Tối Nay Muốn Bên Em

Chương 1: Chương 1




Ở trong thế giới u ám, sâu thẳm cùng lạnh lẽo ta là Chúa Tể bóng tối, tim của ta là thành lũy chắc chắn, không để cho ánh sáng xâm nhập vào, lạnh như băng —— là ta có thể cảm nhận được ánh sáng duy nhất từ một cửa sổ rộng mở, một bộ rèm cửa sổ cũ kỹ hoa văn thêu tay, trong từng trận gió đêm thổi lất phất, tiết tấu chuyển động theo gió. Ở trên giường là Diệp Thu Lăng vừa mới mười bảy tuổi, đang khốn đốn một trong giấc mơ màu đen, không thể nào chạy trốn, ở nơi này hắc được không thấy bất kỳ ánh sáng nào trên thế giới, cô như tử tù, không ngừng trốn chạy.

Mệt quá!

Cô rất mệt mỏi, từ khi cô có trí nhớ tới nay, chỉ cần một lần nằm mơ, cô cũng sẽ bị bước chân nặng nề đuổi theo sau lưng.

Nhưng mà, cô hoàn toàn không hiểu được là ai đang đuổi theo cô?

Cái người đuổi theo cô này, mục đích là gì?

Hắn ta muốn cái gì?

Cô đã không có hơi sức nếu tiếp tục chạy nữa. Ở trong mơ đã chạy như vậy, đã khiến cô trở thành nữ sinh chạy nhanh nhất toàn trường.

Cô muốn dừng lại. . . . . . Rốt cuộc, Thu Lăng dừng lại việc bỏ chạy, nhưng cô không có dũng khí quay đầu lại nhìn bộ mặt thật của người đuổi theo ở sau lưng cô.

"Anh là ai?" Thanh âm của cô yếu ớt, ở trong không khí vang vọng không dứt.

Bốn phía chỉ có trầm mặc đáp lại ——

"Nếu như anh không phải trả lời tôi, tại sao lại ở trong giấc mơ không ngừng đuổi theo tôi?" Cô hỏi.

Vẫn là một mảnh trầm mặc ——

"Tôi và anh có thù oán sao?" Cô rất hoài nghi mình thật ra cũng không có đang nằm mơ, người đàn ông ở sau lưng cô thực sự tồn tại.

Lại là một mảnh trầm mặc ——

Rốt cuộc là ai?

Thu Lăng cũng nhịn không được nữa, cô bỗng chốc xoay người, quay đầu lại vừa nhìn, nhưng mà, cô cái gì cũng không nhìn thấy, đập vào mi mắt chỉ có một phiến đen nhánh.

Cô nghĩ ở trong giấc mơ tối tăm này, hai mắt của cô không nhìn thấy bất kỳ vật gì .

Cô chỉ có thể nghe được âm thanh.

Nhưng mà. . . . . . Cô cũng không nghe được tiếng hít thở.

Chẳng lẽ. . . . . . Đuổi theo cô là quỷ? !

Nhưng mà, quỷ không cần hô hấp sao? Cô không biết, trường học không có dạy điều này.

Mà cô, trước kia cũng không có gặp qua quỷ.

Nếu như anh ta thật. . . . . . Là quỷ, cô còn phải bị dây dưa bao lâu? Nghĩ đến đây. . . . . . Vốn Thu Lăng là người nhát gan, sợ sệt, cố lấy dũng khí nói: "Anh rốt cuộc là ai? Nếu như anh không nói cho tôi biết, tôi sẽ cách xa giường ra, bắt đầu từ hôm nay tôi đều sẽ không ngủ, xem anh muốn vào giấc mơ của tôi thế nào?" Cô uy hiếp nói.

Vẫn chỉ có trầm mặc đáp lại cô ——

Lúc Thu Lăng cho rằng sẽ tiếp tục trầm mặc thì một giọng trầm thấp vang lên trong không gian rộng lớn này.

Thu Lăng nghe được toàn thân rợn cả tóc gáy!

Thanh âm kia chỉ nói bảy chữ, chính là ……

"Tôi là Chúa Tể bóng đêm."

Cô co rúm thân thể lại một chút, thân thể không nhịn được phát run, lấy dũng khí hỏi tiếp: "Anh ở nơi này làm cái gì?"

"Tôi đang tìm cô."

"Tại sao muốn tìm tôi?" Nhà cô rất nghèo, nghèo đến rớt mồng tơi, anh ta có thể đi tìm người giàu có một chút, không cần tìm tới cô!

Yên tĩnh ...

Trầm tĩnh ...

An tĩnh ...

Lúc Thu Lăng cho là anh sẽ không trả lời nữa cô thì anh đột nhiên nói trầm thấp: "Đen là sắc thái xinh đẹp nhất trên người cô, tôi rất muốn không phải phá hư phần hoàn mỹ này, rồi lại rất muốn ở trên thân cô dùng đao. . . . . . vẽ xuống mấy vết, nếm thử một chút. . . . . . mùi vị máu tươi."

Anh ta nói thật hay giống như muốn đem thịt của cô cắt đi làm bộ dạng người thịt bánh bao xá xíu, Thu Lăng như nghe được chính là âm thanh lưỡi đao xẹt qua không khí, cô run rẩy hỏi: "Anh. . . . . . hận tôi sao?"

"Đúng!"

"Tại sao?" Cô không hiểu.

"Cô phải vì những chuyện cô từng làm trả giá thật lớn!" Không khí lạnh lẽo, cộng thêm lời nói lạnh như băng của anh ta, giống như chìm đến điểm đóng băng.

"Tôi đã làm gì?" Cô muốn đuổi theo truy cứu tận gốc.

"Cô cho rằng quên mất toàn bộ sai lầm mình phạm phải, tôi sẽ không truy cứu nữa sao? Tôi muốn cô. . . . . . Cùng tôi chịu đựng nỗi khổ không thể luân hồi, tôi muốn cô và ta rơi vào thế giới bóng tối." Anh ta chìm lạnh lùng nói.

"Tôi không muốn ở lại chỗ này, nơi này. . . . . . Tối quá, lại lạnh nữa." Cô không cảm thấy chút nhiệt độ nào, giống như đặt mình trong ở trong khối băng vậy.

"Tôi tạm thời bỏ qua cô, tôi sẽ trở về tìm cô nữa." Anh ta nhắc nhở.

"Anh không cần phải tìm tôi, chúng ta người - quỷ khác đường, tôi và anh cũng không oán không thù." Cô vội vàng cùng anh vẽ giới tuyến rõ ràng.

"Tôi không phải quỷ ——"

Thu Lăng cảm thấy có chút quên được, lại bị lời nói tiếp theo của anh ta đánh xuống mười tám tầng địa ngục.

"Tôi và cô có thù oán!"

"Tôi và cô có thù oán!"

"Thù cái gì? Tôi căn bản không biết anh, anh nói cho tôi biết, tôi đã làm chuyện gì đối với anh? Cầu xin anh nói cho tôi biết. . . . . ." Nhưng lần này, Thu Lăng đợi đến rất lâu chỉ có —— sự lặng lẽ.

Cô ở nơi này đưa tay cũng không thấy được năm ngón, trong bóng tối tìm anh ta, để anh ta nói cho cô biết đáp án.

Cô vươn tay, nhưng cũng không có bắt được cái gì, có chẳng là không khí đi qua giữa ngón tay cô, cô không nhịn được uể oải hô to: "Nói cho tôi biết ——" cô không nghe được bất kỳ câu trả lời nào, chỉ nghe được tiếng vang của chính mình, cô chán nản ngồi dưới đất, lại cảm thấy mặt đất đột nhiên rung chuyển, sau đó là lực hút của một luồng nước xoáy khổng lồ, đẩy cô ra phía ngoài, cho đến khi cô nhìn thấy một tia ánh rạng đông —— Thu Lăng từ trong mơ giật mình tỉnh lại, cô sờ sờ trán của mình, cảm giác mồ hôi lạnh chảy ròng.

Mới vừa rồi cô thật sự là đang nằm mơ sao?

Vậy tại sao âm thanh của hắn sẽ như vậy chân thật?

Người đàn ông kia. . . . . . thật sự muốn tổn thương cô sao?

Tại sao?

Cô thậm chí ngay cả thân hình anh ta tròn, dẹt như thế nào cũng không biết, tại sao anh ta muốn lần nữa xuất hiện tại trong mơ của mình, nhắc nhở cô. . . . . . Giữa bọn họ không rõ có dính dáng hay hiểu lầm gì hay không?

Chẳng lẽ bọn họ thật sự có thâm thù đại hận?

Sau khi Thu Lăng từ trong mơ tỉnh lại, liền lăn qua lộn lại, khó có thể ngủ say, ở trong đầu cô vẫn xuất hiện âm thanh của người đàn ông kia.

Cô mặc lên đồng phục năm hai của trường trung học Hoa Nam, cầm cặp sách, đi ra khỏi gian phòng của mình.

Thu Lăng nghĩ hôm nay đến trường học phải nộp học phí, hôm nay đã là ngày cuối cùng, xem ra, cô không nói không được rồi.

Thư Hoài từng nói qua giúp đỡ cô. Cậu ta là bạn trai của cô, bọn họ lén lút cha mẹ lui tới, nhưng mà. . . . . . Cô không muốn cầm tiền của cậu ta.

Ở dưới tình huống bất đắc dĩ, Thu Lăng không thể làm gì khác hơn là đối mặt với mẹ cô, hơn nữa nói với cô: "Mẹ, hôm nay phải đóng phí bữa trưa tháng này ở trường học."

Mẹ của cô Giang Vũ ngẩng đầu nhìn cô một cái, không vui từ trong túi móc ra mấy tờ tiền mặt, vứt xuống trên người cô: "Cầm đi." Tiếp theo, bà lại tức giận mà nói: "Bữa ăn tiếp theo trong nhà cũng không biết ở nơi nào? Còn phải tốn tiền cung cấp cho mày đi học!"

"Để nghỉ hè, con sẽ đi làm thêm."

Chờ Thu Lăng rời nhà, cha của Thu Lăng là Diệp Tham liền nói với Giang Vũ: "Chúng ta thật phải làm như vậy sao?"

"Nếu không khoản nợ ông thiếu người ta, chúng ta có cần thiết làm như vậy sao?"

"Vì tiền bảo hiểm sáu trăm ngàn, sẽ phải bán một mạng của con gái chúng ta, này. . . . . . Chẳng lẽ không còn biện pháp khác?" Nếu như không phải là không còn cách nào, ông cũng không muốn làm như vậy.

"Nếu không ông nói có thể làm sao? Chờ bọn cho vay nặng lãi, chủ nợ cầm dao chém chết cả nhà chúng ta sao?" Bà thật là số khổ, mới có thể gả cho cái tên đàn ông không có tiền đồ này, còn phải lo lắng cho sự an toàn sinh mạng mình.

"Nhưng mà. . . . . . Lăng dù sao cũng là ruột thịt máu mủ của tôi." Hổ dữ không ăn thịt con. . . . . . Nhưng mà. . . . . . Không có tiền, người chết ngày mai chính là ông.

"Ông không thể mềm lòng, bọn cho vay nặng lãi ép chúng ta chặt như vậy, chúng ta đã không còn đường lui, tôi đã mua được một sát thủ, hôm nay hắn sẽ ra tay."

"Ai! Tôi sẽ mua một miếng đất tốt, mai táng tốt cho nó." Vậy cũng là chuyện cuối cùng mà kẻ làm cha như ông có thể vì cô làm.

"Trả bọn cho vay năm trăm ngàn, cũng còn một trăm ngàn, ông phân năm trăm vạn, tôi lấy năm trăm vạn, đến lúc đó tùy ông thích xài như thế nào đều được, nhưng mà, ông đừng nghĩ thua sạch rồi đến tìm tôi."

"Tôi sẽ không!" Đây chính là tiền con gái của ông bán mạng, ông nhất định sẽ tiết kiệm.

Để cho con gái ông làm tròn chữ hiếu, Thu Lăng nếu như dưới đất có biết, nhất định cũng sẽ nhắm mắt .

***

Thu Lăng ở trước trường học mua một tờ báo, cô tính toán vừa nghỉ hè lập tức tìm một công việc, không muốn vì mình mà trong nhà gia tăng gánh nặng.

Đi trên đường trước ngã tư đường, vừa lúc đèn vàng chuyển thành đèn đỏ, cô lơ đãng cầm tờ báo lên, thấy tựa đề đầu tiên——Đáy Cổ Thành Địa Trung Hải tái hiện, pho tượng khổng lồ hai ngàn năm trăm năm, cô không nhịn được mở tờ báo ra xem, nhìn thấy cái đấu lớn chữ màu đen viết: thành phố thất lạc bên cạnh còn có từ đáy biển mò lên hình ảnh thạch quan[1], chung quanh thạch quan có chạm trổ diều hâu cùng đầu lâu trông rất sống động.

[1] Thạch quan: quan tài bằng đá.

Tại sao cô xem thạch quan đăng trên báo này, nội tâm của cô nâng lên một cảm giác đau lòng?

Cô nhìn thấy một cái hình khác, bên cạnh phụ chú viết —— đây là một thực thể nhỏ tôn kính, pho tượng nữ thần Hi Y Ti không đầu bằng thạch đen, trong pho tượng Hy Y Ti chỉ khoác tơ lụa trong suốt, loã lồ lộ ra thân thể cô ấy hấp dẫn, duyên dáng, vải bố thắt lại ở bên ngực trái cô ta, mà cô xem không thấy tứ chi của cô ta, cái tượng nữ thần này tứ chi cũng bị gọt đứt.

Nhìn thấy cái pho tượng không đầu này, có một loại cảm giác kỳ quái từ đáy lòng của cô hiện lên, giống như cô biết cái kia chiếc pho tượng đã thật lâu, thật lâu. . . . . . Một giọt nước mắt lem ra tấm bản đồ, Thu Lăng lại không phát giác gì.

Cho đến khi tiếng còi xe vang lên, Thu Lăng phục hồi tinh thần lại, cô buồn bực cảm xúc mới vừa rồi của mình, đóng lại tờ báo qua rồi qua đường.

Thời điểm cô đang ở giữa đường, phía trước có một chiếc xe hơi màu đen chạy nhanh tới, Thu Lăng muốn né tránh, bên trong xe một lưu manh che mặt lại hướng ngực của cô bắn một phát súng.

"Ầm!"

Vốn là đầu đường bận rộn càng thêm lâm vào hỗn loạn, tên lưu manh lái xe đi trong tình huống không có bất kỳ người đi đường thấy việc nghĩa mà hăng hái làm, ung dung mà chạy.

Thân thể Thu Lăng như lá rụng, chậm rãi rơi trong gió thu, chậm rãi rơi xuống đất.

Tại sao là cô?

Cô không có kết thù kết oán với bất kỳ kẻ nào, tại sao sát thủ lại tìm tới cô?

Cô từng xem qua tin tức một phụ nữ có thai đi dạo công ty bách hóa bị bắn chết, nhưng mà, cô hiện tại cũng không có đi dạo công ty bách hóa! Cô chỉ là qua đường đường thôi!

Chẳng lẽ bây giờ an ninh trật tự tệ như vậy sao?

Rất nhiều câu hỏi, có phải bất kể cô có hỏi thế nào, cũng không có đáp án hay không?

Bóng tối hoàn toàn bao phủ cô, cô mất đi tất cả cảm giác. . . . . . Máu tươi của cô nhiễm đỏ một ít tin tức “Thành phố thất lạc” trên báo, mà pho tượng nữ thần Hy Y Ti không đầu trên tờ báo hình như chuyển động!

***

Cô chết rồi sao?!

Nếu như sau khi chết có Thẩm Phán, cô bây giờ là ở trên thiên đường, hay là ở trong địa ngục?

Cô cái gì cũng không nhìn thấy, như vậy. . . . . . Nơi này là địa ngục sao?

Cô không thể đến cái nơi này, nhưng mà, một khi người chết rồi, lại có những chuyện tự mình có thể quyết định hay sao?

Lúc Thu Lăng cảm thấy tuyệt vọng, bên cạnh cô đột nhiên vang lên âm thanh của một thiếu nữ dịu dàng: "Cô đã tỉnh!"

Thu Lăng không nhìn thấy cô ta, nhưng cô cảm thấy ra được cái thanh âm này là ở không xa phía bên trái của cô, cô nhịn không được mở miệng mà hỏi: "Cô là ai?"

"Tôi tên là Anna."

"Tôi bây giờ không phải là đang ở trong địa ngục chứ?" Cô cho là mình bình thường làm rất nhiều việc thiện, mà cô cũng không phải hung ác và rất lưu manh, tại sao cô sẽ bị "Đưa" tới địa ngục tới?

"Không phải vậy." Anna lắc đầu trả lời.

"Tại sao nơi này tối như vậy?" Loại cảm giác đen tối này. . . . . . Giống như. . . . . . cảnh tượng trong mơ của cô, mà không giống vậy, người đàn ông kia không có ra mặt rồi đuổi theo cô không thả.

"Nơi này là Vương Quốc Hắc Ám dưới sự thống trị của Ma Vương Hắc Ám."

Vương Quốc Hắc Ám?!

Cô để ý sách giáo khoa trên mặt đất cũng không có đọc được chỗ này!

Nhưng mà, bọn họ đều chỉ thi toàn quốc câu hỏi về quốc gia cùng địa danh, có phải là vì quốc gia quá nhỏ hay không, câu hỏi thi không thi, cho nên, cô căn bản cũng chưa có đọc qua?

Bất kể như thế nào, quan trọng là cô hiện tại muốn đi, cô đã đi học trễ rồi, "Như thế nào tôi mới có thể rời khỏi chỗ này?"

Anna đối cô vấn đề cảm thấy thật khó khăn, không biết trả lời như thế nào.

"Vừa mới tới đã muốn đi?" Một âm thanh lạnh lẽo kìm nén bỗng chốc vang lên.

Thu Lăng cảm thấy cái âm thanh này rất quen, sau đó ý tưởng của cô lóe lên — cô lập tức biết hắn là ai.

Là anh ta!

Người đàn ông dây dưa trong mơ của cô.

Chỗ bất đồng là, anh ta hiện tại không có đuổi theo cô.

Tại sao?

Rất đơn giản, bởi vì cô bị vây ở chỗ này, anh ta căn bản không cần phí sức đuổi theo cô.

Thu Lăng hướng anh lên tiếng, chính là cái phương hướng kia mà sờ lên, nhưng cô không tiếp xúc được gì cả, trừ không khí, "Tôi sờ không tới ngài!"

"Trừ phi Ma Vương đồng ý, nếu không, cô không cách nào chạm tới ngài." Anna nhất thời xúc động trả lời.

"Ngươi quá nhiều lời, tự phế một tay, đi xuống!" Thanh âm kia hung tợn giao phó.

Anna vội vàng dập đầu tạ lỗi nói: "Thật xin lỗi, thần lỡ lời. Cám ơn vương, cám ơn vương. . . . . ." Cô cầm lên lưỡi đao, muốn cắt đứt tay của mình.

Thu Lăng mặc dù không nhìn thấy, nhưng cô nghe được một tiếng lưỡi đao, lập tức nhanh kêu: "Khoan đã! Ngươi quá tàn nhẫn."

"Ta là Vương cái thế giới này, ta điều khiển tất cả nơi này, tất cả những người muốn sống sót đều phải nghe theo mệnh lệnh của ta."

"Ngươi quá áp bức, quá dã man." Cô cả gan nói.

"Cô cũng muốn ta phế bỏ tay của cô sao?"

Thu Lăng không nhịn được thở dốc vì kinh ngạc, chốc lát ở giữa, Anna đã phế bỏ một cánh tay của mình, khom mình hành lễ lùi về phía sau bóng đêm.

"Tàn nhẫn!" Thu Lăng chỉ dám nhỏ giọng nói, lại không dám ngay mặt chọc giận hắn.

"Cô nói cái gì?" Một đạo rét lạnh thanh âm vang lên, trong giọng nói để lộ ra tính uy hiếp nghiêm trọng.

"Tôi nói. . . . . . hôm nay khí trời rất tốt." Cô không muốn không có hai tay của mình, cô tự nói với mình, giữ được núi xanh, lo gì thiếu củi đốt.

"Nơi này khí hậu mỗi ngày đều giống nhau." Hắn đương nhiên nghe cô mới vừa nói cái gì, món nợ này hắn nhớ kỹ.

Trải qua hắn nhắc nhở, việc làm tàn khốc không có nhân tính mới vừa của hắn, cô cảm thấy thân thể hết sức rét lạnh, tâm cũng lạnh lẽo khác thường.

"Có thể nói cho tôi biết. . . . . . Chúng ta có cái gì thù sao?" Cô lớn mật mở miệng.

"Cô là người phản bội!"

Thu Lăng lấy dũng khí nói: "Có thể để cho tôi. . . . . . gặp mặt anh sao?" Cô xem không thấy hắn, có lẽ có thể mượn việc đụng chạm hắn, hiểu rõ oán thù của hai người bọn họ.

"Tôi không muốn để cho người phản bội chạm vào tôi." Ở trên người của cô, chỉ có khắc hai chữ "Sỉ nhục" mà thôi.

"Tôi muốn trở lại thế giới của mình." Nếu như vậy, cô không bằng trở về, cô còn không làm rõ được giữa hai người đã từng chuyện xảy ra, dĩ nhiên không cách nào hóa giải mối hận cũ này.

"Không có ai hi vọng cô trở về." Hắn nhẫn tâm đánh vỡ kỳ vọng của cô.

"Cha mẹ của tôi, các bạn bè nhất định sẽ hi vọng tôi trở về." Bọn họ hiện tại nhất định bởi vì không tìm được cô mà gấp gáp, cô không muốn làm cho bọn họ vì cô lo lắng.

Chỉ cần cô có thể trở lại thế giới quen thuộc của mình, giống như hôm nay vậy bão táp rất nhanh sẽ tan thành mây khói.

"Sau khi cô trở về, cô nhất định sẽ phát hiện cô tuyệt không muốn đợi tại nơi đó nữa." Loài người chỉ biết hy vọng vào sinh tồn người khác . . . . . . Đánh nát!

"Không! Tôi muốn trở lại nơi tràn đầy ánh mặt trời, tràn đầy ấm áp, ở cái nơi này chỉ có vừa tối vừa lạnh." Hắn tại sao có thể tự cho là đúng bởi vì cái cô thích không cho là cái gì sao?

"Nếu như cô muốn đi thì đi, ta cũng không có cưa đoạn hai chân của cô." Mặc dù hắn rất muốn bầm thây cô thành vạn đoạn, nhưng hắn càng muốn từ từ lăng trì cô, để cho cô từng chuyện mà bản thân đã làm sai trả giá thật lớn.

"Tôi phải rời đi thế nào?" Nếu như mà biết rõ rời đi thế nào, cô sớm đã đi, cô vẫn cảm thấy hắn có chút âm dương quái khí.

"Cầu xin ta!" Hắn lấy giọng lạnh như băng, đem yêu cầu này coi là chuyện đương nhiên.

Thu Lăng không chút suy tính nào, mở miệng nói: "Tôi cầu xin ngài." Chỉ cần có thể làm cô lại một lần nữa cảm nhận được ánh mặt trời chiếu rọi, muốn cô nói gì, cô đều đồng ý.

"Không nghĩ tới Hy Y Ti luôn luôn kiêu căng, cũng sẽ nói ra lời khẩn cầu với ta!" Hắn khinh thường nói.

Tây y sư [2]?! Cô không phải Tây y sư nha!(thầy thuốc Tây y) Cô chỉ là một nữ sinh cấp 3 bình thường, không biết được hắn đang nói chuyện với người nào? Chỉ là, hắn nói cái tên này làm cô nghe quen tai. . . . . . Thu Lăng nén xuống cảm giác kỳ quái trong lòng, mở miệng đối với hắn nói: "Tôi đã van ngài, ngài còn không chịu thả tôi đi sao?"

[2] Ở đây Thu Lăng nghe nhầm phiên âm, người đàn ông nói Hy Y Ti (希伊丝) có phiên âm là “xi yi si” ý chỉ bức tượng nữ thần không đầu mà Thu Lăng đọc lúc sáng trên báo nhưng Thu Lăng lại nghe thành “Tây y sư” (西医师) có phiên âm gần giống là “xiyishi”

"Lần này. . . . . . Ta liền bỏ qua cô, lần sau chúng ta gặp lại nữa, ta sẽ không bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy đâu!"

Khi hắn không nhìn thấy sau lưng Thu Lăng, cô làm cái mặt quỷ nói: "Không có lần sau đâu."

Trong bóng tối, miệng nói lẩm bẩm, không lâu, thì có một khối sức lực khổng lồ đem Thu Lăng ra khỏi bóng tối.

Cô đóng lại cặp mắt, bởi vì, cô hình như nghe nụ cười giả tạo của ác ma, mặc dù cô biết cô không cách nào nhìn thấy, nhưng cô vẫn sợ đến không dám mở hai mắt ra.

Hắn nhìn chăm chú vào vùng nước xoáy màu đen mang đi cô đó, trong lòng mình nói thầm: "Chỉ có bóng tối mới có thể thu nhận trái tim trôi giạt khắp nơi của em thôi, em không còn chỗ để đi đâu."

Bọn họ sẽ gặp lại rất nhanh, rất nhanh thôi.....


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.