Tương Quý Phi Truyện

Chương 49: Chương 49: Nón xanh thật to




Đêm ba mươi là đón ở trong cung. Năm nay đoàn người tham gia của phủ thái tử là náo nhiệt hơn. Ngoại trừ thái tôn đã có thêm Nhị điện hạ An nhi và tiểu quận chúa Lệ Vân còn đang ở giai đoạn tập tễnh học đi. An nhi so với Lệ Vân thì hơn ba tháng, đứa nhỏ gần một tuổi rưỡi nói năng chưa lưu loát, nắm tay nhũ mẫu không thỏa mãn, hắn liền bước theo phía sau thái tôn non nớt gọi ca ca.

Thái tôn cũng làm tròn bổn phận một tiểu ca ca, phối hợp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của hắn, trước mặt mọi người dẫn hắn đến phía trước thái hậu, dạy hắn cách quỳ xuống hành lễ như thế nào với lão nương nương.

An nhi mặc y phục khá dày, thế nào quỳ xuống được. Liền giống như một quả cầu nhỏ kéo tay thái tôn đặt mông ngồi phịch xuống đất. Cũng không hề kêu đau mà quay sang hướng thái hậu cúi đầu, non nớt chúc mừng “Cung hỉ phát tài”

Mọi người thấy đều nở nụ cười. Tuần nhi muốn ôm hắn đứng dậy nhưng một thân y phục tròn tròn thật quá khó nên nhũ mẫu từ phía sau vội bước lên nâng hắn lên. Thái hậu nương nương cười ban thưởng vài thứ, An nhi rất thích, cũng không quên đặt mấy thứ vào lòng ca ca.

Thái hậu thấy thế, cười nhìn hoàng hậu “Thật là một đứa nhỏ có lòng dạ tốt” Những đứa nhỏ được nuông chiều từ bé làm sao có thể biết chia sẻ như vậy đâu, là khó có được.

Hoàng hậu cười gật gật đầu nhìn thoáng qua Kim lương nhân.

Cũng chính là các nàng làm thế nào biết được đứa nhỏ một tuổi rưỡi muốn lấy niềm vui của ca ca, lại không phải hoàn toàn tự phát từ tâm mà là do Kim lương nhân hàng ngày luôn dạy hắn phải đối xử thật tốt với thái tôn.

Gần đến giữa khuya, Thái hậu rời đi. Ngoài điện bắt đầu bắn pháo hoa. Tương Như Nhân khoác thêm áo choàng bước ra đại điện. Bầu rời đêm sáng rực, pháo hoa ngũ sắc nở rộ nhìn vô cùng rực rỡ. Đặc biệt trên nền trời còn có tuyết lất phất bay, trên những mái điện cũng đã đóng một tầng tuyết dày, tất cả không gian ngập trong một màu trắng . . .

Trên đường trở về phủ, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều vang lên tiếng pháo mừng năm mới. Còn trông thấy vài đứa ngỏ nghịch ngợm chạy ra đầu ngõ chơi pháo bị người nhà gọi về, tiếng nói cười rộn rã.

Bên trong phủ thái tử, Linh Lung các, Tử Yên đã sớm dẫn theo đám cung nữ trang hoàng thật tốt, đang đốt pháo.

Tương Như Nhân buồn ngủ, đứng nhìn pháo hoa một chút thì Lưu mama mang theo thực hộp thiện phòng vừa đưa lên, là sủi cảo vừa hấp xong đang còn nóng, nhấc dĩa ra khỏi lồng mà hơi bay nghi ngút.

Ăn khuya xong, thời điểm Tương Như Nhân đi ngủ vẫn còn nghe tiếng đốt pháo ở bên ngoài.

Ngày hôm sau mùng một thì vào cung tế bái. Mấy ngày đầu năm đều là bận rộn, đến mùng năm Tương Như Nhân mới về thăm Tương gia một chuyến. Đợi qua mười lăm, ở Lâm An thành, người hồi hương thăm người thân cũng đều đã trở lại.

Tương Như Nhân cũng cảm thấy không khác mấy, chỉ là so với ngày thường thì náo nhiệt hơn một chút. Khí trời đang ngày càng ấm hơn. Một mùa đông đi qua, dường như nàng béo lên không ít.

Tôn ma ma đến đo kích cỡ cho nàng để cấp cho tú phòng may y phục. Nhìn kích thước được ghi lại, Tương Như Nhân giật mình “Vòng eo to ra không ít a”

Tôn ma ma cười đáp “Tiểu thư còn cao lên mà, eo chỉ lớn thêm chút thôi”

“Thật không?” Tương Như Nhân thở dài.

Tử Hạ đi đến “Tiểu thư, thêm trang cho Cố thất tiểu thư nô tỳ đã đưa qua rồi, lúc đó còn gặp sính lễ Bát vương phủ đưa đến, Cố phủ là vô cùng náo nhiệt.”

Tương Như Nhân mỉm cười nhớ tới Tô Khiêm Mặc qua lời kể của thái tử “Xem ra sính lễ rất phong phú đây!”

Tử Hạ gật gật đầu “Cũng không biết có thật hay không, bên ngoài truyền nhau là Tô Đô thống đem tất cả những gì hoàng thượng ban cho đều mang đến Cố gia “

Một trận vang dội hai năm trước, Tam thiếu gia Bát vương phủ là được ban cho không ít của cải, hắn đều bỏ được, đủ thấy hắn thành ý cỡ nào ...

Vào tháng hai, khí trời dần dần ấm lại. Trong Lâm An thành đang xôn xao chuyện hôn sự của Bát vương phủ và Cố phủ vào tháng năm tới thì lại có tin đồn mới nổi lên về Lục thế tử phi.

Lời truyền nói cái thai mà Lục thế tử phi đang mang kia chẳng phải của Lục thế tử, là một dã chủng.

Tin tức như vậy nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người hơn xả chuyện hôn sự kia. Lục thế tử phi cũng sắp sinh rồi, nếu cái thai không phải của Lục thế tử vậy là của ai?

Ban đầu là truyền quanh vài cải hẻm nhỏ, mấy ngày sau, tin đã lan rộng khắp thành. Truyền đến trong tai Lục vương phi khiến bà tức giận mém ngất xỉu. Chẳng phải vì nghi ngờ đứa nhỏ kia không phải của con trai mình mà vì lời đồn như thế thật là một sự vũ nhục cho Lục vuơng phủ.

Lục vương phi lập tức phái người đi tra, muốn bắt cho được kẻ bịa chuyện đặt điều kia.

Lâm An thành trên dưới nhiều người như vậy, quét một vòng, không bắt được hết. Lại để cho người ta nói Lục vương phủ làm thế là vì chột dạ. Tuy biết rõ chân tướng nhưng vì thanh danh của Lỵc vương phủ mà phải tìm cách áp chế đi.

Người nhiều chuyện thì lời ra lời vào như thế là một bộ phận, còn thêm nhóm người có lòng tốt muốn phân tích giúp Lục thế tử xem cái thai đó có thể là của ai.

Tất nhiên không thể là một kẻ vô lại ven đường hay một kẻ vô danh tiểu tốt nào rồi.

Vì thế một đám người rảnh rỗi liền thấy có việc để làm. Đem tất cả những mối quan hệ quen biết trước khi xuất giá của Lục thế tử phi liệt kê ra. Danh sách chừng năm sáu người, trong đó gồm cả Tương gia đích trưởng tôn, Tương Cảnh Trí.

Đoán mãi cũng không ra là ai. Chỉ có điều vài ngày sau lại có thêm một tin chấn động được truyền ra. Lục thế tưt phi và Tam hoàng tử có qua lại.

Nhóm người này nào có để ý chuyện tin là từ đâu đến hay do ai truyền ra. Họ chỉ biết thì ra là còn có Tam hoàng tử tham gia đây. Tam hoàng tử cùng Lục thế tử chẳng phải còn là đường huynh đệ sao? Chậc chậc! Đây là coi trọng tẩu tử tình nan tự mình?

Vốn chỉ là mấy lời đồn đãi vô danh, không nói rõ ai, cũng chỉ là người khác đố kị nói xằng xiên, qua mấy ngày rồi cũng chìm. Nhưng hiện tại lời đồn đã chạm đến danh dự của Tam hoàng tử, quan phủ không thể không quản.

Hạ lệnh truy bắt mấy thuyết thư dám nói chuyện này. Nhất thời khắp phố lớn ngõ nhỏ người trốn chạy không ít. Đang kể mà nghe được có người báo quan phủ đến thì vội vàng chuồn ra cửa sau, một hồi yên tĩnh lại đến chỗ khác kể tiếp.

Mà trong Lục vương phủ, Kỳ Tố Như tức giận động thai sinh non.

Vốn là còn ba tháng mới lâm bồn, nhưng nay mới chỉ hai tháng hai mươi ba ngày Kỳ Tố Như đã bắt đầu có dấu hiệu muốn sinh, đau suốt một đêm. Đến buổi chiều ngày hai mươi tư, giờ Mùi, Kỳ Tố Như sinh hạ một nhi tử.

Lục vương phi vừa nghe sinh vào giờ Mùi thì sắc mặt trầm xuống vài phần, nhìn đến đứa nhỏ khỏe mạnh mập mạp trong lòng bà đỡ mới dãn ra, sai người chăm sóc thật tốt cho Lục thế tử phi.”

Đợi Lục vương gia trở vêg, Lục vương phi liền đem chuyện giờ sinh của đứa nhỏ nói với hắn “Đứa nhỏ này sao lại sinh ra vào cái canh giờ mang điềm xấu như vậy chứ!”

Lục vương gia gần đây cũng nghe không ít nhàn ngôn toái ngữ, giờ lại nghe mấy lời này của Lục vương phi, lập tức trầm mặt nghiêm giọng quát “Cái gì mà điềm may điềm xấu, người ta nói bừa bàng cũng hùa theo nói bừa. Đứa nhỏ sinh ra khỏe khoắn như vậy chính là tốt, quan trọng gì cái giờ Mùi.”

Lục vương phi nhất thời ủy khuất “Chuyện này sao lại là ta nói bừa. Vương gia nghĩ thiếp không muốn tốt cho đứa nhỏ sao!”

“Vậy nàng liền ngừng tranh cãi đi. Bên ngoài đồn đãi đã khiến hai đứa nhỏ phải khó chịu, giờ nàng làm bà bà còn nói này nói kia. Không phải là không biết lo toan cho cái nhà này sao.”

“Ta thế nào lại không biết lo cho cái nhà này? Ta biết vương gia còn trách ta, trách ta ngăn cản hôn sự của Doanh nhi cùng đứa nhỏ Cố gia kia.”

Lục vương phi thấy thái độ Lục vương gia như vậy liền không nghĩ gì sảng khoái nhắc lại chuyện làm mai với Cố gia lúc trước “ Trong lòng ngươi luôn luôn muốn báo đáp Cố quốc công. Ta không đồng ý ngươi liền nói ta không lo cho cái nhà này “

“Ngươi đang nói bậy bạ gì đó!” Lục vương gia quát lớn “Này không hài lòng, kia cũng không hài lòng. Con dâu do chính ngươi chọn giờ ngươi cũng không hài lòng, vất vả sinh hạ đứa nhỏ thật khỏe mạnh, ngươi lại mở miệng nói gì mà điềm xấu. Ngươi đúng là không có gì cũng tự tìm việc. Còn dám nhắc lại chuyện Cố gia với ta? Ngươi lúc đó không chịu đáp ứng cố tinhf gây sự, suýt nữa còn hủy đi danh dự của cô nương nhà người ta. Ngươi nói ta phải làm thế nào đối mặt với Cố huynh ở trên trời có linh thiêng?”

Lục vương phi bị hắn nạt như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người, nửa ngày mới phản ứng lại, hai mắt đẫm lệ rưng rưng nhìn hắn “Vương gia vậy mà lại chỉ trích ta. Ta không phải đều là nghĩ cho Doanh nhi hay sao?”

“Nếu ngươi suy nghĩ cho Doanh nhi thì đã không cần nhắc lại chuyện này.” Lục vương gia thấy nàng khóc đến bất vi sở động, trực tiếp rời đi. . .

Lúc Tô Khiêm Doanh chạy về đến thì Kỳ Tố Như đã ngủ, gắn qua nhìn đứa nhỏ. Lúc này nhìn đến đứa nhỏ khỏe mạnh hồng hào như vậy, những cảm giác xáo trộn mấy ngày nay chẳng còn lại gì. Hắn cùng thế tử Bát vương phủ cùng tuổi, người ta đã có con chạy nhảy khắp nhà. Hắn lại bây giờ mới có con, cảm giác này tất nhiên là khác biệt.

Ba ngày sau, Lục vương phủ đích trưởng tôn làm lễ tắm ba ngày, khách nhân đến không ít. Mà trong Lâm An thành, người ăn mừng Lục thế tử thành công đội nón xanh càng nhiều hơn.

Cũng chẳng hiểu tại sao sau khi đứa nhỏ sinh ra, lời đồn càng ngày càng thịnh. Có truyền Lục thế tử phi với mấy thiếu gia các nhà, cũng có truyền Lục thế tử với Tam hoàng tử. Tóm lại mấy tin tức này giống như lửa cháy mãi ngông ngừng, gió xuân thổi lại bùng lên.

Lục vương phủ không chịu nỗi nhiễu sự này, trong cung hoàng thượng và hoàng hậu cũng đều bị kinh động.

Hoàng thượng lập tức sai người đi tra. Năm sáu ngày sau, Lâm An thành đã không còn nơi nào dám công khai đồn thổi chuyện này.

Nhưng vẫn có người đoán không ra. Vô duyên vô cớ bao nhiêu người không nói, sao lại là Lục thế tử phi? Nhất định trong đí có vấn đề.”

Vì thế vẫn có không ít người ngầm cân nhắc.

Ngay sau tiệc đầy tháng vô cùng náo nhiệt ở Lục vương phủ một ngày. Lại có thêm một tin tức khiến cho mọi người phải sợ hãi, cùng Lục thế tử phi cấu kết không phải ai khác, đúng chính là Tam hoàng tử a.

Có người ở trong tiệc đầy tháng quan sát đích trưởng tôn thấy đứa nhỏ này dù vừa đầy tháng nhưng mặt mũi đã có nét thoáng giống hoàng thượng.

Tin này vừa truyền ra liền thật hơn nhiều.

Dù chẳng có bao nhiêu người được gặp qua hoàng thượng nhưng người nói lời này nhất định là đã thấy qua. Nếu là đứa nhỏ của thái tử cùng hoàng thượng có điểm tương tự thì không có gì kỳ quái. Đây lại là tôn tử của huynh đệ vó nét giống hoàng thượng, lại còn không phải là huynh đệ cùng thân mẫu, thật khiến người ta không khỏi tưởng tượng.

Trên thực tế đứa nhỏ vừa tròn tháng có thể có bao nhiêu điểm giống đâu, nếp nhăn mới sinh cũng chỉ vừa dãn ra hết. Nhưng sự đời chính là như vậy, ngươi nói giống thì hắn càng xem càng thấy giống, càng xem càng kinh ngạc.

Đến cuối cùng Lục vuong phi nhìn đứa nhỏ im lặng ngủ trong tã mà bắt đầu hoài nghi. Rốt cuộc con dâu có cùng Tam hoàng tử gian díu hay không?

Đây hoàn toàn là hành vi đại nghịch bất đạo a. Ngẫm đã thấy sợ, Lục vương phi khí có thể tin. Nhưng người đời cũng không ngốc. Tại sao từ trước khi con dâu bắt đầu lâm bồn thì đã có người bám lấy chuyện này không tha, dù hiàng thượng sai người tra khảo cũng không thể dẹp yên. Không có lửa thì làm sao có khói đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.