Trăng Lạnh Như Sương

Chương 13: Chương 13: SEN KHAI ĐIỆN THỦY HƯƠNG LẢ LƯỚT




Như Sương lại giật mình tỉnh cơn mê, chăn gấm lành lạnh mà mỏng đắp ở trên mình, trông như một cái kén tằm, cuốn chặt làm nàng hít thở không thông. Lòng nàng phập phồng nỗi kinh hoàng, thở phì phò, một lúc sau mới đưa tay sờ soạng bình thuốc. Nàng dốc ngược lọ thuốc một cách gấp gáp, ngón tay run lẩy bẩy tựa hồ cầm không nổi. Vất vả mãi mới đổ ra được một viên, ngậm vào miệng. Hơi thở dần dần ổn định, hương thuốc lạnh lẽo tỏa nhẹ ra từ trong miệng. Trên lưng, mồ hôi chảy đầm đìa ướt đẫm vạt áo, nàng uể oải nằm sấp trên giường, lòng bàn tay hơi xót lạnh, kiệt sức buông thõng tay xuống, lọ thuốc giờ đã trống trơn. Nàng lẳng lặng nằm một lát, lúc sau thấy đã lấy lại được chút sức lực, bèn im hơi lặng tiếng rời đi. Nương theo ánh trăng mờ ảo mà nhận diện đôi giày thêu hoa kim tuyến của mình, lớp lớp cánh sen óng ánh, ẩn hiện theo từng bước chân, mắt cá chân mịn màng trong suốt cũng lộ ra, tựu như trong đám hoa sen kia nở rộ một bông hoa thanh bạch vô ngần. Nàng bước đi cực khẽ, gần như không một tiếng động băng qua lớp lớp màn trướng. Cung nữ canh giấc còn đang ngồi đánh gật đánh gù bên ngoài điện, nàng ở trong này tiện tay cầm lấy một đèn cầy đựng trong đế hoa trên bàn. Có ánh đèn sáng ngời bừng lên, cung nữ cũng choàng tỉnh, không nói gì, chỉ khe khẽ vỗ tay gọi người bước vào. Tới hầu nàng là cô cung nữ của điện Thanh Lương tên gọi Huệ Nhi, toan lấy áo choàng khoác thêm cho nàng, lại bị nàng đưa tay ra ngăn lại. Đêm dù chưa khuyu, nhưng vẫn oi bức đến lạ kỳ, ngay cả một ngọn gió cũng chẳng có. Bước ra ngoài điện, một gã nội quan cầm đèn đứng chực, thấy các nàng xuất hiện thì khom người đi trước dẫn đường. “Thuốc đã hết, bảo bọn họ đem đến một lọ nữa.” Liền nặng nề thiếp đi. Giấc ngủ hôm nay ngon lạ thường, lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã lên quá song cửa sổ, trong một tích tắc nàng chợt hoảng hốt ngơ ngẩn. Giống như ngày còn đang là một thiếu nữ, một lần thức tỉnh sau giấc ngủ trưa giữa khuê phòng trên Tú lâu, bà vú ở phía sau phòng đang chọn thước Phật. Không gian vắng vẻ im lìm, chỉ thấy ánh mặt trời qua song cửa sổ đang lặng lẽ chuyển bóng, chiếu lên bông hoa ngọc trâm cắm trong chiếc bình trên bàn, trắng ngần thanh thoát như ngọc vươn thẳng, đưa hương tinh khiết bay xa. Tiếng ve dần dần dịu đi, trên song cửa sổ dài chạm những hoa văn dày đặc tinh xảo, cột trụ màu son chạm rỗng long phượng kết hợp với nước sơn vàng kim, thứ hoa văn lộng lẫy lấp lánh nhường vậy, đỏ chót ánh vàng, nhìn lâu sẽ như đâm thẳng vào con mắt. Đầu ngón tay nàng nhẹ nới, một cây trâm ngọc hình nụ rất nặng rơi trên mặt đất, một tiếng “cạch” cực khẽ vang lên, rốt cuộc vẫn làm kinh động đến người khác, Huệ Nhi tiến vào: “Thuốc đâu?” Một lọ sứ nho nhỏ sắc xanh biếc được đặt trước gương đồng, cầm lên tay thấy nhẹ bẫng, Như Sương lập tức mở nắp lọ, đổ ra lòng bàn tay. Lòng bàn tay nàng trắng ngần như ngọc, đựng vài viên thuốc như vậy, lại càng tôn thêm sắc màu đẹp đẽ như minh châu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, hỏi: Như Sương chậm rãi trút các viên thuốc trở lại trong bình, mỗi một viên rơi vào, lại nghe một tiếng “tách . . .tách” tựa như rơi thẳng vào lòng người. Nàng nhìn hình ảnh mình trong gương, vốn lông mày nàng nhạt, mí mắt cũng không rõ, cho nên thường dùng con ốc vẽ một đường phẩm xanh đen thật dài, trông càng như lẩn vào tóc mai, lấp ló xinh đẹp. “Cứ vẽ cho đủ kiểu thế, chẳng lẽ còn vẽ ra được một hàng lông mày thứ ba hay sao chứ.” Lúc này, Như Sương khẽ cau đôi lông mày, đầu mày thấp thoáng, viền mắt trông như một dải núi xa, trên đầu nàng cài một chiếc thoa phượng bằng vàng đính đá thạch anh, phần tua thật dài buông rủ xuống tận hàng lông mi, khe khẽ rung rinh. Tình cờ sợi tua lắc mạnh, lộ ra một bông hoa đỏ đính ở giữa trán, đỏ thắm như một giọt máu, lấp lánh muốn rơi ra. “Hắn muốn gì?” Âm thanh của Huệ Nhi lại càng thấp hơn nữa, gần như là đang rủ rỉ vào tai: “Nương nương hiển nhiên là đã rõ mà.” “Lúc này mà manh động, chẳng phải còn quá sớm hay sao?” “Vương gia nói, nương nương hẳn đã có “bùa hộ mệnh”, ra tay sớm hay muộn, lúc nào mà chả được. Tốt hơn hết là vẫn nhanh tay lên một chút.” Huệ Nhi mỉm cười: Như Sương làm như không nghe thấy, dáng vẻ lười biếng uể oải nói: Cũng không truyền làm cơm trưa, bởi Hoàng Đế vừa mới rời giường, nội quan liền bẩm báo rằng có Dự Thân Vương muốn yết kiến, Hoàng Đế chỉ thờ ơ nói: “Nếu thế, Định Loan sẽ ở đây chờ hầu.” “Ai bảo ngươi chọn đúng lúc . . . vào đi.” “Được rồi, được rồi, có chuyện gì thì nói trước đã, không cần phải khách khí như vậy.” Dự Thân Vương vẫn chưa chịu đứng lên: “Thần đệ ngu dốt, tự thấy bản thân không gánh nổi trọng trách, mọi việc chỉ đành dựa vào thánh chỉ của Hoàng Thượng.” Hoàng Đế cười nói: “Mấy cái lão già kia nhất định là đã lôi thôi làm đệ nhức đầu, ta biết, mấy ngày qua ta đã trì hoãn quá nhiều . . . ngày mai trẫm sẽ vào triều sớm đối phó với bọn họ là được, đệ còn muốn giở giọng trịch thượng với Tứ ca, thật làm ta cũng muốn trở mặt.” Dự Thân Vương bật cười, nói: Ánh mắt Hoàng Đế chớp động, trầm ngâm không nói, Dự Thân Vương lại tiếp: “Năm vừa qua, triều đình liên tiếp phải dụng binh áp chế dân phía nam, cho tới nay vẫn còn tiếp tục. Hơn nữa quan ải Định Lan là nơi hiểm yếu, dễ thủ khó công, cho nên mới tạm thời buông lỏng cho Kỷ Nhĩ Mậu, chỉ sợ bây giờ lại thành nuôi hổ trong nhà.” “Hoàng Thượng, nương nương bên kia cũng chưa có dùng bữa.” Hoàng Đế tuy có bốn phi tần, nhưng hai chữ “nương nương” trong miệng nội quan, cũng chỉ có ám chỉ Thục phi Mộ thị mà thôi. Hoa phi tuy rằng hiện thời là chủ quản hậu cung, song vì vụ thích khách mà không còn được Hoàng Đế sủng hạnh, Hoàng Đế tự nhiên chỉ yêu chiều Như Sương. Không chỉ cho nàng ở trong Dục Thanh cung là cung gần điện Thanh Lương nhất, hằng ngày đều kè kè bên cạnh mà còn cho cùng ăn cùng uống – một đặc quyền của riêng Hoàng hậu. Trong hậu cung thấy cái chế độ vượt quá cả giới hạn đó dĩ nhiên là xôn xao cả lên, ban Ti Lễ cũng không thể không can gián, Hoàng Đế nói: “Nhiều ngày qua khẩu vị của Thục phi không tốt, chỉ sợ là hay ăn lạnh quá làm tổn hại đến dạ dày, dặn nàng ấy đừng ham dùng dưa và mấy loại rau quả lạnh quá, mấy thứ đó không tốt cho dạ dày.” Trên mặt Trình Viễn lập tức hiện lên vẻ lúng túng, Hoàng Đế biết tính tình Như Sương xưa nay cố chấp, chỉ toàn giấu bệnh sợ thầy, vừa nghe nói truyền ngự y, như một đứa trẻ con nghe phải uống thuốc, nhất định sẽ cáu kỉnh làm loạn không thôi. “Vạn Tuế gia, nương nương nói người không bệnh, không cần phải gọi ngự y.” Trong lòng Hoàng Đế vốn đã dự kiến như vây, Trình Viễn bất ngờ cười hì hì, lại ấp a ấp úng nói: “Còn có câu . . . nô tì cũng không biết có nên tâu lại hay không.” Hoàng Đế bỗng nhiên nổi giận: “Cái gì mà nên nói hay không nên nói, đây là cung cách đối đáp với chủ nhân hay sao? Ngày thường trẫm buông thả cho bọn ngươi quá mức, đứa nào cũng chỉ thiếu điều tạo phản nữa thôi. Còn dám dong dài, trẫm đánh gãy cái đôi chân chó của nhà ngươi.” “Thần đệ vẫn canh cánh một chuyện, chỉ mong cầu tình hoàng thượng một lần, có lẽ cái này không nên là do thần đệ nói, song Định Loan không nói, cũng sẽ chẳng có ai dám hỏi Tứ ca. Ấy là, Hàm phi cũng không phải phạm lỗi lớn, mong hoàng huynh vì nể mặt hoàng trưởng tử, tha cho cô ấy lần này.” Hoàng trưởng tử Vĩnh Di năm nay mới ba tuổi, vốn ở cùng mẹ đẻ là Hàm phi, từ ngày Hàm phi bị giáng chức thì hoàng trưởng tử cùng với bốn nhũ mẫu và sau gã nội quan phải nương nhở nơi Hoa phi mà ở. Đã nhiều ngày qua thời tiết nóng bức, Vĩnh Di bị ốm, khóc nháo không thôi, Hoàng Đế còn chưa kịp phiền não vì việc này, đã nghe Dự Thân Vương nói thế, gật gật đầu: Thời tiết nóng như vầy, rong ruổi cả trăm dặm đường, vậy cũng coi như là khổ sai, trong nháy mắt Trình Viễn lại đã tươi cười rạng rỡ, vội vàng hành lễ: “Kính gặp Vương gia.” Dự Thân Vương biết gã cũng là đồ đệ của Triệu Hữu Trí, có chút tài lanh, liền bảo: “Ngươi đi xem xem Trình Viễn đã khởi hành hay chưa, nếu chưa ra khỏi cung thì bảo ta chờ gã trước cửa cung, có đôi điều muốn căn dặn.” “Nô tì kính gặp Vương gia.” Dự Thân Vương nói: “Miễn lễ.” Trình Viễn thưa: “Bẩm, nghe nói Vương gia cho gọi, không biết là Vương gia có điều gì sai bảo.” Dự Thân Vương hỏi: “Lần này về kinh đi đường thủy hay đường bộ.” “Nô tì tính đi đường bộ, cưỡi ngựa thì sẽ mau hơn chút.” Dự Thân Vương vuốt vuốt cằm, nói: “Hàm phi phụng chỉ đến hành cung, ngươi trên đường phải hầu hạ cẩn thận, thời tiết rất nóng, kiệu xe mệt nhọc, đừng để Hàm phi bị bệnh.” Dự Thân Vương đáp: “Ta biết, nhưng Hàm phi mấy tháng nay đã không được gặp hoàng trưởng tử, sốt ruột nhớ con, tất nhiên sẽ muốn đi đường bộ.” Tiếng ve râm ran từng đợt lọt vào tai, thời tiết nóng bức, ngoài cửa cung tuyệt không được che đậy, sau buổi trưa mặt trời chói chang như đốt. Trình Viễn ra mồ hôi ướt đầm y áo, lại bị mặt trời thiêu cho khô, kết thành một lớp váng, nhộn nhạo trên lưng làm cho gã vừa đau vừa ngứa. Nghe Dự Thân Vương nói: Dự Thân Vương nhìn theo ba con ngựa cuốn vó mà phi, càng lúc càng xa, mới thở nhẹ một hơi. Trời thì nóng, đang lúc hoàng hôn khí nóng vẫn chưa giảm, Hoàng Đế ở Thủy các phía sau điện Thanh Lương hóng mát cùng Như Sương. Khẩu vị của Như Sương gần đây rất không tốt, bữa tối chỉ ăn cho có lệ mà cũng không chịu, lúc này ngự phòng dâng lên một bát nước đá, nguyên là một món ăn ngọt dùng ngó sen tươi, dưa ngọt, đào mật, mật ong trộn cùng đá vụn. Như Sương xưa nay vốn thích đồ lạnh, Hoàng Đế lại sợ nàng đau dạ dày, chung quy vẫn không cho nàng ăn nhiều đồ lạnh, chỉ lệnh nội quan lấy nửa bát cho nàng. Như Sương đã ăn xong nửa bát rồi, thấy trước mặt Hoàng Đế vẫn còn hơn phân nửa, chiếc bát sứ mỏng trong suốt màu xanh ngọc, bên trong còn có một cụm băng vụn, mật ong nổi lềnh bềnh, trông càng ngọt càng mát, thơm mát đến thẩm thấu cả người. Nàng cầm chiếc nĩa bạc, tiện tay vớt một mẩu đào mật ăn. Hoàng Đế cười cười: Nói xong lại nhón một miếng dưa ngọt bỏ vào miệng, Hoàng Đế giơ bát ra xa, tiện tay đưa cho tiểu thái giám, nói: Như Sương còn đang muốn đối đáp lại, bỗng nhiên nội quan bước vào bẩm tấu, nói Hàm phi đã tới, muốn vào thỉnh an Hoàng Đế. Nụ cười trên khuôn mặt Như Sương tắt lịm, qua một hồi sau cười lạnh một tiếng, ném thẳng cái nĩa trong tay lên bàn đánh cạch một cái, liền bỏ đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.