Trùng Sinh Chi Dữ Lang Cộng Chẩm

Chương 32: Chương 32: Mâu thuẫn xung đột




Phương Thần xấu hổ mà nhìn ánh mắt của mọi người, nó không phải là cố ý, thật sự hiệu trưởng hói này nhì rất buồn cười. Trên đầu của ông ấy như thế nào lại hói theo hình trái tim, không phải ông ấy định biểu đạt tình yêu với mọi người đấy chứ.

Nó mà nhịn thì sẽ chết đó, hẳn là rất bình thường đi?! Bình thường đi?!

“Phương Triệu Nhất, tiểu sói con này?” mọi người nhìn con sói một giáo viên ghét thầy Lý mở miệng “ Ngươi dạy sủng vật như vậy sao?’

Lý lão đầu nhì giáo viên mới nói cười cười “Thầy Triệu lẽ nào thầy có thể nói chuyện để cho chó cũng nghe hiểu?” Ngữ khí vô cùng bình thản nhưng ai có tai đều nghe hiểu.

Quả nhiên Triệu lão sư sắc mặt phi thường khó coi, chính là đưa ánh mắt nhìn về phía hiệu trưởng.

Hiệu trưởng đại nhân vuốt đầu của mình, vẻ mặt ý cười, “Này cũng không có cái gì, sói con này chắc là thích ta nên mới cười.” tóc của ông như vậy đã không iist lần bị cười chê, nên cũng không để ý.

Huống chi mình mà đi so đo với súc sinh không phải là súc sinh cũng không bằng sao.

“Hiệu trưởng, Phương Triệu Nhất mang theo sủng vật đến trường, thậm chí còn ảnh hưởng những người khác.” Trương Kiều Sư chính là đem sự thật nói ra, ngay cả học sinh này có thành tích tốt nhưng nhân nhượng sẽ khó trị học sinh khác.

ánh mắt Phương Thần quay tròn, đôi mắt tối đen, nhìn vài người trong văn phòng, cũng ngoan ngoãn chui vào ngực cha mình. Kỳ thật nó không làm việc nào khiến cho người ta phải oán trời trách đất sự tình, nhìn sắc mặt lão sư, trong ánh mắt, rõ ràng chính là đố kỵ.

Nhìn bộ dáng phụ thân đi học, địa vị hẳn là không thấp, nói cách khác giáo viên cũng không làm gì được hắn “Triệu Nhất, ngươi có thể đem sủng vật vè nhà không?” Thầy hiệu trưởng có vẻ thỏa hiệp.

Phương Triệu Nhất mân môi nói cái gì cũng không nói, mặt lạnh như băng, không có một biểu tình gì, bất quá trên người hắn lại tản ra khí tức người lạ chớ gần.

“Hiệu trưởng, học sinh như vậy, trường học của chúng ta không cần!” giọng điệu Triệu lão sư phi thường mạch lạc

Phương Triệu Nhất gợi khóe miệng lên, lộ ra xinh đẹp độ cung, “Không thành vấn đề, khai trừ liền khai trừ, ta đi sang trường 28 học.” Hắn chính là một chút cũng không lo lắng không ai thu lưu, cho dù muốn thể nghiệm sinh hoạt của học sinh, cũng không thể khiêm tốn quá.

sắc mặt Hiệu trưởng nhất thời trở nên khó coi đứng lên, “Triệu lão sư, thân là một giáo sư, một chút suy nghĩ cơ bản cũng không có?! Có tư cách gì dạy học sinh?!”

Triệu lão sư cảm thấy chính mình sai, cúi đầu, hắn cũng hiểu được, nhìn ý tứ hiệu trưởng, tuyệt đối sẽ không khai trừ Phương Triệu Nhất.

“Ngao ô… ( ngưu!)” Phương Thần tuyệt đối không muốn lửa cháy đổ thêm dầu đâu, nó vươn móng vuốt, hướng Triệu lão sư làm một cái động tác ý nói ngươi thực nhị. Tuy rằng như vậy quá kì lạ lại là một con sói con làm nhưng thầy triệu cũng vô cùng hiểu ý nó

“Ngươi con súc sinh này!” Triệu lão sư vốn tuổi trẻ khí thịnh, tiểu sói con khiêu khích, thì rõ ràng là Phương Triệu Nhất đối với mình bất mãn.

Phương Triệu Nhất biên mất vô tung, thời điểm mọi người thấy bóng dáng hắn,họ đã thấy đôi tay thon dài kia bóp cổ Triệu lão sư, “Ngươi muốn chết!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.