Vì Trở Thành Tom Sue Mà Phấn Đấu

Chương 73: Chương 73




Tiểu nãi miêu thoạt nhìn chỉ lớn hai tuần, lông vàng sữa giống như sợi bông, xốp xốp mềm mềm. Bốn cái chân nhỏ lui ở dưới người, im lặng nằm trong lòng bàn tay Yến Ninh, có lẽ là bị che đến thư thái, cái đầu nhỏ lông xù của tiểu nãi miêu cọ cọ ngón tay Yến Ninh, trong cổ họng phát ra tiếng kêu thoải mái.

Môi đạm sắc của Yến Ninh lơ đãng gợi lên chút độ cong, ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng mềm nhẹ xoa xoa đỉnh đầu tiểu nãi miêu, tiểu nãi miêu nãi thanh nãi khí “meo” một tiếng, xoay người vươn móng vuốt mềm nằm sấp khoát lên ngón tay Yến Ninh, miệng còn chưa mọc răng bẹp một cái ngập đầu ngón tay tác loạn.

Sau một lúc lâu, ước chừng là cảm thấy ăn không ngon, dịch dịch đầu lại phun ra, cơ thể nho nhỏ nằm ở một bên khởi khởi phục phục, cái đuôi nhỏ chậm rì rì phất có tần suất.

Tiểu nãi miêu bản mới sinh chỉ hai tuần liền không có sức gì, thêm thân thể mèo con này không biết đã chưa ăn bao lâu, trong dạ dày trống trơn, liền càng thêm không có sức, bởi vậy bị một ngụm ngậm ngón tay, Yến Ninh cũng không có cảm giác đau gì, ngược lại là xúc cảm ấm áp kia khiến da đầu hắn một trận tê dại.

Yến Ninh nhìn ngón tay mình có chút ướt, lại nhìn mèo con nhắm mắt, ánh mắt cong lên, lại vươn tay đi chà đạp lông của mèo con.

Cố Khanh cảm thấy, nếu không phải hắn hiện tại quả thật không có sức gì, hiện tại lông hắn nhất định toàn bộ xù lên.

Yến Ninh nhìn liền không giống như là có nuôi thú cưng qua, mà làm một tiểu nãi miêu trước mắt mới chỉ biết kêu meo meo, Cố Khanh biết, trông cậy vào người này có thể biết được lấy chút thức ăn mà mèo con có thể ăn lại đây lấp bụng là không có khả năng.

Vì phòng ngừa tình huống vừa sống không bao lâu liền đi chết, Cố Khanh cũng chỉ có thể tận lực khiến thân thể tiến vào trạng thái ngủ đông, để giảm bớt thân thể hao tổn năng lực, cũng chính là ngủ.

Ai biết cả ngủ cũng ngủ không yên ổn, người này bị hắn cào một cái thế nhưng còn dám động tay động chân! Không muốn sống à!

Liền vào lúc Cố Khanh suy xét có cần thêm một móng vuốt nữa hay không, cửa phòng Yến Ninh vang lên, khiến tay Yến Ninh miễn cho ‘xui xẻo’, là Lý Yên.

Sau khi Yến Ninh ném lại một mình Lý Yên, Lý Yên mới đầu còn có chút xấu hổ nổi giận, nhưng cô hiện tại cơ bản xem như dựa vào Yến Ninh mà sống, bên Universal còn đang chờ bản thảo, không có Yến Ninh căn bản không được.

Lý Yên lau sơn móng tay hồng nhạt trông suốt trực tiếp bóp bóp di động trong túi, vừa nãy Yến Ninh biểu hiện khác với trước đây khiến cô có chút bất an, chẳng lẽ là hắn phát hiện cái gì?

Không, không thể. Cô làm rất bí mật, lấy Yến Ninh tính cách tự bế hận không thể mỗi ngày đều nhốt mình trong phòng, căn bản không có cơ hội phát hiện.

Ngọn nguồn của dị thường… Là con mèo con kia.

Lông mày tinh xảo của Lý Yên hơi hơi nhăn lại, rồi sau đó lại chậm rãi giãn ra.

Chỉ là một con súc sinh, nếu Yến Ninh thích, mình đây liền ‘yêu ai yêu cả đường đi’ là được.

Lý Yên mở di động tìm kiếm một chút, sau đó quay đầu đi đến hướng ngược với Yến Ninh, không bao lâu, Lý Yên ở tiệm thú cưng dưới nhân viên giới thiệu mà vẻ mặt đau lòng mua một ít sữa bột cho mèo, cùng một ống chích không kim tiêm dùng để đút sữa, trở về nhà.

Lý Yên cùng Yến Ninh ở là một căn phòng thuê đơn giản hai phòng ngủ một phòng khách, hai người cùng lớn lên ở cô nhi viện, tuy rằng sau này nói là quan hệ bạn trai bạn gái, nhưng đến nay, hai người đều là ở riêng.

Lý Yên mang theo hai thứ này trở về, trong phòng trống trơn, vừa thấy liền biết Yến Ninh trở về phòng. Người bệnh tự bế bởi vì nguyên nhân tâm lý, bình thường khi ở trong phòng đều sẽ khóa cửa, không để người ra vào. Ôm hai thứ mắc đến đau răng, Lý Yên đi đến trước cửa phòng Yến Ninh gõ cửa.

“A Ninh, A Ninh anh có đó không? Mở cửa.”

Cửa truyền đến tiếng gõ cửa cùng tiếng hét ồn ào, Yến Ninh không vui nhíu nhíu mi, Lý Yên thái độ đối đãi mèo con không tốt khiến hắn không muốn mở cửa.

“A Ninh, A Ninh anh có phải đang giận hay không?” Lý Yên cau mày, thanh âm nhu hòa nói: “Em biết thái độ vừa nãy của em không đúng, em hiện tại đã nhận ra rồi, một con súc… mèo con chúng ta vẫn nuôi được rất tốt, em vừa đi tiệm thú cưng mua sữa bột mèo cùng ống chích đút sữa, mèo con cũng không biết đói bụng bao lâu, mau cho nó ăn một chút gì đi…”

Nghe xong Lý Yên giải thích, Yến Ninh bất mãn với Lý Yên nhất thời có chút tiêu tán, nghe đến phía sau, Yến Ninh sờ sờ bụng mèo con, quả thật có chút không, không giống như xúc cảm ở bụng khi hắn ăn no.

Yến Ninh đặt tiểu nãi miêu như cục tròn lên khăn mềm được gấp lại, đắp bụng nhỏ lộ ra, sau đó mềm nhẹ đặt mèo con với khăn lên giường mới đứng dậy đi mở cửa, cũng chuẩn xác né tránh móng vuốt Cố Khanh bởi vì đói khát mà thần kinh phản ứng qua chậm do đó vung chậm một nhịp.

Lý Yên ở ngoài cửa chờ đã có chút không kiên nhẫn, nghe thấy tiếng Yến Ninh mở cửa lập tức đổi thành biểu tình dịu dàng: “A Ninh.”

Mắt phượng dưới mái tóc của Yến Ninh nhìn cô một cái, ánh mắt tuy không nhu hòa, lại cũng không còn lạnh lùng như trên đường cái vừa nãy, Lý Yên nhẹ nhàng thở ra, ôn nhu cười nói: “Vừa nãy em không tốt, bởi vì… nóng nảy mà không ngăn chặn, đây là sữa bột cho mèo cùng ống chích mà em mua, nhân viên cửa hàng nói, đầu lưỡi mèo nhạy cảm, lúc đút thì nhiệt độ đừng quá cao, còn có góc độ tốt nhất là 45 độ có thể cho mèo con hít không khí được…”

Nói mấy thứ hữu dụng cho mèo con, tuy rằng Yến Ninh hiện tại bởi vì ở bên ngoài mà đã có chút không kiên nhẫn, vẫn cố gắng nghiêm túc nghe, cuối cùng tiếp nhận thứ Lý Yên đưa qua liền chuẩn bị đóng cửa về phòng, trong phòng hắn cũng có nước ấm.

Yến Ninh vừa mới chuẩn bị đóng cửa, Lý Yên lại ngăn cản hắn.

Cô ở trên đường suy nghĩ một đường, cô cùng Yến Ninh có quan hệ bạn trai bạn gái, cuối cùng cũng không có quan hệ thật nào, nếu bệnh tự bế của Yến Ninh tốt hơn, hay là có người thích, vậy thì rất rất bất lợi cho cô, cho nên, vẫn là gạo nấu thành cơm thì tốt hơn, chỉ là một cái màng (trinh), đổi lại quan hệ càng thêm ổn định cũng là đáng giá.

Huống chi, A Ninh trừ khuyết điểm tự bế này, vô luận là bề ngoài hay là thiên phú, không chỗ nào là không giỏi, huống chi nếu không phải hắn bệnh tự bế, cô cũng đã… Như vậy xem ra, toàn thân A Ninh trên dưới một khuyết điểm cũng không có.

Lý Yên giơ lên một nụ cười câu nhân, một tay đặt lên lưng Yến Ninh, còn chưa nói chuyện, ngẩng đầu chống lại con ngươi không kiên nhẫn sâu sắc của Yến Ninh, lời muốn nói trong miệng cùng nụ cười trên mặt đồng thời cứng ngắc.

“Có chuyện?”

Yến Ninh thanh âm bình tĩnh lãnh đạm, Lý Yên kéo kéo khóe miệng có chút cứng, dưới Yến Ninh càng không kiên nhẫn nhìn chăm chú, thu hồi tay cứng còng miễn cưỡng cười nói: “Mèo nhỏ nhặt ven đường, trên người không sạch sẽ.”

Yến Ninh sắc mặt lạnh lùng, Lý Yên nói chuyện càng ngày càng cứng: “Trên người nếu có rệp, sẽ, sẽ không tốt cho thân thể mèo con, mình dành thời gian mang nó đi bệnh viện thú y xem xem.”

Yến Ninh sắc mặt tốt chút, gật gật đầu, đóng cửa giam lại, để Lý Yên sắc mặt khó coi lại ngoài cửa.

Đóng cửa Yến Ninh liền mặc kệ thanh mai trúc mã Lý Yên, có chút lo lắng mắt nhìn cục tròn nằm trong khăn cái gì cũng không thấy, ngược lại nghiên cứu sữa bột cùng ống chích trong tay.

Phòng rất gọn gàng, có một toilet, trừ một cái giường hai người tủ đầu giường bằng gỗ, một tủ quần áo, vật dụng duy nhất liền là một cái bàn trong phòng, quý giá nhất chính là một cái laptop đơn giản trên bàn.

Lý Yên chung quy cũng không phải người chuyên nghiệp, cho dù có nói lại nhưng cũng không thể chu toàn mọi mặt, Yến Ninh phải dùng máy tính tìm cách pha sữa bột này, pha sữa bột xong đặt ở trong nước lạnh hạ nhiệt độ, sau đó ánh mắt nhìn quét trên trang, nhanh chóng đọc tất cả chuyện cần chú ý.

Xem xong phần lớn tư liệu, nhiệt độ sữa bột cũng không sai biệt lắm, Yến Ninh xoa xoa huyệt Thái Dương, dùng ống chích đã rửa qua đựng sữa, sau đó ôm mèo con vào trong lòng, dựa theo trên tư liệu thật cẩn thận điều chỉnh tư thế cùng góc độ, để sát miệng ống chích lên miệng mèo con.

Cố Khanh đói đến đầu choáng váng, bỗng thân thể liền nhẹ, sẽ không phải treo đi? Cố Khanh đáy lòng yên lặng nói, chết vậy cũng quá nghẹn khuất.

Còn chưa kịp bi ai cho mình, mùi sữa thản nhiên liền truyền đến chóp mũi, bụng không tự kìm hãm được phát ra tiếng đói khát trầm đục, Cố Khanh cũng bất chấp xấu hổ, nâng lên chóp mũi hồng nhạt hít ngửi, ngửi mùi sữa càng ngày càng gần, cái miệng nhỏ bẹp một tiếng chuẩn xác cắn hướng về phía miệng ống chích, sau đó sữa trong ống chích liền lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng hạ xuống.

Ăn uống no đủ, cục nho nhỏ không lui thành một cục như trước nữa, ước chừng là uống nãi uống được nóng, uống xong sữa cục tròn bốn chân trải ra, ngáp cái nhỏ đầy mùi sữa liền ngủ.

Yến Ninh nhéo nhéo đệm móng của cục tròn, lông trắng sạch sẽ trên móng vuốt mập mạp, lông vàng sữa trên người cũng không có chút tro bụi, trên người trừ mùi sữa cũng không có một chút mùi lạ, một chút cũng không giống một mèo con bị vứt bỏ.

Yến Ninh hôn một cái trên móng thịt trắng mập của mèo con, sau đó hai má cọ cọ lông nó, cởi áo sơmi trên người thay áo ngủ, ôm tiểu nãi miêu liền vùi vào trong ổ chăn.

Tiểu miêu đầy mùi sữa ở bên người, khiến hắn cô đơn trống rỗng cho tới nay nháy mắt biến mất, dựa vào mèo con càng gần một ít, Yến Ninh nhắm mắt lại, rất nhanh đi vào giấc ngủ.

Yến Ninh ngủ ngon, Cố Khanh bị bao trong khăn cùng trong lòng Yến Ninh liền không thư thái như vậy.

Nháy mắt khi ngủ, Cố Khanh bỗng liền bị kéo vào một trong không gian bóng đêm ánh đỏ, ánh đỏ như máu, một trận một trận ánh sáng yêu dị.

Cố Khanh không rõ đến cùng xảy ra chuyện gì, là ảo cảnh? Mộng cảnh? Hay là hắn đã lại thay đổi thế giới?

Cố Khanh gọi hệ thống, ánh đỏ mãnh liệt kia rung rung một chút, sau đó khôi phục bình tĩnh, hệ thống lại không có chút đáp lại.

Cố Khanh nhíu mày, ánh sáng đỏ kia càng chói mắt, cũng càng yêu dị, một trận một trận bắt đầu bành trướng, như là tim đập, hoặc như là bùng nổ khúc nhạc dạo.

Cố Khanh cẩn thận tránh đi đất đỏ như mạch máu, nghĩ biện pháp ra ngoài, bỗng “Oành ——” một tiếng trầm thấp trầm đục, một cỗ dòng khí màu xanh hỗn loạn màu lam từ trong ánh đỏ lao ra, số lượng màu lam nhiều chút, nện lên thân thể Cố Khanh đập bay hắn ra ngoài lại không đau; màu xanh thiếu chút theo lỗ chân lông chui vào trong cơ thể, trong nháy mắt, đầu như bùng nổ dũng mãnh tràn vào rất nhiều ký ức, đó là kịch tình thuộc về thế giới này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.