Vũ Động Càn Khôn

Chương 17: Chương 17: Hạt Hổ






Trong không gian tinh thần hắc ám, hai đạo quang ảnh đồng thời vũ động, thanh thế quyền pháp và chưởng pháp không kém nhau chút nào.

Ánh mắt của Lâm Động lúc này tập trung vào quang ảnh mới xuất hiện, giờ phút này quang ảnh kia đang thi triển Bát Hoang Chưởng mà hắn hôm nay mới học được từ Lâm Khiếu.

"Thạch Phù thần bí này thật là thần kỳ, những thứ này chắc là được lấy ra từ trong đầu của ta, sau khi ta vào trong này, nó sẽ dùng một phương thức đặc thù nào đó mà diễn luyện, hơn nữa trong quá trình diễn luyện này, còn có những sửa đổi thật là hoàn mỹ . . ."

Lâm Động dường như có điều gì đó phải suy nghĩ, tuy nói loại năng lực kỳ lạ này có chút khó mà tin được, nhưng mà nếu thực sự đã xuất hiện, vậy thì hắn sẽ lựa chọn sự tin tưởng.

Cũng vì những nguyên nhân không rõ này, nên hắn mới có thể an tâm tu luyện, dù sao điều này đối với hắn cũng chẳng có chỗ gì xấu, buồn lo vô cớ chỉ khiến mình không thoải mái mà thôi.

Nghĩ đến đây, Lâm Động đem toàn bộ tinh thần vùi đầu vào quang ảnh đang thi triển Bát Hoang Chưởng kia, Bát Hoang Chưởng nổi danh là cương mãnh, đại khai đại hợp, nhìn qua thì cảm thấy giản dị đơn giản, nhưng mà trong chưởng phong lại ẩn chứa lực lượng vô cùng mạnh mẽ.

Lâm Động hết sức chăm chú nhìn quang ảnh kia thi triển Bát Hoang Chưởng mấy lần, ánh mắt trở nên chăm chú hơn, hắn phát hiện ra quang ảnh kia thi triển Bát Hoang Chưởng, ngoài sự cương mãnh còn kèm theo những nhu kình, cương nhu cùng xuất hiện. Nhìn qua loa chắc chắn sẽ không phát hiện ra điều gì, nhưng nếu như giao thủ với người khác, thì điều này lại khiến đối thủ phải chịu đựng thiệt thòi không nhỏ!

"Vẻn vẹn chỉ có một thay đổi nhỏ, mà lại có thể thêm nhu kình vào trong chưởng pháp cương mãnh, Thạch Phù này thật là thần kỳ."

Lâm Động tấm tắc khen thầm, tuy nói võ học này chỉ là tiểu thừa, nhưng mà cao thủ chân chính có lòng muốn thay đổi nó thì cũng không dễ chút nào, nhưng dù sao, Thạch Phù đâu phải là người. . .

"Cương nhu kết hợp, làm cho lực sát thương của Bát Hoang Chưởng mạnh hơn một chút, nếu ta tu luyện thành công... uy lực chắc chắn sẽ không kém hơn Thông Bối Quyền 10 âm là mấy, nhưng muốn làm được điều này, cũng không dễ dàng gì!"

Đương nhiên, đối với lần này Lâm Động cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý, trong lòng không buồn bã, ngược lại tinh thần còn phấn chấn, tập trung nhìn vào quang ảnh kia, bắt đầu triển khai tập luyện Bát Hoang Chưởng. . .



Thởi gian tu luyện giống như đồng hồ cát chảy xuôi, nửa tháng chẳng mấy chốc đã qua.

Trong vòng mấy tháng gần đây, không khí tu luyện của Lâm Gia trở nên tương đối sôi nổi, những đứa trẻ nghịch ngợm gây sự trước kia đã bị cha mẹ của chúng cương quyết bắt về. Chỉ còn gần hai tháng nữa, chính là Lâm Gia Tộc Bỉ, đây là những cuộc tỷ thí cực kỳ trọng yếu đối với thành viên của Lâm gia.

Để có thể bộc lộ hết tài năng trong Tộc Bỉ, thắng lợi không chỉ bản thân người đó được bồi dưỡng trọng điểm, mà địa vị của cha mẹ người này cũng tăng tiến như thuyền xuôi dòng nước. Vì vậy, không ít người đều mong mỏi con cái của mình có biểu hiện tốt trong Tộc Bỉ.

Trong nửa tháng này, cảm giác thiêu đốt trong xương cốt của Lâm Động càng lúc càng nhiều, nhưng mà chẳng biết tại sao, cái gọi là mầm mống Nguyên Lực đó vẫn chưa được sinh ra, điều này khiến hắn có chút bất đắc dĩ.

Điều duy nhất an ủi hắn một chút, đó chính là tu luyện Bát Hoang Chưởng, nhờ quang ảnh Thạch Phù chỉ dạy một cách hoàn hảo, hắn đã nắm giữ được Bát Hoang Chưởng, tuy rằng chưa thể cương nhu kết hợp, nhưng khi thi triển cũng phát ra thanh âm xé gió, uy lực không tầm thường!

Mặt khác, trong vòng nửa tháng này, thương thế bên trong cơ thể Lâm Khiếu cũng đã hoàn toàn khôi phục, sau khi tu dưỡng vài ngày hắn đã hấp thu viên Âm Châu mà Lâm Động đưa cho hắn. Mặc dù Lâm Động không nhận ra điều gì, nhưng hắn cũng mơ hồ cảm giác được, thực lực của Lâm Khiếu đang nhanh chóng tinh tiến.

Với tốc độ này, việc khôi phục lại Thiên Nguyên cảnh chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.



Trong một khu rừng rậm rạp, Lâm Động đứng ở trên một cây đại thụ, nhìn xuống khu rừng bên dưới, trên mình hắn còn lưu lại vết máu, mùi máu tươi nhàn nhạt cũng từ đó truyền ra.

Máu tươi đương nhiên không phải là của Lâm Động, mà là do hắn săn giết một ít dã thú lưu lại, trải qua nửa tháng tu luyện, Lâm Động đã có thể cảm giác được, ở trong xương tủy có thứ gì đó sắp sửa ra đời, nhưng cho dù hắn có tu luyện thế nào đi chăng nữa, cũng không thể vượt qua được chướng ngại này.

Bất đắc dĩ, Lâm Động chuyển hướng sang thực chiến, hắn muốn trong thực chiến, làm cho cơ thể mình xuất hiện mầm mống Nguyên Lực, hơn nữa thực chiến mới là một phương thức khảo nghiệm thực lực chân chính của một người.

Mà loại thực chiến này, đương nhiên không thể tìm người khác, cho nên chỉ còn cách tìm đám dã thú gây sự mà thôi.

Trải qua nhiều ngày, có không ít dã thú bỏ mạng ở trong tay Lâm Động, hơn nữa khi mới bắt đầu chém giết, tâm tình của Lâm Động hơi có chút hoảng loạn, bây giờ hắn có thể bình tĩnh ẩu đả.

"Có động tĩnh!"

Ánh mắt đang đảo đi đảo lại của Lâm Động chợt dừng lại, lộn một vòng từ thân cây nhảy xuống, bắn ra giống như một mũi tên rời cung. Song, khi hắn mới rời khỏi cây đại thụ không xa, thì đột nhiên ngừng lại, sắc mặt có chút biến hóa nhìn chằm chằm vào… một con dã thú dữ tợn kia ở trong rừng.

"Hạt Hổ"

Đây là một con dã thú có hai màu nâu đen, hình thể giống như hổ, nhưng lại có đuôi giống như đuôi bò cạp, sắc bén sáng bóng.

Hạt Hổ là một loại dã thú hung tàn, có một bộ lông cứng như sắt, vô cùng khó đối phó, bởi vậy, khi phát hiện “mặt hàng” khó giải quyết, trong đầu Lâm Động đã nghĩ tới chuyện thối lui.

Nhưng mà khi Lâm Động nhìn thấy Hạt Hổ, thì nó cũng đã phát hiện ra Lâm Động, lập tức dùng đôi mắt màu đỏ tươi nhìn sang, cái miệng rộng như chậu máu phát ra một tiếng gầm trầm thấp, sau đó bò dậy.

Vào thời điểm nó bò dậy, Lâm Động đã nhìn thấy, ở một gốc cây sau lưng Hạt Hổ, có một loại quả màu đỏ sậm, hương thơm nhàn nhạt tràn ngập khắp mọi nơi.

"Đó là. . . Tam phẩm linh dược, Thủy Tinh Chu Quả?"

Khi nhìn thấy trái cây kia, Lâm Động lập tức hít nhẹ một hơi khí lạnh, không nghĩ tới ở chỗ này cũng có thể gặp được Tam phẩm linh dược, vận khí này hình như là quá tốt thì phải?

Thủy Tinh Chu Quả, Lâm Động đã từng gặp ở Thanh Dương Trấn, nhưng giá tiền lại cao đến mức thái quá.

Đã có phát hiện ngoài ý muốn này, cước bộ của Lâm Động ngừng lại, mà nhìn thấy hắn có bộ dáng như vậy, trong mắt con Hạt Hổ kia cũng hiện lên vẻ hung tàn, nó gầm nhẹ một tiếng, phi như bay tới chỗ Lâm Động.

Thấy thế Lâm Động vội vàng lui về phía sau, bẻ một cành cây to ở trước mặt, vụt vào người Hạt Hổ.

"Bịch!"

Cước bộ của Lâm Động khẽ chuyển, xuất hiện ở phía sau Hạt Hổ, liên tục vỗ mấy chưởng vào thân thể của nó, khiến cho Hạt Hổ lật nhào đi, nhưng lại chẳng tạo thành thương tổn gì cả.

"Da lông quá cứng . . .!"

Nhìn thấy cảnh tượng này, da đầu Lâm Động tê rần, hắn biết mình đã khinh thường con hạt Hổ này rồi.

"Rống!"

Hạt Hổ lật mình, nhảy dựng lên, bàn chân to dày thô ráp hung hăng chộp vào lồng ngực của Lâm Động.

"Ba ba ba. . ."

Cảm thụ được tinh phong kia lướt tới mặt, Lâm Động cũng không dám chậm trễ, Thông Bối Quyền trong nháy mắt chính là bộc phát ra 10 âm, sau đó đấm thẳng một quyền vào chân con Hạt Hổ.

"Thình thịch!"

Quyền móng đụng nhau, hai đạo thân ảnh một lớn một nhỏ cùng bay ngược ra, Lâm Động đụng vào một cái cây, chật vật rơi xuống đất, ở miệng có máu tươi trào ra. Đang định nổi nóng, thì trong thân thể đột nhiên truyền ra một loại cảm giác nóng bỏng kịch liệt, Lâm Động cảm giác được, trong xương tủy hắn có một loại năng lượng kỳ dị vừa được sinh ra đời!

"Mầm mống Nguyên Lực?!"

Thân thể Lâm Động vào thời khắc này chợt trở nên cứng ngắc, miệng hắn há hốc, thân thể vì kích động mà trở nên run rẩy, mầm mống Nguyên Lực kia trước nay không chịu xuất hiện, vậy mà khi hắn giao đấu với con Hạt Hổ, đã bị ép mà chào đời.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.