này!”

Viên Hàng nói: “Phim này là phim thời trang. Tuy rằng thù lao hơi thấp nhưng độ khó cũng không cao, cũng không khổ lắm. Em coi như vừa nghỉ ngơi vừa quay phim đi, được không?”

“Không quay! Các nhà sản xuất trước khi bắt đầu đã kinh tởm như vậy, không biết khi bắt đầu quay phim thì ghê tởm như thế nào.”

Viên Hàng nhìn cô ta nổi giận, hít sâu một hơi, “Hân Khiết, ý tôi là trước tiên, nguyên tác của bộ phim truyền hình này đã phổ biến trên mạng, cũng không gây hại gì cho cô. Lúc đầu “Ánh rạng đông ngày sau “ cũng là do nguyên tác nổi tiếng nên bộ phim được thúc đẩy, sau đó em cũng thấy rồi đó. “

Khi nói đến “Ánh rạng đông ngày sau”, Dư Hân Khiết còn tức giận hơn. Rõ ràng là cô đã được chỉ định làm nữ chính ngay từ đầu, nhưng Nhạc Thanh Dao cuối cùng đã giật lấy. “Đừng nhắc đến bộ phim đó với tôi, cũng đừng nói đến con tiện nhân Nhạc Thanh Dao đó. Nếu không có cô ta, tôi sẽ không rơi vào hoàn cảnh như ngày hôm nay. “

Viên Hàng cũng hết cách, “Vậy em muốn cái gì?”

Dư Hân Khiết cắn môi nhìn Viên Hàng, trầm mặc ngồi xuống ghế trước bàn làm việc.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Viên Hàng nhìn Dư Hân Khiết nhắc nhở: “Có người ở đây, đừng mất bình tĩnh nữa.”

Viên Hàng nói tới cửa đi vào, Hoàng Tư Nhã từ bên ngoài đi vào, “Vừa lúc mọi người đều có mặt, có tin tức lớn nói đây.”

Dư Hân Khiết liếc cô ta một cái, “Tin gì?”

“Về Nhạc Thanh Dao.”

Khi nghe thấy Nhạc Thanh Dao, Dư Hân Khiết và Viên Hàng đều nhìn cô ta và chờ đợi. Viên Hàng nói: “Tin gì?”

Hoàng Tư Nhã cười, “Hôm qua tôi cùng chị gái đi khám thai, tình cờ gặp Nhạc Thanh Dao ở khoa sản.” . Xin ủng hộ chúng tôi tại ~ tru mtruyen.м e ~

Dư Hân Khiết hơi ngạc nhiên, “Ý là cô ta có thai?”

“Không biết cô ta có thai hay không, nhưng cô ta muốn che giấu, cũng không khác là bai.”

Dư Hân Khiết chế nhạo, “Không cần phải nói, nhất định là của một đạo diễn hoặc nhà sản xuất nào đó.”

“Chắc không đâu.” Viên Hàng nói.

Dư Hân Khiết: “Vậy là ai? Cô ta và Tiêu Chính Vũ không phải là bạn trai bạn gái thực sự.”

Viên Hàng trầm ngâm, “Theo những gì tôi biết về cô ấy, cô ấy sẽ không..., hơn nữa cô ấy bây giờ còn có Tiêu Chính Vũ làm chống lưng, huống chi chuyện này...”

Dư Hân Khiết không đồng ý, “Đó là bởi vì anh không đủ hiểu rõ cô ta. Tất nhiên trước mặt đàn ông cô ta phải ra vẻ thanh cao rồi.”

“Cho dù cô ấy không thanh cao thì có Tiêu Chính Vũ làm hậu trường, nhà sản xuất hay đạo diễn cũng không dám động đến cô ấy.” Viên Hàng phân tích.

Dư Hân Khiết không nói nên lời.

Hoàng Tư Nhã ôm tay và nói: “Thực ra, tôi luôn thấy rất kỳ lạ. Bọn họ giả làm người yêu bị vạch trần thì gia đình Tiêu Chính Vũ nhất định không cho phép chứ. Nhưng lâu vậy rồi, họ vẫn ở bên nhau, thật quá kỳ lạ. “

Dư Hân Khiết suy nghĩ một chút, hơi ngẩng đầu nhìn Hoàng Tư Nhã, “Ý cô là, bọn họ diễn giả làm thật?”

Hoàng Tư Nhã gật đầu, “Nếu là như vậy, Nhạc Thanh Dao mang thai là có lý.”

Viên Hàng nói: “Nếu cô nói đúng, và nếu Nhạc Thanh Dao có thai, thì Tiêu Chính Vũ và cô ấy có thể sẽ kết hôn.”

Dư Hân Khiết nghĩ Tiêu Chính Vũ sắp kết hôn với Nhạc Thanh Dao thì rất khó chịu, “Không, không thể để họ kết hôn. Bây giờ Nhạc Thanh Dao dựa vào tư cách là bạn gái của Tiêu Chính Vũ mà càng ngày càng lớn mạnh. Nếu cô ta trở thành bà chủ của tập đoàn Truyền Kỳ thì chúng ta sẽ sẽ không còn gì.”

Hoàng Tư Nhã đồng ý: “Hân Khiết nói đúng. Nếu Nhạc Thanh Dao thực sự kết hôn với Tiêu Chính Vũ, thì những người như chúng tôi, những người có mâu thuẫn với cô ta sẽ thực sự không có chỗ dung thân.”

Viên Hàng thở dài, “Hiện tại chúng ta chỉ là đoán xem cô ấy có mang thai hay không, không có chứng cứ kết luận gì cả.”

“Viên Hàng, anh có thể tìm người điều tra xem.” Dư Hân Khiết dựa lưng vào ghế, ôm lấy cánh tay, đung đưa chân, nói “Nếu cô ta mang thai thật, tùy tiện tìm người cũng sẽ phát hiện ra manh mối.”

Viên Hàng nói: “Không đơn giản như vậy, nhưng cũng không quá khó.”

Truyện được đăng duy nhất tại wattpad Shining_Time95.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.