Triều Thiên Nhất Côn [Luận Anh Hùng]

Chương 34: Chương 34: Chó săn, chó dữ, chó đáng thương, đóng cửa đánh chó




Ngô Kỳ Vinh tham gia chiến dịch lần này, chủ yếu là được Lôi Thuần nhờ cậy.

Hắn dự định lập một công lao rồi đi.

Muốn lập công, đương nhiên phải là công lớn, công nhỏ hắn còn không để vào mắt.

Cho nên hắn dự định giết chết người đang cứu Đường Bảo Ngưu, hoặc là giết chết Đường Bảo Ngưu cũng được.

Vì vậy hắn đánh ra một chưởng.

Sau đó hắn mới phát hiện đó là một cô gái, hơn nữa còn là một cô gái cực kỳ uyển chuyển, ưu oán, động lòng người.

Cô gái kia cũng phát giác công kích của hắn, hơn nữa còn lập tức đánh trả.

Nàng đánh trả rất đẹp, cũng vô cùng ác độc.

Đẹp ở dáng người và phong thái.

Đó quả là điệu múa khiến thư sinh sẵn sàng dâng tặng cả tòa Trường An, giống như múa ra thật nhiều Giang Nam.

Giang Nam nhiều hoa, nhiều nước, nhiều liễu, nhiều bờ, nhiều quyến rũ.

Nàng nghiêng người phất tay áo như lướt trên mây, có lúc giống như giao long xoay người giật mình nhìn lại, có lúc giống như tiên tử có cánh thuận gió bay về, có lúc lại giống như một đóa hoa tuyết trong gió, cô độc và lênh đênh xoay tròn.

Thái Chân trước cầm một nhành mai, dưới hoa mềm mại múa mê say. Thướt tha bước dưới trăng, tay áo theo gió nhẹ. Bay như hoa lan, lượn như rồng dạo. Đó đều là cực đẹp.

Nhưng trong tuyệt mỹ lại là cực độc.

Ngón tay, đầu ngón tay, móng tay của của vũ công, thậm chí là chân, mũi giày, dao trên đầu giày, trong điệu múa duyên dáng động lòng người, phát ra công kích chết người nhất.

Ngô Kỳ Vinh cảm thấy rất đẹp.

Bản thân hắn là một thư sinh rất thích xem nữ nhân nhảy múa.

Lôi Thuần cũng vì nhìn thấu điểm này của hắn, cho nên khi khen thưởng thường tặng cho hắn mấy nữ vũ công đặc biệt xuất sắc, khiến hắn toại nguyện.

Huống hồ khả năng múa của Chu Tiểu Yêu là thiên phú, con người của nàng cũng không phải là loại tô son điểm phấn trải qua dạy dỗ mà thành.

Nàng tự thành một trường phái riêng.

Giơ tay, nhấc chân, lúc tiến lúc lùi, đảo mắt ngoái nhìn, hoàn toàn hoàn hảo, tự thành một phái.

Cho nên Kinh Đào Thư Sinh nhìn thấy liền hoa mắt, khen ngợi, mê mẩn.

Hắn nhất thời gần như quên đánh trả, cũng gần như quên né tránh.

Vì vậy, khi Ngô Kinh Đào phát giác bản thân đang ở trong tình thế nguy hiểm, công kích của Chu Tiểu Yêu đã cách hắn rất gần, rất gần rất gần, rất gần rất gần rất gần.

Ngô Kinh Đào biết không ổn.

Con người của hắn tuy luôn tự do cô độc, nhưng tuyệt đối trung thành với bản thân.

Cái gì cũng có thể hi sinh, chỉ có bản thân là không thể hi sinh.

Lúc này hắn cũng giống như Chu Tiểu Yêu, ngoại trừ giết chết kẻ địch thì không còn lựa chọn nào khác.

Trong lúc nguy cấp, đôi tay của hắn chợt tỏa ra bảy thứ màu sắc bất đồng hoà vào nhau, sau đó phát ra ánh sáng kỳ lạ.

Màu sắc hòa vào nhau rất chói mắt, rất sáng ngời mỹ lệ.

Đó là một kích dung hợp “Hoạt Sắc Sinh Hương chưởng” và “Dục Tiên Dục Tử thần công” của hắn.

Hắn vốn là một nam nhân yêu thích nữ nhân.

Hắn luôn luôn rất yêu quý, cũng rất trân trọng nữ nhân.

Nhưng hiện giờ hắn phải bảo vệ mình, đã không còn đường lui.

Hai tay hắn đồng loạt đánh ra.

Hai tiếng “bụp bụp” vang lên, giống như một đóa hoa từ trên đầu cành gãy xuống, lại giống như ngón tay nhẹ nhàng búng vào trên gò má.

Chu Tiểu Yêu đau đớn bay ra ngoài.

Nơi nàng lướt qua, máu tươi như hoa ào ào rơi xuống, giống như một bộ áo múa không nơi nương tựa.

Đến khi Đường Bảo Ngưu đột nhiên thả Đa Chỉ Đầu Đà ra, đón lấy nàng, y phục màu hồng nhạt của nàng đã hoàn toàn nhuộm từng vệt máu, nhìn thấy mà kinh hãi, giống như những đóa hoa máu nở ra trên người nàng.

Đường Bảo Ngưu vừa đón lấy nàng, liền phát hiện mấy chuyện.

Một, sống lưng của nàng đã gãy.

Hai, ngũ tạng lục phủ của nàng đã dời vị trí.

Ba, nàng chỉ còn thoi thóp một hơi.

Phản ứng đầu tiên (cũng là cảm giác đầu tiên) của Đường Bảo Ngưu là muốn khóc.

Nhưng hắn há miệng ra, lại khóc không bên lời.

Một tiếng cũng không khóc nổi.

Lúc này, mặt nạ màu đỏ của nàng rơi xuống một nửa, lộ ra nửa bên mặt màu đỏ.

Đôi môi tái nhợt của nàng dính máu. Cặp mắt như sao khép hờ, dường như còn mang theo một chút ai oán bất đắc dĩ (chế giễu nhiều hơn là bi thương), vẫn là dung nhan tuyệt mỹ mang theo vẻ lười biếng.

Ngô Kỳ Vinh một chiêu đắc thủ, bản thân cũng ngây ra.

Hắn nhìn đôi tay mình, màu sắc dần dần rút đi.

Vẻ mặt của hắn rất kỳ lạ, cũng không biết là đang đắc ý, hay là có phần hối tiếc, thậm chí là vô cùng hối hận?

Song chưởng của hắn vừa đánh trúng Chu Tiểu Yêu, chợt nghe có người hét lớn: - Chó săn!

Người mắng chửi là Hoa Khô Phát.

Y xoay tròn Song Diệp, bay chém tới.

Nhưng Ôn Mộng Thành còn mắng lớn hơn, ác liệt hơn, giận dữ hơn.

- Con chó dữ ngươi! Ta chỉ hận vừa rồi lúc đóng cửa không lập tức giết chết tên cầm thú ngươi, lại để ngươi tiếp tục hại người!

Hai người Ôn, Hoa đã hận Ngô Kỳ Vinh thấu xương, vừa quát mắng vừa phát ra công kích cực kỳ mãnh liệt về phía Kinh Đào Thư Sinh. Lúc này Ôn Nhu cũng cầm đao chém tới, nàng vừa bị đánh lui, lúc thu đao lấy hơi lại thấy Chu Tiểu Yêu bị thư sinh xấu xí này đả thương, vì vậy càng thêm tức giận, đao đao tấn công, chiêu chiêu không dung tình.

Hai người Ôn Mộng Thành, Hoa Khô Phát đương nhiên là thật sự căm phẫn, nhưng trên thực tế, “Nhất Diệp Kinh Thu” và “Bách Nhẫn Bất Như Nhất Nộ thần công” của bọn họ lại là càng giận dữ thì công lực càng có thể phát huy đến tận cùng. “Nhất Diệp Kinh Thu” là dùng kình lực mãnh liệt khiến cho vật mềm đạt đến cảnh giới không gì không phá được, còn “Bách Nhẫn Bất Như Nhất Nộ thần công” lại dùng tư thế, khí thế trước tiên chấn nhiếp kẻ địch, sau đó giành thắng lợi. Bọn họ vừa mắng vừa đánh để nâng cao thanh thế, chính là vì lý do này.

Nhưng lần này Kinh Đào Thư Sinh lại không yên lòng, thậm chí còn quên lau mặt như bình thường.

Hắn chỉ nhìn đôi tay như tuyết ngọc của mình. Đôi tay này được bảo dưỡng rất tốt, rất sạch sẽ, chỉnh tề, trắng nõn, thậm chí nếu không phải móng tay quá vuông vắn, lại giống như tay của nữ nhân nhiều hơn là nam nhân. Hắn nhìn giống như đó là một bàn tay tội lỗi, còn một bên khác khác là tay máu.

Biểu tình trên mặt hắn rất kỳ lạ, thậm chí còn đang lẩm bẩm.

Hắn giống như thất vọng, cũng giống như vui sướng, nhưng rõ ràng nhất là có phần như mê như say.

- Hay cho một điệu múa…

Người công kích hắn thấp thoáng nghe hắn thấp giọng như nỉ non:- Hay cho một cái cô gái…

Ngô Kỳ Vinh tuy không tập trung, nhưng vẫn có thể lần lượt né tránh công kích của ba người một Hoa hai Ôn.

Mặc dù cũng có phần nguy hiểm, nhưng dường như hắn cũng không để ý nhiều lắm.

Hắn là một nam nhân yêu thích nữ nhân, nhưng vừa rồi hắn lại ra tay giết chết một cô gái xinh đẹp múa rất dịu dàng.

Tâm tình của hắn cũng không dễ chịu.

Nhưng điều này lại khiến hai đại thủ lĩnh thầm kinh hãi.

Thậm chí, vừa rồi năm người vây công Ngô Kỳ Vinh trong Hồi Xuân đường, tấn công lâu mà không có hiệu quả, tiếp tục giằng co, thư sinh này chợt nghe tiếng tiêu, lập tức có thể lui ra khỏi Hồi Xuân đường, điều này dường như đã xác nhận một điểm.

Chỉ với năm người bọn họ, còn không thể khống chế được tên mọt sách nhìn có vẻ si si ngốc ngốc này.

Đây đương nhiên không phải là chuyện tốt.

Càng gay go là bọn họ phát hiện, Đa Chỉ Đầu Đà đã tranh thủ được một hơi, lập tức vòng qua muốn đánh lén phía sau Đường Bảo Ngưu.

Nhưng Đường Bảo Ngưu lại đang bi thương rất lớn.

Hắn ôm lấy Chu Tiểu Yêu, đầu gối quỳ xuống giống như bị gãy.

Hắn há hốc mồm, nước mắt từng giọt rơi xuống.

Hắn nhìn trời.

Trời nếu có tình trời cũng già.

Dưới tình thế cấp bách, Ôn Mộng Thành và Hoa Khô Phát cũng không ham chiến với Ngô Kinh Đào nữa. Bọn họ lập tức kéo Ôn Nhu đi, đổi sang lướt về phía Đường Bảo Ngưu, đồng thời kêu lớn:- Không nên lơ là! Sau lưng có địch!

- Đường cự hiệp, ngẩng cao sống lưng của ngươi, mau cứu Chu cô nương đi, không nên làm chó đáng thương!

Bọn họ kêu lớn, người còn chưa tới, lá bay và kình khí đã phân biệt đánh vào Đa Chỉ Đầu Đà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.