Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải

Chương 8: Chương 8: Quyết định




Quân hạm Hắc Ưng im lặng di chuyển giữa vụ trụ, tốc độ làm Diệp Tố kinh ngạc cũng không gây bất kỳ gợn sóng gì cho sao trời.

Đảo mắt, ba ngày qua đi.

Nơi này là khoang điều khiển của quân hạm, phía ngoài mặt kính pha lê thật lớn là vũ trụ bao la, tinh quang không bị che chắn gì mà đập thẳng vào mắt. Diệp Tố có chút nhập thần mà mê muội nhìn cảnh vũ trụ trước mắt.

Trừ tình huống khẩn cấp, quân hạm đều ở hình thức tự động lái, đại đa số thời gian khoang điều khiển chỉ có một người trực. Không gian ở đây rộng rãi, Diệp Tố cùng Nick, Triết Tu lúc rảnh rỗi đều thích tới khoang điều khiển. So với màn hình điện tử trong phòng chủ quân hạm thì từ đây nhìn ra vũ trụ cũng không có gì khác biệt cả. Nhưng cảm giác chính là không giống nhau, tựa hồ như tinh thần chân chính của vũ trụ đã bị tiêu hao mất một ít trên đường truyền qua một đoạn sóng điện tử tới màn hình kia, chỉ có ở đây mới nhìn được tinh quang chân thật mạnh mẽ, khiến người ta cảm nhận được vũ trụ thật rộng lớn vô ngần.

Tâm tư hỗn độn của Diệp Tố đều được gột rửa sạch sẽ, có thể chuyên chú mà thưởng thức, hoặc là chuyên chú mà tự hỏi.

Diệp Tố đang tự hỏi.

Ba ngày này hắn ở trên quân hạm, phần lớn thời gian đều dùng để thí nghiệm, xuyên qua lại hai cái thế giới này. Diệp Tố mỗi lần ngủ đều ôm chờ mong, hy vọng lần này có thể không thấy Tinh Tế Thế Giới kỳ quái này, nhưng mà vừa mở mắt chính là quân hạm nghiêm túc màu sắc lạnh băng, làm hắn thập phần phiền muộn, có vẻ như, cái “Mộng” đáng sợ này là không thể thoát khỏi.

Diệp Tố còn đặt đồng hồ báo thức lúc nửa đêm, sau khi xác định đồng hồ báo thức bất cứ lúc nào vang đều có thể trước tiên đánh thức mình thì mới yên tâm, tuy rằng không cách nào không tiến vào thế giới “Mộng” này nhưng muốn rời đi thật ra rất dễ dàng.

Tựa hồ cái này “Mộng” trừ bỏ quá mức chân thật thì sinh hoạt của Diệp Tố cũng không bị quấy nhiễu gì, một khi đã như vậy, vậy coi nó như một giấc mộng cũng tốt. Cũng đỡ mỗi ngày mơ một cái mộng kỳ quái khác nhau xong lại phải giả thiết khác nhau, mệt chết đại não.

Nick cùng Triết Tu thấy Diệp Tố nói ngủ liền ngủ, thậm chí đôi khi không nói tiếng nào giữa ban ngày liền ngủ, liền cảm thấy thập phần sầu lo, vốn đã thất học lại còn lười, thế sao được!

Diệp Tố có một phát hiện ngoài ý muốn, thời gian của hai thế giới là không giống nhau. Khi hắn ngủ 7 giờ tối ở nơi này, sẽ tỉnh lại lúc 7 giờ sáng ở thế giới hiện thực; mà khi hắn 7 giờ ở thế giới hiện thực ngủ, thì nơi này mới là rạng sáng 5 giờ. Có một lần Diệp Tố đang ăn cơm trên quân hạm, bên này vừa lúc chính ngọ 12 giờ, lập tức bị đồng hồ báo thức đánh thức, nhìn di động liền thấy thời gian vừa rạng sáng. Diệp Tố tính toán, hắn ở hiện thực ngủ một giờ tương đương với trong mộng 1 giờ 15 phút. Mà hắn ở hiện thực tỉnh một giờ, thời gian trong mộng sẽ thay đổi tùy theo thời gian lúc nào hắn tỉnh lại. Nói tóm lại, dù sao Diệp Tố có thể điều tiết quan hệ giữa hai cái thế giới tương đối tốt.

“Đều đã an bài như vậy, vậy cứ như trò chơi mà hảo hảo chơi đi.” Diệp Tố chấp nhận số phận mà nghĩ thầm.

Đầu tiên, ít nhất phải có hiểu biết đối với thế giới này. Diệp Tố ngồi xổm xem sao trời huyền ảo, thở dài một hơi, thật đúng là gánh nặng đường xa. Mặt khác, Diệp Tố cũng không định theo Nick và Triết Tu đi học, nằm mơ mà còn phải đi học thật sự quá mệt người. Quan trọng là tuy rằng hắn hiện tại dư dả thời gian, nhưng nhiều lắm cũng chỉ đủ để hắn chơi chơi ở Tinh Tế Thế Giới, không đủ để nghiêm túc đọc sách. Hơn nữa hắn không biết khi nào mình sẽ không mơ cái giấc mộng này nữa, vạn nhất lúc đó đột nhiên mất tích khiến mọi người phiền toái liền không tốt lắm, Diệp Tố tự giác mình là một thanh niên ba tốt không gây phiền toái cho người khác.

Diệp Tố quyết định, chờ quân hạm đến nơi, hắn sẽ để lại một phong thư, rồi một người rời đi.

Giải quyết xong bối rối mấy ngày nay, Diệp Tố thoải mái đứng lên định rời đi, ai ngờ ngồi xổm lâu quá, chân trái đã tê rần.

Cửa khoang điều khiển vừa lúc mở ra, một cánh tay thon dài hữu lực đỡ Diệp Tố đang xiêu xiêu vẹo vẹo.

“Cảm ơn thiếu tá.” Diệp Tố thấy rõ bộ dáng người kia, vội nói. Kể từ sau lần đo lường tinh thần lực lúc trước, đây là lần đầu tiên Diệp Tố nhìn thấy Hàn Nghiệp. Vẫn đẹp trai đến lóa mắt như thế, là cái loại đẹp trai hòa nhã.

Hàn Nghiệp hướng hắn khách khí cười cười rồi xoay người đi về hướng người trực ban điều khiển.

Người điều khiển chưa từng nói chuyện với Diệp Tố một câu khiến hắn cứ lầm tưởng người ta câm bây giờ lập tức cúi chào, theo lệ thông báo một loạt số liệu của quân hạm, tốc độ nói nhanh mà rõ ràng.

Hàn Nghiệp gật đầu, lại đi đến trước đài điều khiển, nhìn chăm chú vũ trụ phía ngoài.

Diệp Tố đã rời khỏi khoang điều khiển nhưng vẫn tò mò liếc một cái. Trong một khắc cửa khoang tự động đóng lại, xuyên qua khe cửa hắn thấy được Hàn Nghiệp đứng giữa sao trời, mờ ảo khôn cùng.

......

Sau khi tỉnh lại, nghĩ đến cảnh trong mơ Diệp Tố tạm thời lấy lại tinh thần, cầm một đống tư liệu đi đến tòa nhà thực nghiệm chuyên dụng của giáo thụ, định xử lý chuyện hạng mục nghiên cứu của mình.

Bạn cùng phòng hắn hai mắt thâm quầng nhìn theo bóng hắn đi xa dần, thở dài nhẹ nhõm một tiếng: “Rốt cuộc thoát khỏi bóng ma, hại ta mấy ngày nay không dám ngủ.”

“...” Bạn cùng phòng Ất, “Liên quan gì đến việc ngươi không dám ngủ?”

“Ngươi không thấy hắn hai ngày nay cứ 7 giờ liền đi ngủ sao? Càng đáng sợ chính là hắn cứ đặt báo thức lúc nửa đêm!”

“Ngươi lo sợ hắn luẩn quẩn chuyện trong lòng nên đang ngủ thì nửa đêm tỉnh dậy định tự sát?”

“Không, ta là sợ hắn kéo chúng ta chôn cùng.”

“......”

Ánh nắng tươi sáng, Diệp Tố một thân tinh thần phấn chấn lại bị bảo an cản lại: “Uy, đồng học, giấy thông hành của ngươi?”

Dụng cụ trong tòa thực nghiệm của giáo thụ thực tiên tiến sang quý, thiết bị đầy đủ hết, cho nên cấm học sinh chính quy toàn khoa tiến vào. Tình huống đặc thù có thể xin giấy thông hành, nếu cùng giáo thụ đạt thành nhất trí thậm chí có thể đạt được danh ngạch thông hành, không cần mỗi lần đi vào đều xin. Diệp Tố buồn bực, bảo an này là mới tới sao? Hắn vừa thấy, như cũ vẫn là đại thúc kia, “Thúc, ngươi không nhớ rõ ta sao?”

“Nhớ rõ.” Bảo an gật đầu, “Nhưng phó viện trưởng quyết định cấp danh ngạch thông hành cho học sinh kêu Kế Vi Thường kia, những người khác muốn đi vào liền yêu cầu giấy thông hành.”

Diệp Tố xuy xuy khóe miệng, “Thật đủ keo kiệt. Quên đi, không cho ta làm thực nghiệm vậy đi uống rượu thôi.”

“Rượu a?” Lão bản vẻ mặt đạm nhiên, “Sáng nay muốn dọn dẹp giá rượu một chút, không cẩn thận trượt tay, tất cả bình rượu đều vỡ nát.”

Diệp Tố nhìn theo hướng lão bản giơ giơ cằm, góc tường một đống mảnh vỡ pha lê, tức khắc biểu lộ thực đáng tiếc nhưng lại thập phần không có thành ý: “Thật tiếc nuối, thôi cho ta ly trà sữa trân châu đi, không thêm trân châu.”

Lão bản đặc biệt săn sóc mà cho Diệp Tố thêm hai muỗng trân châu to, cố ý chọn ly trà sữa màu hồng phấn rồi đưa trước mặt hắn, thuận tay liền cầm đi một đống tư liệu tổng kết của Diệp Tố, “Này thứ đồ hỏng ngươi sao còn giữ?”

“Cũng là khó khăn lắm mới làm ra nó a” Diệp Tố hút miếng trà sữa, hút hai viên trân châu mềm mại vào miệng, hắn thập phần vừa lòng mà nhấm nuốt, đôi khi nói mát với lão bản ngạo kiều có thể thu được hiệu quả bất ngờ a.

“Nhưng mà trường học không cho dùng phòng thí nghiệm.” Diệp Tố nói, “Không cần liền không cần, vốn dĩ tính toán muốn ở lại, hiện tại ngẫm lại, chuyển đến trường đại học khác mở rộng tầm mắt cũng không tồi.”

Lão bản nhướn lông mày một cái, lật lật tổng kết, tất cả đều là công thức hóa học, “Trường học mạnh hơn trường này về phương diện hóa học không nhiều lắm...”

Không phải không nhiều lắm, quả thực có thể nói là không có. Chuyển đến trường học khác liền đồng nghĩa với việc từ bỏ giáo viên cùng thiết bị tiên tiến nơi này.

“Bỏ đầu cũng không làm đuôi phượng. Đặc biệt là loại phượng hoàng bị nhổ lông đuôi này, không có lời.” Diệp Tố mấy ngụm liền uống sạch trà sữa, cầm tổng kết về, cảm thấy mỹ mãn mà cáo biệt lão bản: “Ngươi nơi này rượu không tồi, trà sữa cũng thực không tồi.”

Lão bản lông mày nhướn lên còn chưa có hạ xuống, Diệp Tố đã bước ra khỏi cửa, rẽ một cái đã không thấy tăm hơi, “Cũng không để ta nói cho xong.”

Sắc trời dần buông xuống, bây giờ hẳn là thời gian tuyệt vời cho buổi trà chiều, đại học nồng hậu bầu không khí học thuật đang nghênh đón một chiếc xe hơi màu đen xa hoa lại điệu thấp. Xe sản xuất có hạn khiến số đông sinh viên bình thường không nhận ra sự sang quý của nó, chỉ cảm thấy nhìn thật thuận mắt.

Kế Vi Thường đi xuống, vòng đến bên kia xe mở cửa: “Phụ thân, tới rồi.”

Kế Thiên chậm rãi nhìn bốn phía, “Rượu Garpo ở chỗ này?”

“Ở ngay một quán bar nhỏ phía trước.” Kế Vi Thường nói, dẫn đường cho Kế Thiên.

“Rượu a?” Lão bản nhắc lại lời đã nói với Diệp Tố lần nữa, “Sáng nay muốn dọn dẹp giá rượu một chút, không cẩn thận trượt tay, tất cả bình rượu đều vỡ nát. Các ngươi mua trà sữa không?”

Cứ như là Kế Thiên khí chất cao nhã phú quý cùng sinh viên tuổi trẻ ngu đần không khác biệt gì nhau.

“Chúng ta nguyện ý mua với giá cao.” Kế Vi Thường rõ ràng không tin, bốn bình có thể bán được 83 vạn ai sẽ trượt tay? Nếu trượt tay thật thì tay kia hẳn là bị phế đi.

Lão bản ném menu trà sữa, chỉ vào góc tường tức giận nói: “Bột phấn còn ở kia, tin hay không thì tùy.”

Kế Thiên biểu tình trăm năm bất biến khi nhìn đến một đám bình rượu cho dù thành bụi cũng không mất đi tinh xảo liền run rẩy, lúc này mới cẩn thận đánh giá chủ tiệm trà sữa kia, nhưng lục soát toàn bộ ký ức cũng không tìm ra manh mối nào. Nhưng thương nhân từ trước đến nay vốn giảo hoạt, hắn mỉm cười đưa danh thiếp, “Ta hướng tới rượu Garpo đã lâu, nếu sau này tiên sinh có mối hãy báo cho ta, ta vô cùng cảm kích.”

Lão bản nâng mí mắt, cái tên trên danh thiếp như con thú đang múa may răng nanh cùng móng vuốt. Lễ nghi có qua có lại, lão bản lấy từ ngăn kéo một danh thiếp nhìn như tờ giấy ra đưa cho Kế Thiên, bên trên trừ cái tên ra cái gì cũng không có.

Kế thiên cười cười tiếp nhận, lại khách sáo vài câu mới rời đi.

“Lão bản này là ai?” Kế Vi Thường thấy thái độ phụ thân mình ôn hòa như vậy, không ngăn được mà tò mò hỏi.

Ánh mắt Kế Thiên đảo qua cái tên trên trang giấy, nhỏ giọng nói: “Người phối rượu Garpo.”

Kế Vi Thường tê một tiếng, “Kia hắn, tại sao lại đến này mở một gian tiểu quán bar?”

“Người khác việc tư không ảnh hưởng đến ngươi thì ngươi không cần vì tò mò mà đi tìm hiểu.” Kế Thiên thập phần thất vọng với thiên phú của nhi tử mình ở chuyện thương nghiệp. Ví dụ như, khi hắn phát hiện ra rượu Garpo thì phản ứng đầu tiên là ngạc nhiên, chứ không nghĩ đến rượu này có thể đem đến giá trị và lợi ích thế nào cho Kế gia. Nếu Kế Thiên có thể ở yến khách lấy ra rượu Garpo vốn đã ngừng sản xuất 3 năm, khách mời sẽ một lần nữa phải đánh giá lại thủ đoạn cùng thực lực Kế gia, khi đàm phán hắn có thể hư hư thực thực ném mấy chiêu, chiếm được thượng phong.

“Không cần tự cho là thông minh mà lôi kéo làm quen với hắn, tiểu tâm tư của ngươi làm gì có chỗ che giấu trước mặt hắn.” Kế Thiên nói với Kế Vi Thường, làm tai Kế Vi Thường bất giác đỏ lên.

Lão bản đang được hai cha con này nghiêm túc đối đãi lại tùy ý mà ném danh thiếp của Kế Thiên sang một góc, cùng một đống khí than, hộp cơm hỗn độn trộn với nhau. Lấy di động qua, tìm kiếm một lúc trong danh bạ thấy được một cái tên quen thuộc.

“Về nước sao?”

Thực nhanh liền nghe được trả lời, “Vừa mới về nước, bởi vì một ít việc sẽ ở lại trong nước một thời gian. Ngươi thì sao, không phải ở Nga bán rượu sao? Như thế nào cũng về nước?”

“A, hắn ở bên ngoài xuất quỹ còn muốn lão tử bán rượu cho hắn, mặt so diện tích nước Nga còn lớn hơn, lười cãi nhau với hắn liền về nước chơi chơi. Đúng rồi, cho ngươi xem đồ vật này.” Lão bản gửi qua mấy cái ảnh chụp Diệp Tố tổng kết, “Nhìn xem người này có thể hay không nâng đỡ a, nếu là dễ uốn nắn, trong đám đồ tử đồ tôn ngươi tìm người giúp đỡ hắn đi, coi như cho lão bằng hữu ta cái mặt mũi.”

Lần này sau một đoạn thời gian rất lâu mới trả lời: “Đây là hạng mục nghiên cứu của ai?”

“Một cái tiểu bằng hữu có duyên hợp mắt ta.” Lão bản nghĩ nghĩ lại bổ sung hai cái thành ngữ văn vẻ: “Có tài nhưng không gặp thời, dáng vẻ hào sảng lại không tùy tiện.”

“Nếu đây là nghiên cứu độc lập của hắn, đem hắn mang đến, ta muốn tự mình nói chuyện cùng hắn.”

“U a.” Lão bản kinh ngạc tự nói, “Tiểu tử này thật có điểm bản lĩnh a, cư nhiên có thể được người bảo thủ này coi trọng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.