Tu Chân Nữ Phụ Đào Hoa Kiếp

Chương 22: Chương 22: Di tích trung tâm




“Sư huynh, bên này, bên này, chắc chắn là đúng!” Tiết Mật đi ở đằng trước xoay người đối với Thích Vô Thương ngoắc nói.

Liên tục gấp rút lên đường nửa ngày, mới chậm rãi tìm được con đường giống trong sách mà Tiết Linh cùng Vũ Văn Tắc đi, thật sự là không dễ dàng a. Hoàn hảo nhớ rõ nội dung truyện, bằng không tại di tích như cái mê cung này vĩnh viễn sẽ lạc đường, hơn nữa trên đường làm bạn với ngươi không phải là hồng hoa lục thảo, cảnh người vui vẻ, mà là các loại nguy hiểm ùn ùn kéo tới! Đã biết một đường đi tới, nếu không có Thích Vô Thương sát khí lớn này, khẳng định không biết chết mấy lần, may mắn cùng hắn truyền tống lại một chỗ.

Bất quá trạng thái huyết mâu lúc trước của hắn cũng không có xuất hiện lại, ngày đó phát sinh chuyện hắn giống như thật sự cái gì cũng không nhớ rõ, điều này làm cho Tiết Mật hơi hơi có chút khó chịu, dọc theo đường đi không bày vẻ mặt hòa nhã với hắn.

Thích Vô Thương nhìn thấy trước mặt có ba lối rẽ, nhíu mày nói, “Ngươi xác định? Là cái này?”

“Đương nhiên, đi đường ở giữa kia không đến ba canh giờ khẳng định có thể tới di tích trung tâm.” Tiết Mật trong lòng đã có dự tính nói. Khác không nói, ven đường này có tấm bia đá có khắc hai chữ “Hoang vu”, nàng chính là nhớ rõ rành mạch.

Tiết Linh bọn họ hẳn là từ bên trái con đường này tới được, nhớ rõ hai người đang trong quá trình tìm đường xông lầm vào một cái hồ sâu, gặp một con cữu vĩ bạch hồ đạp tuyết vô ngân. Sau một phen đánh nhau, Tiết Linh dưới sự trợ giúp của Vũ Văn Tắc còn làm con bạch hồ kia trở thành khế ước thú của nàng, bất quá nó còn chưa trưởng thành, hiện tại chỉ có hai đuôi, nhưng là rất lợi hại, đã tới tu vi đê giai linh thú, mấu chốt chính là con bạch hồ kia tiềm lực rất lớn, hiện tại miệng có thể phun tiếng người, vô cùng làm người yêu thích.

Vũ Văn Tắc nhận được thứ tốt cũng không nhỏ, bất quá thứ tốt của hắn chủ yếu cùng tấm bia này có quan hệ, hình như bên trong tấm bia này có huyền cơ, tại bia tĩnh tọa nửa ngày, cư nhiên ngộ ra một ít dấu vết đại đạo, kia chính là thực khó lường, quỹ tích đại đạo chỉ có số ít Đại Thừa kỳ đại năng mới có thể lĩnh ngộ được, đại năng (người có năng lực lớn) lĩnh ngộ đại đạo tương lai độ kiếp thành tiên so với tu sĩ chú trọng tu luyện càng thêm dễ dàng, thậm chí lên thượng giới cũng có thể khai tông lập phái, cho nên có thể thấy được quầng sáng của vai chính cùng người khác đãi ngộ không giống nhau a.

“Phải không?” Thích Vô Thương trong mắt xẹt qua một đạo tinh quang, bình tĩnh nhìn về phía Tiết Mật.

Tiết Mật có chút chột dạ đem mặt nghiêng sang một bên, không dám nhìn hắn, nhưng lại nghĩ đến chính mình chột dạ cái lông a, này không phải tìm được đường thôi sao, ngươi quản ta như thế nào tìm được chắc, hừ.

Sau đó lập tức xoay đầu lại, mắt cũng không nháy nhìn thẳng hắn, xem đi, làm cho ngươi xem đủ, xem ai chột dạ!

Thích Vô Thương thấy hình dáng này của nàng, dường như không có việc gì dời tầm mắt nhìn về phía con đường ở giữa, “Ngươi đã khẳng định như vậy, vậy đi thôi.” Nói xong đi về phía trước.

Tiết Mật thấy thế một bên xoa xoa mắt bởi vì trừng quá lớn có chút xót, một bên hô, “Từ từ……”

Thích Vô Thương quay đầu nhìn nàng, “Như thế nào, không phải con đường này?”

“Chính là đường đó!” Tiết Mật buông tay, lôi kéo ống tay áo hắn đem hắn dẫn đến tấm bia đá bên kia, “Bất quá nơi này có đồ vật này nọ ta nghĩ cho ngươi nhìn xem…….”

Thích Vô Thương nhìn thấy nàng lôi kéo tay áo mình, nhíu nhíu mày nhưng không có nói gì, theo nàng đi qua.

“Chính là tấm bia này, ngươi xem xem, ngươi xem xem, có hay không cảm thấy có cái gì khác khác?” Tiết Mật giống như hiến vật quý chỉ vào tấm bia đá, hai mắt long lanh nhìn về phía đối phương, hắn tốt xấu gì cũng cùng nam chủ là kẻ tám lạng người nửa cân a, hẳn là cũng sẽ ngộ ra được cái gì gì đó đi.

Thích Vô Thương ngưng thần nhìn giữa tấm bia đá, sau đó nhìn vẻ mặt chờ mong của Tiết Mật, chậm rãi phun ra hai chữ, “Không có.”

Tiết Mật kinh ngạc nhìn hắn, không thể nào, Vũ Văn Tắc ngộ ra đại đạo, không có khả năng ngươi ngộ không ra a, chẳng lẽ là thời gian quá ngắn, vì thế lại lôi kéo hắn sát vòa hai bước, “Khẳng định có gì gì đó, ngươi nhìn nhìn lại a!”

Thích Vô Thương thấy thế không có nhìn lại tấm bia, ngược lại vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn Tiết Mật, “Ngươi cảm thấy ta hẳn là nhìn ra cái gì?”

Tiết Mật nhìn mọt bộ dáng hoài nghi của hắn, nhất thời vô danh hỏa khởi (không biết tại sao lại nổi nóng), đây là cái ý tứ gì, ta có thể hại ngươi sao, thật sự là phí công, không xem thì thôi.

Sau đó ném ống tay áo Thích Vô Thương xuống, căm giận tránh ra, “Không có, không có, ngươi xem không được cũng là đúng, nhìn ra thì mới có vấn đề đó!”

Nhìn thấy bóng dáng thở phì phì của Tiết Mật, Thích Vô Thương đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, mấy ngày nay ở chung như thế nào làm cho sư muội này càng ngày càng không lớn nhỏ, tùy thời đều cho mình xem sắc mặt, trước kia luôn cẩn thận cẩn thận đi đâu rồi, đường đường ở lung nguyệt cốc còn chưa bao giờ bị người như vậy đối đãi thế, nhưng không biết vì cái gì, chính mình cũng không có tức giận như trong tưởng tượng, chẳng lẽ là bởi vì biết nàng không có gây rối lòng mình?

Lắc lắc đầu, Thích Vô Thương không nghĩ nữa, chuẩn bị rời đi, ngay tại lúc hắn nhấc chân, ma xui quỷ khiến thế nào không ngờ nhìn thoáng qua tấm bia đá, chỉ mới liếc mắt một cái, đột nhiên phát hiện hai chữ “hoang vu” trên tấm bia đá thế nhưng dần dần mơ hồ hẳn, cuối cùng biến thành hai cái điểm đen, tại tấm bia thượng hạng giống như vận hành theo một quỹ tích nào đó, càng lúc càng nhanh, thẳng đến khi ánh mắt hắn theo không kịp mới thôi.

“Có đi hay không, nếu còn không đi trời sẽ tối mất!” Tiết Mật có chút bất đắc dĩ xoay người, đối Thích Vô Thương dường như đang ngẩn người hô, đồng thời phóng tiểu hắc từ trong không gian ra, ngồi xổm thân mình cùng nó thương lượng, “Tiểu hắc, linh lực của ta sắp dùng hết rồi, một hồi có thể theo không kịp cước bộ sư huynh, ngươi chở ta được không?”

Hắc báo nghe vậy cúi người xuống, ý bảo Tiết Mật ngồi lên.

“A, tiểu hắc thật tốt!” Tiết Mật ôm cọ một lúc, sau đó cưỡi lên.

Bên kia, bị Tiết Mật cắt ngang Thích Vô Thương đột nhiên bừng tỉnh, vẻ mặt kinh hãi nhìn về phía tấm bia đá, nguy hiểm thật, vừa rồi thiếu chút nữa trầm mê vào, thần thức chính mình hoàn toàn không thể khống chế, cái loại tư vị này thật sự là không tốt rất khó chịu. Này trong tấm bia ghi lại hẳn là dấu vết vận hành đại đạo nào đó, chính là cùng tu luyện của mình không hợp, cho nên vừa nãy mới có cảm giác tâm thần bị cắn nuốt, thật sự là nguy hiểm thật, Tiết Mật vẫn theo ta thấy, nhưng có thể nào……

Nghĩ vậy, Thích Vô Thương sắc mặt hơi trầm xuống nhìn về phía Tiết Mật, chỉ thấy nàng đang cưỡi trên con linh thú hắc báo kia, có chút không kiên nhẫn nhìn mình, trong miệng còn lẩm bẩm, cho dù hắn không nghe cũng biết khẳng định không phải lời hay.

Nhìn thấy này, hắn lắc lắc đầu, cưỡi khẽ, ngự kiếm đuổi theo.

Sau khi hai người đi được nửa cảnh giờ.

Tiết Mật cùng Thích Vô Thương hai người rốt cục tới một tòa cung điện nguy nga, chỉ thấy phụ cận cung điện trụi lủi một mảnh, đừng nói cái gì linh dược tiên thảo, liền ngay cả một chút cỏ dại cũng đều không thấy. Ngẩng đầu nhìn hướng phía trước, phát hiện cả tòa cung điện đều từ mặc ngọc đúc thành, tấm biển trên cửa khắc bốn chữ vàng “ Cửu khuyết bát duyên”, nhìn qua phá lệ trang nghiêm nghiêm túc, hơn nữa cũng đã qua nhiều năm đi, mặc ngọc sáng bóng cũng không có xuống dốc, ngược lại theo năm tháng lắng đọng lại nhiều thêm mấy phần tang thương.

“Chính là nơi này, chúng ta vào đi thôi.” Tiết Mật nhìn nhìn cung điện mặc ngọc trước mặt, quay đầu cùng Thích Vô Thương nói. Hy vọng còn chưa có xung đột, Độc Cô Ý là một người dịch nhiên dịch bạo phẩm (dễ bốc hỏa), tỷ tỷ ngươi ngàn vạn lần đừng trêu chọc hắn a, bằng không bị thương khẳng định là ngươi!

Thích Vô Thương gật đầu, hai người liền hướng cung điện phóng tới.

Chờ tiến vào cung điện, phát hiện đã có mấy nhóm người tụ tập ở sảnh cung điện, gồm có nhóm người Hồng Anh, một đám người lung Nguyệt cốc, nhóm Vũ Văn Tắc cùng Tiết Linh, Độc Cô Ý, còn có một ít người không biết rõ, đang hưng trí bừng bừng thảo luận cái gì đó.

Cho nên thời điểm hai người Tiết Mật tiến vào điện, cơ hồ ánh mắt mọi người đều tập trung lại, cũng cùng với vài tiếng la lên.

“Mật nhi!”

“Cốc chủ!”

……..

Tiết Linh thấy Tiết Mật rốt cục an toàn trở lại bên người mình, tâm treo lơ lửng rốt cục yên ổn lại, vội vàng đi qua đem nàng kéo đến bên người mình, “Mật nhi, mấy ngày nay trải qua thế nào, có hay không bị thương? Đều do tỷ tỷ không tốt, rõ ràng không có buông tay…….”

“Tỷ, không có việc gì, ta tốt lắm, ngươi xem!” Tiết Mật ở tại chỗ xoay hai vòng, tỏ vẻ chính mình thật sự hoàn hảo.

“Ngươi a……” Tiết Linh xem nàng cái dạng này, sủng nịnh cười cười, sau đó nói, “Không có việc gì là tốt rồi. Vừa mới nhìn ngươi cùng Lung Nguyệt cốc chủ cùng nhau tiến vào, nhiều ngày qua hẳn là hắn chiếu cố ngươi a, ngươi đã hảo hảo cảm tạ người ta chưa?”

“Cảm tạ hắn?” Tiết Mật bĩu môi, “Mới không cần……”

“Mật nhi!” Tiết Linh trầm mặt xuống, làm bộ có chút cả giận nói.

Tiết Mật thấy nàng hình dáng này, thần tình không tình nguyện nói, “Được rồi, được rồi, cảm tạ là được! Bất qua hay là nói lời cảm ơn Vũ Văn trang chủ trước, cảm ơn ngươi dọc đường đi chiếu cố tỷ tỷ của ta!”

Tiết Mật cười hì hì nghiêng đầu đối Vũ Văn Tắc chắp tay.

Nhìn Tiết Mật cái dạng này, Vũ Văn Tắc ôn hòa cười cười, “Nên như vậy.” Sau đó nhu tình nhìn về phía Tiết Linh.

Tiết Linh nhìn hắn liếc mắt một cái, hai gò má có chút ửng đỏ, quay đầu “Hung ác” đối Tiết Mật nói, “Tốt lắm, còn không đi…….”

Tiết Mật che miệng cười trộm, nhìn hai người vẻ mặt chế nhạo.

Sau đó theo tỷ tỷ nhà mình thúc giục, hai người Tiết Mật liền hướng một đám người Lung nguyệt cốc ở bên kia đi đến, chờ lúc đến gần, phát hiện bên kia trừ bỏ Cảnh Trung Lưu, Lận Thương Lan hai người còn bình yên vô sự, si mị võng lượng cũng đều bị tổn thương không giống nhau, thuộc hạ chỉ còn lại có ba người biểu tình hơi chua sót, Tiết Mật trong lòng lộp bộp, xem ra bọn họ dọc đường đi cũng hung hiểm không ngừng.

“Sư huynh……” Tiết Mật kêu Thích Vô Thương một tiếng, thân thiết nói, “Bọn họ…… Ta còn nhiều thảo dược có thể…..”

“Không cần, nơi này không thích hợp, Thương Lan cũng cầm theo nhiều đan dược, đã cho bọ họ ăn rồi.” Thích Vô Thương nói.

“Ân.” Tiết Mật gật gật đầu, quay đầu nhìn Tiết Linh bên cạnh, vội vàng đối hắn nhỏ giọng nói, “Tỷ tỷ nói phải lại đây hảo hảo cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi dọc đường đi đã chiếu cố ta.”

Tiết Linh có chút buồn cười nhìn về phía muội muội nhà mình, mỉm cười nói, “Cảm ơn Thích cốc chủ một đường quan tâm muội muội ta!”

“Không cần, nàng là sư muội ta, nên chiếu cố.” Thích Vô Thương ngữ khí bình thản nói.

Tiết Mật kỳ quái nhìn về phía hai người, chỉ thấy bọn họ một người khách khí, một người bình tĩnh, hoàn toàn không giống bộ dáng nam phụ và nữ chủ nên có, sao lại thế này? Chẳng lẽ nguyên tác có thể lệch lạc sao? Nhưng mà trái lại Vũ Văn Tắc cùng Tiết Linh, ánh mắt hai người cũng rất có tình, hoa lửa nhỏ một đóa lại một đóa, người mù cũng có thể thấy được hai người trong lúc đó rất tốt. Bất quá như vậy cũng tốt, cũng liền…. Sẽ không phát sinh sự kiện kia, chính mình cũng sẽ không bởi vì một bên tỷ tỷ, một bên là sư huynh mà cảm thấy khó khăn.

Bất quá nói đến Vũ Văn Tắc, tiểu hắc là chuyện gì xảy ra a, cứ xoay quanh hắn, còn một bộ dáng thực thân cận, ô ô, đây là muốn đổi chủ nhân sao?

“Tiểu hắc…..” Tiết Mật kêu hắc báo một tiếng, còn không kịp hỏi nó, một trận kim quang nhu hòa đem mọi người bao phủ lại, đồng thời một thanh âm trang nghiêm vang lên bên tai mọi người.

“Thí luyện bắt đầu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.