Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 37: Chương 37




CHƯƠNG 73: ÁI MUỘI (1)

“Vô Trần, ngươi vẫn nên buông ta ra đi, nếu không sẽ làm bẩn quần áo ngươi.” Mộ Như Nguyệt cúi đầu nhìn trên người mình chảy ra màu đen dơ bẩn, hơi nhăn mày.

Tẩy tủy đan không chỉ khiến người ta thoát thai hoán cốt mà còn có thể bài trừ một ít tạp chất trong cơ thể võ giả, cho nên nãy giờ trên người Mộ Như Nguyệt liên tục chảy ra tạp chất màu đen, hơn nữa còn có mùi tanh tưởi.

Ngay cả Mộ Như Nguyệt còn có chút không chịu nổi huống chi là Dạ Vô Trần?

Nhưng mà Dạ Vô Trần cũng không chút ghét bỏ, gắt gao ôm thiếu nữ trong ngực, dung nhan tuấn mỹ tươi cười sáng lạn.

“Nương tử, chỉ cần ở cùng nương tử, ta sẽ không sợ dơ.”

Trên khuôn mặt tuấn mỹ rõ ràng có sự thiên chân hồn nhiên không hợp với tuổi nhưng không biết vì sao những lời này lại tiến sâu vào lòng nàng khiến tâm nàng dần dần nổi lên gợn sóng.

Viêm Tẫn trợn trắng mắt, dù bọn họ có muốn ve vãn tán tỉnh nhau cũng phải tìm chỗ nào không người, chẳng lẽ không thấy còn có hắn ở đây sao?

Khi dược hiệu của Tẩy tủy đan dung nhập vào cơ thể, Mộ Như Nguyệt cảm thấy sảng khoái xưa nay chưa từng thấy, nàng kéo Dạ Vô Trần khắp người bẩn thỉu giống mình, nhìn bộ dáng chật vật của hắn, nàng không khỏi nở nụ cười.

Dạ Vô Trần nhất thời ngây ngẩn, chỉ ngốc ngốc nhìn nàng.

“Vô Trần, ngươi nhìn cái gì?” Mộ Như Nguyệt sờ sờ mặt mình, kì quái nhìn hắn.

“Nương tử cười rộ lên thật đẹp mắt.” Dạ Vô Trần ngượng ngùng cúi đầu, lại nhịn không được lén dùng khóe mắt liếc nàng, “Không biết vì sao ta cảm thấy lúc trước dù nương tử cười nhưng vẫn giống như mang theo một lớp mặt nạ, hiện tại nương tử cười quả thật rất đẹp.”

Bình thường tuy nàng đang cười nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Mà hiện tại nụ cười của nàng có thể nói là khuynh quốc khuynh thành...

“Nếu Vô Trần thích, ta sẽ luôn cười với ngươi như vậy”, Mộ Như Nguyệt cười khẽ, “Bất quá bây giờ chúng ta vẫn nên đi tắm trước đã.”

Trong bể tắm rộng lớn, Mộ Như Nguyệt ngâm toàn bộ thân thể trong nước, mặc cho dòng nước ấm áp tẩy rửa thân thể nàng, có lẽ do nước quá mức ấm áp khiến nàng thả lỏng toàn thân, buông lỏng cảnh giác.

“Nha đầu, ta có một chuyện muốn nói với ngươi.”

Khi Mộ Như Nguyệt đang thoải mái nghỉ ngơi, một thanh âm khí phách mười phần bỗng nhiên truyền đến, nàng vội vàng mở to mắt liền đối diện với một đôi mắt đen chứa ý cười.

“Cút đi!”

Mộ Như Nguyệt xách Viêm Tẫn ném ra ngoài cửa, phẫn nộ nói: “Sau này khi ta tắm rửa không được bước vào một bước!”

'Phanh!'

Thân thể Viêm Tẫn đập vào cây, rơi thất điên bát đảo, đầy bụng ủy khuất nhìn cửa vào bể tắm đang đóng chặt. Ở thế giới thú tộc bọn hắn, thú đực và thú cái đều có thể tắm chung mà.Vì sao loài người lại phiền toái như vậy?

Bỏ đi, dù sao chuyện đó vẫn để từ từ rồi nói cho nàng đi...

Mộ Như Nguyệt vừa mới quăng Viêm Tẫn ra ngoài, còn chưa hết giận, cửa lại bị mở ra, nàng liền thấy Dạ Vô Trần xuất hiện trong tầm mắt nàng.

Không thể không nói dáng người thiếu niên này quả thật không tồi, làn da cũng trắng nõn non mềm, đương nhiên ngoại trừ vết thương dữ tợn trước ngực, nhưng cho dù như thế vẫn không ảnh hưởng đến mỹ cảm chút nào.

Có điều sau khi nhìn thấy Dạ Vô Trần, trong đầu 'oanh' một tiếng, mặt đỏ tới mang tai, đầu óc trống rỗng...

Dạ Vô Trần hắn... hắn không mặc quần áo mà vào đây?

---------------------

CHƯƠNG 74: ÁI MUỘI (2)

“Dạ Vô Trần!” Mộ Như Nguyệt vất vả hồi phục lại tinh thần, nghiến răng nghiến lợi nói, “Đi ra ngoài cho ta!”

“Nhưng mà...” khuôn mặt anh tuấn của Dạ Vô Trần hơi ủy khuất, nước mắt lưng tròng nhìn Mộ Như Nguyệt, “Ta muốn nương tử giúp ta tắm rửa.”

Không biết vì sao nhìn Dạ Vô Trần như thế, Mộ Như Nguyệt cảm thấy tựa như nhìn thấy một con chó nhỏ đáng yêu vẫy đuôi lấy lòng nàng, khiến nàng không nhẫn tâm đuổi hắn đi.

“Nương tử”, đôi mắt Dạ Vô Trần vô tội mà mị hoặc, bộ dáng ủy khuất nhìn Mộ Như Nguyệt, “Chúng ta cũng đã động phòng rồi, đã trở thành phu thê, ta kêu hoàng bá bá hiện tại hạ chỉ cho chúng ta thành thân, được không?”

“Động... động phòng?” Mộ Như Nguyệt suýt chút nữa bị sặc nước miếng, nàng ho khan hai tiếng, nói, “Vô Trần, ngươi biết động phòng là ý gì không?”

“Biết.” Dạ Vô Trần mỉm cười, nụ cười tươi sáng lóa mắt như ánh mặt trời, “Là bà vú nói cho ta biết, nàng nói mỗi đôi phu thê trong đêm tân hôn đều phải ngủ chung một giường, sau đó tân lang đè trên người tân nương, như vậy chính là động phòng, ngày đó ta ngủ trong phòng nương tử, cũng đè trên người nương tử, cho nên chúng ta đã động phòng rồi.”

Mộ Như Nguyệt á khẩu nói không ra lời, này... đây là cái gọi là động phòng sao?

“Bà vú còn nói sau khi động phòng nương tử sẽ mang thai, vậy khi nào nương tử sẽ sinh cục cưng cho ta.” Dạ Vô Trần dường như còn không biết trong lòng Mộ Như Nguyệt rối rắm, ánh mắt chờ mong chăm chú nhìn vào bụng nàng, “Vì sao nữ nhân bị nam nhân đè một chút liền mang thai? Rốt cuộc cục cưng làm thế nào sinh ra?”

Lúc này Mộ Như Nguyệt hoàn toàn choáng váng, nàng vẫn là thân trong sạch, sao có thể mang thai? Cục cưng làm thế nào sinh ra, nàng làm sao giải thích được?

Đúng lúc Dạ Vô Trần muốn tắm chung với Mộ Như Nguyệt, lại không cẩn thận vấp một chút, thân thể lập tức ngã về phía bể tắm, trực tiếp ấn nàng xuống đáy nước.

Hai người tiếp cận không có khoảng cách, ngay cả hô hấp của đối phương cũng có thể cảm nhận được.

Sắc mặt Mộ Như Nguyệt bạo hồng, tim đập như con nai chạy loạn, nàng vội vàng đè nén cảm xúc không rõ trong lòng, lập tức đẩy Dạ Vô Trần ra.

'Ào' một tiếng, Mộ Như Nguyệt nhanh chóng từ trong bể tắm nhảy dựng lên, không nói hai lời liền mặc quần áo chạy ra ngoài, nhìn thân ảnh nàng chật vật chạy trốn, Dạ Vô Trần còn ở trong bể tắm nhịn không được nở nụ cười.

Nếu Mộ Như Nguyệt có thể nhìn vẻ mặt hiện giờ của hắn, làm sao còn tin tưởng hắn chỉ là một ngốc tử có chỉ số thông minh dừng lại lúc sáu tuổi chứ?

Dung nhan vẫn tuấn mỹ như vậy, mỹ đến mức cả thế giới đều mất đi màu sắc. Nhưng mà, đôi mắt hắn không hề sạch sẽ thuần khiết mà là một đôi mắt đen nghiêm nghị mang theo tà khí.

So với ngốc tử Dạ Vô Trần, hắn hiện tại có khí thế cường đại, cao quý giống như vương giả cao cao tại thượng, cả người mang hơi thở cuồng ngạo.

Hắn vừa vung tay, một bộ quần áo xuất hiện trên tay hắn, sau khi mặc quần áo chỉnh tề, một hắc y nhân bỗng xuất hiện phía sau hắn.

“Chủ tử, thuộc hạ cả gan hỏi một câu, vì sao vừa rồi không nhân cơ hội đem nữ chủ nhân...”

Không khí chợt khẩn trương lên.

Trong lòng hắc y nhân run lên, vội vàng quỳ rạp xuống, nói: “Thuộc hạ biết sai.”

Nhưng thời điểm hắn quỳ xuống, áp lực chậm rãi biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.