Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút

Chương 31: Chương 31: Theo chàng trai xa lạ về nhà 2




Cuối cùng, cuối cùng cô cũng không hỏi.

Sau kính hậu Tề Nhân Kiệt thấy được vẻ mặt chấp nhận của Văn Hinh, môi mỏng không khỏi cong lên.

Cô gái này, thật rất thú vị!

Lại qua ước chừng chừng mười phút đồng hồ, rốt cuộc xe ngừng lại ở một biệt thự xa hoa mang phong cách Châu Âu, và lúc này mưa cũng đã ngừng lại, ánh trăng sáng lộ ra.

"Đã đến rồi!"

Tề Nhân Kiệt xuống xe giúp Văn Hinh mở cửa xe, Văn Hinh nhìn toà biệt thự xa hoa trước mắt này, thì lập tức biết được người đàn ông này cũng không phải là nhân vật bình thường.

Tề Nhân Kiệt dẫn Văn Hinh vào trong nhà, trước tiên lấy y phục để cho cô đi tắm nước nóng xua đi khí lạnh, chờ Văn Hinh tắm xong đi ra, hắn cũng đã chỉnh trang lại mình.

"Tôi vẫn chưa biết được tên cô là gì?"

Hắn đem cà phê nóng pha sẵn đặt trên khay ra bày ra trước mặt Văn Hinh, sau đó ở salon hắn ngồi xuống đối diện cô ở, bắt đầu tỉ mỉ quan sát cô.

"Văn Hinh!" Văn Hinh bưng cà phê lên nhẹ nhàng uống một hớp nhỏ, cà phê nóng hổi lướt qua trong cổ cô, trong nháy mắt làm ấm thân thể cô, không khỏi lộ ra vẻ mặt thoả mãn.

"Văn Hinh, Văn Hinh. . . . . ." Tề Nhân Kiệt nhẹ nhàng nhắc lại tên cô, lặp lại nhiều lần, cuối cùng cười nói: "Tên rất êm tai, vậy cô và Du Thần Ích có quan hệ như thế nào? Cô thật sự là vợ anh ta sao?" Hắn thử dò xét hỏi.

Nghe được tên Du Thần Ích, vẻ mặt Văn Hinh bỗng chốc thay đổi, cô nhìn chằm chằm cà phê trong tay, yếu ớt mở miệng nói: "Không phải!"

Giữa cô và hắn, chỉ có quan hệ là một tờ giấy hiệp ước, hơn nữa chỉ là người khác ký thay hiệp ước, những thứ khác, cái gì cũng không phải.

Tối nay sở dĩ cô lấy danh nghĩa là vợ hắn xuất hiện, chủ yếu là muốn dẫn hắn ra, kết quả là hoàn toàn chọc giận hắn. Phủ nhận của cô khiến Tề Nhân Kiệt không khỏi sửng sốt, tiếp theo thập phần nghi hoặc hỏi: "Nhưng tối nay tôi rõ ràng nghe cô gọi mẹ của Du Thần Ích là mẹ, làm sao lại. . . . ."

Không hiểu, thật không hiểu.

"Đó là bởi vì tôi muốn dẫn hắn ra ngoài, cố ý." Văn Hinh cúi đầu, đột nhiên hối hận vì hành động tối nay.

Lần này, Du Thần Ích hình như là giận thật.

"Có ý gì?" Tề Nhân Kiệt càng không hiểu, lúc này, trong đầu hắn tất cả đều là dấu chấm hỏi, còn rất hiếu kỳ với Văn Hinh.

Nhưng Văn Hinh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm cà phê trong tay, ngẩn người.

Tề Nhân Kiệt thấy thế, biết cô là không muốn nói cũng không hỏi nhiều nữa, nhưng trong lòng tò mò càng lúc càng lớn. Sau đó hắn liền đứng lên đối với Văn Hinh nói: "Tôi dẫn cô đi phòng khách đi, đã muộn rồi." Nói xong, xoay người đi lên lầu.

Văn Hinh lặng lẽ đi theo phía sau hắn, suy nghĩ nặng nề.

Sau khi an bài Văn Hinh xong, Tề Nhân Kiệt lập tức trở phòng của mình, sau đó lấy điện thoại di động ra gọi điện, "Giúp tôi điều tra một chút về cô gái tên Văn Hinh, tôi muốn tất cả tài liệu về cô gái này, sáng sớm ngày mai phải giao đến tay tôi." Nói xong, bất kể đối phương kêu rên nhanh chóng cúp.

Tối nay, nhất định là một đêm khó ngủ, Văn Hinh nằm trằn trọc trở mình, trong đầu càng không ngừng nghĩ tới vẻ mặt thẹn quá thành giận cùng giọng điệu giận dữ uy hiếp của Du Thần Ích, nghĩ ngợi sau này cô nên làm cái gì.

Tề Nhân Kiệt đứng ở cửa sổ sát sàn thật to trong phòng, trong tay cầm một ly rượu đỏ, lẳng lặng nhìn bóng đêm không ranh giới ngoài cửa sổ vô biên bóng đêm, như đang suy nghĩ điều gì.

Từ từ, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện tại trước mắt của hắn, "Ảnh nhi. . . . . ." Hắn kìm lòng không được lẩm bẩm ra tiếng, trong đôi mắt đẹp và tĩnh mịch lộ ra vẻ thống khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.