Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng Tướng

Chương 174: Chương 174: Nam Cung Tước không có chết!




"Ưmh ưmh. . . . . . Ưmh ưmh. . . . . ."

Trinh Tử nghe được hắn nói, mở to hai mắt, sợ hãi vùng vẫy, đôi tay không ngừng múa may, nhìn người đàn ông đang đi tới phía mình trong lòng sợ hãi tới cực điểm.

"Thế nào sợ, trước kia cô không phải rất hưởng thụ tôi hay sao, chẳng lẽ đã quên rồi!"

Lấy miếng vải trong miệng của cô ra, Trinh Tử lập tức nói:

"Nam Cung Tước, anh không được đụng vào tôi , không dược đụng tôi!"

Hắn quá kinh khủng, bộ dáng bây giờ cô vừa nhìn liền cảm thấy cả người run rẩy, tại sao lại có thể như vậy?

Nam Cung Tước rõ ràng là đã bị nổ chết, làm sao sẽ biến thành bộ dáng như bây giờ, bộ dáng của hắn so với quỷ còn kinh khủng hơn làm cho cô thật sợ hãi, vô cùng sợ hãi!

"Không ngờ cô lại phát hiện ra, không sai, tôi chính là Nam Cung Tước!"

Ánh mắt lạnh lùng của Nam Cung Tước nhìn chằm chằm cô, thấy trong ánh mắt Thủy Nhi lóe lên kinh ngạc, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm tà ác, mặt càng thêm dữ tợn!

"Nam Cung Tước, làm sao anh lại không có chết!"

Thủy Nhi thất thanh hỏi, làm sao có thể, thượng tướng không phải nói hắn đã chết sao? Như thế nào lại xuất hiện tại nơi này, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, hắn không phải là bị nổ mìn chết rồi sao? Làm sao sẽ xuất hiện tại nơi này?

Nam Cung Tước cười lạnh, mặt âm lãnh kinh khủng nhìn cô.

"Cô rất muốn tôi chết sao? Đợi tí nữa cô sẽ phải làm cho tôi dục tiên dục tử đi’’

Người của Thượng Quan Quân Triết không biết là có tư vị gì. Chỉ đáng tiếc là người phụ nữ của Mạc Thiên Kình hàng ngày đều ở trong nhà nên hắn không có cơ hội xuống tay, nếu không hắn nhất định phải nếm thử một chút tư vị của cô ta. Hắn muốn cho Mạc Thiên Kình cả đời phải ôm hận vì người của mình bị hắn chơi đùa.

Thủy Nhi bị lời nói của hắn dọa sợ, dục tiên dục tử, làm sao cô lại không biết ý tứ của câu này!

"Nam Cung Tước, anh đừng có quá đáng!"

Trinh Tử lớn tiếng mắng, Nam Cung Tước liền xoay người nhìn cô chằm chằm.

"Quá đáng, cô biết cái gì gọi là tàn nhẫn sao? Đó chính là tôi lên giường với cô để cho bọn họ nhìn, nhìn cô ở dưới thân tôi thừa hoan, để cho bọn họ xem rõ bộ dạng hạ tiện của cô, để cho bọn họ biết được hậu quả phản bội Nam Cung Tước là như thế nào!"

Nam Cung Tước nói xong liền sai người đem Huyết Sắc dẫn tới.

Trinh Tử lui về phía sau, trong hai mắt tất cả đều là sợ hãi: "Nam Cung Tước, anh không thể đối xử với tôi như vậy! Nếu không sẽ bị ông trời trừng phạt đấy!"

Cô không nên cùng Nam Cung Tước ở chung một chỗ, còn Huyết Sắc nữa, cô không nên để đại sư huynh nhìn thấy bộ dáng như thế này của mình!

"Trinh Tử, cô có biết không? Tôi là bởi vì cô mới biến thành bộ dáng như bây giờ, cô nói xem, có phải nên bồi thường cho tôi thật tốt hay không!"

Nam Cung Tước nhìn Trinh Tử, trong tròng mắt tất cả đều là sát khí.

Thủy Nhi vừa định mở miệng liền bị Liễu Nghị Hiên ngăn lại, ý bảo cô không nên tùy tiện nói năng lộn xộn.

Thủy Nhi cũng biết, bây giờ mà mình mở miệng, rất có thể bị Nam Cung Tước bắt đi.

Nam Cung Tước đi tới đem Trinh Tử đè lên giường, xé rách quần áo của cô làm lộ ra bộ ngực to lớn ngạo nghễ cùng da thịt trắng nõn, mảnh đất thần bí đang khẽ run, Nam Cung Tước nâng lên nụ cười ma quỷ sau đó hôn lên môi của cô.

"Ưmh ưmh. . . . . . Ưmh ưmh. . . . . ."

Trinh Tử bị hắn đột nhiên hôn dọa sợ kêu to, còn chưa kịp ngăn cản, liền bị hắn xuyên vào bên trong, ở trong cơ thể cô mà rong ruổi!

"A! ! ! !"

Nam Cung Tước trừng phạt hôn một cái liền buông ra đâm vào trong cơ thể cô, luật động, mỗi một cái đều dùng hết sức lực làm Trinh Tử đau đến phải kêu lên.

"Kêu lớn lên, lớn lên, tôi muốn cô kêu ra!"

Nam Cung tước vừa làm rung động thân thể của mình, vừa quát, mùi của nàng thật sự là rất đẹp!

Mỗi lần đam vào cũng làm cho hắn thoải mái tới cực điểm, hoàn toàn quên mất chuyện trừng phạt!

"A! Không cần. . . . . . Không cần. . . . . ."

Trinh Tử khổ sở hét lên lanh lảnh, chỉ là càng thét chói tai, Nam Cung Tước lại càng hưng phấn!

"Thoải mái chết được!" Nam Cung Tước gầm nhẹ, tiếng thân thể mãnh liệt va chạm ở khu nhà xưởng bỏ hoang vang lên, vô cùng rõ ràng, tình dục dâm mỹ tràn ngập bên trong, Trinh Tử càng kêu thì Nam Cung Tước càng biến thái mạnh mẽ a ra vào vào, một lần lại một lần!

"Ai. . . . . ."

Nam Cung Tước gầm nhẹ một tiếng, rốt cuộc đem mầm móng trong cơ thể bẩn thỉu rót vào bên trong, lúc này mới đứng dậy, kéo khóa quần của mình, nhìn mặt Trinh Tử tràn ngập nước mắt, nụ cười tà ác hơn!

"Thoải mái không, thật là đủ đê tiện!"

Nam Cung Tước khát máu tàn nhẫn nói ra, Trinh Tử chỉ có cảm giác cả người mình cũng run run lợi hại!

"Nam Cung Tước, anh không phải là người!"

Trinh Tử run rẩy nói xong, nhìn bộ dạng tàn bạo lạnh lùng của hắn, hận không thể giết chết được hắn!

Nam Cung Tước cười lạnh, phản bội hắn, hắn là sẽ không để cho cô được thoải mái!

Huyết Sắc lúc này đã chết lặng, hắn thế nào cũng không nghĩ tới Nam Cung Tước lại có thể độc ác đem Trinh Tử cường bạo như vậy. Anh nhìn rõ rành rành, người phụ nữ mà mình yêu bị đè ở phía dưới, kêu lên thảm thiết, đau đớn như vậy, làm cho tim hắn sắp vỡ ra.

Anh mắt Nam Cung tước lạnh lùng quay sang nhìn chằm chằm vào Thủy Nhi, nhìn da thịt trắng nõn đến gương mặt rồi nhìn sang bộ ngực rất tròn kia của cô, miệng nhếch lên nụ cười khát máu.

Thủy Nhi bị hắn nhìn chăm chú, cả người cũng sợ hãi, dự cảm xấu từ đáy lòng dâng lên, sợ hãi lui về phía sau.

Nam Cung Tước đi tới trước mặt cô nhìn từ trên xuống dưới giống như đang nhìn chằm chằm con mồi !

"Anh muốn làm gì!"

Thủy Nhi bị hắn đến gần, có chút phát run!

Nam Cung Tước nhìn sang Liễu Nghị Hiên nói: "Liễu Nghị Hiên, mày nghĩ cất giấu thân phận của mày tới khi nào?"

Thủy Nhi bị lời nói của Nam Cung Tước làm cho sợ hết hồn, cái gì gọi là che giấu thân phận, Liễu Nghị Hiên lại có thân phận gì?

Mặt của Liễu Nghị Hiên lạnh lùng, gương mặt tuấn tú nhất thời hiện đầy tỏa ra khí lạnh, nồng nặc sát khí từ tròng mắt đen bắn ra, âm lãnh mà kinh khủng.

Chỉ nhẹ nhàng cử động, sợi dây trong tay liền nát bấy!

Thủy Nhi kinh ngạc nhìn Liễu Nghị Hiên, mặt vốn đang bầm dập giờ phút này lại khôi phục tuấn dật như cũ, chỉ là cả người trở nên khí phách hươn rất nhiều.

"Liễu Nghị Hiên, anh không phải là người!"

Làm sao có thể có người như vậy?

Làm sao có thể trong nháy mắt liền khôi phục lại gương mặt hoàn mỹ!

Liễu Nghị Hiên nhìn Thủy Nhi, nắm tay của cô cảm thấy cô có chút run rẩy liền an ủi.

"Yên tâm đi, tôi là người!"

Chỉ là anh không phải người bình thường!

Nam Cung Tước cũng có chút kinh ngạc, không ngờ truyền thuyết lại là thật, người của Liễu gia đều có siêu năng lực biến đổi mặt mũi, thì ra là sự thật!

"Nam Cung Tước, mày biết tao là ai, vậy còn không mau thả người!"

Liễu Nghị Hiên lạnh lùng không hề có nhiệt độ nhìn gương mặt xấu xí của Nam Cung Tước vô cùng chán ghét!

Nam Cung Tước cười lạnh: "Mày đem mặt của tao chữa khỏi, tao liền thả cô ta nếu không tao sẽ giết chết ả!"

Nam Cung Tước tiến lên túm lấy Thủy Nhi, bàn tay đặt ở cổ của cô từ từ bóp!

"Khụ khụ. . . . . ."

Thủy Nhi lập tức bởi vì hô hấp không thuận mà ho khan, nhìn Liễu Nghị Hiên, không nói nên lời!

"Nam Cung Tước, thả Thủy Nhi ra nếu không, tao giết chết mày!"

Liễu Nghị Hiên không thích nhất là bị người khác uy hiếp, hiện tại anh cư nhiên lại bị hắn uy hiếp như vậy.

Nam Cung Tước cười lạnh: "Liễu Nghị Hiên, nhanh lên một chút, nếu như không khôi phục dung mạo cùng giọng nói của tao, tao lập tức bóp chết ả, siêu săng lực cũng không phải là vạn năng!"

Liễu Nghị Hiên tức giận cắn răng, hắn nói không sai, chỉ cần hắn vừa dùng lực, cổ của Thủy Nhi cũng sẽ bị cắt đứt, mà mình coi như có siêu năng lực cũng không ngăn cản được!

"Được, tao đồng ý với mày! Nhưng mà mày phải lập tức thả Thủy Nhi ra!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.