Vợ Yêu Chuyên Sủng Của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh

Chương 76: Chương 76: Ngày cuối cùng dần tới




"Tuyết Nhi, làm sao vậy?"

"Không cần, tôi không muốn" Hân Nhi chợt đẩy Âu Dương Thần ra, dường như càng phản kháng mạnh hơn.

"Tuyết Nhi, , , , , " Âu Dương Thần chợt ôm chặt Hân Nhi, cố gắng để cho cô bình tĩnh lại.

Một lúc lâu sau, sắc mặt Hân Nhi mới chậm rãi khôi phục, càng dùng sức ôm chặt Âu Dương Thần, Hân Nhi giống như người đang giãy giụa trong biển đúng lúc bắt được bè gỗ cứu mạng, hi vọng sinh tồn duy nhất.

"Thần, đừng rời xa em." Bạn đang đọc truyện tại Diễn đàn Lê Quý Đôn

"Được, anh sẽ không rời đi, không sao rồi." Âu Dương Thần ôm Hân Nhi thật chặt, cảm thấy trên người Hân Nhi run rẩy, trong lòng giống như bị cái gì cho đâm một đao, đau đớn , Tuyết Nhi, chắc bởi vì bị rơi xuống biển, bởi vậy mà sinh ra cảm giác sợ hãi, còn nhớ rõ ngày đó ba năm trước đây, Tuyết Nhi vì cứu mình mà rơi xuống biển, lúc ấy nhất định cô rất khổ sở rất đau khổ rồi. Nghĩ tới đây, Âu Dương Thần thật rất hận mình, không có bảo vệ Tuyết Nhi thật tốt. Ở trong lòng âm thầm thề nhất định sẽ bảo vệ Tuyết Nhi thật tốt, không thể để cho cô chịu dù chỉ một chút xíu khổ đau hay nguy hiểm nữa.”

Tổng giám đốc, theo chỉ thị của anh, đã tra được rồi."

"Nói?"

"Về chuyện thiết kế của Lăng Phỉ Tuyết bị mất là do Lâm tiểu thư sai tiểu Huệ trong công ty Thần Phàm ăn trộm thiết kê của Lăng Phỉ Tuyết, bắt được Lâm thị thân thích công ty phát biểu, nghe nói Lăng Phỉ Tuyết chỉ trong một buổi tối thiết kế lại toàn bộ, khiến Vương tiên sinh của Ngải Phỉ khen không dứt miệng, Lâm tiểu thư càng gởi thêm tài liệu khiến chỉ chứng Lăng Phỉ tuyết, bị Âu Dương Thần đoán được. Âu Dương Thần không chỉ có khai trừ tiểu Huệ, nghe nói còn không cho phép bất kỳ công ty nào tiếp nhận cô ta, hơn nữa còn tìm người phá hủy cô ta, bây giờ tiểu Huệ ở nhất mộng tròn làm tiểu thư, có thể nói là hoàn toàn bị phá hủy."

"Còn nữa không?"

"A, còn có một người vẫn chưa buông tha cho Lăng Phỉ Tuyết, chính là Lâm tiểu thư còn tìm người nói muốn phá hủy Lăng Phỉ Tuyết, chỉ là vừa khéo đã được Âu Dương Thần cứu."

Cái gì? Nghe được Lâm Hiểu muốn tìm người phá hủy Tuyết Nhi, lòng của Diệp Phi giống như có vạn con con kiến gặm cắn, hai nắm tay nắm chặt, giống như muốn xé nát ai đó.

Thư ký ở bên cạnh thấy động tác của Diệp Phi cũng sợ hết hồn, Lăng Phỉ Tuyết này dáng dấp xấu như vậy, còn nhiều người quan tâm như vậy, xem ra tổng giám đốc rất quan tâm tới vị Lăng tiểu thư này.

"Có tra được Âu Dương Thần và cô ấy có quan hệ gì không?" Giọng nói của Diệp Phi xen lẫn một chút tức giận.

Thư ký ngẩn người, ngay sau đó lập tức tỉnh táo nói: "Theo điều tra, hai người dường như không có quan hệ gì đặc biệt, tư liệu về Âu Dương Thần rất khó tra, chỉ là nghe nói hắn không gần phụ nữ, báo trí không có đề cập tới hắn có quan hệ với cô gái nào, bao gồm cả Lăng Phỉ Tuyết."

"Ừ." Diệp Phi khạc ra một tiếng. Cũng không có nói nữa, lúc này phòng làm việc to như vậy cực kỳ yên tĩnh, ngay cả hô hấp cũng có thể nghe thấy.

Qua mười phút, Diệp Phi một câu cũng không nói, không biết ở tại đây suy tư những thứ gì?

"Âm thầm toàn lực phối hợp Âu Dương Thần, làm hỏng Lâm thị, , , , , , " rốt cuộc Diệp Phi lên tiếng, chỉ là cái chỉ thị này lại làm cho thư ký sợ hết hồn, nhưng Lâm thị không phải công ty của vị hôn thê của tổng giám đốc sao, làm hỏng Lâm thị đối với Diệp Thị chỉ có trăm hại mà không có một lợi, nhưng tổng giám đốc lại làm chuyện loại này, xem ra vị trí của Lăng tiểu thư trong lòng tổng giám đốc cũng không bình thường nha, chỉ là chủ tịch bên kia nên làm cái gì nha? Nhất định sẽ không đồng ý tổng giám đốc làm như thế?

"Nghe không hiểu sao?"

"Không phải, tổng giám đốc, nhưng chủ tịch vậy, , , , , , , "

"Hiện tại tôi là tổng giám đốc của Diệp Thị, chẳng lẽ còn không làm chủ được cái này."

"Không phải, dạ, tôi biết rồi."

"Đi xuống đi."

Chủ tịch. , , , , , , ông nội đúng thật là vấn đề, nghĩ đến ông nội nhất định sẽ không để cho mình làm như vậy, chỉ là chuyện này nhất định sẽ không để cho bọn họ biết thì tốt hơn, chủ yếu mình vẫn là lo lắng thân thể ông nội, nhưng thuốc cũng sắp nghiên chế ra được, đến lúc đó đối với bệnh tình của ông nội nhất định rất có tác dụng, như vậy đối với chuyện của Lâm thị sẽ không sợ đi, Diệp Phi nghĩ như vậy, Lâm Hiểu, tôi nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cô, dám làm như vậy đối với Tuyết Nhi, tôi nhất định sẽ để cho cô nếm thử nhiều khổ sở hơn, chịu tội gấp bội, nghĩ đến Tuyết Nhi, Diệp Phi lại đau lòng, điện thoại cũng không biết gọi mấy trăm lần, nhưng vẫn tắt máy như cũ, Tuyết Nhi, em rốt cuộc ở nơi nào vậy, , , , ,

Lâm thị

"Chủ tịch, Euclid còn chưa chuyển tiền tới, nhưng công trình trong tay chúng ta đã bắt đầu rồi, không có biện pháp tiếp tục, , , , "

"Cái gì? Vậy các người còn không đi tìm Euclid?" Lâm Sơn có chút kinh ngạc, theo lý mà nói, Đại Tập Đoàn giống như Euclid, không thể nào khất nợ đi? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

"Chủ tịch, chúng ta đã đi tìm Euclid rồi, chỉ là thư ký của họ nói Âu tổng ra khỏi nhà, không có biện pháp xử lý chuyện, phải đợi Âu tổng trở lại mới có thể chuyển iền, hơn nữa thư ký còn nói cái công trình này bao nhiêu người nhìn chằm chằm, nếu như chúng ta không làm, rất nhanh sẽ có người khác thế thân."

"Cái gì? Các người đúng là ngu ngốc, [email protected]#on Euclid là công ty lớn như vậy, làm sao có thể khất nợ chúng ta, Âu tổng một ngày kiếm tỷ bạc quên chuyện này cũng là chuyện thường, trước tiên chúng ta đầu tư thêm tiền bạc."

"Nhưng mà, chủ tịch, hạng mục nên dừng chúng ta đều ngừng, theo lời ngài năm nay chủ yếu chủ lực đặt ở vụ Euclid, cho nên trong tay chúng ta cũng không có có thể huy động thêm vốn."

"Khốn kiếp, như vậy đi, ngừng hạng mục bên Tây Sơn kia trước, trước làm xong vụ Euclid này." Lâm Sơn trầm trầm nói.

"Tây Sơn, , , , , , , nhưng chủ tịch, Tây Sơn là hạng mục chủ lực của chúng ta, cũng là chủ lực hàng năm của công ty chúng ta, như vậy, , , , "

"Nói nhảm nhiều như vậy làm gì? Chờ Âu tổng trở lại tự nhiên sẽ chuyển khoản cho chúng ta, hơn nữa làm xong vụ Euclid này là công việc chủ yếu. Lợi nhuận kia mười Tây Sơn cũng không sánh nổi ." Nghĩ đến mới vừa rồi nghe nói hạng mục này còn có nhiều người đang chờ như vậy, Lâm Sơn nghĩ thầm tuyệt đối không thể để khối này thịt béo tặng cho người khác, cục thịt béo này chỉ có thể là của mình, nhất định phải bảo vệ cục thịt béo này.

"Dạ, chủ tịch."

"Ừ, đi xuống đi, , , , , , "

Lâm Sơn nhàn nhã nằm ở trên ghế, giống như sẽ nhìn thấy cả đống tiền mặt và danh tiếng, dáng vẻ mọi người sùng bái, chỉ cần mình làm xong vụ Euclid thật tốt, rất có thể có cơ hội hợp tác với Euclid sau này, hơn nữa thông qua Euclid có nhiều hạng mục hơn, một cái nho nhỏ như Tây Sơn tính là gì? Lâm Sơn hoàn toàn yên lặng chifmtrong mộng đẹp của chính mình, không chút nào chú ý tới hắn đang bước dần tới ngày cuối cùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.