Tự Cẩm 2

Chương 23: Chương 23: Thái độ của Nhị thái thái




Edit: Khuynh Vũ

Trong mắt A Xảo lóe lên phẫn nộ, đem một cái hộp đựng thức ăn đặt tới trước mặt Khương Tự: “ Cô nương ngài nhìn xem, đây là đồ ăn mà Hồng Tuyến mới xách từ phòng bếp lớn về đó.”

Trong Bá phủ dùng cơm đều có lệ, bữa ăn chính của các cô nương đều là bốn món ăn một chén canh, cộng thêm một dĩa điểm tâm.

A Xảo đem đồ ăn trong hộp từng món từng món bày ra, một đĩa nấm hầm gà, một đĩa thịt thỏ cung bảo, một đĩa rau xanh xào cây cải dầu, một đĩa rau trộn sợi mộc nhĩ, canh là tam tiên canh, điểm tâm là như ý cuộn.

“ Đây là cái gì nha, trong nấm hầm gà sao chỉ có hai cái đầu gà?” A Man vừa nhìn liền nổi giận, chỉ vào đĩa nấm hầm gà sắc mặt biến thành màu đen.

Khương Tự rửa qua tay, cầm lấy đũa dừng một chút, gắp như ý cuộn từ từ ăn, bốn món ăn một chén canh từ đầu đến cuối chưa chạm vào một chút.

“ Cô nương, đĩa nấm hầm gà này mặc dù không cách nào hạ đũa, nhưng ba món ăn khác nhìn cũng không tệ lắm, ngài ít nhiều dùng một ít đi.” A Xảo khuyên nhủ.

“ Canh tam tiên quá mặn, thịt thỏ cung bảo quá ngọt, rau xanh xào cây cải dầu còn chưa chín hẳn, về phần rau trộn mộc nhĩ......” Khương Tự dùng đũa hất hất sợi mộc nhĩ cắt đến đều đều, thản nhiên nói, “ Bỏ thêm quá nhiều mù tạc ( ớt ), chỉ sợ ăn một miếng nước mắt liền muốn chảy xuống.”

“ Cô nương, ngài làm sao biết......” A Xảo kinh ngạc nhìn đồ ăn bề ngoài thượng giai hỏi.

A Man là người nóng tính, lập tức cầm lấy đũa nếm thử từng món, khi ăn đến rau trộn sợi mộc nhĩ vội vàng phun ra, nước mắt đầm đìa nói: “ Thật đúng là như cô nương nói, hôm nay phòng bếp hẳn là đổi đầu bếp nữ rồi?”

Khương Tự thả đũa xuống, cười nói: “ Không phải đổi đầu bếp nữ, mà là Hải Đường Cư chúng ta bị đầu bếp nữ đặc biệt chiếu cố.”

“ Ý của cô nương là bọn họ cố ý?”

Khương Tự cười cười.

Nàng mới đắc tội Khương Thiến, đồ ăn liền có đủ loại, loại thủ đoạn này thật đúng là không thú vị.

“ Lẽ nào lại như vậy, tiểu tỳ đi tìm đầu bếp nữ tính sổ!” A Man nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.

A Xảo kéo nàng lại: “ Ngươi đừng xúc động, đầu bếp nữ chỉ sợ không có can đảm này.”

Nàng nói xong, đoạn lo lắng nhìn Khương Tự một chút: “ Cô nương, có phải là Nhị cô nương trở về, Nhị thái thái nghe lời đàm tiếu gì đó——”

Khương Tự khen ngợi gật đầu: “ A Xảo của chúng ta thật thông minh.”

A Xảo trong nháy mắt đỏ mắt: “ Cô nương, đều là lúc nào rồi mà ngài còn nói đùa thế! Nhị thái thái quản gia nhiều năm như vậy, hạ nhân khắp phủ đều muốn lấy lòng bên kia, nếu như bà ta cố ý khó xử ngài, cuộc sống sau này của ngài liền khó sống rồi.”

A Man đã là nổi trận lôi đình: “ Tiểu tỳ đi nói cho đại lão gia biết, đại lão gia thương cô nương nhất, nếu biết chắc chắn sẽ thay cô nương xả giận! Những kẻ đen tâm đó, nếu như đại thái thái còn sống làm gì đến phiên Nhị thái thái quản gia, hiện tại bọn họ lại khi dễ cô nương chúng ta không có nương ——”

A Xảo đột nhiên kéo A Man một cái: “ A Man, ngươi bớt tranh cãi đi.”

“ Được rồi, một chút việc nhỏ như thế mà cũng đáng để các ngươi nói nhiều như vậy.” Khương Tự cười tủm tỉm, trong giọng nói không có một tia lửa giận.

“ Cô nương, chẳng lẽ chúng ta cứ nhịn như thế?” A Man hung hăng dậm chân, “ Cha nô tỳ từng nói, ngựa thiện bị người cưỡi, người hiền bị bắt nạt, chúng ta nhẫn một lần thì về sau sẽ phải nhẫn mãi, nhẫn thành cháu trai cũng không ai đau lòng.”

Khương Tự cười khúc khích: “ Lời nói của Khương thúc trong cẩu thả lại không hề cẩu thả.”

Thấy Khương Tự là một vẻ không để ở trong lòng, A Man nhìn hai bên một chút, bỗng nhiên thấp giọng: “ Không bằng để tiểu tỳ dùng bao tải trùm đầu bếp nữ lại rồi đánh cho một trận, tiểu tỳ cam đoan không để người ta bắt được thóp.”

A Man có phụ thân là người hầu của Khương An Thành, có một thân võ nghệ giỏi, A Man từ nhỏ đã theo phụ thân học quyền cước, lấy thân thủ hiện tại của nàng đánh hai ba nam tử bình thường vẫn không thành vấn đề.

“ Trị ngọn không trị gốc.” Khương Tự vỗ vỗ cánh tay A Man, cười nói, “ A Xảo, ngươi thu những đồ ăn không động đũa này vào trong hộp cơm đi, trước đừng bỏ. A Man, có mấy món đồ cần ngươi chiều nay đi ra ngoài mua, đợi lát nữa ta viết một hóa đơn cho ngươi.”

A Man còn định nói thêm, bị A Xảo kéo ra ngoài.

Đứng ở dưới mái hiên, A Man buồn bực nói: “ Chẳng lẽ lại cứ bỏ qua như vậy?”A Xảo nhìn thoáng qua hướng cửa, thấp giọng nói: “ Gấp cái gì, trong lòng cô nương tất nhiên hiểu rõ.”

A Man khẽ giật mình.

Nàng còn nhớ rõ ngày đó, cô nương nhiều ngày rầu rĩ không vui trong mắt lại bỗng nhiên có thần thái, ngữ khí kiên quyết nói với nàng: “ Ta muốn từ hôn, A Man giúp ta.”

Nàng không ngừng gật đầu, trong lòng lại vẫn lo sợ. Nhưng bây giờ cô nương thật sự thuận lợi từ hôn, còn không làm cho An Quốc Công phủ có quả ngon để ăn.

“ Ngươi nói đúng, cô nương nhất định có biện pháp.” A Man rốt cục lộ ra một nụ cười.

Khương Tự đi thư phòng, nâng bút viết xuống một tờ danh sách.

Chỉ cần mua đủ đồ trên danh sách, nàng liền có thể dựa theo những đơn thuốc đó phối dược, những ‘ thuốc’ ấy mới là căn bản để nàng sau này được sống an ổn, về phần chút thủ đoạn nhỏ này của Nhị thái thái đừng nói là để vào trong lòng, chính là động đuôi lông mày thôi nàng đều ngại lãng phí thời gian.

Đương nhiên, ngại lãng phí thời gian là một chuyện, để cho người ta lấn đến trên đầu thì nàng lại không có ý định nén giận.

Khương Tự cả một buổi chiều đều loay hoay với đống cỏ Bạch Giác hái về được, bất tri bất giác tia sáng từ song cửa sổ tiến vào đã biến thành màu vỏ quýt nhu hòa.

A Xảo từ phòng bếp lớn đưa cơm tối đến, theo thường lệ là bốn món ăn một chén canh một đĩa điểm tâm, lần này không cần nếm hương vị, liền ngay cả bề ngoài đều đã không dễ nhìn, trong đó một đĩa bánh trôi ngó sen hơn phân nửa đều trộn tiêu, Khương Tự mũi thính, ngửi thấy chính là mùi khét nồng nặc.

“ Những tên đáng giết ngàn đao đó, chờ đến ngày mai có phải là chuẩn bị cho cô nương ăn cơm thừa canh cặn luôn không!” A Man hận không thể lật luôn bàn ăn, tức giận đến đi qua đi lại.

“ Cất những thứ này vào trong hộp cơm, ngay cả buổi trưa cũng mang luôn, theo ta đến Từ Tâm Đường thỉnh an lão phu nhân.” Khương Tự không muốn ngày mai còn ngược đãi dạ dày của chính mình, tất nhiên phải tốc chiến tốc thắng.

Phùng lão phu nhân rất thích hưởng thụ cảm giác con cháu thỉnh an mình, nhưng dù sao cũng đã có tuổi, ứng phó một ngày hai lần thỉnh an ít nhiều tinh thần có chút không tốt, nên liền cho miễn thỉnh an vào buổi tối.

Lúc này nghe nha hoàn đến báo Tứ cô nương đến đây thỉnh an, Phùng lão phu nhân vốn định không gặp, lại ma xui quỷ khiến nghĩ đến Khương Tự với mình mơ cùng một giấc mộng, lại gật đầu để cho người tiến vào.

“ Cháu gái thỉnh an tổ mẫu, không biết tổ mẫu đã dùng cơm tối chưa?” Khương Tự quy củ hành lễ, dáng vẻ đúng chuẩn không tìm ra một tia sai lầm.

“ Đến cái tuổi này của ta, đồ ăn cho dù tốt cũng mất khẩu vị, không giống các ngươi thiếu niên trẻ tuổi.” Phùng lão phu nhân thở dài, đưa tay xoa nhẹ mắt trái.

Chẳng biết tại sao, nhìn thấy Khương Tự thì bà lại nghĩ tới giấc mộng kia, vừa nghĩ tới giấc mộng kia, mắt trái dường như lại đau.

“ Mượn cơ hội thỉnh an, cháu có chuyện muốn thương lượng với tổ mẫu.”

“ Chuyện gì không thể sáng mai rồi nói sao?”

Khương Tự cười cười: “ Cháu không đợi được đến sáng mai.”

“ Hử?” Phùng lão phu nhân khẽ híp tròng mắt, nghiêm túc lên.

“ Cháu gái nhớ sau khi mẫu thân ra đi, đồ cưới lưu lại lúc đại tỷ xuất giá có mang đi một nửa?”

Phùng lão phu nhân ánh mắt như đao nhìn chằm chằm Khương Tự.

Ba đứa con của Đại phòng, dựa theo ý tứ của bà, đồ cưới của Tô thị phân cho Khương Trạm một nửa, một nửa còn lại chia đều cho hai đứa cháu gái. Nhưng trưởng tử lại không đồng ý, nhất định cứ nói nam nhi tốt cầm đồ cưới của mẫu thân không có tiền đồ, khăng khăng đem đồ cưới chia đều cho hai đứa nữ nhi.

Vì thế, bà còn hờn dỗi mất mấy ngày.

Tứ nha đầu đột nhiên nhắc đến chuyện này là có ý gì?

“ Cháu gái đã trưởng thành, muốn học quản lý đồ cưới của chính mình.” Khương Tự như không nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Phùng lão phu nhân, đúng lý hợp tình nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.