Tổng Giám Đốc Lên Giường Đi

Chương 2: Chương 2




Đêm thu Đài Bắc vẫn hết sức nóng bức, gió thổi trong tháng chín có một cỗ không khí ẩm ướt.

Sau khi Quý Ly Ly rời khỏi quán cà phê, cô đến một cửa hàng, nơi đó có một nhà tạo mẫu mà cô quen đã sớm chờ đợi, bằng tốc độ nhanh nhất làm cho cô trở nên xinh đẹp hơn. Thế nhưng, tối nay tâm tình của cô không tốt, đãng trí quét mắt nhìn tạo hình của bản thân, liền trực tiếp đi thẳng tới bữa tiệc.

Hoàn hảo, cô không đến muộn, nhưng cuối cùng lại biến thành trung tâm chú ý của mọi người.

Quý Ly Ly đi đến cổng chính, mọi người trong sảnh nhất thời đồng loạt phóng ánh mắt về phía cô, cô đi đến trong góc phòng, dường như muốn che dấu mình trong ánh đèn của bữa tiệc. Chẳng bao lâu, Quý Ly Ly liên tiếp nghe được những âm thanh ồn ào, cô đem những ghen ghét, hâm mộ lẫn hiếu kì thu vào trong mắt. Cô vừa gẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt của Cố Mộ Bạch.

Nhìn sắc mặt anh bình thường, hẳn là không có gặp qua Kiều Vi... Cô muốn trả lại điện thoại mà mình đang cầm trong tay cho Cố Mộ Bạch. Chỉ hy vọng Kiều Vi có thể nghe được những lời nói sau cùng của mình, không nên cho anh ấy biết rõ sự thật.

Trong lòng Quý Ly Ly cân nhắc một số chuyện, cô có lẽ nên thay Kiều Vi đem chuyện này che giấu, không nên để Cố Mộ Bạch biết được chuyện này, cho dù người chịu tổn thương sau cùng vẫn là mình, cũng không nên thừa cơ hội mà hãm hại Kiều Vi và để cho Cố Mộ Bạch bị tổn thương. Cô khinh thường những thủ đoạn hèn hạ, cuối cùng thì chẳng được cái gì!!!

Quý Ly Ly có khả năng ác độc với bất kì ai, duy chỉ có Cố Mộ Bạch là không thể.

Tối nay Quý Ly Ly mặc bộ váy xa hoa mà trang nhã, để lộ ra đôi vai trần, cô đem một đoạn lụa buộc vòng quanh eo, tạo nên một đường cong hoàn mĩ. Mái tóc đen bóng dài, được uốn quăn lên, ở phía sau thả xuống vai, cô trang điểm lên tựa như một khối thạch anh đang phát sáng giữa đám đông, đôi vai lộ ra phần xương vai xanh quyến rũ, dáng người thon thả, mảnh khảnh, kết hợp với phần mông dưới làn váy là đôi chân thon dài hết sức gợi cảm.

Ở trong mắt mọi người, Quý Ly Ly từ đầu đến cuối vẫn lộ vẻ lạnh nhạt, đoan trang mà thanh nhã đi đến chỗ Cố Mộ Bạch, cười nói:“Tôi không đến muộn chứ? “

Cố Mộ Bạch thản nhiên mà lắc đầu, lấy ly rượu đỏ từ bồi bàn đưa cho cô: “Cô không bao giờ đến muộn, tôi luôn tán thưởng cô ở điểm đó.”

Lúc này, ánh sáng trong đại sảnh bỗng trở nên rực rỡ, xung quanh có rất nhiều cặp tiến về phía sân nhảy, Quý Ly Ly bất thình lình đưa tay về phía Cố Mộ Bạch: “Tổng giám đốc Cố, tôi có thể mời anh một điệu nhảy được không?”

Thanh âm của cô vừa thanh thuý lại đầy sức sống, Cố Mộ Bạch sửng sốt, cứng đờ người, vốn là đã định sẽ vươn tay mời cô khiêu vũ. Anh bỏ ly rượu xuống rồi xoay lưng lại cầm tay cô – “Đây chính là vinh hạnh của tôi.”

Trong ánh mắt của mọi người, đàn ông thì hâm mộ, phụ nữ thì ghen ghét đố kị, còn hai người vẫn tự nhiên mà bước ra khiêu vũ.

Tuy rằng cô đã cùng Cố Mộ Bạch khiêu vũ rất nhiều, nhưng mà so với tối hôm nay toàn bộ đều không giống nhau, Quý Ly Ly đem cơ thể mình hơi nghiêng về phía trước, mùi nước hoa của Cố Mộ Bạch thật dễ chịu, làm cho lòng của cô cũng lay động theo.

Cho tới hôm nay, tình cảm yêu mến của Quý Ly Ly đối với Cố Mộ Bạch được che dấu rất tốt, thế nhưng tối nay cô muốn đem tất cả suy nghĩ trong lòng nói ra!!!

“Thư kí Quý, đang suy nghĩ gì?” Thanh âm trong trẻo, lạnh lùng của Cố Mộ Bạch từ đỉnh đầu truyền đến, Quý Ly Ly chợt loé tinh quang, hoảng hốt đạp vào chân của Cố Mộ Bạch, cô bối rối nghĩ muốn tách ra, lại bị cánh tay to lớn của Cố Mộ Bạch ràng buộc làm cho cô không thể nào dứt ra được.

“Ly Ly, tối nay cô có tâm sự.” Cố Mộ Bạch cho tới bây giờ chưa từng thấy qua bộ dạng của Quý Ly Ly hoảng hốt, bối rối như vậy. Trong mắt anh, Quý Ly Ly là một người nghiêm túc, cẩn thận, gặp chuyện gì cũng chưa bao giờ hoảng hốt, cho dù là trong đàm phán thương nghiệp đầy khó khăn, cô cũng đều làm rất tốt.

Tại sao tối hôm nay cô lại như thế?

Quý Ly Ly vội vàng thu lại suy nghĩ và bộ dạng hoảng hốt của mình, lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: “Là có chút chuyện nghĩ muốn nói với anh...”. Đột nhiên Quý Ly Ly muốn uống rượu, cô chủ động đem tay của mình trên người Cố Mộ Bạch buông ra mặc dù cô rất lưu luyến lòng ngực của anh.

Cô kéo Cố Mộ Bạch đi đến một chỗ vắng vẻ. Trong góc phòng, lòng cô khẩn trương, tim cũng muốn bay ra ngoài, xác định vị trí này sẽ không làm cho người ngoài để ý, cô âm thầm thở dài một hơi.

Cố Mộ Bạch chỉ lặng lẽ đi theo Quý ly Ly, anh vẫn thản nhiên mà nhìn cô, hôm nay cô có chút kì quái.

Quý Ly Ly cầm lấy ly rượu trên bàn mà uống vào trong bụng, giống như là đây không phải rượu mà là nước. Cho đến khi Quý Ly Ly uống một lần hết sáu ly rượu, thì trên khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Cố Mộ Bạch rốt cục cũng xuất hiện một tia gợn sóng, anh nhíu mi, đem cổ tay của Quý Ly Ly ngăn lại, thanh âm lạnh như băng:

“Ly Ly, rốt cục có chuyện gì xảy ra, tâm tình không tốt sao?”

Quý Ly Ly giãy giụa tránh khỏi cánh tay của anh, chính là vẫn ngẩng mặt uống cạn ly rượu thứ bảy, dòng rượu chạy qua đầu lưỡi của cô, thơm mát, tinh khiết và ngọt ngào, một mạch như vậy liền đem bảy ly uống vào bụng, trên khuôn mặt cô rõ ràng đã xuất hiện một vùng ửng hồng. Không phải là khi say người ta thường sẽ có can đảm sao để nói ra sự thật sao? Quý Ly Ly ngẩng đầu lên, ngây ngốc mà cười... “Em yêu anh.”

“...” Cố Mộ Bạch bỗng nhiên sửng sốt, vẫn chưa kịp nói cái gì, trong nháy mắt có một thân thể mềm mại tiến vào trong lòng ngực mình, một giây kế tiếp, lại bị một ai đó người nhân cơ hội khi anh ngẩn người mà tiến đầu lưỡi vào trong miệng anh. (còn ai vào đây nữa~ hjhj)

“Không được, Ly... Ly...”. Cố Mộ Bạch lạnh nhạt, không chút lưu tình mà đẩy Quý Ly Ly ra: “Cô điên rồi”.

“Em điên rồi.” Quý Ly Ly loạng choạng bước về phía sau hai bước, nhìn bộ dáng của cô có phần chật vật, hai gò má ửng hồng, ánh mắt rã rời

“Ngay từ giây phút em gặp được anh, em đã điên rồi, liền yêu anh, tại sao lại khiến cho em yêu anh?”

Quý Ly Ly cúi đầu nói chuyện, cô thật không dám nhìn Cố Mộ Bạch, không muốn nhìn thấy ánh mắt nghiên cứu, tìm tòi của Cố Mộ Bạch, cô uống rượu, thanh âm có chút khàn khàn và nhỏ, ngữ điệu càng lúc càng nhanh nhìn ra có phần hơi loạn.

“Nhưng mà anh lại yêu người bạn tốt nhất của em, dĩ nhiên là Kiều Vi cũng yêu anh, em còn có thể nói cái gì? Em chỉ có thể cắn răng, âm thầm khóc mà chúc phúc cho hai người, số mệnh là vậy! Thế nhưng, thật là đáng chết, tình cảm của em lại chưa từng vì nhìn thấy hai người ở chung một chỗ mà tan biến, ngược lại vì muốn ở bên cạnh anh, em lặng lẽ vào tập đoàn Cố thị làm từ công việc thấp nhất mà leo lên vị trí hiện tại, chính là muốn anh nhìn em một lần, sau đó em cố gắng trở thành một trợ thủ đắc lực, anh mới chú ý đến em...”

“Tại sao tối hôm nay cô lại nói ra những điều này? Cô không nói, tôi cũng không biết.” Từ đầu chí cuối, Cố Mộ Bạch vẫn lãnh đạm nhìn cô, giống như là Quý Ly Ly bất quá cũng nói một chuyện rất bình thường, hơn nữa chuyện này đối với anh không một chút quan hệ.

Cho dù không nhìn thấy nhưng Quý Ly Ly có thể đoán được Cố Mộ Bạch có biểu tình gì. Nghe được âm thanh lạnh như băng của anh, lòng cô đau nhói: “Bởi vì... em đã nói cho Kiều Vi..., anh để quên điện thoại trong phòng họp, em hẹn cô ấy ra ngoài để gặp mặt, sau khi nhìn thấy cô ấy bộ dạng nhỏ nhắn, hạnh phúc, em rốt cục không nhịn được liền nói...”

“Cô đã nói với Kiều Vi những gì?” thanh âm của Cố Mộ Bạch bất thình lình nâng cao.

Quý Ly Ly mạnh mẽ ngẩng đầu hướng về phía Cố Mộ Bạch, khuôn mặt tái nhợt cười, chỉ khi nói đến Kiều Vi, anh ấy mới có thể kích động như thế.

Cô nghênh đón ánh mắt lạnh lùng của Cố Mộ Bạch, từ từ trả lời: “Em chỉ nói những điều mà trái tim muốn nói, nói em đã nhiều năm lặng lẽ yêu anh, nhìn cô ấy hạnh phúc, còn em mỗi ngày đều đố kị, đau khổ! Hiện tại hai người đã đính hôn, em không muốn lại tiếp tục chịu đựng...” Quý Ly Ly dừng lại, vẫn là kiên định nói tiếp” Em muốn nói ra, nếu không nói ra, sao biết mình còn cơ hội hay không”.

Cố Mộ Bạch lạnh lùng nhìn Quý Ly Ly, thảo nào tối nay cô có chút khác biệt, thế nhưng nói ra những lời này thì có lợi ích gì chứ.

“Cô cũng đừng mong có cơ hội, tôi coi như tối nay không có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ nói rõ nguyên nhân với Kiều Vi sau.”

“Không cần uổng phí công sức.” Quý Ly Ly tuy là nói vậy nhưng vẫn lấy điện thoại của anh từ trong túi xách ra.

“Em so với anh nói sẽ tốt hơn, yêu bạn trai của người bạn tốt nhất của mình, cố ấy nhất định đã từng tiến thoái lưỡng nan,... Nói không chừng, bây giờ cô ấy đã trốn tránh ở một nơi khác, làm cho chúng ta không thể tìm thấy cô ấy! Cô ấy chính là như vậy, rất yếu đuối, hèn nhát luôn muốn chạy trốn...”

“Đủ rồi!” Cố Mộ Bạch gầm nhẹ một tiếng

Bốn phía đã có không ít người chú ý tới động tĩnh phía bên này, bọn họ xôn xao nhìn về phía họ, xì xào bàn tán.

Cố Mộ Bạch cầm lấy điện thoại di động, nhanh nhẹn nhấn phím gọi cho Kiều Vi, quả nhiên là tắt máy. Cố Mộ Bạch thất thần trong chốc lát, Quý Ly Ly nói không sai, Kiều Vi đúng là khi gặp được một chuyện gì đó, cô ấy nhất định sẽ suy nghĩ mãi trong đầu, sau đó bỏ lại cục diện hỗn loạn mà trốn đi, thật là ngu ngốc.

Cố Mộ Bạch không muốn nghĩ nhiều nữa, liếc mắt nhìn Quý Ly Ly một cái, xoay người rời đi.

Quý Ly Ly đi theo anh, ở bên cạnh anh nhỏ giọng nói: “Cho dù anh tìm được Kiều Vi, cô ấy cũng sẽ chia tay với anh.”

Anh sửng sốt, bước chân dừng lại, khoé miệng cũng nhấp nháy: “Thư kí Quý, tôi vẫn luôn cho rằng cô là một người phụ nữ phân minh công và tư.”

Quý Ly Ly không nghĩ đến anh sẽ nói như vậy, Cố Mộ Bạch nói không sai, nếu như Kiều Vi không chủ động nói lời chia tay, cô sẽ đem bí mật này cất giấu suốt đời, nhưng mà bây giờ cô mới biết rõ, Cố Mộ Bạch rất yêu Kiều Vi. Nếu như anh biết rõ Kiều Vi đã yêu người khác, thậm chí cùng người ta ở trên giường, anh sẽ đau lòng biết bao nhiêu?

Cô thà rằng để cho Cố Mộ Bạch hận chính mình, cũng không muốn người đàn ông mà mình yêu nhất đau khổ. Anh ưu tú như vậy, tốt như vậy lại rất mạnh mẽ, sẽ không cho phép mình là một đàn ông thất bại, thực sự sẽ không vì yêu mà làm tổn thương bản thân mình chứ.

Cố Mộ Bạch nhìn Quý Ly Ly trước mắt, trong ánh mắt cô chứa rất nhiều tâm tình phức tạp, những suy nghĩ và ánh mắt mãnh liệt này không giống như một người lưu luyến si mê, nội tâm của anh bị ánh mắt này làm cho anh run rẩy, lay động.

“Vậy em làm cho anh thất vọng rồi, từ giờ phút này trở đi, em sẽ không buông tha.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.