Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé

Chương 13: Chương 13: Thay đổi sách lược: Chấp nhận làm thần bảo vệ






Lại một mùa xuân ấm áp hoa nở nữa tới. Nghĩ tới câu thơ “Dương Xuân tam nguyệt, Giang Nam thảo trường, tạp hoa sinh thụ, quần oanh loạn phi(16)”, trong lòng tôi lại cảm thấy một nối đau nhè nhẹ và sự chán chường.

0o0

Mùa đông lặng lẽ bị những ngày xuân ấm áp dần dần thay thế, duy chỉ có nổi đau sau khi Ðinh Việt bất ngờ ra đi là chẳng thể nào nguôi ngoai được.

Mai Tử muốn chọc cho tôi vui nên cố tình nói: “Người ta nói “Tuổi trẻ không biết mùi vị của nỗi buồn, sao không làm thơ phú để tỏ bày nỗi buồn”, Cậu tìm được lý do hay thể để mà buồn. Hơn nữa đâu phải lỗi của cậu chứ, cậu có thể buồn như đúng rồi, khí thế hừng hực vào!”.

Tôi bật cười.

“Phúc Sinh, hôm hay trời đẹp mình đi chơi đi. Cuối tuần tới Trà viện(17) không?”

Tôi gật đầu

.

Thấy ánh mắt Mai Tử nhìn tôi có phần buồn bả, tôi biết cô ấy cảm thấy hối hận vì đã giới thiệu Ðinh Việt cho tôi, vì vậy tôi vui vẻ cười nói: “Thực ra mới quen Đinh Việt không lâu nhưng tớ thích anh ấy lắm, mặc dù chưa tới mức yêu sống chết nhưng dù sao trong lòng cũng có chút không thoải mái, qua rồi sẽ tốt thôi. Bây giờ không phải rất tốt sao?”.

“Ừ, tớ vốn định giới thiệu một người tốt tốt một tí cho cậu, không ngờ lại phiền phức thế này. Mai Sơn cũng thật là, chơi với Đinh Việt thân như thể mà ngay cả công việc của anh ấy thể nào cũng không rõ nữa. Cuối tuần này hai chúng ta đi, không cho anh ấy đi làm bóng đèn nữa”. Mai Tử quyết định trừng phạt Mai Sơn vì tộí kết bạn không cẩn thận.

Tôi biết cô ấy muốn ở bên tôi, đang định từ chối thì Mai Tử đã nhún vai: “Ngày nào cũng ở bên Mai Sơn, phiền chết được, không muốn dẫn anh ấy đi cùng”.

“Tình cảm của hai người tốt như thế mà cũng phiền sao?”.

Mai Tử nghiêm mặt nói với tôi: “Khoảng cách sinh nhớ nhung, biết chưa? Xa nhau thời gian ngắn, gặp lại còn nồng thắm hơn cả tân hôn ấy chứ! Thính thoảng phải tạo ra cảm giác xa cách”. Cô ấy vừa nói vừa dùng hai ngón tay minh họa khoảng cách.

Tôi cười khà khà rồi nghiêm túc nói với Mai Tử: “Hiểu, hai ngón tay ngày nào cũng ở bên nhau thì chẳng làm được việc gì khác cả. Cậu muốn cùng tớ ra ngoài để gặp gỡ chăng?”.

Mai Tử Cười gian nói: “Không phải tớ đi gặp gỡ, đây không phải tớ cùng cậu đi gặp gỡ hay sao?”.

Tôi thở dài: “Không gặp gỡ gì hết, bây giờ tớ chỉ muốn chăm chi học hành, chuẩn bị thi nghiên cứu sinh. Tớ nghĩ tớ không có mệnh đào hoa, phải qua kiếp nạn, kiếp đào hoa”. Theo thứ tự xem mặt trước sau thì, Hạ Trường Ninh là tên ưu manh chỉ nghĩ đến cảm xú của mình, Hà Cố là tên ngốc khiến người ta dở khóc dở cười, Ðinh Việt mãi mãi là nỗi đau không bao giờ nguôi. Tôi thực sự có tình cảm với Ðinh Việt, mỗi lần nhớ lại khi hai chúng tôi vừa mới gặp nhau và cảm giác thấp thỏm mỗi lần hẹn hò đều vô cùng hạnh phúc.

Giọng anh ấy vẫn luôn vang lên sang sảng bên tại tôi: “Phúc Sinh, anh thật lòng với em”. “Phúc Sinh, em không tin anh sẽ thích em sao?”.

“Có chứ’, anh sẽ luôn đối xử tốt với em”. “Phúc Sinh…”.

Khi anh ấy gọi tên tôi, tôi cảm thấy hai chữ “Phúc Sinh” như một đóa hoa nở bung trên đầu lưỡi của anh ấy, xinh đẹp và ấm áp.

Nhưng lại chính là người đàn ông đẹp trai ấy khiến tôi đắm chìm trong sự ấm áp rồi bất ngờ nói lời chia tay, sau đó biến mất vĩnh viễn trong cuộc đời tôi. Anh ấy là một cái hố mà tôi cần phải nhảy qua. Tôì nhảy qua rồi, quay đầu nhìn lại, đó là một tấm ánh cũ xa xôi đã ố vàng chứ không còn là vết thương trong đáy lòng .Tôi có thể thở dài, có thể hồi tưởng nhưng không thể tiếp tuch đau đờn nữa.

Trà viện trước và sau Thanh minh có nhiều du khách tới.

Trà ở chỗ chúng tôi nổi tiếng khắp nước. Vùng này cao hơn mực nước biển năm trăm mét, đủ ánh mặt trời, lượng mưa cũng dồi dào. Trên núi bốn mùa xanh tốt, mười lần đi thì có chín lần gặp mưa nhẹ. Nửa chừng núi phía trên mưa bụi bay thành từng vòng. Mặt trời ló rạng một cái là sương khói tụ lại và bay theo gió, ngọn núi càng trở nên tuyệt vời và huyền ảo.

Du khách tới từ bốn phương đến đây du Sơn ngoạn thủy, sau đó sẽ tới trà viện lựa trà mua trà. Tôi và Mai Tử là người bản địa cũng không biết đã lên núi chơi bao nhiều lần rồi. Mai Tử nói cuối tuần đi trà viên là muốn tự mình đi hái trà. Những búp trà non hái xuống sẽ được các sư phụ ở trà viên hướng dẫn, trà viên sẽ cung cấp chảo cho du khách tự sao trà, trà tự mình sao sẽ có cảm giác thành công và thích thú hơn. Ngoài ra, có thể hái những ngọn dương xỉ non dưới thân cây nữa, vì vậy lần nào đi cũng rất vui. Thứ bảy chúng tôi tới trà viên, nhận gùi rồi vào vườn.

Vừa may gặp những cô gái hái trà trong trà viên đang hát những khúc sơn ca. Tôi và Mai Tử nghe cái cũng thấy vui lây, cả hai vui vẻ đi tìm dương xỉ dưới gốc trà.

Tâm trạng vui vẻ như ánh mặt trời rẽ mây rẽ khói chiếu xuống, vô cùng rực rỡ. “Mai Tử, năm nay nhất định tớ phải thi đỗ”. Tôi cao giọng nói với Mai Tử.

“Được đó, thì đổ đi, cậu tới đại học Chiết Giang thi là tốt nhất”.

“Tại sao?”.

“Tớ và Mai Sơn nếu kết hôn nhất định sẽ tới Giang Nam du lịch tuần trăng mật, Cậu là chủ nhà phải mời cơm”.

Tôi tức giận liền túm gùi đánh cho cô ấy một cái. Ánh mặt trời chiếu rọi khắp núi, hai chúng tôi đuổi nhau trên ruộng bậc thang ở vườn chè, tôi nghĩ ai nhìn thấy cũng sẽ mím cười. Đây đúng là một cảnh tượng thanh xuân vô cùng cảm động.

Khi hai chúng tôi tới gian sao trà thì bên cạnh cũng có một người trung niên đang sao. Người ấy nhìn hai chúng tôi và cười: “Hai em chắc là người bản địa?”.

Mai Tử gật đầu và nhanh nhẹn nói: “Vâng, anh cũng thế?”.

Người đàn ông trung niên đảo lá trà rất điêu luyện, thấy chúng tôi cầm chảo mà như chơi liền hướng dẫn hai chúng tôi, lát sau là thành thạo rồi.

Anh ấy tên Tử Thành Lượng, có mở một quán trà trong thành phố, kinh doanh lá trà. Sau khi sao xong trà, anh ấy có đưa danh thiếp cho chúng tôi, mời chúng tôi khi nào có thời gian thì ghé qua đó chơi.

Cũng trùng hợp, quán trà của anh ấy cách trường tôi không xa. Có hôm tan ca trên đường về nhà tôi nhìn thấy quán trà Du Tâm Trai của Tử Thành Lượng. Trước cửa có đặt một bồn đá lớn, trên bồn đá là hòn giả sơn đang nhỏ nước như những viên ngọc, bên cạnh cái ao nhỏ cũng róc rách nước, còn có vài chú cá bơi lội nữa. Trong chiếc bát sứ to bằng nắm tay trồng một cái cây màu xanh, đặt tùy ý bên thành hòn giả sơn, càng khiến cho những bụi rêu trên bồn đá càng xanh biếc hơn.

Tôi nhìn xuyên qua lớp cửa kính. Chỉ cách một bước chân nhưng cách trang trí cổ điển, đơn giản của quán trà cùng với mùi thơm của bánh trà tỏa ra xung quanh như cách xa trần thế. Nếu như trong cuộc sống hàng ngày cũng có một nơi như thể này, bước một bước là có thể cảm nhận được sự thanh bình, yên tĩnh thế này thì tốt biết bao.

Tôi vô thức đẩy cửa bước vào.

Từ Thành Lượng mặc đồ kiểu Tôn Trung Sơn, đang ngồi bên bàn bát tiên kiểu cổ đọc sách. Ngước lên thấy tôi đôi mắt anh ấy chợt sáng lên: “A, là em à, Phúc Sinh hái trà. Khà khá”.

Tôi đó bừng mặt. Hôm đó sau khi giới thiệu tên mình, anh ấy liền nói: “Ồ, cái tên hay quá, Phúc Sinh, Phúc Sinh, cả đời có phúc”.

“Em đi qua đây nhân tiện ghé vào thăm”. Tôi đáp lại.

Từ Thành Lượng đon đã: “Lại đây ngồi, anh pha trà mời em uống”.

Tay anh ấy rất gầy, các khớp xương nhô ra, trên cổ tay đeo vòng gỗ, màu nâu đen. Khi pha trà cánh tay rất ổn định, nước trà màu đỏ đậm chảy ra từ một chiếc ấm màu trắng có hoa văn, sau khi rót vào hai chiếc bát sứ mỏng nước trà đã có màu đỏ tươi sáng. Đột nhiên tôi nhớ tới câu thơ “Hồng tô thù, hoàng đảng tửu(18)”. Ðáng tiếc trước mặt là người đàn ông đã gần bốn mươi tuổi và chẳng hấp dẫn chút nào. Tôi không nhịn được liền mỉm cười.

“Thử đi”.

Tôi cầm chiếc bát sử nhỏ đặt lên trước mũi, cảm thấy không chỉ mùi thơm của trà mà tất cả mọi thứ ở nơi đây. Từ những chú cá, bụi rêu xanh, bồn đá, những bồn cảnh đặt bên hòn giả sơn cho tới chiễc bát nhỏ tinh xảo trong tay tôi đã cùng nhau tạo nên vẻ đẹp của trà, khiến tôi có cảm giác bát trà này uống ngon hơn trà nhà tôi tới vô số lần.

“Thơm lắm!”.

Anh ấy cười khà khà và nói: “Thưởng trà phải nhìn tâm cảnh, trà đạo chính ở trong lòng thanh thản”.

Cũng chính câu nói này khiến tôi yêu trà. Hầu như tuần nào tôi cũng tới Du Tâm Trai của Thành Lượng thưởng trà, khi thì sau giờ tan ca, khi thì giờ nghỉ trưa, dần dần chúng tôi trở nên thân nhau hơn. Tôi gọi anh ấy là anh Từ, anh ấy gọi tôi là Phúc Sinh.

Trong mắt tôi anh ấy là người rất uyên bác, giống một người anh trai. Nhưng tôi chưa bao giờ suy nghĩ lung tung cho tới một ngày tôi nhận được điện thoại của anh ấy. Anh ấy say rượu, giọng nói cũng khác với bình thường. Anh ấy nói: “Phúc Sinh à, anh biết anh không xứng với em. Anh đã ba mươi tám tuổi, cũng ly hôn môt lần rồi. Anh thích em, em có thích anh không?”.

Tôi sững người lại và đáp: “Anh Từ uống say rồi, anh nên nghỉ đi”

“Không, không, Phúc Sinh, em đừng cúp máy. Mỗi lần em ngồi lặng lẻ trong quán uống trà thật giống một bức tranh. Anh không xứng với em nhưng anh thích em. Biết không? Em biết không?”.

Giọng anh ấy càng lúc càng lớn, tôi chỉ biết nhỏ nhẹ nói với anh: “Anh say rồi, anh Từ. Em không có thứ cảm xúc ấy với anh, sau này em sẽ không tới đó nữa, tạm biệt anh”. Tôi cúp máy, lắc đầu. Rượu rất hại người. Nó khiến một người đàn ông trưởng thành, điềm đạm trở nên bộp chộp. Không cần biết là có phải là sau khi say rượu mới thế không, nhưng nói chung sau này tôi sẽ không tới Du Tâm Trai nữa.

Nhưng ngày hôm sau tôi nhận được hoa. Không phải người của cửa hàng hoa mang tới mà Từ Thành Lượng cầm hoa đứng đợi tôi ở cổng trường.

Tôi không nhận.

Anh ấy cười nói: “Phúc Sinh, cuối cùng thì anh cũng đã nói ra rồi. Cho dù anh không xứng với em nhưng anh vẫn muốn thử một lần”.

“Xin lỗi, em không nhận lời được. Em không muốn tìm bạn trai, và em cũng không thích anh”. Tôi cúi đầu từ chối.

Anh ấy đột nhiên nắm lấy tay tôi rồi đặt bó hoa vào: “Không có gì phải xin lỗi cả. Chúng ta là bạn bè, nói chung không thể vì anh thích em mà chúng ta không làm bạn được nữa”. Câu nói này dội thẳng vào tim tôi. Từ ngày tiếp xúc với Từ Thành Lượng, tôi cũng rất yêu thích Du Tâm Trai của anh ấy. Anh ấy không miễn cưỡng nên tôi cũng rất vui. Cho dù sau này tôi không tới đó nữa nhưng tôi vẫn quay sang mỉm cười với anh ấy. “Có thời gian rồi nhất định phải đến chổ anh nhé! À đúng rồi, mai anh nhập một loạt trà thượng hạng về, em tới thưởng thức nhé”. Anh ấy nói xong rồi về luôn.

Hôm sau tôi không có ý định đến đó thì anh ấy lại gọi điện thoại, nói tôi nhất định phải tới.

Không từ chối được tôi đành nhận lời.

Từ Thành Lượng thành thục pha trà và giảng giải cho tôi nghe kiến thức về trà Phố Nhĩ, cũng không nhắc gì tới chuyện khác cả.

Tôi rất tò mò không hiểu sao anh ấy tại tinh thông về trà tới vậy.

Từ Thành Lượng cho tôi xem một cuốn album, trong đó đều là ảnh anh ấy tham gia các cuộc thi tài về trà ,còn có ảnh đoạt giải nữa, tôi xem mà vô cùng bái phục

“Muốn học trà nghệ không?”. Anh ấy rửa cốc trà và nhìn tôi với ánh mắt khích lệ. Tôi học cách dùng ấm nước làm nóng cốc.

Sau đó anh ấy nắm chặt tay tôi và nói: “Phượng hoàng gật đầu ba lần phải thể này!”. Bị một người đàn ông mình không thích nắm tay hóa ra lại khó chịu đến vậy! Tôi run người và rút tay ra, lắp băp nói: “Buối chiều em dạy tiết một, em phải về trường chuẩn bị”.

Anh ấy ngăn tôi lại và dịu dàng nói: “Phúc Sinh, trước đây trong trà viên em như một chú chim, bây giờ lại giống một chú thỏ”.

Anh ấy đứng rất gần tôi, gần tới mức hơi thở của anh ấy phả thẳng vào mặt tôi. Đột nhiên tôi có cảm giác sợ hãi, nhưng bên ngoài cửa kính là phố lớn, anh ấy có thể làm gì được chứ? Tôi định thần lại và nói: “Xin lỗi, anh Từ, em không thể yêu anh được”.

“Anh biết, nhưng chúng ta thế này không phải rất tốt sao? Anh thích pha trà cho em uống, em thích phong cảnh ở đây, không phải sao?”.

Phong cảnh thì tôi thích, nhưng anh ấy thế này tôi không chịu được. Tôi cũng không biết phải nói thể nào, đành đi vòng qua anh ấy để ra ngoài. Giọng anh ấy trầm hẳn xuống: “Phúc Sinh, anh không muốn kết hôn với em đâu”. Trời ơi! Anh ấy đang làm cái gì thế! Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, không thể tướng tượng được chuyện này thế nào nữa.

“Em rất giống vợ trước của anh, dịu dàng ngồi uống trà anh pha…”. Ánh mắt anh ấy dường như xuyên qua tôi để nhìn về một phương trời xa xăm nào đó, tiêu điểm không dừng lại trên gương mặt tôi.

Tôi sợ hãi cầm túi chạy vọt ra ngoài không nói thêm gì nữa.

Sau đó nhiều ngày, mỗi lần tôi đi bộ về nhà, anh ây đều ngồi bên bồn đá ngoài cửa kính lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi nói chuyện với Mai Tử, cô ấy cũng sợ hãi nói: “Không phải anh ấy có vấn đề về thần kinh ấy chứ’?”.

Cô ấy nói như thể càng khiến tôi khiếp sợ hơn.

Sau đó ngày nào đi làm hoặc tan ca tôi đều ngồi xe hoặc đi đường vòng để về nhà. Hơn một tháng sau, tôi nghĩ không có chuyện gì nữa rồi nên tiếp tục đi bộ về nhà. Từ Thành Lượng nhìn thấy tôi bèn rảo bước tới.

Trên phố đông người, tôi xấu hổ đứng trước mặt anh ấy mà không biết phải nói gì cả. “Phúc Sinh, sao em không tới uống trà nữa?”. Tôi rướn cổ, nhìn xung quanh không có người quen nên mặt dày nói: “Em không tới nữa đâu. Anh đừng nhìn em như thế”.

“Chúng ta không phải bạn bè sao?”.

“Em phải về nhà”. Tôi cắm đầu chạy, tim đập loạn xạ, tôi thực sự sợ anh ấy có vấn đề về thần kinh. Hôm sau tôi ngồi xe đi làm qua cửa hàng của Từ Thành Lượng thấy quán trà buông rèm, đóng cửa. Tan ca đi về cũng thấy thể. Mấy hôm liền đều vậy. Một thời gian dài sau đó Mai Tử mới đột nhiên bảo tôi: “Cậu biết chuyện Du Tâm Trai đóng cửa rồi chứ?”. “Đi qua thấy quán đóng cửa rồi”.

Tinh thần Mai Tử vô cùng hưng phấn, cô ấy tỏ vẻ bí mật nói: “Tớ nghe một người bạn của Mai Sơn nói, anh ta mới ở tù ra, anh ta có tiền án tiền sự”.

“Hả? Anh ấy phạm tội gì?”.

“Nghe nói vợ cũ của anh ta không chịu được bạo lực gia đình nên mới ly hôn. Anh ta tìm người ta rồi chém bị thương. Bây giờ có người đập quán của anh ta, anh ta về quê rồi”.

“Người nhà vợ cũ anh ấy tìm tới đây à?”.

Mai Tử cười hì và nói: “Hạ Trường Ninh làm”.

Cách mấy tháng rồi tôi mới nghe thấy tên Hạ Trường Ninh.

Mai Tử nhìn tôi rồi thở dài: “Phúc Sinh này, cậu nói xem số cậu là tốt hay không tốt? Cậu và Hạ Trường Ninh rốt cuộc có chuyện gì thế?”.

Tôi nhớ lại lần cuối cùng ăn cơm với Hạ Trường Ninh. Hôm đó khi ăn đồ Tây anh ta rất tức giận. Anh ta bảo tôi đi tìm Đinh Việt, có lẽ tôi và anh ta đã không còn quan hệ gì nữa rồi. Nhưng anh ta lại đập quán trà của Từ Thành Lượng, rốt cuộc có chuyện gì đây? Do Thành Lượng biến thái, cứ bám lấy tôi?

Tôi lắc đầu loại bỏ ngay ý nghĩ này. Có lẽ, do Từ Thành Lượng gây chuyện gì đó với Hạ Trường Ninh thôi. Tôi không nghĩ mình có sức hấp dẫn lớn thể, cũng không nghĩ rằng Hạ Trường Ninh không có lòng tự tôn.

Mai Tử cười: “Đừng nghĩ nữa, chắc chắn là vì cậu rồi. Tớ nghe bạn của Mai Sơn nói Từ Thành Lượng nói chuyện với ông chủ ở quán trà Ngưng Lộ Hương, nói anh ấy mới quen một cô bạn gái. Ông chủ quán nghe thấy tên cậu là sững lại và vội khuyên anh ấy không nên dây vào những người phụ nữ của Hạ Trường Ninh. Từ Thành Lượng mắng Hạ Trường Ninh là tên lưu manh dựa vào gia thể để ra oai, nói kiếu gì cậu cũng không thích anh ta được. Ðêm đó Hạ Trường Ninh liền tìm tới tận nhà, không biết hai ngườÌ đã nói gì, kết quả là quán bị đập”.

Tôi vội biện luận: “Thấy chưa, là do Từ Thành Lượng tự gây chuyện với Hạ Trường Ninh, chẳng liên quan gì đến tớ”.

“Tớ bảo này Phúc Sinh, Cậu đừng dối mình dối người nữa, sao lại không liên quan được chứ?”.

Tôi có chút lo lắng, muốn vạch rõ ranh giới với Hạ Trường Ninh, liền cao giọng nói: “Mai Tử, tớ không phải tuyệt thể giai nhân, tớ cũng từ chối Hạ Trường Ninh nhiều lần lắm rồi, thực sự tớ không cách nào coi mình như khổng tước tung cánh, nghỉ Hạ Trường Ninh yêu tớ được. Cậu hiểu chứ? Hơn nữa, nói anh ta một câu lưu manh mà đi đập quán người ta, hành vi này là hành vi của lưu manh! Loại người thể này tớ không có hứng!”. “Biết người biết mặt không biết lòng. Người đì cùn Hạ Trường Ninh nói, Từ Thành Lượng ăn nói quá khó nghe nên Hạ Trường Ninh mới ra tay”.

Tôi cứng họng, cố chấp nói: “Anh ta xông vào quán của người ta thì Từ Thành Lượng đương nhiên là tức giận nên mắng anh ta lưu manh! Nói vài câu mà bị đập! Anh ta đúng là một tên lưu manh”.

Mai Tử cũng cố chấp: “Nếu Hạ Trường Ninh không có lý thì Từ Thành Lượng không biết báo cảnh sát sao?”.

“Cũng bị anh ta dọa cho mà thôi”.

“Không chịu hiểu lòng người tốt. Phúc Sinh, cậu không thể không có lương tâm như thể!”.

Sao tôi lại không có lương tâm chứ? Tôi mời anh ta đi đập quán sao? Mai Tử nói khiến tôi tức chết! Mai Tử nhìn tôi mấy lần, định nói gì đó rồi lại thôi, nhìn tôi lắc đầu.

Tôi và Mai Tử ngồi uống trà trong sân của Tử Ðằng Trà Lâu. Tử Đằng Trà Lâu danh tiếng đúng với thực tế, những dây tử đằng màu xanh rủ xuống làm râm mát mành sân, một tấm rèm trúc buông xuống ngăn cách không gian trong ngoài.

Rèm trúc được vén lên, Mai Sơn cười hi hi bước vào và nháy măt với tôi: “Phúc Sinh, em đừng trách Mai Tử, Hạ Trường Ninh đang ở bên ngoài”. Tôi bật dậy theo phản xạ, nhìn Mai Tử và Mai Sơn, bất giác đỏ bừng mặt.

“Không phải tớ gài bẫy cậu đâu, mà do Hạ Trường Ninh đã làm tớ cảm động. Cho anh ấy một cơ hội đi, người ta tốt thế cơ mà”. Mai Tử lắc đầu đứng dậy vỗ vỗ vai tôi: “Tớ với Mai Sơn đi đây, cậu và Hạ Trường Ninh cứ từ từ nói chuyện nhé”. Nói cái khỉ gì chứ! Tôi tức quá mà phì cười: “Mai Tử, Hạ Trường Ninh làm cậu cảm động thể nào?”.

Mai Tử cầm túi và nhún nhún vai: “Anh ấy mất ba tháng để kết bạn với tớ và Mai Sơn. Hê hê tớ là tớ muốn đá Mai Sơn để theo đuổi anh ấy lắm đấy! Có bao nhiêu người đàn ông sẵn sàng vì cậu như thế này chứ”. Tôi đứng đó mà không biết phải nói thể nào nữa. Đợi tới lúc Mai Tử và Mai Sơn vén rèm bước ra ngoài tôi mới sực tỉnh, muốn khóc mà không có nước mắt, tôi gào lên: “Ê, nhưng tớ không thích anh ta! Xí!”.

Hạ Trường Ninh thong dong bước vào hỏi tôi: “Em thích ai? Cái tên biến thái đó à? Tôi giật mình nhìn ra ngoài. Lá thường xuân xanh tốt um tùm bao bọc quanh tường kết hợp với hoa tử đằng tạo nên tấm lưới màu xanh, giá như tôi biết khinh công, chỉ cần kiễng chân một cái là phi qua tường có phải tốt không cơ chứ?

“Tôi không nói anh ấy biến thái, anh và anh ấy ai biến thái còn chưa chắc đâu”.

“Cũng đúng, anh cũng cảm thấy mình biến thái lắm! Anh rất biến thái”. Anh ta chầm chậm nói, giọng điệu không hề tức giận chút nào. Giọng điệu này là đang ám chỉ người khác sao?

Anh nắng lọt qua những cành tử đằng và hắt xuống dưới. Những ngày xuân đẹp thế này tại sao tôi phải nói chuyện yêu đương với một con gián? Ðã vậy con gián này lại phát huy tinh thần “quật cường” mãi không chịu từ bỏ.

“Phúc Sinh, chúng ta làm lại từ đầu được không?”

Làm lại từ đầu? Anh sẽ không gọi năm mươi ba người cũng tới xem mặt, anh sẽ không khiến tôi cảm thấy anh là tên lưu manh… không hiếu sao, trong lòng tôi cám thấy vô cũng đau xót. Ðinh Việt, có thể làm lại từ đầu hay không?

Tôi quay đầu lại, Hạ Trường Ninh không hề tỏ ra đùa cợt, anh ta vẫn đứng yên lặng ở cửa, lặng lẽ nhìn tôi. Ánh mắt anh ta khiến tôi nhớ tới Đinh Việt, sự dịu dàng ấy dần dần len lỏi vào tim tôi. Chốc lát không còn cảm giác tức giận nữa, tôi vui vẻ nói: “Anh thích gì ở tôi chứ? Vì tôi từ chối anh? Tôi không phải là người xinh đẹp tới mức khiến người khác nhìn không chớp mắt. Quan trọng là, Hạ Trường Ninh, chúng ta có tiếng nói chung sao?”.

Anh ta lắc đầu: “ở bên cạnh em, anh có ý nghĩ muốn kết hôn. Anh thích ở cạnh em, nói gì anh cũng thấy vui vẻ. Anh nghĩ anh thích em rồi, hơn nữa anh không thích em ở bên cạnh người khác. Phúc Sinh, anh không được học hành nhiều, ngay cả cấp ba cũng chưa học. Anh không nói được anh thích em ở điểm gì, anh chỉ có thể nói với em những điều này mà thôi”.

Anh ta rất mạnh mẽ, thực sự rất mạnh mẽ. Tôi cũng chỉ có thể đáp lại anh ta một câu: “Nhưng tôi không thích anh”.

Anh ta im lặng một hồi lâu, tôi tưởng rằng anh ra sẽ quay người bước đi, dù sao từ chối thẳng thừng trước mặt thể này cũng khá tổn thương lòng tự tôn. Chắc anh ta không phải là người mặt dày đến thể chứ?

Hạ Trường Ninh mỉm cười: “Anh biết! Thế này đi, anh theo đuối em là việc của anh, đợi tới ngày nào đó anh thấy không thích em nữa thì anh không theo đuổi nữa vậy”. “Như thế này tôi cảm thấy rât phiền, hiểu chứ?”.

“Tú tài gặp phải lưu manh, có lý nói cũng không thắng được, câu này anh hiểu”. Ý gì? Những lời tôi nói với anh ta không khác gì đánh rắm?

“Nói đạo lý với anh không khác gì đánh rắm, hiếu chử?”. Ha! Tôi… hiểu!

Tôi không nói nữa là được chứ gì? Tôi cầm túi đi ra khỏi quán. Anh ta chặn ở cửa, không cho đi.

Tôi ngẩng đầu lên lườm: “Chó khôn không chặn đường”.

“Phúc Sinh à, đạo lý này không phải giống nhau sao? Em cứ muốn qua anh không cho.

Có phải là anh không nhường thì em sẽ không đi nữa?”.

Đầu óc tôi bị anh ta làm cho quay cuồng rồi.

Tiếng cười của anh ta cứ dội vào đầu tôi: “Ý anh là, em không thích anh, anh càng muốn theo đuổi em. Em không muốn anh theo đuối em, anh sẽ nghe lời em”.

Tôi lùi lại, ngồi xuống, cầm cốc trà lên sưởi nắng, đếm lá thường xuân. Ý này tôi hiếu rất rõ, anh ta chặn đường tôi, tôi không đi nữa vậy. Đợi đi! Tôi tức giận, xem ai chịu được lâu hơn!

Tôi nhắm nghiền mát hưởng thụ ánh nắng mặt trời, thời gian cứ thể trôi đi. Không khí ngập tràn mùi thơm dịu mát của lá cây, khoáng sân yên tỉnh tới mức ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy, ánh nắng ấm áp khiến tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Đợi tới lúc tôi choàng tỉnh và mở mắt ra thì ánh tịch dương vàng xuộm đã buông đầy sân, những chiếc lá thường xuân màu xanh đang lấp lánh ánh vàng. Tôi vươn vai, vặn eo, quay đầu lại, thấy Hạ Trường Ninh vẫn dựa vào ghế trúc và cũng đang ngủ.

Ký ức giống như từng cơn sóng đánh ập vào não tôi. Tôi nhớ lại mỗi câu đối thoại hồi chiều, khẽ thở dài rồi nhấc túi đứng dậy, nhón nhẹ chân rời khỏi đây, ngay cả vén rèm trúc cũng cẩn thận, sợ làm anh ta tỉnh giấc.

“Cửa cuốn bên ngoài đóng rồi, để anh giúp em kéo lên”. Tôi đứng sững, từ từ quay đầu lại. Hạ Trường Ninh vươn vai đứng dậy, thoải mái ngáp một cái rồi nói: “Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn(19), ánh mặt trời chiếu dễ chịu quá”. Anh ta còn biết đọc thơ? Tôi không biết phải nói gì.

Khi ra ngoài quán trà, Hạ Trường Ninh nói: “Mai anh sẽ tặng hoa cho em, sau đó mời em đi ăn tối, em cứ coi như không thấy nhé! Đường tới chân trời, đường ai nấy đi”.

A! A! li! Tôi nên nói gì bây giờ? Tội hoàn toàn bại trận trước anh ta rồi.

—————————————————————————————————————————

Chú thích

(16) Trích trong ” Thư gửi Trần Bá Chi” của Khưu Trì (461-508, tác gia thời Nam Bắc Triều) dịch nghĩa: Mùa xuân tháng ba, cỏ cây Giang Nam tươi tốt, hoa cỏ sinh sôi, bầy oanh chao liệng (BTV)

(17) Trà viên thường có hai loại, một là nơi trồng trà, hai là nơi uống trà giải trì. Trà viên ở trong truyện bao gồm cả hai hình thức trên (BTV)

(18) Trích trong bài từ Thoa đầu phong của Lục Du, nghĩa là: Đôi tay xinh đẹp của nàng nâng chén rượu ngon. Bài từ được làm khi Lục Du và người vợ bị bắt ép phải ly biệt là Ðường Uyển trùng phùng ở vườn thẩm, ông đề bài từ lên tường, Ðường Uyển cũng họa lại một bài, không lâu sau nàng u uất mà chết (BTV)

(19) Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn: Câu thơ trong bài Đề Hạc Lâm tự bích (Đề trên tường chùa Hạc Lâm) của nhà thơ đời Đường, Lý Thiệp, nghĩa câu thơ là giải thoát bản thân khỏi sự phiền não, buồn chán để bản thân tới một nơi thoát tục, tu dưỡng tâm hồn (ND)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.