Tránh Sủng

Chương 9: Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!




Edit: Phương Vũ LustLeviathan

Nghe thấy giọng nói, Thời Thiên sững sờ, mắt theo bản năng hướng về phía thanh âm, một giây sau liền kinh sợ đến mức toàn thân cứng đờ! Cậu thấy Cổ Thần Hoán thư thái dựa trên ghế salon quỷ tiếu nhìn mình, nắm tay siết chặt cơ hồ phát ra tiếng khớp xương va vào nhau ken két.

Tại sao nam nhân này lại ở đây?!

Hôm qua gặp lại Cổ Thần Hoán ở Ngôi Sao đã làm Thời Thiên sinh tâm cảnh giác. Thời Thiên thừa nhận, đối mặt với Cổ Thần Hoán cậu luôn có cảm giác bất an không rõ, không phải vì bốn năm trước cậu miệt thị giẫm đạp mà lo lắng hắn trả thù, càng nhiều hơn là cậu cảm thấy mình nhìn không thấu Cổ Thần Hoán, hoặc có lẽ nên nói, ngay từ bốn năm trước, cậu chưa từng hiểu hắn.

Thời Thiên đứng bất động, nếu ánh sáng đầy đủ, tất cả mọi người lẽ ra có thể nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Thời Thiên sau kinh ngạc còn có không cam lòng cùng chán ghét, như ánh lửa hừng hực thiêu đốt nhắm thẳng vào Cổ Thần Hoán.

Vạn Quyết Lương không nhận thấy giữa hai người tóe ra tia lửa, gã cười khổ nhìn Cổ Thần Hoán, “Cổ lão bản không cần miễn cưỡng, nếu ngài thích hai người hầu hạ, ta liền gọi giám đốc đưa lên người tốt hơn, tên xấu xí này để cậu ta.... “

“Vạn đổng đừng khách khí.” Cổ Thần Hoán hờ hững cười, thanh âm trầm thấp tùy ý, ánh mắt lười biếng trào phúng nhìn Thời Thiên, “Tôi không kén ăn.”

Nam nhân ngồi cạnh Cổ Thần Hoán thấy hắn không để ý đến mình, trái lại muốn một tên xấu xí tiếp khách lòng sinh khó chịu, liền lập tức đem đầu dựa vào tay Cổ Thần Hoán, thanh âm nhỏ bé ra vẻ tức giận, “Lão bản, chúng ta uống rượu đi, không cần để ý cậu ta.... “

Cổ Thần Hoán quay đầu, tầm mắt âm lãnh như lưỡi đao sắc bén nhàn nhạt liếc nam nhân một cái, nam nhân kia liền sợ hãi lập tức ngậm miệng, thần sắc hoảng loạn buông lỏng tay hắn.

Cổ Thần Hoán cầm lấy một ly rượu đỏ ưu nhã đặt bên mũi ngửi, biết Thời Thiên đứng không nhúc nhích, hắn cũng không gấp, chỉ chậm rãi gằn giọng, “Tôi có phải nên dạy cho cậu cái gì là MB?”

“Cổ lão bản gọi cậu! Cậu bị điếc?” Vạn Quyết Lương lo lắng Cổ Thần Hoán sinh khí, lập tức trừng mắt nhìn Thời Thiên lớn tiếng quát, “Nhanh đi! Còn đứng ngốc, tôi liền sai người lột da cậu!”

Sinh ý tốt như thế nào cũng sẽ sợ hắc phần tử, huống chi Cổ Thần Hoán cơ hồ có thể coi là quyền giả không chế toàn bộ hắc đạo, chọc giận người như vậy, sợ là chết như thế nào cũng không biết, nhưng tuyệt đối có thể là một hậu thuẫn cường đại, cho nên Vạn Quyết Lương mời Cổ Thần Hoán đến địa bàn của mình giải trí, không đơn thuần chỉ để kết giao bằng hữu.

Đem các loại không cam tâm cùng ảo não áp chế xuống đáy lòng, Thời Thiên bắt đầu nhanh chóng suy nghĩ, cậu không thể đá cửa bỏ đi, bởi vì làm vậy không chỉ vứt bỏ công việc, mà còn có thể đắc tội Vạn Quyết Lương, cậu biết Vạn Quyết Lương là nam nhân tính khí nóng nảy, nếu mình chọc giận hắn, hậu quả thật khó lường. Vạn sự đều phải cân nhắc nặng nhẹ, ý nghĩ cự tuyệt không thể chiếm cứ đại não, tuy rằng hiện tại điều Thời Thiên muốn làm nhất là đá cửa mà đi.

“Hảo, Cổ lão bản, tôi đến đây.” Thời Thiên cong môi nhấc chân bước tới, cậu đương nhiên không tin Cổ Thần Hoán đối với mình nổi lên dục vọng mới cho cậu lại gần, dùng hận ý của hắn Thời Thiên có thể kết luận, hắn chạm cậu một chút trong lòng cũng phát tởm.

Về phần tại sao muốn cậu ngồi cạnh? Rõ ràng là muốn nhục nhã cậu, nhưng làm thế nào để nhục nhã cậu, duy nhất Thời Thiên có thể xác định là không phải loại chuyện dâm loạn gì đó.

Thời Thiên ngồi xuống cạnh Cổ Thần Hoán khoảng cách bằng một nắm tay, eo lưng thẳng tắp, hai tay hạ xuống đặt trên đùi, yên lặng, ánh mắt xem không ra bất kỳ tâm tình rất tự nhiên rơi trên bàn rượu, như bức tượng điêu khắc thanh lãnh.

Vẫn là tâm lý kia, địch không động ta cũng không động. Không khí trong phòng bắt đầu nóng lên, Vạn Quyết Lương cùng Trịnh Tề Sơn khách sáo với nhau vài câu trên phương diện làm ăn, Cổ Thần Hoán chỉ thỉnh thoảng phụ họa một câu, sau đó mấy người liền uống rượu thư giãn.

Âm thanh trong bao sương rất lớn, cho nên chỉ cần hạ giọng, người khác rất khó nghe ra đối phương đang nói cái gì.

Cổ Thần Hoán thấy Thời Thiên mặt không biểu tình, như cục đá lạnh lẽo cứng rắn lẳng lặng ngồi, trong lòng cười lạnh, bốn năm, kiêu ngạo trên người nam nhân này, tựa hồ nửa phần cũng không giảm.

Có lẽ thẳm sâu trong cậu, vẫn là vị thiếu gia tầm thường vô tình ngoan độc, giống như bốn năm sau gặp lại, ánh mắt vẫn cao ngạo khinh thường như trước.

Cậu ta rốt cuộc là dựa vào cái gì mới có thể bình thản ngồi trước hắn như thế? Lẽ nào cậu ta nghĩ hắn sẽ dễ dàng buông tha cho mình?

“Tôi thật không nghĩ tới, chỉ mười hai vạn liền có thể bức cậu thành MB.” Cổ Thần Hoán mở miệng, giọng điệu tùy ý, “Có lẽ tôi nên hỏi một chút, Dương tiên sinh đã tiếp qua bao nhiêu khách nhân?”

Thời Thiên cười lạnh trong lòng, dùng Cổ Thần Hoán trí tuệ chẳng lẽ lại đoán không ra việc cậu xuất hiện ở đây chỉ là hiểu lầm.

Đầu tiên là ngôn ngữ trào phúng sao? Hảo! Thời Thiên tôi tiếp!

“Không vị khách nào có ánh mắt đặc biệt như Cổ lão bản ngài, cho nên ngài chính là khách hàng đầu tiên của tôi.” Thời Thiên quay đầu, nhún vai nở nụ cười.

“Mười hai vạn liền đem cậu bức thành MB? Tôi thực sự đã đánh giá cao cậu.” Cổ Thần Hoán thâm trầm cười nói, “Cũng là, một thân hảo da thịt được nuông chiều từ bé này, không dùng để hầu hạ nam nhân, thực đáng tiếc.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.