Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng Tướng

Chương 29: Chương 29: mạc thiên kình




Mạc Thiên Kình cười nhạt, nhìn vẻ mặt nghi ngờ của cô, không khỏi bốc lên mồ hôi lạnh!

Người phụ nữ ngu ngốc này, nếu biết anh bị huấn luyện như thế nào, đoán chừng cũng sẽ không nói như vậy đi!

"Mạc Thiên Kình, sao anh không nói?"

Sính Đình thấy anh trầm mặc không nói, không khỏi cả giận, Mạc Thiên Kình nhìn cô, điểm vào trán cô một cái, rồi xoay người rời đi.

"Này, Mạc Thiên Kình, anh còn chưa nói cho tôi biết!"

Sính Đình vội vàng đuổi theo, miệng liến thoắng không ngừng, đuổi theo anh lên lầu!

Mạc Thiên Kình không để ý tới cô, đi tới máy tính ngồi xuống,bây giờ anh phải xử lý tốt một số chuyện!

"Mạc Thiên Kình!"

Sính Đình thấy anh không thèm để ý chọc cô nổi trận lôi đình, chết tiệt, mẹ kiếp người đàn ông xấu xa, có cần phải chảnh như vậy không?

Mạc Thiên Kình cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn cô: "Cho cô hai lựa chọn, một là nói cho cô biết đáp án, cô phải rời đi, hai là, không nói cho cô biết đáp án!"

"Anh không cần nói, tôi muốn ở lại!"

Sính Đình trừng mắt nhìn anh, có gì đặc biệt hơn người, không phải là tài nghệ chính xác hơn cô một chút thôi sao?

Không nói, không nói thì thôi!

"Đi làm cơm đi, tôi đói rồi!"

Mạc Thiên Kình nói xong, ánh mắt liền chuyển sang máy vi tính, hoàn toàn không thèm liếc nhìn cô!

Sính Đình tức giận đùng đùng trừng mắt liếc anh, đột nhiên trong bụng truyền ra một âm thanh.

“Ùng ục! Ùng ục!"

Mạc Thiên Kình không thèm quay đầu lại, Sính Đình cắn răng đi xuống cầu thang.

Nhìn Sính Đình đi xuống lầu, Mạc Thiên Kình nhấn xuống một cái nút, nhìn xuống phía dưới kêu lên.

"Ngọc Sính Đình, hàng rào bảo vệ đã mở, cô có thể rời đi!"

Bước chân Sính Đình vừa đi xuống lầu dưới đột nhiên ngừng lại, hướng về phía Mạc Thiên Kình hét lớn.

"Mạc Thiên Kình, anh thật là khốn kiếp, anh càng không muốn tôi ở lại, tôi càng phải ở lại!"

Tức chết cô, người đàn ông này lại cứ coi rẻ năng lực của cô, bây giờ thương thế đã lành, lại muốn đuổi người, con bà nó, cô còn chưa đồng ý!

Suy nghĩ một chút, liền cảm thấy tức tối, tại sao người đàn ông này lại phách lối như vậy chứ.

Sau khi rống to, biệt thự lại khôi phục sự yên tĩnh như cũ, Mạc Thiên Kình căn bản không để ý tới cô, giờ phút này cặp mắt anh nhìn chằm chằm máy vi tính trước mặt, nhìn hệ thống theo dõi không ngừng di động theo bóng dáng của Hắc Lang, không khỏi cau mày.

"Đây là đâu? Hắn ta ở nơi đó làm gì?"

Mạc Thiên Kình nhìn máy vi tính, không ngờ mình không thể theo dõi được vị trí của Hắc Lang ở nơi nào!

Nhưng cũng may mắn là đã xác định được một chuyện, đó chính là hắn ta ở tương đối gần nước Mĩ.

Lấy điện thoại di động ra, Mạc Thiên Kình bấm một mã số, nhắn nhủ vài câu liền cúp!

Đi xuống lầu, lập tức ngửi thấy mùi cơm chín bên trong phòng bếp bay khắp bốn phía.

Không thể không thừa nhận, tài nấu ăn của Ngọc Sính Đình quả thật là thiên phú, lúc mới bắt đầu nấu ăn chỉ có bỏ đi, đến bây giờ nấu toàn cao lương mỹ vị, bụng anh đột nhiên cảm thấy rất đói!

"Thơm quá!"

Mạc Thiên Kình đi vào phòng bếp, nhìn cô đang nấu bò sốt vang,đang rắc thêm tiêu bắc, thơm lừng nhức cả mũi!

Sính Đình vừa nhìn thấy anh, tức giận trừng mắt liếc anh một cái, nhìn thấy anh thuần thục mở tủ chén ra, lấy bát đũa, bộ dáng kia, cảm giác bọn họ thật sự rất giống một cặp vợ chồng đang cùng nấu cơm.

"Mạc Thiên Kình, đây là cơm của tôi, không phải nấu cho anh ăn!"

Sính Đình rất không vui đề cao âm lượng, Mạc Thiên Kình cười nhạt nói.

"Không sao, cô mà không cho tôi ăn, buổi tối tôi sẽ ăn cô!"

Trên gương mặt đẹp trai đột nhiên tràn ngập tà ác, Sính Đình bị câu nói của anh làm cho thiếu chút nữa bị sặc, cầm lên cái sạn chiên thức ăn đánh anh.

"Mạc Thiên Kình, anh đi chết đi!

Người đàn ông này quả thật thật là háo sắc, hạ lưu, càng chung đụng, cô càng cảm thấy anh không biết xấu hổ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.