Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 44: Chương 44




CHƯƠNG 87: THÁNH NGUYỆT PHU NHÂN (4)

Nghĩ đến đây, nàng nhịn không được trộm lau khóe mắt, cười nhạt nói: “Đúng rồi, vị cô nương này, ta còn chưa biết họ tên ngươi.”

“Mộ Như Nguyệt.” Đối với Thánh nguyệt phu nhân này, Mộ Như Nguyệt thật ra không có ác cảm gì.

“Mộ cô nương, không biết ta có thể gọi ngươi là Nguyệt Nhi không?” Thánh nguyệt phu nhân nở nụ cười tuyệt mỹ, đôi mắt đẹp tràn đầy mong chờ, “Trước kia ta có một nữ nhi bị người khác trộm đi, hiện giờ hẳn là cũng lớn bằng ngươi, nhìn Mộ cô nương ta liền nhớ tới nữ nhi đáng thương của ta, mới một tháng tuổi đã bị lưu lạc, đến nay còn không biết sống chết thế nào.”

Mộ Như Nguyệt nhìn vẻ mặt mong chờ của Thánh nguyệt phu nhân, im lặng gật đầu: “Phu nhân yên tâm đi, các ngươi có duyên nhất định sẽ gặp lại nhau.”

“Có duyên sẽ gặp nhau sao?” Thánh nguyệt phu nhân nỉ non một câu, cười nói, “Vậy ta liền nhờ cát ngôn (lời nói may mắn) của Nguyệt Nhi, ta cũng tin tưởng nữ nhi ta mệnh lớn, nhất định còn sống ở một nơi nào đó, Nguyệt Nhi, nếu ta đoán không sai ngươi cũng tới đây vì đan hội, nếu có yêu cầu gì có thể đến khách điếm Vân Tử tìm ta, mặc kệ khi nào ta đều có thể bảo hộ ngươi chu toàn, chuyện khác ta không dám cam đoan, ít nhất ở chỗ này, không ai dám động đến một cọng lông tơ của ngươi.”

Thánh nguyệt phu nhân nở nụ cười tự tin, là người của Tiêu gia, đương nhiên nàng có tư cách tự tin, trên đời này ngoại trừ thế lực ở trung châu, những người khác ai không sợ hãi thánh cảnh vài phần?

“Uyển Nhi, chúng ta đi thôi.” Thánh nguyệt phu nhân cúi đầu cầm tay Tiêu Uyển, ôn nhu nói.

Tiêu Uyển chớp chớp đôi mắt to tròn đáng yêu, chăm chú nhìn Mộ Như Nguyệt, dung nhan phấn điêu ngọc trác mỉm cười ngọt ngào, nàng vẫy tay với Mộ Như Nguyệt, lưu luyến nói: “Tỷ tỷ xinh đẹp, ngươi nhất định phải đến tìm Uyển Nhi, Uyển Nhi ở khách điếm Vân Tử chờ ngươi.”

Thánh nguyệt phu nhân kinh ngạc nhìn Tiêu Uyển, nàng hiểu rất rõ cá tính của nữ nhi, từ nhỏ Uyển Nhi đã không thích tiếp xúc với người lạ, chỉ đối với nữ tử này là ngoại lệ.

“Ta sẽ.” Mộ Như Nguyệt rũ mắt nhìn Tiêu Uyển, nàng rất có hảo cảm với tiểu nữ hài đáng yêu này, nếu không sẽ không ra tay cứu nàng.

Hiện tại nàng cũng không biết phần hảo cảm này đến từ đâu nhưng nàng không hi vọng thấy nàng chịu tổn thương.

Thánh nguyệt phu nhân mỉm cười gật đầu với Mộ Như Nguyệt, đồng thời gật đầu với Hoàng Thiếu Hạc phía sau, Hoàng Thiếu Hạc lập tức xách Tần Lạc lên, không để ý hắn giãy dụa, không nói hai lời lập tức đuổi kịp Thánh nguyệt phu nhân.

Hiện tại Tần Lạc hối hận muốn chết, không phải hắn chỉ muốn kịp tới đan hội nên kêu người đánh xe nhanh chút sao, ai ngờ sẽ gây ra đại họa như thế.

Chờ đến khi gia chủ Tần gia đến, Tần Lạc đã bị Thánh nguyệt phu nhân tra tấn chỉ còn một hơi.

Ai chẳng biết Tiêu Uyển là tiểu công chúa của thánh cảnh, những người khác yêu thương còn không kịp sao có thể để nàng mất cọng lông tơ nào? Hôm nay nếu không có vị cô nương Mộ Như Nguyệt kia cứu giúp, sợ là tiểu công chúa đã mệnh phó hoàng tuyền, cho nên căn bản sẽ không nhẹ tay với Tần Lạc.Vì cứu nhi tử không biết cố gắng của mình về, gia chủ Tần gia bất đắc dĩ phải dùng bảo vật gia tộc Tị Thủy Châu để đổi một cái mạng cho hắn, mà những người đó cũng tra tấn đủ rồi mới buông tay, có điều từ nay về sau thiếu gia Tần gia không cách nào ra ngoài gặp người.

Sau cuộc phong ba này, đan hội rốt cuộc đã đến...

----------------------------

CHƯƠNG 88: ĐAN HỘI

Hội trường đan hội, nhóm thí sinh dự thi cùng thế lực của bọn họ đều đi vào giữa sân, toàn bộ hội trường ầm ĩ náo nhiệt.

Lúc này, trên hàng ghế trọng tài, một lão giả mặc hồng y mỉm cười vuốt ve chòm râu, ánh mắt nhìn về phía những khuôn mặt trẻ tuổi phía dưới.

“Thật hoài niệm a, trước kia chúng ta cũng từng tham gia đại hội náo nhiệt như thế, ha ha, hiện tại chúng ta đã già rồi, kế tiếp chính là thiên hạ của người trẻ tuổi.”

Lão giả áo vàng liếc nhìn lão giả áo hồng, cười ha hả nói: “Hỏa lão, ta nhớ rõ năm ấy quán quân đại hội hẳn là lão nhân Vô Ngu kia, ai ngờ trên đường đến hắn xảy ra sự cố, kết quả bị hội trưởng đoạt được, lão nhân này vẫn luôn không cam lòng, từng phát ngôn bừa bãi muốn thu một đồ đệ tốt để vượt qua tôn tử của hội trưởng, cũng không biết tìm nhiều năm như vậy có tìm được đồ đệ tốt hay không.”

Nghe vậy, lão giả được xưng là hỏa lão nở nụ cười: “Cũng chính vì việc này, Vô Ngu không cam lòng cho nên cuối cùng không gia nhập đan hội cùng chúng ta mà làm thủ tịch đan dược sư của một môn phái, bất quá nếu được Vô Ngu nhìn trúng, đồ nhi kia nhất định có thiên phú siêu phàm, lão nhân kia luôn luôn mắt cao hơn đầu, hơn nữa nếu không tìm được người có thể vượt qua tôn tử của hội trưởng, hắn nhất quyết sẽ không thu đồ đệ.”

“Aiz”, Hà lão than một tiếng, “Nếu lúc ấy Vô Ngu cùng chúng ta gia nhập đan hội thì thật tốt, không nói chuyện khác, mấy năm nay hội trưởng vẫn luôn nhớ hắn, lão nói lúc đó mình thắng là do may mắn, thắng không quang vinh, còn muốn cùng hắn đánh giá lại một phen, có điều bọn hắn đều già rồi, chuyện đánh giá để cho bọn trẻ đi.”

Nghĩ tới chuyện năm đó, hai người nhìn nhau, cùng cười khổ một tiếng.

“Thôi, không nói chuyện đó nữa, không biết đan hội năm nay có gặp được mầm non tốt nào không, nghe nói ngoài Tần Phi Vân của Tần gia còn có Đàm Thanh của Đàm gia đều là thiên tài không tệ.”

Hỏa lão khẽ cười, nói thật, nhìn đến mấy người trẻ tuổi này, hắn lại có ý muốn thu đồ đệ.

“Bất quá, thật ra ta rất mong chờ có một con hắc mã xuất hiện.”

Chỉ có như thế thi đấu mới càng thêm thú vị.

Ai ngờ vừa nói xong, lão giả mặc hắc bào bên cạnh nãy giờ chưa mở miệng khinh thường hừ lạnh một tiếng: “Hắc mã? Sao có thể xuất hiện hắc mã gì? Danh hiệu quán quân nhất định là của tôn tử hội trưởng rồi, còn á quân chỉ có thể là Tần Phi Vân của Tần gia, cách đây không lâu Tần Phi Vân này đã đạt cấp địa đan, mới 17 tuổi đã đạt thành tựu như thế, thiên phú cũng chỉ đứng sau tôn tử hội trưởng.”

Hỏa lão cười như không cười nói: “Vậy thì chưa chắc, Tần lão, mọi việc đừng nói quá vẹn toàn thì tốt hơn, phải biết rằng trên đời này còn có rất nhiều chuyện ngoài ý muốn.”

Nói xong lời này, hỏa lão cũng không để ý tới sắc mặt xanh mét của Tần lão, quay đầu nhìn về phía nhóm người trẻ tuổi phía dưới.

“Muội muội, chính là nàng.”

Lúc này, phía trên hội trường, Tần Lạc nhìn thấy Mộ Như Nguyệt trong đám người, đáy mắt hiện lên một tia căm hận: “Ngày đó chính là nàng phá hỏng xe ngựa của ta, nếu không ta đã sớm đến đây rồi, sao còn bị Thánh nguyệt phu nhân bắt được? Hơn nữa, ngựa của ta cũng chưa chắc đã đâm trúng tiểu nha đầu kia, nếu không phải tại nàng xen vào việc của người khác, làm sao ta lại có kết cục này?”

Hiện tại nhớ tới, cả người Tần Lạc lại đau nhức.

Tần Phi Vân theo ánh mắt Tần Lạc nhìn về phía thiếu nữ cách đó không xa, khuôn mặt tinh xảo trở nên lạnh lẽo.

Nàng biết tính cách ca ca mình, điển hình loại người ỷ thế hiếp người, ỷ vào uy phong Tần gia, trước nay hành sự đều vô pháp vô thiên, nhưng ai bảo hắn là cháu trai duy nhất của Tần gia, từ nhỏ đã bị cha mẹ chiều hư.

Hơn nữa hắn nói chưa chắc đã đâm trúng cũng là lý do thoái thác thôi, chẳng qua, Tần Lạc lại là ca ca của nàng.

“Đại hội lần này do đan hội tổ chức, tuy chúng ta có người trong đan hội nhưng quy định là không được tùy tiện ra tay tổn thương thí sinh dự thi, cho nên khi thi đấu ta sẽ làm khó nàng một chút.”

Một nhân đan trung cấp đan dược sư mà thôi, còn không đáng để nàng đặt vào mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.