Tứ Đại Tài Phiệt: Đăng Ký Kết Hôn Trễ

Chương 2: Q.3 - Chương 2: Mộng Thường




Thật đáng giận!

Cung Quý Dương ném mạnh cây đàn xuống đất….

"Bùm!"

Cây violin đang nguyên vẹn trong nháy mắt ‘tan xương nát thịt.’

"Tiên sinh, này vị tiên sinh kia.”

Chủ nhà hàng bây giờ nhìn không nổi nữa, lập tức đi ra từ đằng sau: “Tiên sinh, đừng nói nhiều, chắc hẳn cậu là người đang theo đuổi tiểu thư Leila phải không?”

Nói tới đây, ông ta không hề bận tâm đến gương mặt xanh mét như tàu lá của Cung Qúy Dương, cứ thế tiếp tục nói: “Chỉ là, vị tiên sinh này, tiểu thư Leila là cành vàng lá ngọc, không phải là người mà ai cũng có thể với tới. Bản thân tôi chưa bao giờ gặp qua một cô gái trẻ tuổi nào lại có thể đạt được thành tựu lớn như vậy. Những người theo đuổi cô ấy cũng không ít, nếu như tôi là một chàng thanh niên mười mấy tuổi, chắc hẳn cũng sẽ theo đuổi cô ấy.”

"Ông theo đuổi cô ấy?"

Cung Quý Dương hú lên một tiếng quái dị, sau khi nhìn ông chủ nhà hàng bằng ánh mắt lườm nguýt từ trên xuống dưới, đáy mắt lập tức lóe lên ánh sáng độc chiếm: “Làm mấy người thất vọng rồi, Leila là bạn gái của tôi.”

Rất dễ nhận thấy, ông chủ nhà hàng cũng không xem lời nói của Cung Qúy Dương ra phân lượng nào, sau khi nhìn anh một hồi lâu, phất phất tay nói: “Vị tiên sinh này, nếu cậu đã thích nói như vậy, tôi cũng không có quyền can thiệp. Chỉ có điều, cậu làm ơn làm phước, tôi biết rõ cậu có nhiều tiền bao trọn cả nhà hàng này, nhưng mà, cậu xem xem, tiểu thư Leila cũng đã đi rồi.”

Cung Quý Dương không thèm để ý đến ông chủ đang đứng nói dông dài, mà đi thẳng đến trước mặt cô quản lý, ánh mắt đượm ý cười trước sau như một: “Trước khi đi tiểu thư Leila có nói gì không?”

Đối mặt với nụ cười quyến rũ chết người của Cung Quý Dương, gương mặt của cô quản lý khẽ ửng đỏ, cô gật đầu một cái, nói: “Tiểu thư Leila để lại hai chữ, sau đó đi ra ngoài!”

"Hai chữ? Hai chữ gì?” Tinh thần của Cung Qúy Dương phấn chấn hẳn lên, cất giọng hỏi, cực kỳ hưng phấn.

Gương mặt của cô quản lý hơi sượng, dù sao thì người đàn ông này cũng quá xuất sắc, quá hấp dẫn, cô thật sự không muốn đả kích anh ta.

"Thế nào? Nói đi!" Giọng nói trầm thấp khêu gợi của Cung Quý Dương len vào trong tai cô, càng tăng thêm vẻ say mê.

"Cái đó. . . . . . Ách. . . . . ." Sau khi cô quản lý ậm ừ mấy câu, rốt cuộc lấy hết dũng khí nói: "Trước khi đi, tiểu thư Leila có nói….’nhàm chán’!”

"Nhàm chán?" vẻ mặt của Cung Quý Dương chỉ có thể dùng hai từ ‘chấn động’ để hình dung.

"Sau đó thì sao?" Anh vội vàng hỏi, nét mặt biểu lộ cảm giác bị thất bại.

"Không có! Tiểu thư Leila chỉ nói hai chữ này rồi rời khỏi. . . . . ."

Cô quản lý thật sự rất muốn ôm người đàn ông này, an ủi anh ta một chút, nhìn vào ánh mắt ‘điềm đạm đáng yêu’ của anh ta, cảm thấy rất đau lòng!

"Vị tiên sinh này…” Ông chủ nhà hàng lại nhìn sang, đi lên trước, vừa muốn nói chuyện.

"Được rồi được rồi, tôi biết rồi, không cần đuổi đâu!"

Cung Quý Dương không còn chút tâm tình gì để nói, giơ tay lên, thật là kỳ quái, không phải như vậy rất lãng mạn ư, như thế nào lại đổi lấy hai từ ‘nhàm chán’?

Cô ấy rất thích tiếng violin, anh còn nhớ rất rõ, thời còn đi học, chỉ cần cô ấy vừa nghe thấy tiếng violin, tâm tình sẽ trở nên tốt hơn rất nhiều, có phải vì đã lâu rồi anh không luyện đàn, nên kỹ thuật bị mai một đi rồi?

☆☆☆☆☆☆☆☆

Sầm Tử Tranh luôn cho rằng mình là một người lười nhát, vì vậy, bất luận là thương hiệu của mình có phát triển cách mấy, cô vẫn khăng khăng giữ lấy căn phòng làm việc cũ, không thành lập bất kỳ một công ty trên danh nghĩa nào, mục đích chính là hy vọng mình có thể dựa vào năng lực của bản thân, cũng nhằm mục đích xây dựng một môi trường làm việc tự do, thoải mái cho các bạn đồng nghiệp.

Phòng làm việc của Sầm Tử Tranh được phối hợp những màu sắc làm dịu ánh mắt người xem, mà những bộ quần áo và trang sức rực rỡ sắc màu bên trong lại làm cả căn phòng như bừng sáng, có đầy đủ các mẫu thiết kế thời thượng.

Vào giờ phút này, Sầm Tử Tranh đang đứng giữa phòng thiết kế, nhìn chăm chú vào các mẫu trang phục sắp được đưa ra trưng bày, ánh mắt lóe lên vẻ tinh anh và chuyên nghiệp, sắc mặt hiện rõ sự dày dặn kinh nghiệm và quyết đoán của một nhà thiết kế hàng đầu.

"Cốc cốc cốc” Một chuỗi tiếng gõ cửa vang lên.

"Vào đi!" Sầm Tử Tranh đang mải mê suy nghĩ, cũng không quay đầu lại, trực tiếp nói.

"Leila này, ‘Mộng Thường’ của cô đã hoàn thành rồi!” Trong mắt của trợ lý thiết kế Elena không giấu được vẻ tự hào, thò đầu vào dò xét, ngữ điệu cực nhanh.

"Có thật không? Thật tốt quá, mau dẫn tôi đi xem một chút!" Đôi mắt xinh đẹp của Sầm Tử Tranh lấp lánh vui sướng, phấn khởi nói.

"Mộng Thường" là mẫu trang phục cao cấp chủ chốt của thương hiệu Leila, cũng là kiểu dáng thời thượng được sản xuất với số lượng có hạn trên phạm vi toàn cầu, mà trong chương trình biểu diễn thời trang sắp tới, chiếc váy này nhất định sẽ gặt hái được thành công đáng kể.

Sở dĩ chiếc váy này có tên là ‘Mộng Thường’, là bởi vì khi Sầm Tử Tranh thiết kế nên nó, đã chọn loại chất liệu liệu bông tơ tằm nhẹ nhất trên thế giới, lấy màu tím làm màu sắc chủ đạo, lớp voan mỏng êm ái, vừa vặn ôm lấy vóc người kiều diễm của phái nữ, làm toát lên nét quyến rũ và xinh đẹp vô ngần, vẽ nên một hình mẫu tinh tế nhưng không kém phần gợi cảm, khiến vô số nam giới phải tơ tưởng và kỳ vọng.

Kiểu cổ chữ V thấp ngực, tôn lên đôi bờ vai mê người, kết hợp với chiếc vòng cổ tinh tế, song song đó đường cong ở phần lưng cũng được lộ ra cực kỳ khêu gợi.

Tà váy dài phía sau, kiểu dáng kéo đất, nếu như phối hợp với bầu không khí lãng mạn trên bục chữ T, Sầm Tử Tranh tin chắc rằng, chỉ với chiếc váy này, cũng có thể mang đến một luồng gió mới, thu hút tất cả ánh mắt người xem.

Người mẫu mặc chiếc váy "Mộng Thường" này, sẽ giống như một vị nữ thần bước ra từ trong thần thoại, một nàng thiếu nữ đứng giữa bức tranh thanh bình, vẽ nên nét lãng mạn trước nay chưa từng có.

Có thể nói, "Mộng Thường" này chính là thiết kế tập trung toàn bộ tâm huyết của Sầm Tử Tranh trong suốt những năm qua. Cô yêu cái tên ‘Mộng Thường’, nếu như có thể, cô hy vọng mỗi người phụ nữ đều có thể sở hữu được một chiếc ‘Mộng Thường’ này.

"Elena, đi vào giúp tôi kéo dây khóa một chút!” Trong buồng thay đồ ở phòng làm việc, giọng nói vui thích của Sầm Tử Tranh truyền ra.

Elena đang thảo luận chi tiết cùng với những chuyên viên thiết kế khác, sau khi nghe thấy tiếng gọi, lập tức đi tới trước buồng thay quần áo, ngay khi cô muốn đẩy cửa bước vào thì cánh tay lại bị một bàn tay to kéo về…

"A…" Elena bị dọa sợ đến nỗi muốn thét to lên, nhưng ngay một giây sau đó lại bị người mà mình vừa trông thấy làm cho ngây ngẩn cả người.

Trời ạ!

Một người đàn ông đẹp trai lôi cuốn.

"Anh…" Suýt chút nữa Elena đã đánh mất đi hơi thở của mình, cô kinh ngạc nhìn anh, dường như cũng quên mất đi việc hỏi anh ta đã vào nơi này bằng cách nào, muốn tìm ai, …

"Hello, tiểu thư…” Cung Quý Dương sử dụng chiêu bài là nụ cười quyến rũ chết người của mình, đánh một đòn trí mạng.

"Leila của mấy người, là bạn gái của tôi, đã nhiều năm rồi chúng tôi không gặp nhau, hãy cứ để tôi tự phục vụ cho cô ấy đi.”

Elena như bị hồn bay phách lạc khi nụ cười cực kỳ hấp dẫn ấy đánh trúng, mà các nhân viên thiết kế khác cũng hiển nhiên phát hiện ra có người lạ trong phòng làm việc, rối rít tiến lên trước, nhưng bởi vì vẻ ngoài của Cung Qúy Dương quá ‘mộng mị’, khiến tất cả đều sững sờ.

Lấy tư cách là những nhà thiết kế của một thương hiệu cao cấp, bọn họ thường xuyên nhìn thấy những người có quyền thế, nhưng người đàn ông trước mặt này so với những vị thần trong thần thoại Hy Lạp còn lôi cuốn hơn nhiều, vẻ anh tuấn khiến người ta khó mà cưỡng lại được, tác phong phóng khoáng, thoải mái, mà nhìn vào cách ăn mặc của anh ta, xem chừng lai lịch cũng không hề đơn giản.

"Anh…..hình như anh là……”

Elena nhìn Cung Quý Dương, gắng sức suy nghĩ.

Người đàn ông này nhìn quen quen, dường như đã gặp ở đâu rồi?

Cung Quý Dương cũng không trả lời vấn đề của cô, khẽ nhếch môi, bàn tay to đẩy một cái, đi vào buồng thay quần áo.

"A, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi!”

Elena bỗng nhiên bừng tỉnh, ngay sau đó cô lập tức nói với những chuyên viên thiết kế kia: “Người đàn ông này không phải là người thường xuyên được nằm trên trang nhất của tạp chí giải trí, tổng giám đốc của Cung thị tài phiệt – Cung Qúy Dương sao?”

Mọi người vừa nghe thấy, ồn ào hẳn lên.

☆☆☆☆☆☆☆☆

"Elena, mau giúp tôi kéo cái khóa này một chút, dây kéo bên đây cần phải chỉnh lại!” Sầm Tử Tranh chỉ lo chỉnh sửa chiếc váy trên người, cũng không để ý đến người vừa bước vào là ai.

Để ‘Mộng Thường’ có thể thoải mái với người mặc, cô quyết định mình sẽ là người thử đầu tiên, vậy thì, sau đó có chỉnh sửa gì thêm cũng sẽ dễ dàng hơn. Mời các bạn đọc tại Doc Truyen . o r g để có chương mới nhanh nhất

Một bàn tay chìa ra sau lưng, thô ráp nhưng lại cực kỳ dịu dàng, tựa như đang vuốt ve, lưu luyến trên tấm lưng trắng tuyết của cô…..

Sầm Tử Tranh bất ngờ bị chạm vào, giật nảy mình, lập tức ngẩng đầu lên, nhìn xuyên qua tấm kiếng liền trông thấy gương mặt anh tuấn đầy ma mị kia.

Cô nhất thời trợn to hai mắt, suýt chút nữa đã hét lên chói tai, ngay sau đó cô bất thình lình lùi về phía sau một bước.

Lại đụng phải một bức tường thịt không có kẽ hở. Mà chủ nhân của bức tường kia lại đang nhìn cô với ánh mắt tràn đầy hứng thú, nhìn cô chăm chú từ trên cao xuống, nhướn mi, bờ môi tuyệt mỹ không chê vào đâu được hơi nhếch lên.

"Anh…"

Vẻ mặt của Sầm Tử Tranh tựa như vừa gặp quỷ, nhìn Cung Qúy Dương đột nhiên xuất hiện ngay sau lưng mình, ngón tay màu xanh nhạt khe khẽ run.

Cung Quý Dương không cho cô bất kỳ một cơ hội nào để kháng cự, duỗi tay ra, bịt kín cái miệng nhỏ nhắn toan muốn hét to lên của cô, làn môi mỏng cũng không chút khách khí hôn lên tấm lưng bóng loáng, mềm mại như tơ.

Sầm Tử Tranh bị anh bịt chặt miệng, chỉ có thể ra sức giãy giụa chống cự.

Người đàn ông này tiến vào bằng cách nào?

Tại sao anh ta có thể ra vào phòng làm việc của cô xuất quỷ nhập thần như vậy, hơn nữa còn rất ngông nghênh, giống như đang ở tại công ty của mình?

Ở vào trường hợp này, anh lại chẳng hề bận tâm đến chuyện gì cả, bên ngoài có thể có một nhóm người đang suy đoán bọn họ đang ở bên trong buồng thay đồ làm gì đó.

"Ưmh…" Mời các bạn đọc tại Doc Truyen . o r g để có chương mới nhanh nhất

Sầm Tử Tranh càng giãy giụa mạnh hơn, thân thể nhỏ nhắn tựa như một đóa hoa xinh đẹp ở bên trong lồng ngực của Cung Qúy Dương, gần như cũng bị cả bóng dáng to lớn cao ngạo của anh bao phủ.

"Tranh Tranh, nếu như em còn vùng vẫy nữa, sẽ khơi dậy lên bản năng đàn ông của anh, có tin bây giờ anh có thể muốn em ngay tại đây không?”

Cung Quý Dương thoáng buông làn môi đỏ mộng của Sầm Tử Tranh ra, lại chôn gương mặt tuấn tú vào mái tóc của cô, ngửi nhẹ mùi hương quanh quẩn nơi cổ, hít vào tư vị ngọt ngào mát dịu.

"Cút ngay!" Sau khi nghe thấy, Sầm Tử Tranh quả thật không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ biết lạnh lùng nói ra hai chữ!

Người đàn ông này, cô đã hiểu quá rõ rồi, chỉ cần anh ta thích, anh ta muốn, thì có gì mà làm không được?

"Tranh Tranh…"

Cung Quý Dương không còn tức giận nữa, chỉ là sau khi nghe xong, đôi mắt đen như mực ấy lại nhiễm ý cười: “Em cứ lạnh lùng như vậy, làm anh không khỏi nhớ tới thời đại học của chúng ta. Thời điểm lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, khi đó em xinh đẹp đến nỗi khiến anh động lòng, mà bây giờ lại còn xinh đẹp hơn, làm anh cảm thấy thật khó xử!”

Đôi mắt sáng như ánh sao của Sầm Tử Tranh thoáng qua một tia châm chọc, cô bình tĩnh nhìn Cung Qúy Dương, dường như xem lời anh vừa nói chỉ như một trò hề.

"Cung tiên sinh đúng không? Tôi nghĩ rằng, đường đường là một tổng giám đốc của Cung thị tài phiệt nên có lòng tự trọng, tôi không hiểu anh đang đề cập đến thời đại học nào, xin mời đi ra ngoài, bây giờ tôi rất bận.”

Cô vẫn chưa dứt lời, một giây sau liền vị Cung Qúy Dương dồn ép vào tường, đưa một tay túm chặt lấy hai cổ tay trắng nõn của cô đặt lên trước ngực.

Cúi đầu xuống, đôi môi mỏng lạnh lẽo trực tiếp đặt lên làn môi đỏ mọng của cô, đem nỗi nhớ nhung hóa thành xúc cảm mãnh liệt, tham lam thưởng thức hương vị mà anh vẫn luôn hoài niệm.

Sầm Tử Tranh đột nhiên trợn to hai mắt, dùng sức đẩy anh ra, nhưng lại không có chút tác dụng nào, sau gáy bị bàn tay to của anh kềm chặt, nhất thời cũng không thể động đậy!

So với tám năm trước, Cung Quý Dương của ngày hôm nay càng thêm bá đạo và có tính độc chiếm cực cao, không hề sửa đổi.

~Hết Chương 2~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.