Trở Về Một Ngày Trước Khi Bị Cô Lập

Chương 14: Chương 14: Trò hề




Editor: Cor_1881

“ Phốc --”

Phía sau truyền đến tiếng cười Chu Dương. Giang Úc nghe thấy mặt đen xuống, hắn đạp đạp ghế Vân Lục. Vân Lục giật mình, phản ứng lại, nhìn về phía Lâm lão sư, lúng túng nói: “Lão sư, có thể... Có thể.”

Lâm lão sư sau khi nghe xong, không trả lời, mà nhìn về phía bàn ba phía sau.

Vân Lục quay đầu theo nhìn xem, Trình Tiêu trên mặt mang theo tươi cười, lại như là muốn khóc, ánh mắt lập loè, đáng thương nhìn Giang Úc.

Lúc này, Lí Viên coi thường nói: “Tần Tiểu Điệp không phải cũng yêu cầu phụ đạo sao? Gần gũi lâu dài a, Trình Tiêu phụ đạo cậu ấy không phải tốt hơn?”

“Thế nào cũng phải đổi chỗ ngồi phụ đạo sao? Chị gái, chị tốt như vậy?”

Vân Lục phản ứng lại.

Theo lý thuyết thành tích của cô không liên quan đến Tình Tiêu lắm, hoặc là phải nói thành tích của cô rất kém cỏi, Trình Tiêu mới càng đắc ý, như thế nào cô ta sẽ thật sự đáp ứng phụ đạo cô.

Lại nhìn ánh mắt Trình Tiêu nhìn Giang Úc.

A.

Có thể là hy vọng cô cùng Giang Úc không ngồi cùng bàn?

Lúc trước cô xin được ngồi cùng Giang Úc, Trình Tiêu vẫn luôn khuyên cô nói, Giang Úc không dễ ở chung...

Rồi sau đó, cô ở chỗ lớp trưởng thấy được một phần xin biểu, Trình Tiêu, cũng là xin được ngồi cùng Giang Úc.

Cũng là từ lúc ấy, Vân Lục đại khái biết Trình Tiêu đối Giang Úc có cái tâm tư gì.

“Được, vậy như vậy quyết định, Giang Úc, cậu... Nói được thì làm được.” Lâm lão sư còn có chút không yên tâm, nhìn Giang Úc liếc mắt nhiều thêm một cái. Giang Úc lạnh lùng hừ một tiếng.

Một tiếng này gần ở bên tai, Vân Lục khó khăn ngồi xuống, nếu không phải vì không muốn ngồi cùng Trình Tiêu, cô nhất định sẽ kiên trì đổi chỗ.

Đổi một chỗ làm vệ sinh dễ dàng một ít.

Xong tiết tự học, Giang Úc ném một chồng sách cho Vân Lục, tay chống trên bàn “Tự mình đánh dấu những chỗ không hiểu, tiết tự học buổi tối giải thích cho cậu.”Nói xong, liền đẩy ghế Vân Lục, Vân Lục bất đắc dĩ cả người dán vào cái bàn, để cho đại thiếu gia đang nổi nóng đi ra ngoài.

Chờ hắn vừa đi, Vân Lục mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, dựa ra sau.

Mỗi lần cùng Giang Úc ở chung, cô đều tiêu hao một nữa sức lực.

Lí Viên hút yakult, quay đầu lại nhìn cô cười.

Vân Lục: “Cười cái gì?”

Lí Viên dựa sát vào cô, “Tớ nghĩ tới hôm thứ bảy trong phòng bida, còn có ngày đó hắn đưa cậu về, dọc đường đi, có hay không phát sinh cái gì?”

Vẻ mặt bát quái.

Vân Lục lắc đầu.

Trừ bỏ hắn nhìn tiếu khu nhà cô ghét bỏ, còn có thể phát sinh cái gì?

*

Chu Dương cắn sandwich mở WeChat thanh toán, bên cạnh, Giang Úc cầm kẹo mút, xé mở giấy gói kẹo, khuôn mặt tuấn tú vẫn cứ có thể thấy được lệ khí Chu Dương liếc hắn một cái, cười nhạo. Cửa hàng tiện lợi bên ngoài, không ít nữ sinh mờ ám chọc chọc nhìn ba người Giang Úc.

Giấy gói kẹo xé rách, Giang Úc ngậm kẹo, thuận thế kéo mũ choàng lên, một thân lạnh nhạt đi ra cửa kính, Hứa Điện uống sữa chua, cùng Chu Dương liếc nhau, Hứa Điện cười nói, “Muốn mua một lọ sữa chua cho bạn cùng bàn hay không? Úc ca.”

Phía trước.

Giang Úc ấn di động, thân mình dừng lại.

Hắn đầu ngón tay ấn ấn màn hình, sau nói: “Không cần.”

Sao lại phải mua cho cô.

Hứa Điện cười, Chu Dương cũng cười, “Vậy không cần đi.”

Hai người đi ra ngoài, ba người dưới ánh mắt dân chúng đi lên bậc thang, ngồi trên hành lang ba người, là lớp trưởng.

Lớp trưởng thấp giọng nói: “Thật dọa người, không nghĩ tới Giang Úc cư nhiên sẽ muốn giúp Vân Lục học bổ túc.”

Ủy viên thể dục trả lời: “Nhưng không phải cậu nói Trình Tiêu chủ động muốn giúp Vân Lục bổ sao? Trình Tiêu này làm chị thật đúng là khá tốt.”

“Đúng vậy, chính là bởi vì như vậy, cho nên tớ mới có cảm giác dọa người, thiếu chút nữa đắc tội Giang Úc.”

Ba người nói chuyện không nhỏ, cúi đầu, hoàn toàn không thấy ba người Giang Úc. Ba người nghe xong đối thoại, quay ra hành lang.

Chu Dương tấm tắc một tiếng, “Úc ca.”

“Nghe thấy không? Thiếu chút nữa cậu mất đi tiểu bạch thỏ ngồi cùng bàn.”

Giang Úc nhét túi, miệng ngậm kẹo, một câu không nói, đôi mắt hẹp dài rủ xuống, âm u một mảnh.

Đầu hành lang bên kia, đi lại hai người, ôm sách bài tập, bộp bộp vài tiếng, sách bài tập rơi xuống trên mặt đất. Trình Tiêu cùng Tần Tiểu Điệp hoảng loạn ngồi xổm, nhặt sách bài tập, Trình Tiêu lúc ngồi xổm xuống, theo bản năng nhìn Giang Úc bên này.

Nhìn thấy hắn hạ mi mắt, đôi mắt hẹp dài rủ xuống, cô nhanh cúi đầu, chuyên tâm nhặt sách bài tập.

Tóc không buộc lại, nhẹ nhàng rũ trên vai.

Nhặt nhặt, phía trước tối sầm lại.

Trình Tiêu ngẩng đầu, đối diện đôi mắt Giang Úc, cô liền sửng sốt.

Ngay sau đó, trong lòng nảy lên một chút vui sướng. Giang Úc thở dài ngồi xổm, đôi mắt không hề có độ ấm nhìn cô, nửa ngày, hắn cầm kẹo mút, hỏi: “Là cậu nói với lớp trưởng muốn giúp em gái học bổ túc?”

Trình Tiêu lòng tràn đầy vui sướng còn lan tràn, theo bản năng diễn kịch: “Đúng vậy, em gái tớ thành tích không tốt, trong nhà sốt ruột, tớ liền nghĩ.....”

“Cậu sao lại xen vào việc của người khác như vậy?” Giang Úc lạnh lùng đánh gãy.

Trình Tiêu yết hầu run run, sắc mặt trắng bệch. Cô há miệng thở dốc, còn muốn nói, Giang Úc lại mở miệng, hắn cầm sách bài tập, thong thả ung dung vỗ vỗ mặt Trình Tiêu, “Thành tích Vân Lục không tốt, nhưng cậu ấy so với cậu xinh đẹp...”

“Về sau lại xen vào việc người khác, tôi cho cậu ngồi hành lang.”

Trình Tiêu ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt.

Đem sách bài tập ném vào trong lòng ngực Trình Tiêu, Giang Úc đứng lên, tay nhét túi, nghênh ngang mà đi.

Liếc mắt một cái cũng không.

Chu Dương cùng Hứa Điện liếc nhau, cười cười, cũng từ bên cạnh Trình Tiêu đi qua, Chu Dương nhìn Giang Úc nhảy xuống hành lang, hướng cửa hàng tiện lợi mà đi.

Chửi một tiếng, cười hỏi: “Đi làm gì? Không phải mới vừa ra sao?”

Hứa Điện: “Đi mua sữa chua cho bạn cùng bàn a.”Chu Dương tấm tắc vài tiếng.

Đi mua sữa chua cho bạn cùng bàn a.

Bạn cùng bàn hắn, là Vân Lục.

Là đứa em gái làm bao người chán ghét.

Trình Tiêu nghe lời này, đầu ầm ầm ầm vang, cô cảm giác bầu trời đang tối dần, màu sắc thực khủng bố. Tần Tiểu Điệp càng là, cả người phát run, hồi lâu, mới duỗi tay đỡ Trình Tiêu, “Đứng lên đi....”

*

Một quyển bài tập đặt ở trên bàn, sau đó Trình Tiêu lướt qua, để một quyển, một tiếng không nói. Vân Lục cầm lấy sách bài tập, nhìn bóng dáng Trình Tiêu.

Lí Viên cắn bánh quy, nắm tay Vân Lục, “Chị cậu làm sao vậy? Giống mới vừa đi đoạn đầu đài về.”

Vân Lục lắc đầu, “Không biết.”

Bất quá cô rất ít nhìn thấy Trình Tiêu như vậy, ngày hôm qua ở trong sân nháo thành như vậy, tối hôm qua Trình Tiêu còn đưa cô tổ yến, đầy mặt tươi cười, kêu từng tiếng em gái, thập phần thân mật.

Ghế dựa bị đẩy một chút, Vân Lục phản xạ tính đứng lên, lén lút quay đầu lại nhìn một cái.

Giang Úc cũng liếc nhìn cô một cái, sau lạnh mặt đi vào, ngồi xuống, nam sinh cao lớn, mỗi lần vừa ngồi xuống, Vân Lục bên này ánh sáng lập tức liền sẽ bị che hơn phân nửa.

Cô cũng ngồi xuống theo, một lọ sữa chua đặt trong tay cô.

Vân Lục sững sờ, quay đầu.

Giang Úc ngậm kẹo, nâng cằm, “Uống.”

Vân Lục: “Tớ.... Không thích uống sữa chua.”

Giang Úc: “.....”

Đm!!!!!

Đm!!!!!

Hắn mặt lại thay đổi, Vân Lục chạy nhanh nói: “Tớ cho Lí Viên, cậu ấy thích...”

“Cậu dám!” Nam sinh tới gần cô, đôi mắt hẹp dài âm u nhìn chằm chằm đôi mắt cô, hai người rất gần, Vân Lục hô hấp tức khắc cứng đờ, đầu óc choáng váng.

Bộ dáng cô ngơ ngác, cái miệng nhỏ khẽ nhếch, phấn nộn hồng hào. Giang Úc nhìn cô như vậy, một chút tức giận liền mất đi.

Đen mặt, ngồi trở về.

Bá đạo mà nói: “Uống đi, nào có nữ sinh nào không thích uống sữa chua.”

Vân Lục: “.....”

Tớ không thích T.T

Phía sau, Hứa Điện dùng bút gõ lưng Vân Lục, ẩn ẩn mang theo ý cười: “Sữa chua vị dâu tây cũng không tệ lắm.”

Chu Dương: “Không uống Úc ca lại phát hỏa nga.”

Vân Lục: “.....”

Lí Viên ở phía trước, sống lưng cứng đờ, dựng lỗ tai, một cử động nhỏ cũng không dám. Cô ngồi cùng bàn, khiếp sợ răng muốn rớt. Cô nghĩ đã lâu tiếp cận Giang Úc, cũng... Cũng không phải chuyện tốt.

*Sữa chua thật sự không thế uống được, vẫn là yakult uống ngon, cảm giác dính dính, còn có kia pha vị dâu tây. Vân Lục khó khăn uống trong lòng muốn phun trào.

Giang Úc chơi game, ngẫu nhiên quét mắt liếc cô một cái, cô hoàn toàn không che dấu, ghét bỏ chính là ghét bỏ. Giang Úc tức giận hung mãnh vung súng, thu hoạch không ít đầu người, không mở giọng nói, mở nói liên tiếp đánh đánh đánh...

Xong bốn tiết, nên ăn cơm trưa.

Vân Lục thu thập sách vở, đánh cái ngáp, Lí Viên xoay người, nhìn Trình Tiêu, Trình Tiêu lôi kéo Tần Tiểu Điệp trực tiếp từ cửa sau đi ra ngoài, ủy viên giải trí và một nữ sinh khác đi theo, Trình Tiêu khó được một lần không có tới tìm Vân Lục đi ăn cơm.

Lí Viên nhướng mày, kéo tay Vân Lục.

“Đi, đi nhà ăn.”

Vân Lục lấy thẻ ăn, gật đầu, đứng dậy, hai người tay trong tay hướng nhà ăn đi đến.

Bốn người Giang Úc đã đi rồi, Lâm Du ríu rít không biết cùng Giang Úc nói cái gì, cuối cùng ủ rũ cụp đuôi, một câu không nói. Dù sao nhìn như là có chút khắc khẩu, bốn nam sinh đều rất cao lớn, lại lớn lên đều không tồi, dưới ánh nhìn chăm chú của một đám nữ sinh lười biếng đi tới.

Vân Lục cùng Lí Viên liền ở sau, Vân Lục cúi đầu cùng mẹ phát WeChat, nhìn thời gian Dương Yến muốn tìm người hợp tác mới.

Vân Lục thật sự rất sợ Dương Yến giống đời trước như vậy, gửi tin nhắn đi khuyên ngăn

Vân Lục: Mẹ, không cần tìm đối tác, tự mình mở tiệm tốt hơn.

Vân Lục: Mẹ nếu là thiếu tiền nói với con, con chỗ này có một chút, con có thể đầu tư.

Dương Yến sao lại muốn tiền của cô, trả lời lại đừng lo.

Vân Lục đã phát một cái biểu tình gào khóc.

Dương Yến sốt ruột, lập tức hồi: “Làm sao vậy Lục nhi.”

Vân Lục: “Mẹ, xin mẹ, tự mình mở cửa hàng được không...”

Dương Yến: “Mẹ chỉ biết thiết kế thôi, marketing gì đó vẫn cần người tới giúp, Chu Lệ dì ấy đã làm marketing, hiểu phương diện này, dì ấy còn có không ít fans, có thể chống đỡ chúng ta cho có khởi sắc.”

Nói trắng ra là, áp lực Dương Yến quá lớn, rời Vân Xương Lễ bốn năm, lại trở về làm trợ lý thiết kế cho người ta, khom lưng cúi đầu, thật vất vả có thể một mình đảm đương một phía, bà đương nhiên hy vọng sớm một chút làm ra thành tích, cả người đều là tinh thần hiếu thắng.

Bà không muốn bị Vân Xương Lễ xem thường.

Rốt cuộc lúc trước chính là bởi vậy mới ly hôn.

Cho nên lúc này, sốt ruột làm bà mất phương hướng.

Đời trước là như vậy, nếu như Vân Lục không trọng sinh, cô khả năng chỉ biết hỗ trợ Dương Yến. . Chap mới luôn có tại || TгЦмt гuуen.o r g ||

Nhưng cô trọng sinh, biết tương lai phát triển, như thế nào làm Dương Yến lại ngã trở về cái mớ rắc rối kia.

Vân Lục sốt ruột thật sự.

Hồi lâu, cô đột nhiên nghĩ đến: “Mẹ, livestream đi? Livestream có thể bán quần áo ra ngoài, lại đỡ tốn tiền marketing.”

Dương Yến dừng một chút: “Sao mẹ có thể livestream? thiết kế của mẹ đều là cho người trẻ tuổi mặc”

Vân Lục nhất thời ngừng lại.

Đúng rồi, Dương Yến trong lòng có trái tim thiếu nữ, thiết kế đều là y phục dành cho thiếu nữ.

Vân Lục nhìn giao diện nói chuyện phiếm, hồi lâu, ngón tay gõ, soạn tin.

Một chuỗi lời nói nhảy ra. Vân Lục nhìn nó, cũng không dám tin đó là cô nói. Vân Lục: Con tới, con giúp mẹ livestream.

Ngẫm lại đời trước cô hướng nội như vậy, tối tăm như vậy, sẽ không cùng người kết giao bằng hữu. Càng miễn đối với người khác cười, lúc này, cư nhiên cùng Dương Yến nói như vậy.

Dương Yến nhanh trả lời: “Lục nhi, con nói thật??”

Từ này, có thể nhìn ra bà sự hưng phấn.

Vân Lục hạ quyết tâm: “Dạ!”

Dương Yến: “Quá tuyệt vời, yêu con, Lục nhi.”

Con cũng yêu mẹ.

Đến nhà ăn, Vân Lục cất di động, Lí Viên cũng cất di động, một người cầm lấy một cái khay, thời tiết rất nóng, nhà ăn ồn ào, mở hai cái điều hòa vẫn nóng, nhưng cũng ngăn không được học sinh nhiệt tình, nhà ăn Nhất Trung Lê Thành nổi tiếng ngon, thái sắc phong phú, rất ít học sinh trèo tường ra ngoài ăn.

“Có chè đậu xanh, mau.” Lí Viên nhanh mắt quét đến chè đậu xanh ướp lạnh được hoang nghênh nhất, chạy nhanh túm Vân Lục qua, cái muỗng múc lấy, một người một chén liền, phía dưới còn thừa chút, phỏng chừng cũng còn thừa lại một chén. Hai người múc xong liền đi xếp hàng.

Đội ngũ rất dài, người cũng rất nhiều, Vân Lục cùng Lí Viên còn phải che chở chè đậu xanh, Lí Viên ở phía trước ríu rít nói, kêu Vân Lục chờ lát chọn món, cô chọn một món khác, nhất định phải khác nhau.

Vân Lục cười gật đầu.

Giây tiếp theo, sau lưng cô bị đụng một chút.

Cô nhanh tay đỡ lấy chè đậu xanh, quay đầu nhìn lại.

Là ủy viên giải trí, cùng với Trình Tiêu chơi rất thân, cô cũng nhìn Vân Lục, phảng phất mới vừa rồi đụng người không phải cô.

Vân Lục dừng một chút, nghĩ thầm có lẽ là không cẩn thận.

Cô hơi giương mắt, nhìn đến sau lưng ủy viên giải trí là Trình Tiêu.Trình Tiêu dựa vào ủy viên giải trí, hốc mắt có chút hồng, thấy cô nhìn qua, vội vàng cười cười: “Em”

Vân Lục cũng cười cười, hằng ngày diễn kịch.

Cười xong, cô quay đầu, tiếp tục đi lên phía trước, mới vừa đứng thẳng một hồi, phía sau lưng lại bị đụng phải một chút, cái này Vân Lục không phòng bị, chè đậu xanh nghiêng một ít rơi ra, bắn lên tay cô.

Vân Lục hạ mi, cô lúc này không quay đầu lại, tiếp tục đi phía trước đi.

Đi không hai bước, phía sau lại đụng phải, Vân Lục lảo đảo ngã, đụng trúng vào vai Lí Viên.

Lí Viên quay đầu lại.

Vân Lục lạnh mặt, bưng chè đậu xanh xoay người, nâng lên.

Đột nhiên, từ trên mặt ủy viên giải trí, hung hăng đổ xuống.

“A --”

Tiếng thét chói tai nổi lên bốn phía. Ủy viên giải trí dại ra nhìn chằm chằm một đầu chè đậu xanh.

Trình Tiêu phía sau cũng hét, bởi vì cô cũng bị hắt tới.

Vân Lục cầm chén không, lạnh lùng nói: “Lại đâm đi!”

“Vân Lục!” Ủy viên giải trí phản ứng lại, lập tức duỗi tay hướng Vân Lục chộp tới, giây tiếp theo, Vân Lục bị một bàn tay to cấp túm lại, Giang Úc đem cô đẩy ra sau, lui về phía sau hai bước, đôi mắt hẹp dài lạnh lùng nhìn ủy viên giải trí.

Tay ủy viên giải trí đình trệ ở giữa không trung.

Giống trò hề.

Tính cả Trình Tiêu phía sau, cũng giống trò hề.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.