Trở Về Một Ngày Trước Khi Bị Cô Lập

Chương 20: Chương 20: Bà xã




Editor: Cor_1881

Giang Úc thấy cô phóng khoáng trả lời, tức giận đến mức thở không ra hơi, Vân Lục bên này lại thu dọn đồ đạc, nhét vào túi vải, cầm túi vải xoay người liền đi, Lí Viên ở bên ngoài không kiên nhẫn chờ, liên tục gửi WeChat, đi được hai bước.

Giang Úc ở phía sau kêu: “Đứng lại.”

Vân Lục cầm di động, quay đầu lại.

Giang Úc đôi mắt lạnh lùng cầm chìa khóa xe trên bàn, đứng lên, “Tôi đưa cậu đi.”

“Không cần, bọn tớ ăn ở gần đây, bạn cậu còn đang đợi” Vân Lục tầm mắt nhẹ quét về phía Khâu Linh Thải, Khâu Linh Thải đưa cằm, một bàn tay lắc nhẹ túi xách, biểu tình nhàn nhạt.

Thật lòng, Vân Lục không muốn đắc tội Khâu Linh Thải.

Nói xong, Vân Lục nhanh chân liền chạy.

Giang Úc đứng tại chỗ, cầm chìa khóa, xanh cả mặt.

Hồi lâu.

Khâu Linh Thải ngữ khí bình đạm: “Đêm nay cùng nhau ăn cơm?”

Giang Úc dựa vào bàn, hoàn hồn, lười nhác trả lời: “Không được, tôi cùng Chu Dương có việc.”

“A?” Khâu Linh Thải nhẹ nhàng bâng quơ một câu, sau đó nói: “Ngày hôm qua nhận được một tấm ảnh, tớ muốn hỏi một chút, không phải cậu chứ?.”

Nói xong cô mở túi xách, từ bên trong lấy ra di động, mở khóa, click mở một tấm ảnh chụp, giơ lên phía trước.

Giang Úc cúi đầu, quét mắt một cái.

Ảnh chụp.

Là ảnh hắn hôn trộm Vân Lục.

Sườn mặt hắn, khuyên tai màu đen bên phải, Vân Lục nằm trên bàn, hồng nhuận tinh xảo, tóc trên đỉnh đầu rủ xuống, sợi tóc rối bay phất phơ, còn có môi hai người dán vào nhau, hắn hàm dưới căng chặt, nhìn ra được lúc ấy là khẩn trương.

“Là cậu đi?” Khâu Linh Thải lại hỏi.

Giang Úc đầu ngón tay chạm vào màn hình, ở trên mặt Vân Lục lướt qua, “Là tớ.”

Hào phóng thừa nhận.

Khâu Linh Thải cảm xúc không chút dao động, thu hồi di động “Tớ nghĩ cậu không hề nghiêm túc.”

Giang Úc cười nhạo một tiếng, “Cậu nghĩ? Cậu là tôi?”

Khâu Linh Thải không hé răng, thong thả ung dung mà đem điện thoại bỏ lại trong túi, kéo khóa, đứng lên “Tớ đi phòng vẽ tranh.”

Giang Úc không đáp.

*

Câu lạc bộ Tinh Không rất lớn, Vân Lục ở bên trong thiếu chút nữa lạc đường, vừa lúc ở ngoài cửa một phòng bida gặp phải Hứa Điện, Hứa Điện cười như không cười chỉ đường, cô mới chạy đi ra ngoài. Vừa ra khỏi, chỉ còn ánh chiều tà, Lí Viên mặc quần yếm, tay nhét túi ngơ ngác ngửa đầu nhìn bảng hiệu.

Vân Lục lén lút từ phía sau che mắt cô, hạ giọng nói: “Tớ là ai?”

Lí Viên nhẹ giọng xem thường: “Vân Lục, trên người cậu có mùi hương tớ vừa nghe liền biết.”

“Hả, trên người tớ có mùi hương gì?” Vân Lục buông cô ra, lui về phía sau hai bước, siết túi vải.

“Không biết, một mùi hương, ngọt thanh.” Lí Viên suy nghĩ, duỗi tay câu tay Vân Lục, hai người xuống bậc thang, “Bên trong chơi vui không?”

“Giống nhau đi, tớ cũng không đi nơi nào, ở quán cà phê học tập.”

Lí Viên hâm mộ: “Tớ cũng muốn đi vào.”

Một cái thẻ hội viên câu lạc bộ Tinh Không rất khó tìm, hơn nữa không phải muốn làm là được, là câu lạc bộ Tinh Không phát ra mời, mới có.

Điều kiện nhà Lí Viên cũng rất tốt, nhưng cùng Vân gia giống nhau, đều không được mời.

Vân Lục: “làm sao bây giờ?”

Cô cũng không dẫn Lí Viên vào được.

Lí Viên cười hắc hắc, kéo Vân Lục hướng con đường nhỏ rợp bóng cây, nói: “Lần sau Úc ca dẫn cậu vào, cậu gọi tớ...”

“Vậy đi.”

Chỉ có thể như vậy.

Vân Lục gật đầu. Lúc này Lí Viên chửi tục một tiếng, đem điện thoại đưa cho Vân Lục xem. Trình Tiêu đã đăng lên vòng bạn bè.

Tổng cộng hai bức ảnh.

Một bức là thẻ hội viên câu lạc bộ Tinh Không màu lam, một bức là cô ta ở câu lạc bộ Tinh Không tự chụp, nhưng cô ta tự chụp còn chưa tính.

Phía sau là phòng bida, Giang Úc, Chu Dương, Hứa Điện ba người đều ở đó, bọn họ ba người dựa vào bàn bida, đang nói chuyện.

Lí Viên dùng sức phóng đại hình ảnh.

Ba cái nam sinh anh tuấn kia là họ không thể sai được. Hứa Điện mặc áo màu đen đội mũ choàng, quần jean màu lam, Chu Dương là quần dài cùng áo màu đen, Giang Úc áo sơmi màu trắng và quần đen dài.

Ba người khí chất xuất chúng.

“Cậu ở bên trong không thấy chị cậu sao?” Lí Viên phẫn nộ buông di động, hỏi cô.

Vân Lục thu hồi tầm mắt, “Không.”

Ở phòng bida cô còn nhìn thấy Hứa Điện, nhưng không thấy Trình Tiêu.

“Haizz, được rồi đi thôi.” Lí Viên cất đi động, không tiếp tục hỏi.

Vân Lục cầm di động, nhẹ quét vòng bạn bè, mới nhất là của Trình Tiêu. Cô dừng một chút, tuy rằng nhìn như đời này Trình Tiêu cùng Giang Úc không có giao tình nhưng cũng chỉ là nhìn như mà thôi nếu bọn họ có liên quan,cũng không có biện pháp nào.

Cô thở hắt ra một hơi, lại nghĩ tới Khâu Linh Thải, hy vọng Khâu Linh Thải có thể ghen, gặp Trình Tiêu ra oai phủ đầu.

Gần câu lạc bộ Tinh Không có rất nhiều trung tâm thương mại, Vân Lục cùng Lí Viên hai người chọn một nhà hàng Beef steak ăn tối, vừa lên bàn, Lí Viên liền hỏi Vân Lục chuyện phát sóng trực tiếp.

Vân Lục vừa ăn salad hoa quả, vừa giải thích, Lí Viên mở to hai mắt, “Vậy mẹ cậu...”

“Mẹ cậu làm thiết kế?”

“Đúng vậy.”

“Thật là lợi hại, bất quá tớ vào quá muộn, chỉ nhìn được một chút.” Lí Viên chỉ là lên xem video ngắn, sau đó không cẩn thận click vào, liền nhìn thấy Vân Lục ở nơi đó phát sóng trực tiếp, cô lúc đầu còn chưa tin đâu.

“Vậy cậu biết ai báo cáo không?”

Vân Lục gật đầu.

“Có phải cái tên Giang * thổ hào?”

Vân Lục cảm thấy thần kỳ: “hử, sao cậu cảm thấy sẽ là hắn?”

Lí Viên buông tay: “Đoán.”

Cô lau sốt cà chua ở khóe môi, nói: “Tối nay tớ giúp cậu tra Giang * có lai lịch gì.”

“Được.”

Hai người vừa trò chuyện vừa ăn, Lí Viên theo rất nhiều minh tinh, trong chốc lát cái này trong chốc lát cái kia, lôi kéo Vân Lục.

Nói đến Tần Nguyệt, lại nói đến vài lưu lượng mới. Vân Lục chần chờ nói: “Tần Nguyệt về sau sẽ bí mật kết hôm.”

“Cái gì?? Bí mật kết hôn??” Lí Viên không dám tin, “Sao cậu biết?”

Vân Lục khụ một tiếng, suy nghĩ một chút, nói: “Đoán.”

Lí Viên: “.... Tớ đánh chết cậu. Hắn sao có thể thế được.”

Cô thực mau bỏ qua lại, lập tức cùng Vân Lục nói nữ nghệ sĩ khác, Vân Lục ngoan ngoãn mà nghe, không phát ra một chút thanh âm.

Giới giải trí muôn hình muôn vẻ, trừ bỏ những thành phần đặc biệt có thể đi đến cuối cùng, còn lại đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Vân Lục lúc này mới chân thật cảm giác được chính mình trọng sinh.

Nguyên lai tương lai của nhiều người như vậy cô đều biết hết.

Tỷ như Tần Nguyệt bí mật kết hôn, Mạnh Oánh tữ giận đến mức xuất ngoại, còn có Hứa Khuynh đắc tội ông chủ một công ty, bị ép kết hôn v...v....

Quá nhiều bí mật.

Bất quá cùng cô đều không quan hệ.

Cơm nước xong từ nhà hàng đi, đã 8 giờ hơn. Tài xế nhà Lí Viên đến đón, thuận tiện đưa Vân Lục về nhà. Tới trong nhà, đã 9 giờ rưỡi, mẹ con Trình Kiều cùng Vân Xương Lễ đều ở, nghe thấy Vân Lục trở về, Trình Kiều cười thăm dò: “Vân Lục đã về rồi?”

Vân Lục không muốn trả lời, nhưng vẫn có lệ mà lên tiếng, cô đổi dép lê di động vừa lúc gửi tới WeChat, là Giang Úc.

Giang Úc: Về chưa?

Vân Lục dừng lại, lười đánh chữ, ấn giọng nói, đang muốn nói, liền nghe được Vân Xương Lễ cười nói: “Trình Tiêu, con giỏi quá.”Cô hướng phòng khách nhìn qua.

Trình Tiêu đỏ mặt, mắt ánh lên vẻ tự đắc, trước mặt cô đặt một tấm thẻ hội viên câu lạc bộ Tinh Không. Cô nhấp môi dưới: “Con cùng bạn học nói một tiếng, hắn liền cho con mượn, chú thẻ hội viên câu lạc bộ Tinh Không chú cầm đi dùng đi, thứ tư con trả lại cho bạn học.”

Vân Lục nhớ tới, mấy ngày hôm trước Vân Xương Lễ vẫn luôn tìm quan hệ mượn thẻ hội viên câu lạc bộ Tinh Không, hắn muốn chiêu đãi một vị khách quý rất quan trọng, liền sáng ăn hôm đó lúc ăn sáng, Vân Xương Lễ nhợt nhạt nói hai câu, Trình Tiêu... Liền lấy tới.

Trình Kiều mỉm cười đảo trà, nói: “Trình Tiêu thật có lòng, con bé vừa được biết anh vì cái này nhọc lòng liền muốn giúp một chút.”

“Trình Tiêu quan hệ vẫn luôn rất tốt, cho nên có thể mượn được cũng không lạ gì.” Trình Kiều bưng trà đưa cho Vân Xương Lễ, Vân Xương Lễ gật gật đầu, nói: “đúng, quan hệ của Trình Tiêu thật sự rất tốt, con bé lương thiện lại thích giúp đỡ mọi người, hẳn là.”

Trình Tiêu khiêm tốn lắc đầu.

Vân Xương Lễ khóe môi mang ý cười, lại thấy Vân Lục vẫn luôn đứng tại chỗ, vẫy tay: “Lục nhi, lại đây, buổi tối ăn cái gì?”

Phòng khách đèn đuốt sáng ngời, Vân Lục đứng một chỗ lại có chút tối tăm, cô an tĩnh nhìn ba người. Trình Tiêu mặt thẹn thùng, Trình Kiều mặt ôn nhu, Vân Xương Lễ mặt tán thưởng.

Đời trước Trình Tiêu đến Giang gia, giúp Vân Xương Lễ xử lý một việc khó giải quyết, Trình Tiêu cũng là biểu tình này, thẹn thùng, khiêm tốn, chỉ có cặp mắt kia, mang theo ẩn ẩn đắc ý nhìn cô.

“Em, lại đây uống trà, hôm nay cùng Lí Viên đi ra ngoài à? Chị ở trên đường có nhìn thấy.” Trình Tiêu nhìn Vân Lục vẫy tay, cô ngồi đoan chính, mặc váy dài màu trắng, giống một chị gái ôn nhu.

“Còn đứng đó làm gì?” Vân Xương Lễ lại hỏi.

Vân Lục đột nhiên có chút mệt, cô không muốn đi qua nghĩ một đằng nói một nẻo mà cười, kéo túi vải, nói: “Con có chút mệt, lên lầu trước.”

Nói xong, cô liền lướt qua phòng khách lên lầu.

Vân Xương Lễ cười thành tiếng, “Đứa nhỏ này.”

Trình Kiều ôn nhu nói: “Nghe dì Tiêu nói, buổi chiều liền đi ra ngoài, chơi đến giờ này mới về, khẳng định là mệt mỏi.”

Trình Tiêu lại nói: “Ở trong trường học, có bạn học giúp em ấy học bổ túc, thành tích rất nhanh sẽ tăng lên.”

Vân Xương Lễ cười nói: “Trình Tiêu, vất vả cho con, ở trong trường học chiếu cố nó.”

“Chú, đây đều là việc nên làm.”

Cầu thang không có cách âm, dưới lầu đối thoại từng chữ một lọt vào tai Vân Lục, không khí ấm áp tựa như đi theo bay lên, va chạm làm Vân Lục biết Trình Tiêu,Trình Kiều có bao nhiêu thủ đoạn. Đi đến lầu ba, Vân Lục ngồi ở một bên trên ghế nhỏ, ôm đầu gối, nhìn ngoài cửa sổ.

Cô nhớ Dương Yến.

Cũng nhớ khoảng thời gian trước Dương Yến cùng Vân Xương Lễ chưa ly hôn.

Đáng tiếc, thời gian không quay lại được.

Cô vùi đầu ở đầu gối ngây người một hồi, cảm giác chính mình mấy ngày hôm trước xé rách mặt, lại vô dụng. Cha lại bị thu mua.

Trình Tiêu dùng một tấm thẻ hội viên câu lạc bộ Tinh Không đoạt lại một chút tín nhiệm.

“Nhị tiểu thư, buổi tối muốn uống....” Âm thanh dì Tiêu từ dưới lầu truyền đến, Vân Lục cầm túi vải đứng lên khỏi ghế, hướng trong phòng chạy tới.

Mới vừa ngã vào trên giường, Tiêu dì liền gõ cửa.

“Nhị tiểu thư, buổi tối muốn uống tổ yến không?”

Vân Lục nhấp môi, một bên chải tóc một bên trả lời: “Không ăn, tôi tắm rửa muốn ngủ.”

“Được.”

Dì Tiêu ở cửa tạm dừng một hồi, mới xoay người rời đi, mới vừa rồi bà ở trong phòng bếp nhìn thấy nhị tiểu thư đứng ở cửa trên mặt mang theo một chút lạnh nhạt, cái loại lạnh nhạt này giống như vừa trải qua một đời. Dưới lầu, lão gia ba người còn đang nói chuyện phiếm.

Khung cảnh ấm áp, tiếng cười truyền đến giống như Trình Tiêu mới là nữ nhi của lão gia. Dì Tiêu nhất thời không biết có cảm xúc gì, đại khái là có chút đáng thương vị nhị tiểu thư này đi.

“Dì Tiêu, Em ấy ngủ rồi sao?” Trình Tiêu ngẩng đầu, cười hỏi dì Tiêu.

Dì Tiêu nhìn Trình Tiêu vị đại tiểu thư này, bà thở một hơi, ngày đó sau chuyện cái khung ảnh, đôi mẹ con này không có đối với bà sinh ra xa cách, nhưng trong tâm bà biết, bà trả lời: “vâng, tiểu thư nói cô ấy mệt “

Trình Tiêu vẻ mặt bất đắc dĩ, “Sớm như vậy, còn muốn hỏi hỏi em ấy ngày mai có muốn cùng cháu đi câu lạc bộ Tinh Không chơi không.”

Dì Tiêu cười cười, nhìn tấm thẻ màu lam trên bàn.

Từ trong giọng nói đều có thể nghe được Trình Tiêu đang khoe.

Vân Xương Lễ nói: “Ngày mai lại hỏi, đến lúc đó ta dẫn hai người đi....”

Nói còn chưa dứt lời, bên ngoài truyền đến một đạo âm thanh ầm ầm ầm của xe thể thao, ngay sau đó đèn xe chói mắt chiếu vào cửa, còn có theo cửa sổ chiếu vào. Dì Tiêu chạy nhanh xuống, hướng cửa chạy tới, chỉ thấy xe thể thao đèn xe lóe lại hại xuống, một nam sinh xuống xe, gương mặt tuấn soái bao phủ ở dưới đèn đường, mấy phần mông lung, hắn khớp xương ngón tay rõ ràng cầm một cái phong thư đối dì Tiêu dì: “Gọi Vân Lục nhà bà xuống lấy đồ.”

Dì Tiêu chần chờ, nhìn về phía phòng khách.

Vân Xương Lễ ba người cũng nghe thấy.

“Ai vậy?” Vân Xương Lễ đứng dậy, đi hướng cửa, mẹ con Trình Kiều cũng đuổi theo, Trình Tiêu nhìn nam sinh lạnh lùng đứng bên xe.

Sững sờ.

Giang Úc.

Sao hắn lại tới?

Giang Úc lười nhác dựa vào cửa xe, nghiêng đầu nhìn qua, “Trình Tiêu?”

“Vậy cậu lại đây, lấy đồ đưa cho Vân Lục.”

Trình Tiêu đột nhiên bị gọi, có chút khẩn trương, có chút thẹn thùng, cô đi xuống bậc thang, một đường chạy chậm ra sân.

Giang Úc ngậm thuốc lá, biếng nhác, trên người mang theo hàn khí. Trình Tiêu có điểm si mê nhìn sườn mặt hắn, Giang Úc duỗi tay, đem phong thư đưa cho cô.

Trình Tiêu run run mà nhận lấy.

“Đưa cho em cậu, cậu ấy mà không báo tin cho tôi, chậc.” Hắn nhỏ giọng oán giận vài câu, ngồi vào ghế điều khiển khởi động xe, rời đi.

Một thân áo sơmi bị gió thổi đến hỗn độn.

Xe thể thao ầm ầm ầm cứ như vậy vụt nhanh trong đêm tối, Trình Tiêu ngốc tại chỗ, vốn là mặt đỏ hồng lại nghe được hắn câu kia oán giận lập tức liền lạnh xuống.

Rất lâu.

Cô cầm phong thư xoay người.

Thất hồn lạc phách đi lên bậc thang.

“Trình Tiêu, hắn đưa cái gì vậy?”

Vân Xương Lễ thăm dò, “Là bạn học các con sao?”

Trình Tiêu đem phong thư đưa cho Vân Xương Lễ, ừ một tiếng. Trình Kiều ở một bên, khóe môi tươi cười phai nhạt rất nhiều, bà hỏi: “Đây là cái gì?”

Vân Xương Lễ cúi đầu tùy ý xem một cái, nói, “Hẳn là....”

“Không đúng, phong thư này... Là câu lạc bộ Tinh Không.”

Trình Tiêu đột nhiên hoàn hồn: “Cái gì?”

Vân Xương Lễ lật phong thư, ở mặt trái nhìn một dòng chữ: Câu lạc bộ Tinh Không mời thiên kim Vân gia Vân Lục trở thành hội viên cao cấp.

Mời thiên kim Vân gia.

Vân Lục!!!!

Trình Tiêu không dám tin: “Này... Vân Lục như thế nào được mời....”

Không.

Sao nó lại được mời?

Sao có thể là nó?

Vân Xương Lễ lại rất vui vẻ: “Vân Lục trở thành hội viên câu lạc bộ Tinh Không? Thật tốt quá, đứa nhỏ này, sao lại không nói với cha nó.”

“Như vậy thì không cần đi khắp nơi mượn rồi Trình Tiêu, con đem cái kia trả lại cho bạn học đi”

“Đúng rồi, nam sinh vừa rồi, là Giang gia... Thiếu gia sao?”

Vân Xương Lễ hỏi một câu, bởi vì cách xa, nam sinh kia khí thế kiêu ngạo không ai bì nổi nhưng thật ra giống, nhìn không phải rất rõ ràng, nhưng mơ hồ là như vậy.

Trình Tiêu gắt gao siết chặt bàn tay, “Không phải đâu, con nhìn không rõ lắm.”

Như thế nào có thể nói cho Vân Xương Lễ, con gái hắn cùng Giang gia thiếu gia quan hệ rất tốt, chết cũng không thể nói. Cô bất lực nhìn về phía Trình Kiều.

Trình Kiều nhìn phong thư, sắc mặt nặng nề.

*

Lầu ba.

Vân Lục tắm rửa xong đi ra, mặc áo ngủ mềm mại nằm trên giường, mới nhớ tới xem di động. Giao diện di động còn dừng ở khung chat Giang Úc, nhưng là, trong khung chat có một đoạn ghi âm 59 giây được gửi từ cô, Vân Lục ngẩn ngơ.

Trong lòng có dự cảm chẳng lành, bởi vì cô căn bản không có khả năng phát ra ghi âm dài như vậy.

Click mở.

Phía dưới Giang Úc còn gửi tới giọng nói, hắn là trả lời đoạn này sao? Cô click mở, đầu kia, nam sinh

tiếng nói thấp thấp lười nhác vang lên: “Ngủ chưa?”

Hắn không trả lời đoạn ghi âm kia?

Vân Lục thở ra một hơi, kỳ thật cô cũng cảm thấy đoạn này không đâu vào đâu, người ta căn bản

không biết trả lời như thế nào.

Vân Lục ấn giọng nói, trả lời hắn: “Mới vừa tắm rửa, chuẩn bị ngủ.”

Sau đó lại nói: “Cái ghi âm trước, là tôi không cẩn thận ấn vào.”

Nữ sinh thanh âm nhẹ nhàng mềm mại, Giang Úc ở đầu kia, nghe xong một lần lại một lần, lười nhác

dựa vào sô pha, hắn cười nhạo một tiếng: “Tiểu lừa đảo.”

Chị gái tốt của cậu đang tranh công.

Tôi nghe sao lại không hiểu?

Tháy Giang Úc không trả lời, Vân Lục liền đem việc này bỏ qua, cô click mở mấy cái WeChat Lí Viên gửi tới, đã trễ thế này Lí Viên còn có tinh thần như vậy.

Lí Viên ném một cái ảnh chụp màn hình lại đây.

Lí Viên: “Xem, vị Giang * thổ hào tớ đã tìm được địa chỉ của hắn, mẹ nó, hắn ở Lê Thành, còn ở tại tiểu khu Sơn Thủy Nhật Hoa.”

Lí Viên: “ tiểu khu Sơn Thủy Nhật Hoa rất đắt giá, xem ra hắn là thật thổ hào.”

Lí Viên: “Bất quá tớ không thể tìm được số điện thoại còn có WeChat số điện thoại linh tinh, ở địa chỉ này hắn đã quay một cái video ngắn, tớ đi vào tìm kiếm, tìm được một chút dấu vết để lại.”

Vân Lục: “.....”

Cứ như vậy điều tra được?

Đổi lại là cô, cô cũng có thể điều tra ra.

Đăng video lên app giống nhau, nếu định vị địa chỉ, ai cũng có thể tra được.

Vân Lục trả lời Lí Viên: “Cậu thật giỏi.”

Lí Viên: “đương nhiên!!!”

Vân Lục nở nụ cười. Cô ở trên giường, lại lăn một hồi, mới ngủ.

Ngày hôm sau chủ nhật, Vân Lục ngủ đến giữa trưa, không xuống lầu, cơm trưa dì Tiêu đưa lên, cô không muốn nhìn thấy bọn họ ba người dáng vẻ ấm áp ăn cơm trưa, Vân Lục tính thời gian ấn đi vào phòng phát sóng trực tiếp.

Rốt cuộc có thể mở.

Cô lập tức lấy ra tám bộ quần áo kia, treo trên giá áo, chuẩn bị hôm nay muốn gia tăng một trăm đơn

đặt hàng.

Nhìn có mười mấy người tiến vào.

Vân Lục cười: “Chào mọi người, đây là studio Lục Lạc, cảm ơn mọi người đã cổ vũ...”

Cô còn chưa nói xong, liền có bình luận.

“Này không phải là tiểu tỷ tỷ ngày hôm qua không hiểu lý do bị báo cáo sao?”

“May mắn tôi có chú ý lúc này mở tôi mới có thể biết,tiểu tỷ tỷ ngày hôm qua bộ thứ năm, tôi càng nghĩ càng cảm giác đáng giá mua.”

“Ha ha ha, má ơi, tiểu tỷ tỷ biết ai báo cáo không?”

Lời này vừa hỏi.

Vân Lục nhịn không được muốn trợn trắng mắt.

Màn hình cứ như vậy đưa ra một cái tin tức: Giang * đưa ra một trăm chiếc Maserati.

Nhìn đến ID Giang * này, Vân Lục thiếu chút nhảy dựng lên, cả người căng chặt, cô chỉ vào màn ảnh, “Vị này Giang tiên sinh, cậu nếu như lại báo cáo, tôi liền đem địa chỉ nhà cậu còn có số di động số WeChat thông báo khắp nơi, Sơn Thủy Nhật Hoa......”

Giang *: Bà xã, đó là địa chỉ phòng tân hôn của chúng ta, em nhanh như vậy đã biết rõ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.