Tranh Thiên Hạ

Chương 52: Chương 52: Bên trọng bên khinh




“Ngũ Tinh Liên Châu! Trận này vốn chỉ tồn tại trong sách cổ, có rất ít bút tích còn sót lại, không thể tin lại có người lại bày ra được nó! Có thể nói Phong Lan Tức đúng là cao thủ đệ nhất đương thời!”. Ngọc Vô Duyên nhìn khán đài cao cao đối diện phía xa thở dài thật sâu, nhìn đối thủ lần đầu tiên chàng phải đem hết toàn lực ra chống đỡ.

“Ta vốn tưởng rằng trên đời này chẳng ai biết thế trận Ngũ Tinh Liên Châu, ai ngờ hắn lại đoán ra được rồi dùng Tam Tài Quy Nguyên chế ngự, không phụ danh thiên hạ đệ nhất Ngọc Vô Duyên!”. Lan Tức nhìn người đang đứng trên đài đối diện thán phục thật sâu, đây cũng là lần đầu tiên hắn bội phục một ai đó.

“Ngũ Tinh Liên Châu, Bát Diện Tương Động.”

Tuy sách cổ có ghi lại nhưng thế trận này phức tạp hung hiểm, mấy trăm năm qua chưa từng có người bày trận hay phá trận, mà nay lại xuất hiện tại Đông Đán Độ, người uyên bác như Ngọc Vô Duyên cũng vô cùng kinh ngạc!

“Tam Tài Quy Nguyên, Thiên Địa Tướng Phủ.”

Đây là những chữ cuối cùng được ghi lại trong [Ngọc Ngôn Binh Thư], thế nhân có vô số người đọc thuộc quyển sách này, nhưng vẫn chưa có ai đủ khả năng bày nổi trận, lâu dần người ta chỉ xem như một lời kết thúc binh thư, thế mà giờ đây trận thế ấy lại chân chính xuất hiện trước mắt mọi người!

“Ngũ Tinh Liên Châu, Tam Tài Quy Nguyên, hai trận pháp tuyệt thế hôm nay đồng thời cùng xuất hiện, thực là làm cho người ta mở rộng tầm mắt!”. Đôi con ngươi trong trẻo của Tích Vân sáng lên, dù nàng đã quen luyện binh nhưng thấy cảnh tượng này vẫn không khỏi tâm động: “Chỉ là kể từ đó, chẳng lẽ không phải là cục diện bế tắc?”

“Làm sao có thể!”. Lan Tức nhìn phía đối diện: “Kết quả hòa nhau thật vô nghĩa! Ta nghĩ kẻ kia cũng cảm thấy như vậy!”.

“Ngũ Tinh Liên Châu và Tam Tài Quy Nguyên có nhất thiết phải hiển lộ thần uy tại Đông Đán?”. Ánh mắt Tích Vân lạnh lùng: “Như vậy có khả năng sẽ lưỡng bại câu thương!”

Lan Tức nghe vậy chỉ im lặng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chiến trường, cuối cùng trầm giọng nói: “Đây là lần đầu tiên ta bày ra Ngũ Tinh Liên Châu trận, uy lực của nó như thế nào ta cũng không biết, nhưng… Việc đã đến nước này, tránh cũng không thể tránh!”.

Tích Vân nghe vậy tâm phát lạnh, cắn môi nhìn hắn, sau đó quay đầu bảo: “Dám hành động bất chấp hậu quả, đúng là không giống ngươi chút nào!”

Lan Tức liếc nàng một cái, sau đó dời mắt nhìn phía đối diện xa xa, trong con ngươi sâu thẳm chợt phát ra ánh sáng: “Đối thủ như Hoàng Triều nếu không dùng hết toàn lực chiến đấu thì sẽ không có khả năng thắng lợi! Mà nay lại là ngày Ngũ Tinh Liên Châu cùng Tam Tài Quy Nguyên đồng thời xuất hiện, bất luận kẻ luyện binh nào cũng muốn quan sát một lần, nhìn thử xem thế trận của kẻ nào giỏi hơn! Nếu như ta bỏ qua hôm nay, há có thể đi đâu tìm đối thủ nữa! Mà Ngọc Vô Duyên…”

Thanh âm hắn hơi dừng lại một chút, ánh mắt lạnh lùng bỗng phát ra chút oán giận: “Ta muốn xem thử năng lực và nhân tâm của hắn, xem thử xem người của Ngọc gia có phải là bất khả xâm phạm hay không!”

Câu nói cuối cùng kia làm Tích Vân vô cùng sửng sốt, nàng không thể tin được loại người vốn bình tĩnh, giỏi kiềm chế cảm xúc như hắn lại có thể thốt ra một câu tùy hứng như vậy. Nàng ngơ ngác nhìn hắn một lúc lâu, sau đó cắn răng nói: “Nếu trở thành ‘Ngọc thạch câu phần’ thì ngươi nhảy từ đỉnh Thương Mang xuống đi!”.

‘Ngọc thạch câu phần’: ngọc đá đều nát, thà cùng bị tổn hại.

“Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ kéo nàng nhảy theo!”. Lan Tức lập tức nói tiếp, vừa nói xong cả hai liền cả kinh.

Tích Vân nghiêng đầu nhìn Lan Tức, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt hắn đen như mực, âm u như sóng cả trên biển sâu, biểu hiện rõ hắn cũng đang rung động. Trái tim nàng chợt nhảy trong lồng ngực, tích tắc ấy, thiên quân vạn mã dưới chân chợt biến đi, toàn bộ đất trời hết sức tĩnh lặng, bên tai nàng chỉ còn tiếng hít thở rất nhỏ của người đối diện, trong mắt nàng cũng chỉ có đôi con ngươi đen như mặc ngọc của hắn. Nàng kinh ngạc, bình tĩnh nhìn, nhìn đôi tròng mắt đen của người mà mười năm nay nàng cũng không thể thấy rõ, không thể nhìn thấu!

Hai quân bên dưới chưa nhận được vương lệnh, chỉ đang bày trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch, chưa dám có chút vọng động.

“Ngũ Tinh Liên Châu đấu với Tam Tài Quy Nguyên sao?”. Hoàng Triều nhìn phía dưới: “Vô Duyên, ai thắng ai thua đây?”. Đôi mắt vàng của hắn sáng lên, có chút nóng lòng muốn tỷ thí thử.

“Không biết.”. Ánh mắt Ngọc Vô Duyên trong trẻo, trên mặt hiện lên nụ cười thản nhiên: “Chưa bao giờ có người phá nổi Ngũ Tinh Liên Châu, cuối cùng có lẽ sẽ là kết cục lưỡng bại câu thương không mong muốn nhất, chỉ là…”. Chàng đang nói thì dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía đối diện, ánh mắt trở nên mông lung sâu thẳm: “Bây giờ ta lại muốn biết, vì một hành động vốn không thể có này của hắn mà lại khiến ta ngầm mong đợi kết quả! Phong Lan Tức, có phải là ngươi có ma lực gì không? Thật sẽ bị ngươi kéo xuống địa ngục ư?”

Hoàng Triều nhìn chàng, ánh sáng sắc bén trong đôi mắt vàng chợt tắt, trở nên thâm thúy trầm tĩnh, dường như muốn nhìn thấu người đối diện.

“Vô Duyên, chúng ta quen biết nhau cũng gần mười năm rồi nhỉ? Những năm gần đây huynh làm gì cũng không thẹn với danh là người nhà họ Ngọc, nhưng mà…”. Giọng nói xưa nay trong sáng như mặt trời của hắn chợt trở nên u trầm: “Ngày hôm nay, trong trận quyết chiến này, lý trí đã nói cho huynh biết tuyệt đối không thể lưỡng bại câu thương, thế nhưng huynh… huynh có phải muốn đồng quy vu tận?”. Hai tay hắn đè bả vai của Ngọc Vô Duyên, lực xuyên qua ngón tay khiến ngón tay cứng như kiềm sắt: “Vô Duyên, sâu trong nội tâm của huynh, huynh đang ngầm tự hủy hoại chính mình, huynh có biết không? Nhưng ta tuyệt đối không cho phép! Phong Lan Tức có Phong Tích Vân làm bạn cả đời, huynh và ta cũng sẽ làm bạn cả đời! Thế gian này… cũng chỉ có mỗi mình huynh gần ta nhất!”. Bất giác, trên người của kẻ vốn cuồng ngạo tự tin như Hoàng Triều cũng phảng phất một nỗi tịch mịch cô đơn.

Ánh mắt Ngọc Vô Duyên vẫn dừng lại ở phương trời xa xôi, tựa như chưa từng nghe thấy những lời của Hoàng Triều, người ở đây, nhưng hồn đã phiêu diêu nơi khác.

“Hoàng Triều, huynh nghĩ nhiều quá rồi!”. Thật lâu sau, Ngọc Vô Duyên mới mở miệng đáp, xoay người cầm lấy tay Hoàng Triều, đôi mắt bình tĩnh ôn hòa, con ngươi lạnh nhạt không gợn sóng, nói: “Đây là đối thủ mạnh nhất trong đời của huynh, đừng phân tâm.”

“Ừ!”. Hoàng Triều dời mắt nhìn chiến trường, nhìn hai quân đang giằng co, sau đó cười ngạo nghễ: “Dù ngươi có trí tuệ hay mưu kế sâu xa, ta cũng muốn thắng trận chiến này! Truyền lệnh, hỏa pháo!”

“Rõ!”. Lính truyền tin vung lệnh kỳ, sau đó có bốn chiếc chiến xa được đẩy ra, đối diện chiến trường.

“Hỏa pháo! Đó là hỏa pháo của Hoa Quốc!”. Nhâm Xuyên Vũ vừa mới đi lên đài thăm dò vừa thấy không khỏi kinh hô, đồng thời cũng bừng tỉnh nhìn hai người ở phía đối diện: “Chẳng lẽ Hoàng Vương muốn dùng hỏa pháo phá trận? Nhưng lúc này hai quân lại đang ở cùng một chỗ, y tất sẽ làm trọng thương quân mình!”

Ánh mắt của Lan Tức và Tích Vân cũng bị hỏa pháo kéo trở về chiến trường, sắc mặt cả hai đều căng thẳng.

“Không thể tin được Hoàng Triều lại dùng chiêu thức ấy! Có điều cứ cho là hắn nhìn rõ trận thế đi, thế nhưng binh lính lại không có khả năng…”

Tích Vân còn chưa nói xong, trung quân Hoàng quốc phía sau đang tụ lại một chỗ chợt tản ra, làm lộ ra một chiếc chiến xa bên trong, trên xe từ từ hiện lên một tòa đài nhỏ. Tòa đài được thiết kế thập phần tinh xảo, cột buồm dùng tinh cương* xây, xếp chồng lại, từng cột từng cột dần dần hiện lên, mỗi cột cao khoảng mười trượng, bốn mặt cũng dùng tinh cương làm tường, chỉ còn lại một cửa sổ nhỏ rộng chừng một mét vuông, binh sĩ phía dưới chậm rãi di chuyển chiến xa, đài cũng di chuyển theo, thu hết toàn bộ chiến trường vào tầm mắt.

*tinh cương: thép tinh chế

“Thì ra đã sớm có chuẩn bị!”. Con ngươi đen như mực của Lan Tức híp lại: “Lấy đài này làm chuẩn, pháo thủ cũng sẽ dựa vào đó biết cự ly, người trong đài nhìn bao quát toàn chiến trường rồi phát lệnh chỉ thị phương hướng, sẽ không làm ngộ thương quân mình.”

“Nói vậy người nào đứng trong đài cũng phải là cao thủ võ công hạng nhất, bằng không thì không thể đảm nhận vị trí quan trọng giữa thiên quân vạn mã, còn phải là tướng lĩnh có đầu óc lạnh lùng bình tĩnh, nếu không cũng không thể nhìn rõ thế trận hai quân!”. Tích Vân nhìn tiểu đài trống không trên chiến trường, tướng lĩnh có võ công đệ nhất Hoàng quốc, chẳng lẽ là…

“Khí Thù!”. Thanh âm Lan Tức truyền ra xa.

Vừa dứt lời, một mũi tên từ giữa chiến trường bắn đến, nhắm thẳng vào cửa sổ nhỏ trước đài, nhưng tên chưa kịp đến gần cửa đã bị thứ gì đó chặn lại, rơi thẳng xuống.

“Quả nhiên là cao thủ!”. Lan Tức nhíu mày, nhìn chằm chằm vào tiểu đài kia, chưa kịp ra lệnh tiếp, phía trước cửa sổ đài đã vươn cờ xí. Cờ vừa vung, Lan Tức chợt giật mình, biết ngay đó là mệnh lệnh hỏa pháo.

“Ngũ Tinh Liên Phi!”. Tức khắc, thanh âm Lan Tức vang lên vừa nhanh vừa vội, rõ ràng truyền ra xa.

Phút chốc, Mặc Vũ kỵ và Phong Vân kỵ phát động trận thế, tình huống kịch liệt biến hóa, Tranh Thiên kỵ, Kim Y kỵ có liên quan cũng không tránh được thay đổi theo. Tích tắc ấy, phía trước cửa sổ đài lại có cờ xí nhanh chóng vung lên, đồng thời một tiếng thét to như sấm vang vọng: “Chuyển hướng!”

Hỏa pháo vừa đốt đã bị pháo thủ cấp tốc xoay chuyển, ngay sau đó một tiếng nổ “Bùm!” thật lớn, bên cánh phải quân Hoàng quốc cát bụi văng tung tóe năm trượng, bắn thẳng lên trời, che khuất một nửa thiên không, thật lâu mới rơi xuống.

“Đáng tiếc!”. Lan Tức nhìn bụi đất xa xa giữa không trung có chút tiếc hận. Vừa rồi nếu không có kẻ trong đài hạ lệnh đúng lúc, bọn chúng chắc chắn sẽ gieo gió gặt bão!

“Nguy hiểm thật!”. Nhâm Xuyên Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Nếu mỗi lần đều phải làm vậy để tránh hỏa pháo, đại quân ta sẽ tiêu hao rất nhiều thể lực, quân địch có thể sẽ dựa vào đó phản công! Hơn nữa hỏa pháo uy lực vô cùng lớn, một đao một kiếm sắc bén cũng chỉ có thể giết một người, còn nó lại có thể một lần tiêu diệt trăm ngàn người!”

Thế nhưng vào lúc này, phía cửa sổ tiểu đài bỗng nhiên vươn cờ xí tứ phía.

“Người này chẳng những phản ứng cực nhanh mà còn rất thông minh! Lần này hắn phát lệnh khi nào, cờ nào mới là cờ thật cũng khó biết!”. Nhâm Xuyên Vũ nhìn không khỏi trừng mắt.

“Quân sư xưa nay nhiều kế sách, không biết hiện giờ nên đối phó như thế nào?” Tích Vân quay đầu, cười như không cười nhìn Nhâm Xuyên Vũ.

“Trận thế ngang nhau. Ngũ Tinh Liên Châu tuyệt, hiểm, Tam Tài Quy Nguyên thâm, ẩn, lấy hai trận này đấu với nhau chưa biết ai thắng ai thua, thế nhưng nếu chúng có hỏa pháo tương trợ, quân ta tất bại!”. Nhâm Xuyên Vũ liếc mắt nhìn Tích Vân sau đó cúi đầu nói: “Mà hỏa pháo dựa vào tiểu đài chỉ huy, nếu ta phá hủy được đài, ắt còn có được năm phần thắng.”

“Phá hủy đài?”. Tích Vân cười cười: “Tiểu đài này bốn mặt giáp tinh cương, đao chém không vỡ, tên bắn không xuyên, hơn nữa lại cao, binh lính không thể chạm tới, phá hủy như thế nào? Chẳng lẽ quân sư thần thông, có khả năng phất tay dời non lấp biển?”

Nhâm Xuyên Vũ theo thói quen giơ tay lên vuốt cằm, có chút cười khổ nói: “Phong Vương không cần trêu Xuyên Vũ. Người thường đương nhiên không thể phá hủy đài, nếu bên ta cũng có một hỏa pháo hoặc… hỏa pháo kia có thể tự hủy, chỉ tiếc, Xuyên Vũ vô năng, thật là hổ thẹn!”. Dứt lời y cẩn thận nhìn Tích Vân, đã thấy nàng nhìn về phía tiền phương, vẫn chưa truy vấn y: “Hoặc giả…” y nói không khỏi có chút thất vọng, lại có chút thở dài nhẹ nhõm, về phần vì sao y thở dài, chính y cũng không rõ.

“Quân sư, nếu như có ai đó võ công cao cường dùng thần binh lợi khí liều chết xông vào thì có thể phá hủy đài được không?”

Đang lúc nghi ngờ chợt nghe thấy Tích Vân nói mấy lời ấy, Nhâm Xuyên Vũ không khỏi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một bóng lưng thon thả cô độc đứng trang nghiêm.

“Chuyện này…”. Những câu nói khẳng định cuối cùng lại do dự ngậm vào trong miệng, trong lòng y nhất thời hiện lên ngũ vị hỗn tạp, nhìn bóng dáng cô độc mong manh, bỗng nhiên có chút chua xót, không biết vì sao ngày xưa không chút phân vân tính kế nàng, giờ phút này lại không thể nhẫn tâm quyết định.

“Quân sư không biết sao?”. Tích Vân quay đầu cười, bình tĩnh khoan dung nói: “Ta cũng muốn thử một lần.”. Không đợi Nhâm Xuyên Vũ đáp lại, nàng xoay người nhìn về phía Lan Tức, thong dong bình tĩnh nói: “Ngũ Tinh Liên Châu vốn xưng danh là ‘Tuyệt thế trận’ thì tất phải bất bại, không cần lo cho ta, ngươi làm đi.”. Lời vừa dứt, người đã nhảy lên lan can, mũi chân điểm nhẹ, thân hình bay lên sau đó ngoái đầu lại cười, nụ cười điềm tĩnh như nước: “Ta vẫn cho rằng, làm đế vương, ngươi luôn vô cùng xuất sắc!”

Người đã đi xa, tiếng cười đã mơ hồ, chỉ còn lại lời nói nhẹ nhàng quấn quanh tòa đài.

“Nàng…”. Lan Tức giơ tay bắt lấy nhưng chỉ nắm được không khí, nắm chặt tay lại, ngước mắt nhìn, trở về Tức Vương bình tĩnh ung dung: “Truyền lệnh, nếu quân địch dám cả gan vọng động, thì… ‘Ngũ uẩn sát hóa’ chúng!” [1]. Một khắc ấy, thanh âm của hắn lạnh thấu xương, con ngươi đen tối như màn đêm chợt nổi lên sóng triều mãnh liệt!

Ngũ uẩn sát hóa: Tiêu diệt, thiêu hủy hết năm thức của con người, bao gồm sáu giác quan (Sắc uẩn), cảm giác (Thọ uẩn), suy nghĩ tiềm thức (Tưởng uẩn), hành động bên ngoài bên trong của con người như hành nội (hít thở, hô hấp, tiêu hoá và sự lưu thông máu huyết, trao đổi tế bào bên trong cơ thể…) và hành ngoại (đi, đứng, ăn, nói nín, nằm, ngồi…) (Hành uẩn), nhận thức và bảy năng lực giác ngộ, tứ thần túc (Thức uẩn).

Nhâm Xuyên Vũ phía sau thấy rõ ràng, nghe rõ ràng, nhưng lại không nói gì.

Phong Vương hành động thế này là vì tính mạng mấy vạn tướng sĩ hay là vì Vương? Nhưng mà không quan trọng, quan trọng là kết quả như thế nào!

Ánh mắt y đuổi theo bóng hình vừa hóa thành bạch hạc bay về phía chiến trường kia, thiên quân vạn mã mãnh liệt bên dưới tựa hồ cũng không làm tổn hại đến sự trấn định và thong dong của nàng, nữ tử như vậy, không thích hợp với nơi trần tục ngập tràn máu tươi! Ngoái đầu nhìn lại Vương bên cạnh, hơn mười năm nay sống cùng với Vương, lẽ nào y không nhận ra sâu trong đôi mắt Vương đang rung động? Người vô tình như vậy, chung quy cũng không thể tránh khỏi ư? Y mở mồm muốn nói, cuối cùng lại thôi, chỉ đành thở dài thật sâu!

Bóng trắng bay vút giữa không trung nhất thời thu hút toàn bộ ánh mắt trên chiến trường, có tán thưởng, có kinh ngạc, có sợ hãi, có lo lắng, cũng có ác liệt!

“Nàng rốt cuộc muốn ra tay sao?!”. Hoàng Triều nhìn chằm chằm vào bóng dáng giữa không trung đang cưỡi gió lướt đi: “Nàng thích hợp với thân phận nữ hiệp trong chốn võ lâm hơn là làm tướng, mà nàng cũng không nên làm vua một nước! Vua của một nước, tính mạng bản thân cũng không phải là của riêng mình, mà thuộc về quốc gia, há có thể hành động khinh suất giữa vạn quân!”. Mâu quang hắn chợt lóe, vẻ mặt phức tạp: “Chỉ là… có thể được nàng đối xử như thế, Phong Lan Tức thật có phúc mấy đời!”

“Trường hận thử thân phi ngã thân, hà thị vong khước doanh doanh.”. [2] Ánh mắt Ngọc Vô Duyên mờ mịt nhìn bóng dáng bay đến càng lúc càng gần kia, dùng giọng nói trong rõ không gợn sóng nhẹ nhàng niệm.

Trường hận thử thân phi ngã thân, hà thị vong khước doanh doanh: Giận nỗi thân này chẳng của ta. Bao giờ rũ sạch được vinh hoa? – Câu thơ trích trong Lâm giang tiên – Dạ quy Lâm Cao của Tô Thức thời Tống.

“Trường hận thử thân phi ngã thân…”. Hoàng Triều thì thào ghi nhớ, giờ khắc này, dường như hắn đã mơ hồ hiểu được, bất luận là nàng, là Lan Tức, hay là mình, thân này đã chẳng phải là thân của ta!

“Nàng đã xuất thủ, như vậy Hoàng Vũ sẽ gặp nguy hiểm.”. Ngọc Vô Duyên khép mắt, vô thức giơ bàn tay lên, mâu quang dừng lại trên lòng bàn tay, sau đó gắt gao nắm chặt lại.

“Nàng không phải là người cuồng sát, mục đích của nàng là tiểu đài, huống hồ Hoàng Vũ cũng không phải là kẻ yếu.”. Hoàng Triều thản nhiên nói nhưng khi nhìn thế trận thì bỗng nhiên trong lòng vừa động, giơ tay gọi thị vệ đến.

Bên cánh phải Tranh Thiên kỵ giữa trận, vô số mũi tên dài nhắm vào người đang bay giữa không trung.

“Bắn!” Một tiếng quát nhẹ, tên như mưa phóng ra.

“Vương!”. Trong trận Phong Vân kỵ phát ra rất nhiều tiếng kêu.

Tên bắn đến, người bay nhanh, cả hai chỉ cách một thước, có kẻ bên dưới nhắm mắt không dám nhìn.

“Aaaa!”. Tiếng sợ hãi nổi lên bốn phía, đã thấy bóng trắng kia đột nhiên trụy xuống, nhất thời, toàn bộ mũi tên nhắm vào nàng liền bắn vào khoảng không, bay đi thật xa, hết lực rơi xuống.

“Vương!”

Cổ họng bọn họ còn chưa kịp thả lỏng lại phải thét lên, một mũi tên dài sắc bén bắn đến, mũi tên đó hết sức dũng mãnh, lại cực kỳ nhanh, những loạt mũi tên phía trước không thể sánh bằng, người giữa không trung cũng không thể tránh khỏi!

“Đinh!”. Chỉ thấy giữa không trung kiếm quang chợt lóe, tên dài hóa thành hai đoạn rơi xuống, mà bóng trắng giữa không trung bất ngờ đạp mũi chân, thân hình đột nhiên bay về phía trước, sau đó nhẹ nhàng dừng lại giữa trận Phong Vân kỵ.

“Vương!”. Từ Uyên đang ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa cũng đã sợ toát mồ hôi.

Tích Vân ngẩng đầu cười, vỗ vỗ đầu ngựa của Từ Uyên: “Đừng lo lắng.”

Nàng nhìn chung quanh thấy vô vạn ánh mắt kính phục của binh sĩ Phong Vân kỵ đang chăm chú nhìn mình, bất giác nói: “Nhớ kỹ, từ giờ phút này là chiến đấu, bất luận có xảy ra chuyện gì, tất cả đều phải tuân theo quân lệnh, không được vọng động!”

“Rõ!”. Từ Uyên cúi đầu, chúng binh lính dùng ánh mắt đáp ứng.

“Vậy thì tốt!”. Tích Vân nhẹ nhàng nhảy lên, dừng trên lưng ngựa của Từ Uyên, ngẩng đầu nhìn tiểu đài ở phía tiền phương hít sâu: “Từ Uyên, trợ giúp ta một tay!”

“Dạ!”. Từ Uyên vươn tay ra, Tích Vân mũi chân chợt điểm, nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay của hắn.

“Đi!”

Từ Uyên quát nhẹ một tiếng, cánh tay dài giơ lên, chưởng Tích Vân bay vọt lên không trung, song chưởng mở ra, tay áo phấp phới, tựa như phượng hoàng giương cánh, bay lượn cửu thiên!

“Bắn hạ nàng!”. Thu Cửu Sương ở giữa cánh phải Tranh Thiên Kỵ hét lớn, đầu mày nhíu lại, ánh mắt tiêu duệ, mà đồng thời, tên trong tay cô đã rời cung. Tức khắc, vô số mũi tên cũng bay theo mũi tên dài tiến thẳng đến phượng hoàng giữa không trung, tích tắc đó, có ba đạo ngân ảnh bay lên từ trận Phong Vân kỵ, giữa không trung vẽ thành một mũi nhọn dài, chém tên như mưa, vũ tiễn tan nát, ba đạo nhân ảnh trở xuống trong trận, trăm ngàn binh lính cũng không ai thấy rõ diện mạo của bọn họ.

Mà phượng hoàng giữa không trung lúc này chỉ còn cách tiểu đài mấy trượng, thân hình bé nhỏ hơi chậm lại, biểu hiện rõ nàng đã lực kiệt, đang lo lắng nàng có rơi xuống hay không, đã thấy tay trái nàng khẽ nhếch, một đạo bạch lăng bay ra, buộc lên một góc đỉnh đài, tay nàng kéo, thân hình lại bay lên, thẳng hướng đài tiến tới.

“Bắn hạ nàng! Tuyệt đối không để cho nàng ta đến gần đài!”. Thanh âm Thu Cửu Sương giờ phút này đã thảm thiết lo sợ không dứt, hai mắt đỏ sậm, kéo chặt trường cung, trên cung đã cắm sẵn ba mũi tên dài, nàng ta cắn răng, ba mũi tên như sấm điện lao vút, những luồng ánh sáng xanh xẹt qua bầu trời, xé rách cơn gió mạnh!

Nam tử có vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết bên cánh phải Tranh Thiên kỵ đột nhiên ngẩng đầu, tuyết đầy đầu khiêu vũ trong gió, ánh mắt đuổi theo mũi tên dài trên không trung, đôi mắt chậm rãi biến hóa, hóa thành tuyết không thuần tịnh trong suốt, trong suốt đến nỗi như muốn tan ra!

Ba đạo ngân ảnh giữa trận Phong Vân kỵ lại nhảy lên, ba thanh trường kiếm chợt lóe, trong phút chốc, binh lính chỉ cảm thấy có ánh chớp lạnh đẹp mắt lướt qua, đau đớn, không tự chủ được nhắm mắt lại, mơ hồ nghe thấy hình như có âm thanh vàng đá chạm nhau vang bên tai không dứt, lúc trợn mắt nhìn, họ đã thấy một cảnh tượng khác!

Trước tiểu đài không biết từ khi nào đã xuất hiện bốn gã nam tử bay giữa không trung, tay cầm trường kiếm tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ như mặt trời xông về phía trước, dùng hết sức đâm vào phượng hoàng đang không kịp đề phòng! Tình thế lúc này là nghìn cân treo sợi tóc, Mặc Vũ kỵ vội bắn ra bốn mũi tên dài, mà bốn kẻ kia cũng không trốn không tránh, trường kiếm trong tay bọn chúng vẫn lăm lăm hướng về phía trước, đúng là muốn liều chết ngăn cản, dùng tính mạng bảo vệ cho người ở trong đài!

Mắt thấy bốn thanh kiếm đã gần đâm trúng mình, tay trái của bóng trắng chợt run lên, bạch lăng đánh thẳng vào đỉnh đài, mượn lực này lui về phía sau, tay phải vung lên, Phượng Ngân Kiếm tuốt ra khỏi vỏ, cổ tay nàng vừa chuyển, kiếm phong vẽ một đường, va chạm với bốn thanh kiếm giữa không trung. Bốn kẻ cầm kiếm cũng hạ quyết tâm muốn một kiếm đoạt mạng nàng, cho nên một kiếm này nặng ngàn cân lực, bọn chúng không dễ bị ngăn trở, trái lại lực càng mạnh hơn, đâm thẳng về phía trước. Nhưng nàng cũng không để cho bọn chúng đắc thủ, mượn lực vừa va chạm, thân hình nhảy cao lên trên, khiến bốn thanh kiếm đâm vào không khí, sau đó xoay người, chuyển hông, giang rộng cánh tay, từ trên cao bay xuống như phượng hoàng giáng lâm lao thẳng về phía bọn chúng.

“Phượng Khiếu Cửu Thiên!”

Một tiếng thét trong trẻo vang vọng, bạch lăng bay múa, tiếng gió rít tận trời xanh, trường kiếm chém ra, che lấp cả mặt trời!

Khoảnh khắc ấy, chúng nhân chỉ thấy giữa không trung có một dải bạch lăng dài uốn lượn như cuồng long càn quét trời đất, thế không thể đỡ, tạo thành cầu vồng bạc sáng rực lấp lánh, như phượng hoàng tuyết chói lọi chỉ thiên, khí phách hiên ngang! Khoảnh khắc ấy, giữa không trung như có đến hai mặt trời, tỏa ra kim sắc bạch quang cùng chiếu rọi, làm rát da chói mắt, kình phong sắc bén lăng không quét ngang mọi thứ, cát bụi nổi lên, tất cả chúng nhân đều đứng không vững, dường như có thể bị cuốn lên trời bất cứ lúc nào!

“Xuống!”

“Leng keng!”. Có tiếng va chạm vang lên, kiếm quang tán đi, bạch lăng ngừng múa, bốn bóng người cùng những đoạn kiếm rơi khỏi bầu trời.

“Thu đài!”. Bên cánh phải Tranh Thiên kỵ vội vàng truyền đến mệnh lệnh.

Binh lính dưới đài sợ ngây người cuối cùng cũng hoàn hồn, vội vàng hạ đài xuống, tay hoảng chân loạn, làm đài rung lắc liên tục, mà người ở giữa đài vốn tự mãn một thân võ nghệ cao cường giờ phút này cũng bầm dập mặt mũi, chửi bới liên tục, đáng tiếc chẳng ai nghe thấy.

Bóng trắng còn lại trên không trung chợt lóe, nhẹ nhàng dừng lại trên đỉnh đài. Dáng cao như ngọc, giáp bạc dưới ánh mặt trời tỏa ra hào quang chói mắt, áo choàng trắng muốt, mái tóc đen dài bị gió thổi tung, uốn lượn phía sau lưng, mặc cho đài chuyển động thế nào, nàng vẫn đứng hiên ngang nơi đó, giương mắt nhìn bốn phương, nhìn non xanh nước biếc đằng trước, nhìn trăm vạn hùng sư dưới chân, tức khắc trong lòng nổi lên ý chí hào hùng, liền ngạo nghễ mỉm cười. Khoảnh khắc ấy, hơn mười vạn binh lính trên chiến trường nhìn nàng không chớp mắt, thì ra phong hoa tuyệt đại chính là như vậy!

“Vương, cung tiễn đến!”. Cờ tím vừa hạ, thị vệ đã cung kính dâng lên cung tiễn.

Hoàng Triều nhìn cung tiễn, tiếp nhận.

“Huynh…”. Ngọc Vô Duyên bên cạnh bỗng nhiên giơ tay chộp lấy trường cung.

Hoàng Triều quay đầu nhìn Ngọc Vô Duyên, hào quang trong mắt lóe lên, khi nóng khi lạnh: “Ta chỉ có một lần cơ hội!”

Tựa như trong ánh mắt kia có thứ gì đó đang thiêu đốt, nóng đến mức khiến người ta hít thở không thông, vô tình làm cho chàng phải tuân theo trong tuyệt vọng!

Ngọc Vô Duyên nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt tựa như băng lãnh tối tăm trong vực nước sâu, xa xôi như vậy, xuyên qua lớp băng là một màn hư không mờ mịt, nhạt đến nỗi ngay cả một đám mây màu cũng không có!

Rốt cục, Ngọc Vô Duyên cũng buông lỏng tay, giơ bàn tay lên, ánh mặt trời chạm vào lòng bàn tay trong suốt như tuyết ngọc, hoàn mỹ không một chút tỳ vết, hoàn mỹ đến nỗi khiến người ta phải sợ hãi. Thị vệ phía bên kinh ngạc nhìn lòng bàn tay kia, sau đó cuống quít dời tầm mắt, lại gặp phải ánh mắt của Ngọc Vô Duyên, chỉ thấy chàng nhẹ nhàng thản nhiên cười.

Dung mạo hoàn mỹ không tỳ vết, nụ cười lạnh nhạt xuất trần như vậy… Một khắc kia, tên kia thị vệ bỗng ngơ ngác đứng nhìn, hai hàng nước mắt cứ như vậy chảy xuống, chính bản thân mình vẫn không rõ tại sao.

“Huynh sẽ hối hận!”, Chàng không biết đang nói hắn hay đang nói mình!

“Ta tuyệt đối sẽ không hối hận!”, Hắn rất quyết liệt và kiên định!

Giơ tay lên, một đường màu đỏ nhẹ nhàng lay động giữa một màu da xanh nhạt như thu thủy, đầu ngón tay khẽ búng, kiếm minh giống như phượng.

Giơ tay lên, trường cung màu vàng, tên dài màu vàng, đó là màu của ánh mặt trời kiêu hãnh.

Kiếm giơ lên, như cầu vồng đẹp mắt.

Tên đáp cung, giương thẳng như mặt trời.

Liếc nhìn nàng một lần cuối cùng.

Bọn họ cách nhau quá xa xôi, cách thiên quân vạn mã, cách cả biển thời gian trôi, cách xa đến nỗi bọn họ vĩnh viễn cũng không thể vượt qua được… Thế nhưng, chàng vẫn như cũ có thể thấy rõ nàng, thấy rõ bóng áo trắng của nàng, thấy rõ màu tóc dài và đen, thấy rõ mảnh tuyết nguyệt óng ánh nàng đeo giữa trán, thấy rõ đôi mắt trong trẻo như vì sao, thấy rõ đôi môi thản nhiên đang nở nụ cười của nàng… Bất luận có trôi qua bao lâu, bất luận biển xanh có đổi dời như thế nào, chàng vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên được hình bóng ấy!

Phượng hoàng nhảy lên thật cao, trường kiếm cũng vung lên trời, đài đang từ từ hạ xuống, một đạo cầu vồng màu bạc xuyên qua ánh nắng!

Một kiếm kia chói lọi đến mức làm bầu trời trở nên ảm đạm!

Một kiếm kia vang vọng đến mức làm cánh phải của Tranh Thiên kỵ phải phát ra tiếng tuyệt vọng thê lương!

Kiếm khí như phá núi, thế như địa chấn!

Một kiếm kia là dốc hết công lực suốt cả cuộc đời! Một kiếm kia là vì nàng đang chú ý đến tất cả mọi người mà đánh!

Một kiếm kia…tất không thất thủ!

“Rầm!”. Tiểu đài cao hai thước bị đạo cầu vồng bạc bổ làm đôi

Đài nứt ra, nàng nhìn người trong đài, người trong đài nhìn nàng.

Nàng kinh ngạc, hắn khiếp sợ.

Một đôi mắt to đang trừng trừng, không thể tin được nhìn nàng, đó là một nam tử mặt mày sáng sủa, không bị thương chút nào.

Nàng không khỏi hé môi cười, cười như làn gió mùa xuân.

Sau đó người nọ cũng nhướn mày cười, cười như ánh mặt trời mùa hè.

Bất luận bọn họ là địch nhân, là kẻ thù, giờ phút này bọn họ vẫn mỉm cười tương phùng.

Đây chẳng qua là chuyện trong nháy mắt!

Hai bóng dáng giữa không trung lần lượt đan hòa vào nhau, một mất lực mà trụy, một hết lực mà rơi.

“Phong Tịch!!!”

Giương giọng kêu to, huyền cung trong tay đồng thời buông lỏng!

Một tiếng kêu gọi làm chấn động màng tai của tất cả mọi người trên chiến trường, ngẩng đầu chớp mắt, chỉ thấy một mũi tên như lưu tinh xẹt qua phía chân trời, kéo theo kim quang chói mắt, xuyên qua thiên quân vạn mã, xuyên qua thương khung đại địa, xé rách dòng khí hư không, mang theo khí thế bắn phá cửu thiên, như một luồng thiểm điện bất ngờ bay thẳng nhập vào Bạch Phượng Hoàng đang sức cùng lực kiệt giữa không trung!

Tức khắc, chiến trường trở nên yên tĩnh!

“Đừng…”

Một tiếng kêu đau nhói cực thấp vang lên, ngàn vạn binh lính trên chiến trường đều nghe thấy được. Trong nháy mắt, mũi tên kia giống như bắn trên người mình, còn chưa kịp cảm giác được đau đớn, bóng trắng trên không trung liền vô lực trụy xuống, màu áo choàng trắng bay phấp phới, phượng hoàng gãy cánh, áo giáp dưới ánh mặt trời lóe lên sắc bạc, dường như là hào quang cuối cùng của cánh phượng hoàng, phát sáng rực rỡ một lần nữa rồi chầm chậm rơi xuống!

“Tích Vân!!!”

Một tiếng kêu lên khiếp sợ và không thể tin nổi! Tiếng kêu hoảng loạn kịch liệt! Tiếng kêu mang theo một chút thâm trầm không thể che giấu, đau nhức như muốn xé rách tâm can, cũng làm đau đớn trái tim của mỗi người trên chiến trường.

Thanh âm chưa dứt, một bóng đen từ đại quân bay vút lên bầu trời!

Nhanh hơn tia chớp!

Mạnh mẽ hơn gió bão!

Khi phượng hoàng giữa không trung sắp rơi xuống đất, thì được bóng đen đó ôm lấy…

“Ầm!”. Vật nặng rơi xuống mặt đất nổ tung, bụi đất bay mù mịt, bao phủ bóng đen đang ôm chặt lấy bóng trắng trong lòng!

“Hoàng Vũ!”

Từ giữa trận Tranh Thiên kỵ cũng có một bóng dáng bay ra tiếp được một người khác từ trên trời rơi xuống.

Thân thể trong lòng kia thật ấm áp mà tràn ngập sức sống! Giờ khắc này, tay cô không khỏi ôm chặt hắn, lệ không khỏi tuôn rơi.

“Hì hì… Bây giờ ta đã biết, thì ra ta thật sự rất quan trọng.”. Hoàng Vũ vui vẻ mỉm cười nhìn Thu Cửu Sương ôm chặt lấy mình, mặc dù hắn vừa từ Diêm La điện quay về nhưng tâm tình vẫn rất thoải mái cao hứng: “Vả lại cô mà cũng biết khóc, xem ra cô cũng thật sự là nữ nhân rồi!”.

“Sao ngươi còn chưa chết đi!”

Thu Cửu Sương thẹn quá hóa giận, hung hăng đánh một quyền vào mục tiêu, vốn tưởng rằng hắn sẽ trả đũa, ai ngờ đã thấy ánh mắt hắn nhìn vào khoảng không, nhẹ nhàng thở dài: “Người kia là Phong Vương Tích Vân sao?”

“Tích Vân! Tích Vân! Tích Vân!”

Lan Tức gọi người trong lòng, nhẹ nhàng lay động người đang nhắm chặt hai tròng mắt, chưa bao giờ hắn khẩn trương, sợ hãi, run rẩy đến như vậy! Đúng vậy, giờ phút này hắn thật sự sợ hãi! Cũng không biết vì sao Tức Vương lúc này vô cùng vô cùng sợ, sợ đến mức trái tim co rút, giống như muốn ngừng đập… Hắn sợ người trong lòng sẽ không bao giờ mở mắt nữa, sợ đôi môi của nàng sẽ không bao giờ cười đùa giễu cợt hắn nữa!

“Tích Vân! Tích Vân!”. Bàn tay hắn ôn nhu, nhẹ nhàng vuốt ve đôi gò má có chút trắng bệch, có chút lạnh lùng của nàng: “Tích…”

Bỗng nhiên người trong lòng mở mắt, ánh mắt rõ ràng ẩn chứa một tia trêu tức, khóe môi nhợt nhạt mỉm cười, gợi lên một chút nụ cười mỉa mai quen thuộc.

“Bây giờ ta thừa nhận, ‘Lan Ám Thiên Hạ’ nhanh hơn ‘Phượng Khiếu Cửu Thiên’!”

Bên tai rõ ràng vang lên tiếng nói du dương duy nhất của nàng, tuy vậy Lan Tức vẫn có chút không xác định nhìn nàng thật kỹ, có chút ngập ngừng mở miệng: “Nàng… nàng không sao?”

“Hì hì… May mà có khối bảo thạch này.”. Tích Vân nhẹ nhàng cười, sau đó chậm rãi rút từ trong ngực ra một mũi tên bằng vàng, đầu tên cắm vào một khối hồng ngọc khảm ở trên giáp bạc, tay nàng thoáng động, bảo thạch vụn vỡ như bột phấn!

“Chậc, lực của mũi tên này thật lớn!”. Tích Vân tặc lưỡi nói, đồng thời nằm trong lòng Lan Tức thoải mái vươn người một cái.

Lan Tức bình tĩnh nhìn nàng, bình tĩnh nhìn thật lâu, thật lâu, bỗng nhiên không báo trước ném nàng xuống đất, sau đó tự cố đứng dậy, xoay người trở về. Mới đi vài bước, lại phát hiện ra chân mình mềm nhũn, không thể dụng lực, giơ hai tay lên, hai tay vẫn kịch liệt run run, hắn chậm rãi nắm chặt thành quyền, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, ổn định thân thể và hơi thở, hồi phục trái tim sau trạng thái kinh hoàng không ngừng, giờ phút này, hắn không thể nói ra hắn đang vui sướng như thế nào, vừa vui sướng lại vừa chua xót khổ sở lẫn tức giận. Hắn vung tay áo, cất bước đi.

“Hồ ly đen, ngươi…”

Bên tai Lan Tức văng vẳng tiếng Tích Vân nhẹ nhàng kêu gọi, thậm chí dịu dàng đến mức như muốn giữ hắn lại. Đã lâu thật lâu, nàng chưa từng gọi hắn như thế. Hắn không tự chủ được xoay người, quay đầu, thế nhưng chớp mắt một cái lại làm hắn hoảng sợ trợn tròng!

“Ngươi… Ta…”. Tay phải Tích Vân duỗi ra, giống như muốn giữ chặt không cho hắn rời khỏi, tay trái nàng ôm ngực, khóe miệng tràn ra một vệt máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tuyết: “Ta…”. Môi vừa hé ra, máu tươi lại phun ra như suối, nháy mắt đã nhuộm đỏ thân thể nàng.

“Tích Vân!”. Lan Tức liền nhảy tới một bước, giang hai tay ra.

“…”. Tích Vân há mồm, cuối cùng lại không thể nói gì, mắt nhắm lại, vô lực ngã vào lòng Lan Tức, khóe miệng hơi nhếch lên, dường như muốn cười với hắn lần cuối nhưng không kịp nữa. Nàng lúc này tựa như một đóa hoa quỳnh trong tuyết, sớm nở tối tàn, không hề báo trước mà tàn lụi, mang theo tất cả những luyến lưu, rất tuyệt diễm mà cũng thật đau đớn!

“Tích Vân!!!!!”

Tiếng thét gào vang vọng cả chiến trường, tựa như mãnh thú trọng thương đang điên cuồng gào thét, thảm thiết thê lương, khiến cho tinh thần mỗi người ở đây đều chấn động!

“Bọn chúng đả thương Vương! Bọn chúng đả thương Vương! Vì Vương báo thù!”

Trên chiến trường, Phong Vân kỵ trở nên cuồng nộ, phát ra tiếng kêu gào phẫn hận, đao kiếm giơ lên, sát khí bốc tận trời xanh… Thế nhưng họ vẫn chưa dám vọng động, chỉ vì Vương bọn họ từng hạ lệnh, chưa có quân lệnh không thể vọng động!

Khi những tiếng rít gào đồng thời vang lên, Ngọc Vô Duyên toàn thân run rẩy, đôi mắt trở nên vô thần nhìn chằm chằm vào hư không.

Còn Hoàng Triều, khi tiếng rít gào qua đi, cây cung vàng mà hắn cầm rốt cuộc cũng rơi xuống.

“Truyền lệnh…”

Thanh âm Hoàng Triều làm Ngọc Vô Duyên đã tỉnh táo lại, giơ tay bắt lấy tay Hoàng Triều, lực đạo làm Hoàng Triều đau đến nỗi toàn thân run lên: “Không thể!”

“Hiện giờ Phong Lan Tức lòng đã loạn, lý trí đã mất, đây là lúc đánh bại hắn!”. Hoàng Triều nhìn chàng nói từng chữ một.

“Nơi đó…”. Ngọc Vô Duyên giơ tay chỉ đài đối diện ở phía xa xa, hơi thở suy yếu nhưng lời nói vẫn kiên định: “Nơi đó còn có một người, người kia không đơn giản, hắn đứng ở đó, nghĩa là tương đương với Tức Vương! Nếu huynh vọng động, hắn sẽ huy động Ngũ Tinh Liên Châu trận, giờ phút này, ta… ngay cả ta cũng không nắm chắc phá giải nổi, nếu các người cố gắng làm hai quân lưỡng bại câu thương, vậy còn có ý nghĩa gì!”

“Hạ lệnh thu binh!”

Đột nhiên xuất hiện thanh âm dọa Nhâm Xuyên Vũ nhảy dựng, y quay đầu, đã thấy Cửu Vi đứng bên cạnh, cũng không biết hắn đã lên đài từ lúc nào.

“Thu binh? Làm sao có thể!”. Nhâm Xuyên Vũ vừa nghe thấy thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Nếu bọn họ nhân cơ hội này công kích…”

“Không đâu, bên đó có Ngọc Vô Duyên!”

“Nhưng giờ phút này Phong Vương… nàng ta… À… bị thương, đây gọi là binh đau thương tất thắng, nếu thừa dịp này, chúng ta nhất định sẽ…”

“Hạ lệnh thu binh!”. Ánh mắt Cửu Vi lại sáng rực sắc bén tựa như kiếm bức gáy.

Hai người đối diện nhìn nhau, không ai nhường ai.

“Nếu như ngươi chết, vậy dựa theo tâm tình của Tức Vương mà nói, các ngươi tất bại!”. Cửu Vi giơ tay lên, ngón tay mang theo linh khí màu xanh dày đặc lạnh lẽo bắn thẳng đến Nhâm Xuyên Vũ, cách trán y một tấc rồi dừng lại: “Ngươi chọn thu binh hay là chọn thất bại thảm hại?”.

“Ngươi…!”. Nhâm Xuyên Vũ hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó xoay người: “Truyền lệnh, thu binh!”

“Chẳng những thu binh trật tự mà còn giữ vững song tiễn trận, nếu bị tấn công thì có thể phản kích bất cứ lúc nào. Lúc thu binh, trung quân thủ theo chiều ngang, cánh trái bên mạn quan sát, cánh phải trong loạn vẫn chú ý.”. Ngọc Vô Duyên đứng cao cao trên đài vừa nhìn tình huống bên dưới đã hiểu ngay, mặt chàng trắng như tờ giấy, ánh mắt cũng đã thanh tỉnh vài phần: “Quân sư Mặc Vũ kỵ Nhâm Xuyên Vũ cũng không phải hạng người hời hợt, dù cho hai vương Phong – Tức không có ở đây, hắn cũng quyết không để cho huynh thừa cơ phản kích!”

“Truyền lệnh thu quân, lĩnh ba vạn Tranh Thiên kỵ đến Khang Thành, năm ngày sau đánh hạ thành này!” Hoàng Triều quay đầu phân phó.

“Rõ!”

Thị vệ nhận lệnh rời đi.

“Khang Thành sao?”. Ánh mắt Ngọc Vô Duyên chợt lóe, nghiêng đầu: “Kình Thành gần hơn Khang Thành”.

“Không liên quan!”. Hoàng Triều dời mắt nhìn chiến trường trống trải, giống như muốn tìm một thứ gì đó: “Vừa rồi huynh cũng đã nghe thấy rồi đó, giờ phút này hắn căn bản không rảnh bận tâm. Trận chiến này, chúng ta đã điều tất cả tướng lĩnh đến tận đây, Kình Thành bất quá chỉ còn một ít quân canh giữ, còn Khang Thành… Sư phụ đã từng nói, cho dù có thể đến núi Thương Mang, nhưng nếu thất quân tại Đông Đán Độ, Khang Thành, thì tức là đã thua trước một bước! Cho nên ta quyết không thể nhường Khang Thành cho hắn!”

Ngọc Vô Duyên im lặng, một lúc lâu sau mới mở miệng nói: “Mũi tên kia thật sự đã… đoạt mạng nàng sao?”. Thanh âm chàng trở nên mơ hồ như lá thu yếu ớt rơi nhẹ nhàng xuống hồ sâu, tạo nên những tràng hồi âm không dứt.

“Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng hẳn phải chết!”. Hoàng Triều nhắm mắt lại: “Nếu bình thường thì với công lực của nàng, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm cho nàng trọng thương, thế nhưng… nàng đã dùng toàn bộ công lực phá đài, khi lực kiệt thì hộ thể công cũng tan hết, đó là lúc nàng yếu nhất, mà mũi tên ấy lại chứa hai mươi năm công lực của ta, tất nhiên làm cho nàng ngũ tạng câu liệt!”

“Thật ư?”. Giọng nói Ngọc Vô Duyên khẽ đến nỗi có thể phiêu tán trong làn gió.

Hai tay Hoàng Triều đan chặt vào nhau đến trắng bệch, hai mắt nhắm lại thật nhanh, dường như hắn không muốn nghĩ đến chuyện gì, thật lâu sau, hắn mới nhẹ nhàng phun ra từng chữ: “Đúng vậy!”

Một câu nói này, tự chỗ sâu nhất trong đáy lòng hắn có thứ gì đó cũng trôi theo từng con chữ, nháy mắt tan biến trong thiên địa, trong lòng chỉ còn một sự trống rỗng mất mát.

“Ta tự tay… giết nàng!”. Hắn cúi đầu lặp lại, dường như là để gia tăng thêm niềm tin, nhưng mà… thanh âm của hắn đã vỡ vụn, cho dù có cố gắng che giấu như thế nào, hắn cũng không thể che giấu nổi sự đau đớn và hối hận!

Ngọc Vô Duyên không nói gì, dời mắt nhìn về nơi xa xôi, ánh mắt chàng trở nên mênh mông, hòa cùng sự mênh mông của vũ trụ thiên địa.

“Chỉ mong huynh vĩnh viễn không hối hận!”. Chàng nhẹ nhàng bỏ lại một câu, cất bước xuống đài, để lại Hoàng Triều đứng sừng sững trên tòa đài cao ngất, bóng lưng thẳng tắp, không biết vì sao lại mang vẻ cô đơn.

Mặt trời rơi về đằng tây, sắc trời tối dần, trước mắt đã bắt đầu thấy mơ hồ, nhìn không rõ bầu trời, không rõ mặt đất cỏ cây, cũng không thấy rõ dưới binh mã bên dưới! Chung quanh tựa hồ có tiếng ồn ào, màng tai vẫn còn ong ong, lại tựa hồ trở nên im lặng, không còn nghe được âm thanh gì nữa.

“Vương! Vương!”

Có thứ gì đó kéo hắn trở về, mờ mịt quay đầu, đã thấy Tiêu Tuyết Không đang cầm cánh tay trái của hắn, y tựa hồ dùng sức, làm xương cốt cánh tay cảm thấy đau, đau đến tận trong lòng!

“Vương, ba quân đã trở về doanh trại, tất cả đều đang chờ ngài…”. Tiêu Tuyết Không đang nói chợt dừng lời, khiếp sợ nhìn sắc mặt Hoàng Triều.

“Ngươi lĩnh một vạn đại quân đi Kình Thành trước, Kình Thành đã mất đi cường binh, nội trong ba ngày là có thể đánh hạ, sau đó theo hướng Khang Thành trợ Cửu Sương.”

“Tuân lệnh!”. Tiêu Tuyết Không lĩnh mệnh, tiến lên quay đầu liếc mắt nhìn Hoàng Triều: “Vương…”

“Nghe lệnh!”

“Dạ!”. Tiêu Tuyết Không đành im lặng rời đi.

Vương, chẳng lẽ chính ngài cũng không phát hiện ra sao?! Nhớ tới cảnh tượng bóng trắng ngã xuống giữa không trung, trong lòng y chợt đau thắt, lập tức chạy nhanh hơn, phóng về phía chân đài, thầm nghĩ mau mau rời khỏi chỗ này, rời khỏi Đông Đán Độ làm người ta khó thở!

“Tuyết Bồ Tát, bộ ngươi bị hỏa thiêu hả? Sao chạy nhanh như vậy!?”

Trên đài chật hẹp có một người bị Tiêu Tuyết Không đụng vào vai đang hung hăng trừng mắt nhìn cái kẻ không biết nhìn đường kia, lại bỗng nhiên chạm vào cặp mắt lam không cực kỳ bi ai tuyệt vọng của y, bất giác hoảng sợ.

“Người tuyết, ngươi… ngươi làm sao mà…”. Lời còn chưa dứt, bên tai đã một cơn gió lạnh thổi qua, người trước mắt liền chẳng thấy đâu.

“Người tuyết chết tiệt, dám không để ý tới ta!”. Hoàng Vũ xoay người oán hận nhìn chằm chằm bóng người đã bước nhanh đi mất, sau đó tiếp tục lên đài, vừa bước đến đài không khỏi kinh ngạc ngây ngốc!

“Vương… Vương… Vương huynh, sao huynh khóc? A… Không… Không phải… Sao trên mặt huynh có lệ? Có phải huynh bị thương rồi không? Rất đau sao? Ai… Ai dám đả thương Vương huynh? Đệ sẽ báo thù cho huynh!”

Hoàng Vũ ngu ngốc, ngươi thật sự là… tự cầu phúc đi! Phía sau lưng y bỗng truyền đến thanh âm của Hoàng Vũ, Tiêu Tuyết Không âm thầm thở dài.

“Vương, hiện giờ Hoàng Vương cũng đã thu binh, song phương đều không dám khinh suất phản công, chúng ta thừa dịp lúc này phái Mặc Vũ kỵ ở Kình Thành tấn công Khang Thành, chỉ cần đoạt được Khang Thành, đến lúc đó hai mặt giáp công, Hoàng vương chắc chắn sẽ thất bại!”.

Trước doanh trại quân Phong – Mặc, Nhâm Xuyên Vũ vội vàng đuổi theo Lan Tức.

Mà Lan Tức đang ôm Phong Tịch trong lòng bước thẳng đến Vương trướng, chẳng thèm nghe mấy lời của Nhâm Xuyên Vũ nói.

“Vương!”. Nhâm Xuyên Vũ chắn ở trước người hắn: “Thỉnh ngài hạ lệnh đánh chiếm Khang Thành!”

“Tránh ra!”. Lan Tức lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Nhâm Xuyên Vũ, phun ra hai chữ ngắn ngủi, lại tỏa ra hàn ý vô cùng lạnh lẽo.

“Vương…”

Nhâm Xuyên Vũ còn muốn khuyên giải, lại nghe Lan Tức đột nhiên thét to: “Cút ngay!”

Nhâm Xuyên Vũ tâm không khỏi run lên, mất tự chủ lùi về sau từng bước, gió lạnh thổi qua trên mặt, lúc y hoàn hồn thì Lan Tức đã đi thật xa.

“Tại sao các ngươi không khuyên nhủ ngài?”. Nhâm Xuyên Vũ quát mấy tên đi theo sau hắn, cảm thấy thất bại nắm chặt hai đấm tay, thời cơ tốt như vậy mà lại…

“Nhâm công tử, người bây giờ nói gì cũng vô ích!”. Phượng Tê Ngô nhẹ nhàng nói, cô vừa nghe thấy tin tức nên chạy đến đây, nhìn theo bóng lưng vội vàng vừa rời khỏi kia: “Hiện giờ trong lòng ngài, trong mắt ngài chỉ có Phong vương!”

“Nhưng thiên hạ này quan trọng hơn Phong vương!”. Nhâm Xuyên Vũ nhìn bóng dáng kia hét lên, thế nhưng bóng dáng ấy xoay người một cái liền biến mất trước mắt mọi người.

“Người còn không hiểu sao?”. Phượng Tê Ngô nhìn hắn, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện lên một tia cười nhạo ẩn chứa một chút hối tiếc: “Hiện tại toàn bộ thiên hạ có cộng lại cũng không bằng Phong vương đang trọng thương trong lòng ngài ấy!”

“Không được… Không được! Ta quyết không thể để cho ngài hành động theo cảm tính mà hủy đi hơn mười năm khổ cực!”. Nhâm Xuyên Vũ cũng không nghe lời Phượng Tê Ngô khuyên can, bước nhanh đuổi theo.

Phượng Tê Ngô nhìn Nhâm Xuyên Vũ lòng nóng như lửa đốt đang đuổi theo Lan Tức, các tướng quân Phong Vân kỵ, Mặc Vũ kỵ phía sau cũng không biết phải làm gì, chỉ đành thở dài, cô không tự chủ được cất bước đi theo, cúi đầu chớp mắt, một hàng lệ dài trượt qua đôi gò má, rơi xuống mặt đất, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhạt nhòa.

“Chung Ly, Chung Viên, bảo vệ cửa trướng, bất luận kẻ nào cũng không được phép quấy rầy, trái lệnh giết không cần hỏi!”. Trước cửa Vương trướng, Lan Tức lạnh lùng nhìn Nhâm Xuyên Vũ đang đuổi theo bọn họ, thanh âm trở nên băng lãnh như sương tuyết.

“Dạ!” Chung Ly, Chung Viên cúi đầu.

“Vương!”. Nhâm Xuyên Vũ tiến lên muốn giữ chặt Lan Tức, hắn liền đóng chặt màn cửa, y giơ tay lên muốn đẩy cửa ra, huynh đệ sinh đôi liền giơ tay ra chặn y lại, đẩy y ra ngoài.

“Vương! Khang Thành quyết không thể bị Hoàng quốc đoạt được, nơi đó nối liền với núi Thương Mang! Núi Thương Mang là Vương sơn, quyết không thể mất!”. Nhâm Xuyên Vũ không để ý tới huynh đệ sinh đôi, sốt ruột hô to.

Bỗng nhiên toàn thân y nhẹ bẫng, sau đó thân mình bị dời đi ba thước: “Đinh!”. Hàn quang trước mắt chợt lóe, hai thanh bảo kiếm đặt trước gáy của y.

“Quân sư, mong người đừng làm phiền nữa, nếu không chúng tôi sẽ chấp hành Vương lệnh!”, Chung Ly, Chung Viên cầm hai thanh kiếm đe dọa Nhâm Xuyên Vũ.

“Các ngươi muốn làm lỡ nghiệp lớn của vương sao?! Tránh ra!”. Nhâm Xuyên Vũ lửa giận cuồn cuộn trong mắt, định tiến lên phía trước.

“Đại ca, huynh đừng phí sức nữa!”. Nhâm Xuyên Vân tiến lên giữ chặt ca ca: “Chung Ly Chung Viên chỉ làm theo Vương lệnh, bọn họ thật sự sẽ giết huynh đó!”

“Chỉ cần Vương khôi phục lại lý trí, có lấy mạng ta cũng được!”. Nhâm Xuyên Vũ không sợ, gạt tay đệ đệ ra, thế nhưng y vốn là thân thư sinh, sức mạnh căn bản kém xa đệ đệ võ công cao cường, hai tay bị đệ đệ kiềm chặt, không khỏi vừa vội vừa giận: “Xuyên Vân, buông tay ra!”

“Ca, sao huynh còn không hiểu vậy? Phong vương bất tỉnh, Vương còn tỉnh táo nổi sao?!”. Nhâm Xuyên Vũ ôm lấy ca ca nhà mình, quyết không cho y sống chết đi về phía trước, bởi vì cậu biết kiếm của Chung Ly Chung Viên quyết không phải dọa người, bọn họ từ nhỏ đã được thụ giáo với Vương, tuy tuổi nhỏ nhưng võ công lại không kém tứ tướng bọn họ là bao, chỉ cần tiến thêm một bước, ắt sẽ phải đổ ba tràng máu tươi!

Nhâm Xuyên Vũ nghe vậy không khỏi ngây dại.

“Xuyên Vũ, ngươi đã bao giờ thấy Vương như vậy chưa?”. Kiều Cẩn phía sau bước lên trước vỗ vỗ bả vai Nhâm Xuyên Vũ, ánh mắt nhìn về phía cửa trướng đang đóng chặt, thở dài thật sâu.

Vương như vậy… Đúng vậy, y chưa thấy qua bao giờ! Huynh đệ bọn họ có thể nói đã ở cùng Lan Tức từ nhỏ đến lớn, hơn mười năm nay theo một đứa bé đến khi nó trở thành người đứng đầu một quốc gia, y đều thấy ngài luôn ung dung tao nhã, bình tĩnh cao quý, bất luận gặp người nào, gặp chuyện gì, ngài đều vui vẻ mỉm cười, cho dù là trời sập đất nứt cũng không thể làm cho ngài biến sắc, cho dù là tướng tùy mười năm vẫn chỉ như lần đầu quen biết vương. Ngài vĩnh viễn che giấu cảm xúc, che giấu nhược điểm, hoàn mỹ tuyệt đối đến mức vô địch! Mà lúc này… Vương lúc này…là lần đầu tiên y nhìn thấy! Ngài tức giận biến sắc, ngài la hét thất thanh, ngài kinh sợ hoảng loạn…

“Quả nhiên…”. Nhâm Xuyên Vũ oán hận mở miệng, đôi mắt bắn ra tia oán độc: “Đều là tại Phong vương! Ta quả nhiên không nhìn lầm, ả ta muốn hủy hoại Vương! Nữ nhân họa thủy, thiên cổ chí lý! Sớm biết có ngày hôm nay, cho dù có bị Vương bầm thây vạn đoạn, ta cũng liều mạng lấy mạng của ả!”

“Nếu còn dám bất kính với Vương của bọn ta, cho dù có bị tội danh thiên cổ chia rẽ hai nước, ta cũng muốn lấy mạng của ngươi!”. Từ Uyên lạnh lùng đe đọa Nhâm Xuyên Vũ, rút trường kiếm bên hông chĩa thẳng vào trán y.

“Nhâm quân sư, ngươi nói Phong vương họa thủy, hủy hoại Tức vương của ngươi, vậy ngươi có chắc Tức vương không phải là cam tâm tình nguyện không?”. Cửu Vi vừa nãy đang im lặng rốt cuộc cũng lên tiếng, giơ tay đẩy trường kiếm của Từ Uyên ra, ánh mắt bình tĩnh nhìn Nhâm Xuyên Vũ, tuệ quang thấp thoáng ẩn hiện: “Ngươi vì nghiệp lớn của Tức Vương nguyện máu chảy đầu rơi, có chết trăm lần cũng không chối từ, thế thì… Tức Vương vì Phong Vương cũng nguyện khuynh quốc dĩ hộ, khuynh thành dĩ hứa!” [3]

[3] Khuynh quốc dĩ hộ, khuynh thành dĩ hứa: Có nghiêng nước cũng phải bảo vệ nàng, có nghiêng thành cũng phải làm theo lời ta đã hứa.

“Tư tình nhi nữ làm sao có thể so với thiên cổ nghiệp lớn! Ai trọng ai khinh, là người thì phải hiểu chứ!”. Nhâm Xuyên Vũ lớn tiếng hét.

Nhưng trong ánh mắt trong xanh phẳng lặng như hồ của Cửu Vi, y chỉ cảm thấy hy vọng tan biến, không thể cứu vãn, thế nhưng vẫn không cam lòng, không chấp nhận nói: “Vương muốn trở thành minh chủ đại nghiệp, làm sao có thể bỏ đại lấy tiểu… làm sao có thể vì một nữ nhân mà đánh mất lý trí?… Hơn mười năm nay, hơn mười năm tâm huyết của chúng ta! Chúng ta vì ngày hôm nay mà mất bao nhiêu tâm tư, không sợ tay mình dính máu, không sợ rước nghiệt vào thân… thế mà… Một nữ nhân… Một nữ nhân chết thì muốn hủy hết tất cả sao?!”. Y nói tới câu cuối cùng thì đã nức nở, hai mắt đỏ hằn nhìn cửa trướng, thân hình lảo đảo sắp ngã.

Tất cả mọi người đều nhìn y, giờ khắc này, chư tướng Phong Vân kỵ cũng không nhẫn tâm trách móc nặng nề, chư tướng Mặc Vũ kỵ thì đồng cảm cùng đau xót.

“Xuyên Vũ.”. Đoan Mộc Văn Thanh tiến lên đỡ y: “Ngươi không cần gấp, cũng không phải là đã hết! Chúng ta chả phải đã đánh chiếm nửa thiên hạ rồi sao, hiện giờ chỉ là chờ một chút, chờ Phong vương trị thương xong, chúng ta lại hành động cũng không muộn.”

“Đúng vậy!”. Hạ Khí Thù cũng tiến lên an ủi: “Còn phiền ngươi cầm quân dài dài, sao có thể mang bộ dạng thất hồn lạc phách như vậy chứ, thiên hạ còn nằm trong lòng bàn tay chúng ta mà!”

“Xuyên Vũ, ngươi đừng quên, hiện tại Vương và Phong vương không ở đây, ngươi chính là người đứng đầu quân ngũ, nắm giữ hơn mười vạn đại quân, thế nào mà lại còn thất kinh trước vậy!”. Kiều Cẩn cũng trầm giọng nói.

“Ca, huynh về trướng nghỉ ngơi trước đi, còn rất nhiều chuyện chờ huynh xử lý.” Nhâm Xuyên Vũ tiến lên nắm góc áo huynh trưởng, giống như ngày trước nương tựa vào nhau, che chở cho nhau mà sống.

Cửu Vi cũng vứt bỏ hiềm khích, mỉm cười gật đầu. Giờ khắc này Cửu Vi chợt nhận ra người kia cũng không phải là đáng ghét, chỉ cảm thấy y cũng đáng ngưỡng mộ, đáng thương, đáng tiếc.

“Đúng vậy, còn nửa thiên hạ ta cũng phải bảo vệ cho Vương!”. Nhâm Xuyên Vũ phục hồi tinh thần, trong mắt lóe lên ánh sao, nhấc chân bước nhanh về doanh trướng của mình: “Tất cả các ngươi theo ta! Hoàng vương, đừng mơ tưởng thực hiện được!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.