Tiểu Giai Nhân Khuynh Thành

Chương 50: Chương 50




Editor: Tường An

Thanh âm hắn khàn khàn, đáp án cũng không khác lắm với suy đoán của nàng. Dựa vào thính giác nhạy bén hơn người, nàng có nghe thấy đám tàn quân nói chuyện với nhau, mắng là hai ngày nay loanh quanh trong núi mà không tìm được người nào.

Ít nhất xem ra, đám người mà nàng gặp không có tung tích mẫu thân và đệ đệ, có lẽ họ đã trốn thoát khỏi ngọn núi này rồi.

“... Vậy là tốt rồi!” Nàng nhẹ giọng lẩm bẩm, thanh âm mềm mại, có thể nghe ra tia an tâm trong đó.

“Người của ta còn đang điều tra, nếu có tung tích mẫu thân và đệ đệ ngươi, nhất định sẽ thông báo trước.” Tiêu Kính Viễn nhịn không được, lại dỗ dành.

“Ân.” Nàng ngước đôi mắt long lanh, trong veo nhìn hắn: “Cảm ơn Thất thúc.”

Hắn cúi đầu nhìn nàng, muốn nói “Không cần khách khí” nhưng lại cảm thấy quá không thú vị, muốn nói “Đây vốn là bổn phận của ta” thì lại quá khách khí, trong đầu suy nghĩ câu “Thất thúc” của nàng, cảm thấy áp dụng vào giờ khắc này là vừa đúng, nàng vừa không cố ý xa lạ khách khí, cũng không có ý thân cận.

Tiểu cô nương bảy năm trước hay chơi xấu, được một tấc tiến một thước, liên tục thả bồ câu gọi hắn tới, tất nhiên sẽ không trở lại được.

Đúng lúc này, Hoắc Cảnh Vân chạy lại đưa đồ ăn, chính là hươu nai thuận tay săn được khi ở trong núi, hiện tại là nướng xong.

“Tướng quân, thịt hươu nai này các huynh đệ đã dùng muối và rượu trắng ướp qua, nướng vừa chín tới, mời tướng quân dùng trước.” Dứt lời liền đưa qua một mâm sứ thanh hoa to đựng non nửa con hươu vừa nướng chín.

Hắn cười hắc hắc, nhân cơ hội nhìn về phía A La bên cạnh.

Vừa nhìn, hắn không khỏi ngây ra, thầm nghĩ cô nương này bộ dạng thật tốt, giống như hoa lan nuôi trong phòng ấm.

Tiêu Kính Viễn lạnh lùng lườm qua, Hoắc Cảnh Vân lập tức tỉnh táo lại, vội vàng cười nói: “Vị cô nương này đói bụng không, cùng ăn một chút đi, không cần khách khí, đây là do các huynh đệ cố ý làm cho tướng quân và ngươi ăn, ngon lắm đó.”

Nói xong, đặt mâm sứ lên bàn gỗ rồi cuống quýt chạy trốn.

A La đói bụng lâu như vậy, uống một chén nước lèo chẳng qua chỉ làm ấm dạ dày thôi, bây giờ ngửi thấy mùi thịt nướng liền bất giác chảy nước miếng.

Nàng dè dặt nhìn mâm thịt hươu trên bàn, lớp da vàng óng ánh, trên mặt còn rắc đủ loại gia vị.

A La bất động thanh sắc nâng tay áo giả bộ ho khan, thật ra là âm thầm che giấu động tác nuốt nước miếng.

Sau đó, nàng cắn môi, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Tiêu Kính Viễn.

Lúc này, đại thẩm nông hộ đã thức thời đi ra ngoài, Tiêu Kính Viễn nhìn quanh bốn phía, thấy gần đó có cái bếp lò, trên kệ đặt chén, thìa và dao phay, hắn liền lấy qua cẩn thận cắt thịt hươu thành từng miếng nhỏ.

Hắn dĩ nhiên nhìn ra khi thấy thịt hươu hai mắt A La liền sáng lên, còn có động tác nuốt nước miếng giấu đầu lòi đuôi kia.

A La im lặng ở bên cạnh chờ đợi, thỉnh thoảng ngẩng đầu lặng lẽ nhìn Tiêu Kính Viễn.

Hắn cúi đầu, sống mũi thẳng tắp, mày kiếm mắt sáng, trên mặt không có biểu cảm gì, chỉ cẩn thận tỉ mỉ cắt thịt.

Chẳng mấy chốc, một khối thịt hươu nướng đã được cắt thành từng lát thịt mỏng, Tiêu Kính Viễn lại lấy một chút muối rắc lên. Sau đó lại lấy ra một đôi đũa từ ống trúc bên cạnh, đũa nhà nông đương nhiên không thể so với đũa của hầu phủ, hắn nhìn nhìn, miễn cưỡng coi như sạch sẽ mới đưa cho A La.

“Ăn đi.” hắn làm như tùy ý nhìn nàng một cái, “Đợi lát nữa uống thêm chút canh nóng.”

“Ân.” Lúc này A La còn có thể nói cái gì, làm bộ trấn tĩnh chờ bên cạnh, kỳ thật trong lòng đã hận không thể lập tức nhét miếng thịt hươu nướng kia vào miệng mình, động tác thầm nuốt nước miếng đã làm vài lần.

A La lập tức nhận lấy đôi đũa, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn Thất thúc.”

Dứt lời, cũng không nhịn được nữa, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.

Vừa ăn một miếng, nàng mới biết thịt nướng thơm ngon cỡ nào, làm nàng hận không thể nuốt luôn cả đầu lưỡi.

“Ngon thật.” mặc dù hơi mất tự nhiên, A La vẫn nhịn không được khen ngợi, xong lại gắp thêm một miếng.

Cứ như thế ăn ba bốn miếng xong nàng mới nhớ tới Tiêu Kính Viễn ngồi bên cạnh, cẩn thận hỏi: “Thất thúc, ngươi không ăn sao?”

“Ta không đói bụng.” Hắn cúi đầu, dùng một khúc cây chọc chọc đống củi trong bếp lò, làm nó cháy to hơn một chút.

Chân núi không lạnh bằng trên núi nhưng cũng không ấm áp, nàng vừa mới tắm xong, tóc còn ẩm ướt, làm vạt áo trước ngực cũng bị ẩm theo.

Như vậy rất dễ bị lạnh.

A La cúi đầu, lại cầm đũa gắp thịt, chẳng qua lần này không vội vàng như lúc nãy mà chậm rãi ăn từng miếng nhỏ.

Tiêu Kính Viễn ngồi bên cạnh, vừa nghịch bếp lò, vừa nhìn nàng.

Nàng có vài phần ngượng ngùng, đột nhiên nhớ đến bảy năm trước, hắn cứu nàng từ tay người què cũng giống hôm nay vậy, hắn ôm nàng, dùng áo choàng che chở nàng thật kín, sau đó tìm khách điếm cho nàng nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau hắn cùng nàng dùng bữa, ngồi bên cạnh bóc vỏ đậu cho nàng ăn.

Nghĩ đến lời vừa rồi đại thẩm nói, nhìn nàng hẳn là tiểu thư nhà giàu, vị đại tướng quân kia còn nói ngươi không biết tự mặc quần áo, nhờ ta giúp một chút.

A La có chút bất đắc dĩ, lại xấu hổ, kỳ thật sau hôm đó nàng đã học tự mặc quần áo rồi, hắn lại vẫn cho rằng nàng ngốc nghếch nũng nịu như hồi nhỏ.

“Đang nghĩ gì vậy?” Hắn cúi đầu nhìn ngọn lửa nhảy nhót trong lò, hỏi.

Nàng hơi kinh ngạc ngửa mặt nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng ánh lửa.

“Ta đang nghĩ tới chuyện lúc nhỏ...” Bị hắn hỏi bất ngờ, nàng không phòng bị, nuốt xong miếng thịt trong miệng liền trả lời luôn.

Ánh mắt hắn từ bếp lò dời qua, nhìn nàng một cái.

“Trước kia là ta không tốt.” Hắn cho rằng nàng nghĩ tới tình cảnh hôm hắn từ biệt nàng.

Hắn rõ ràng đã hứa với nàng nhưng lại nuốt lời, đây là lần đầu tiên hắn vi phạm lời hứa của mình.

“Không, không, ngươi suy nghĩ nhiều, không có gì.” Nàng vội vã lắc đầu phủ nhận.

Nàng không oán hắn chuyện này, ít nhất hiện tại không oán.

Nàng cũng biết, hôm nay nếu không có hắn, chỉ sợ nàng sẽ bị đói chết hoặc lạnh chết trong núi rồi, làm sao có thể tính toán chi ly chuyện hồi nhỏ.

Huống chi, lúc nhỏ là nàng không hiểu chuyện, tùy hứng, bám lấy hắn không nỡ buông ra, chỉ hận không thể giữ hắn bên cạnh như phụ thân mình.

Yết hầu Tiêu Kính Viễn khẽ nhúc nhích, hai mắt sáng quắc nhìn nàng.

A La không có biện pháp, đành phải kiên trì giải thích: “Thật ra lúc đó là ta không tốt, ta chỉ là... chỉ là quá cần người đối tốt với ta như Thất thúc vậy, Thất thúc tốt với ta, ta liền nhịn không được mà tùy hứng.”

Nàng tham lam hưởng thụ sự che chở của hắn, nhưng thật ra hắn và nàng không thân cũng chẳng quen, tất nhiên tính nhẫn nại cũng không nhiều.

“Đúng lúc cha ta trở lại, hắn đối với ta tốt lắm, tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của ta.”

Nghe vậy, Tiêu Kính Viễn liền nhớ tới ngày đó ở trà lâu, hắn ngồi trên cao nhìn nàng vui sướng tựa vào ngực Diệp Trường Huân, thần thái sáng láng như có thể chiếu sáng cả đường cái.

Phụ thân nàng đã trở lại, có thể sủng ái nàng, cho nàng tất cả những gì nàng muốn, cho nên nàng không cần hắn nữa.

A La nói xong bỗng dưng cảm thấy bất an, kỳ thật nàng cũng không rõ vì sao lại nói chuyện này với Tiêu Kính Viễn, chuyện trước kia, chẳng lẽ không nên ăn ý xem như chưa từng xảy ra sao?

Nàng miễn cường cười nói: “Kỳ thật... Thất thúc vẫn tin tưởng ta đi?”

“Ân?” hắn từ chối cho ý kiến, nhướng mày nhìn nàng.

“Lúc ta cầu Thất thúc hủy bỏ hôn sự, Thất thúc nói là sẽ không hủy, nhưng sau này...”

Sau này nàng dĩ nhiên biết, hai người mà nàng đề cập, hắn không cưới ai cả, ngược lại, một ý chỉ của Hoàng thượng hạ xuống, hắn rời khỏi Yến Kinh.

“Chuyện này không liên quan đến ngươi.” hắn cường ngạnh ngắt lời nàng, nói rất nhanh.

“À...” nàng hơi lúng túng nhìn hắn, là nàng tự mình đa tình? Thật ra chuyện không liên quan đến mình?

Lời vừa ra khỏi miệng, Tiêu Kính Viễn cũng phát hiện ngữ khí của mình quá lạnh lùng cứng nhắc, vì thế lại bổ sung: “Chỉ vì đúng lúc đó ta muốn rời khỏi Yến Kinh, sợ sẽ ở lại biên cương mấy năm, các cô nương trong Yến Kinh không chịu nổi khổ cực, ta cũng không đành lòng để người ta sống thủ tiết như góa phụ, thay vì chậm trễ người khác, không bằng sớm cự tuyệt việc hôn nhân này.”

“Ân, cũng phải.” nàng ngượng ngùng đáp.

Lại nói, cũng thật trùng hợp, sau khi hắn từ chối hôn sự, cô nương Tả Hầu phủ gả cho người khác, bây giờ sống rất tốt, không đoản mệnh như đời trước nữa.

Sợ là hắn vẫn như cũ không tin lời nàng nói đi.

“Còn ngươi?” hắn bỗng dưng hỏi.

“Ta?” A La mờ mịt nhìn hắn, vẻ mặt nghi hoặc, sao lại chuyển đề tài đột ngột vậy?

Tiêu Kính Viễn xoay mặt đi, nhìn bếp lò bên cạnh.

Ánh lửa đỏ phản chiếu vào mắt hắn, sâu thẳm trong đôi mắt ấy dường như cũng toát ra ánh lửa.

“Ngươi hiện giờ, đã định thân chưa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.