Võ Tôn Đỉnh Cấp

Chương 38: Chương 38




Mục Hải cười nói: “Tĩnh gia chủ, thế mà ông cũng nói ra được, chúng ta giống như người thiếu tiền sao? 2 vạn quá ít, không bằng 10 vạn đi.”

Lông mày của Tĩnh Nham hơi nhíu lại, 10 vạn kim tệ không phải con số nhỏ, Nhà họ Tĩnh cho dù có tiền, một lúc lấy ra 10 vạn cũng tổn thương nguyên khí. Lúc này, Tĩnh Như ngồi ở bên cạnh ông ta lại khẽ gật đầu. Tĩnh Nham hiểu ý của con gái, cắn răng nói: “Được, 10 vạn thì 10 vạn.”

Mục Hải cười rồi nói: “Vậy thì tốt, vậy tôi không có vấn đề gì, Cửu lão quỷ, ông thấy sao?”

Cửu Hạo Nhiên gật đầu nói: “Tôi cũng không có vấn đề gì.”

“Vậy thì lập khế ước thôi.”

Mục Hải phất tay, giao cho người chủ trì, viết khế ước, một bản ba phần, ba bên ký tên.

Sau khi Cửu Hạo Nhiên ký tên xong, quay đầu nói với Cửu Thiên: “Cửu Thiên, cháu cũng nhìn thấy rồi. Hai cửa hàng ta không muốn thua, cháu ra sức cho ta, đừng giấu diếm. Thắng, quyển Tiểu Phá Diệt Quyền pháp đó là của cháu.”

Cửu Thiên hiểu ý gật đầu, Cửu Hạo Nhiên cược ván này, mục đích vậy mà là vì kiếm cho anh một quyển quyền pháp, cũng cũng như dốc lòng rồi.

Trận tỉ võ của những gia tộc nhỏ khác dần dần đi tới hồi kết, người còn đứng ở trên lôi đài là công tử của Từ gia ở thành Nam, tu vi Luyện Thể cấp bảy, hắn ta đang đắc ý vẫy tay với đám người, ngược lại khiến không ít thiếu nữ rung rinh.

Lúc này, dưới sự ra hiệu của Mục Hải, một người của Nhà họ Mục đi lên lôi đài. Hắn ta cao to vạm vỡ, mặt chữ điền, cơ bắp cuồn cuộn, nhìn trông rất có khí thế.

Người này tên Mục Hoành, coi như là người tài giỏi thứ hai của nhà họ Mục. Hắn ta đi lên đài, hai ba quyền cước thì đánh công tử của Từ gia xuống, Mục Hoành giang hai tay ra, lớn giọng hét lên: “Còn có ai!”

Mục Hải cười rồi nói: “Mục Hoành càng ngày càng có khí thế rồi.”

Người của các gia tộc ở đằng sau cười rồi nói: “Mục Hoành của nhà họ Mục càng ngày càng giống gấu đen rồi.”

Đứng ở trên đài, nhất thời không có ai dám khiêu chiến Mục Hoành. Chỉ cần là người tinh mắt, đều có thể nhìn ra thực lực bây giờ của Mục Hoành đã gần tới Luyện Thể cấp tám, con cháu của các gia tộc nhỏ e là không thể đánh với hắn ta.

Tất cả mọi người đều nhìn nhà họ Cửu và nhà họ Tĩnh, bây giờ người có năng lực đánh tiếp với Mục Hoành, cũng chỉ có người của nhà họ Cửu và nhà họ Tĩnh.

Chỉ là Cửu Minh vừa rồi nôn ra máu ở trước mặt mọi người, e là trong chốc lát không thể chiến đấu. Nhà họ Cửu còn có ai có thể đối đầu với Mục Hoành? Mọi người đều khẽ lắc đầu, Nhà họ Cửu e rằng sẽ không có ai lên đài tỉ võ rồi.

Khi mọi người đều nhận định nhà họ Cửu không có ai dám đánh, Cửu Thiên đứng dậy, vào lúc này hắn đi lên.

Cửu Thiên hoạt động cơ thể, nhảy vọt lên đài cao.

Đợi khi mọi người nhìn rõ người mà Nhà họ Cửu phái ra là Cửu Thiên, ngay lập tức không ít người đột nhiên bật người.

“Cửu Thiên, người mà Nhà họ Cửu phái ra vậy mà là Cửu Thiên, đây là muốn phá thêm à?”

“Ê, Cửu Thiên, ngươi vẫn là đi xuống mặc bộ quần áo hẳn hoi đi, lát nữa sợ rằng ngươi sẽ bị đánh mức không mặc nổi quần áo nữa đấy.”

“Phế vật Cửu Thiên, ngươi là cố ý đi lên tìm chết hả! Xem ra ngươi không chỉ phế, đầu óc cũng có vấn đề.”

...

Tiếng hò hét của những người này khiến người của Nhà họ Cửu đều rất khó xử. Nhưng trừ đám người Cửu Phong ngồi ở trên cùng ra, những người khác cũng không thể phản bác tiếng hò hét của đám người này, cho dù Cửu Thiên trong niên tế có biểu hiện chói mắt, nhưng đó chỉ là chuyện nội bộ của nhà họ Cửu, người ngoài biết rất ít.

Đám con cháu của nhà họ Cửu đều đen mặt, bọn họ tại sao lại ghét Cửu Thiên, nguyên nhân phần lớn cũng là vì Cửu Thiên khiến cả nhà họ Cửu bọn họ bị cười nhạo.

Tất cả con cháu của nhà họ Cửu đều đang nghĩ, tại sao lại để Cửu Thiên lên, đổi người khác cũng được!

Cửu Phong nghe tiếng hò hét, ông ta khẽ nhíu mày nói: “Một đám ánh mắt hạn hẹp, ếch ngồi đáy giếng.”

Cửu Hạo Nhiên nói: “Đừng để tâm, qua ngày hôm nay, bọn họ sẽ vì quen biết Cửu Thiên mà kiêu ngạo.”

Cửu Phong nở nụ cười nói: “Đó là đương nhiên.”

Trên lôi đài, Mục Hoành cũng cười. Hắn ta nhìn Cửu Thiên nói: “Cậu cũng dám lên, cậu lẽ nào muốn khiến tôi cười chết.”

Cửu Thiên không nói một lời, chỉ yên lặng đứng đó.

Mục Hoành vẫn đang ôm bụng cười, Mục Kiếm Đình, Mục Long của Nhà họ Mục ở bên dưới đều cười vui vẻ. Tĩnh gia chủ Tĩnh Nham cũng đang cười, vừa cười vừa nói với Tĩnh Như: “Tĩnh Như, con nhìn xem Cửu Thiên kia, thật là bảo vật sống. Hắn lúc này dám đứng ra, tức cười chết ba rồi.”

Trên mặt Tĩnh Như cũng nở nụ cười, ánh mắt nhìn Cửu Thiên mang theo sự thương tiếc, nhưng loại ánh mắt này cũng chỉ xẹt qua.

Tất cả mọi người đều đang cười, chỉ có Mục gia chủ, Mục Hải không cười nổi.

Bởi vì Mục Hải lúc này mới nhìn rõ vết sẹo trên người Cửu Thiên, những vết sẹo đó có nông có sâu, nhìn rõ thì rất ghê.

Mục gia chủ biết rõ, người như thế nào mới có thể làm ra vết sẹo kín người như vậy.

Đây là tiêu chí của võ giả khổ tu, chứng minh trải qua bách chiến.

Nhưng ông ta có thế nào cũng không thể hiểu, tại sao những vết sẹo này lại xuất hiện ở trên người Cửu Thiên, lẽ nào trò cười của thành phố Long Cửu như Cửu Thiên lại là võ giả trẻ mà Nhà họ Cửu giấu kỹ hay sao?

Mục gia chủ hy vọng điều mình nghĩ là sai, nhưng ông ta nhìn Cửu Thiên bình tĩnh đứng ở đó, lại có thể cảm nhận được chút khí thế truyền ra từ trên người Cửu Thiên.

Đó là biểu hiện khi áp chế ý chí chiến đấu vô hạn, Cửu Thiên bình tĩnh nhìn Mục Hoành nói: “Cười đủ chưa? Có thể bắt đầu rồi chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.