Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải

Chương 3: Chương 3: Cơ giáp




“Tại sao lại không có tác dụng?” Nam hài phía sau Diệp Tố như thấy quỷ mà thì thầm.

Diệp Tố nhún vai, nằm mơ chứ sao, không tác dụng là bình thường.

Nhóm kẻ bắt cóc sợ hãi dị thường, tay run lên, vũ khí phát động công kích hướng tới nữ hài duy nhất trong ba cái hài tử.

Mọi người đều chết lặng nhìn, ai ngờ kết quả hoàn toàn tương phản với vừa rồi, nữ hài tuy mặt vô biểu tình, nhưng sau đó phịch một cái ngã xuống đất.

Nam hài khóc không ra nước mắt: “Vì cái gì lại có tác dụng!”

Diệp Tố không thể không một lần nữa phun tào tính lừa gạt của giấc mộng, một hồi có tác dụng, một hồi không tác dụng, làm người không có một tia băn khoăn, cũng không có một chút phòng bị.

Thấy vậy, kẻ bắt cóc lại có điểm tự tin hơn, đánh cướp đều đã tới mức này, nếu thu tay thì thực là sỉ nhục với nghề nghiệp, hắn cười dữ tợn một tiếng: “Hài tử, ta mặc kệ ngươi là ai, quan trọng là ngươi chỉ có một mình, ngươi không sợ súng gây tê, nhưng người phía sau ngươi sợ a! Ngươi một người có thể bảo vệ cả ba bọn họ sao?”

Nam hài nhỏ giọng kéo kéo ống tay áo Diệp Tố: “Ngươi còn biện pháp khác không? Nếu như bị hắn bắt được thì chúng ta liền thảm.”

Trong mắt đám tiểu hài tử này, Diệp Tố có thể ngăn trở nhất tinh cấp vũ khí* liền lập tức khẳng định người này thực lợi hại!

*vũ khí một sao, ta giữ nguyên nhé vì thực ra cũng k quan trọng lắm

“Ta có thể có biện pháp gì?” Diệp Tố thập phần quang côn (?) trả lời, thấy sắc mặt tiểu hài tử trắng bệch, an ủi nói: “Yên tâm, cho dù các ngươi bị bắt cũng sẽ vô sự.”

Ân, chỉ cần hắn tỉnh liền không có việc gì.

Nam hài làm sao biết được suy nghĩ của Diệp Tố, cho rằng Diệp Tố chỉ có thể bảo vệ chính mình, khẽ cắn môi nói với tiểu hài tử quan nhị đại tâm trí thành thục kia: “Triết Tu, nếu thật sự không được, chúng ta chỉ có thể dùng cơ giáp chạy trốn!”

“Ngươi còn có cơ giáp! Nick, ngươi từ trước nay chưa nói qua ngươi có cơ giáp, ngươi không coi ta là bằng hữu!” Nam hài tên Triết Tu vẻ mặt quay ngoắt 180 độ.

“Khụ khụ.” Nick xấu hổ mà lấy ra một cái vòng cổ hình tròn, chỉ là phía trên sứt mất một góc, “Đây là ta nhặt được một cái cơ giáp bị vứt bỏ ở trạm thu rác, sau lại nhặt một ít linh kiện tu tu bổ bổ, không biết có không dùng được hay không, nguyên bản ta chỉ tính toán tạo cái mô hình giữ làm kỷ niệm.”

“Các ngươi đang lải nhải nói cái gì vậy?” Kẻ bắt cóc trợn mắt, súng gây tê nhắm Nick đang động tác nhỏ táy máy không ngừng.

Diệp Tố xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo lại lần nữa che trước mặt Nick, dù sao chỉ là giấc mộng thôi, liền bồi tiểu hài tử chơi chơi đi, tỉnh quá sớm lại phải đối mặt sự thật vòng loại, ai.

Nick bị rống một tiếng, sợ tới mức giật mình mở ra nút không gian, quang mang chợt lóe, một cái hai mét cơ giáp cao ngang trời xuất hiện.

Diệp Tố vô lực mà đỡ cái trán, hắn cư nhiên mơ thấy đại ong vàng chân cao chân thấp!

Cơ giáp màu vàng hai mét cao nhìn qua tựa hồ uy phong lẫm lẫm, nhưng mặt ngoài kim loại gồ ghề lồi lõm, nơi nơi là dấu vết bị ăn mòn, càng cạn lời hơn chính là trong đó một chân không biết đi đâu, bị Nick dùng một cái ống kim loại hơi ngắn thay thế, trông chẳng ra sao cả.

Khi cơ giáp bị triệu hồi ra, còn lắc lư vài cái mới miễn cưỡng đứng vững.

Nhóm kẻ bắt cóc vừa nãy còn bị dọa đến hồn phi phách tán, chờ thấy rõ xong liền tức khắc cười ha ha: “Cười chết ta, đây là cái gì ngoạn ý?”

Triết Tu lập tức đối Nick nói: “Thực xin lỗi, ta trách oan ngươi.”

Nick ngượng ngùng, hắn cũng biết thứ này so với cơ giáp chân chính kém quá xa, nhưng tốt xấu cũng là do hắn lắp ráp duy tu, mộng tưởng lớn nhất của hắn chính là trở thành một cơ giáp chế tạo sư vĩ đại, chỉ tiếc, trên tinh cầu lạc hậu bần cùng này thì mộng tưởng của hắn cũng giống như nằm mơ.

“Thử xem đi.” Nick nói, “Dù sao đều sẽ bị bọn họ bắt đi, nếu là trước khi chết được điều khiển cơ giáp chính mình lắp ráp, ta cũng sẽ không tiếc nuối.”

Đứa nhỏ biểu tình bi ai khiến Diệp Tố xúc động, không đành lòng: “Yên tâm, các ngươi nhất định không có việc gì.”

Diệp Tố trấn định thong dong cùng với lòng tự tin vô cùng cường đại rốt cuộc lại lần nữa cảm nhiễm hai cái tiểu hài tử này.

Triết Tu ngoan hạ tâm nói: “Thí liền thí đi, mấy ngày hôm trước ta tinh thần lực vừa lúc thức tỉnh.”

“Thật tốt quá! Triết Tu ngươi thật là thiên tài!” Nick trên mặt lộ ra tươi cười, “Ta còn lo lắng tiểu bảo không thể dùng, có tinh thần lực của ngươi nhất định có thể!”

Diệp Tố bất đắc dĩ mà xoay người, ngăn trở kẻ bắt cóc lại một lần nữa cố gắng công kích, “Ta nói hai ngươi có thể hay không nhanh lên?”

Tuy nói hắn có thể làm lơ nhất tinh cấp vũ khí, nhưng mà nhìn thấy một đồ vật kỳ quái có thể đem nữ hài gây mê, quét tới quét lui trên người mình cũng thực sởn da gà a, nếu là hắn cảnh trong mơ có cái gió, chính mình đột nhiên trúng chiêu, hết thảy liền xong.

“Nga nga.” Nick bế nữ hài lên, lôi kéo Diệp Tố theo sau Triết Tu, chen vào khoang điều khiển nguyên bản chỉ dành cho một người.

“Chúng ta cứ như vậy nhìn bọn họ đi vào?” Có một kẻ bắt cóc khó hiểu hỏi.

“Bằng không đâu?” Kẻ bắt cóc vẫn luôn lên tiếng đại biểu kia trợn trắng mắt, “Tiểu tử kia quá quỷ dị, ta đoán trên người hắn nhất định có trang bị phòng hộ loại nhỏ cao tinh cấp, mới có thể ngăn trở công kích của chúng ta. Bất quá loại trang bị này bởi vì nhẹ nhàng, năng lượng tiếp viện thông thường rất ít, chúng ta lại tiêu hao vài lần, có lẽ liền vô dụng. Chờ hắn héo, những người khác không phải tùy ý chúng ta xử trí sao, hắc hắc.”

“Có vẻ rất có đạo lý!”

Còn đại ong vàng chân dài chân ngắn kia hoàn toàn không nằm trong suy xét của bọn họ.

Cũng may thân thể bốn người Diệp Tố mới phát dục không lâu, miễn cưỡng chen vừa khoang điều khiển ở vị trí lồng ngực cơ giáp. Diệp Tố lại lần nữa bị đồ vật trước mắt làm kinh ngạc một phen, phím ấn kỳ kỳ quái quái, cần điều khiển, cùng một loạt màn hình, đồng hồ chỉ thị, tràn ngập hơi thở công nghệ cao cùng phong cách phương tây, tuy rằng có không ít màn hình nứt ra thực ảnh hưởng mỹ quan.

Diệp Tố vẫn nhịn không được kinh ngạc cảm thán chính sức tưởng tượng của mình, hắn ngày thường suy nghĩ linh tinh cái gì sao lại tự nhiên mơ cái giấc mộng không đâu thế này.

“Triết Tu, ngươi dùng tinh thần lực trợ giúp ta, ta tới điều khiển cơ giáp!”

“Hảo.”

Nick lập tức thao tác trên bàn điều khiển, hắn đã từng luyện tập qua vô số lần, chỉ là chưa bao giờ thành công khởi động. Theo Triết Tu tập trung lực chú ý, phảng phất có một đạo năng lượng vô hình thẩm thấu vào mỗi phần tử tài liệu của cơ giáp, khiến Nick cảm thấy điều khiển cái cơ giáp rỉ sét loang lổ này thực thuận tay.

Xoát, đèn chỉ thị nguồn năng lượng sáng, thực mỏng manh. Kim đồng hồ đo năng lượn gian nan di động, nhưng đích xác chứng minh cơ giáp đã có thể bình thường khởi động.

Nick hô to một tiếng hảo.

Điều khiển cơ giáp phần lớn thời gian đều dựa vào nguồn năng lượng thực, nhưng thời khắc khẩn cấp, tinh thần lực cũng có thể tạm thời đảm đương vai trò thay thế nguồn năng lượng hoặc cường hóa những dụng cụ mỏng manh nguồn năng lượng vô pháp phân biệt. Trong khốn cảnh thiếu thốn nguồn năng lượng, đây là chỗ vĩ đại của tinh thần lực nhân loại.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của nhóm kẻ bắt cóc, cơ giáp thế nhưng thật sự lắc lư mà bắt đầu động, một bước hai bước, nghiêng trái nghiêng phải, giống cái lão nhân thân tàn tật.

“Ta kháo a, này không phải món đồ chơi a!”

Mặc dù là một trận cơ giáp xấu xí tàn khuyết, nhưng đối với tinh cầu cơ hồ lót đế trong Liên Bang thì đã xấp xỉ với đồ vật trong truyền thuyết.

“Mau! Ngăn bọn họ lại! Bắn bỏ này cơ giáp a!”

Nói chặn lại, không phải là bọn họ ba hoa chích choè. Cơ giáp tốc dộ di chuyển quá chậm, bọn họ đi nhanh chạy vội, một chốc là có thể đuổi theo.

“Bọn họ sắp đuổi kịp.” Diệp Tố nhìn cái màn hình duy nhất còn hữu dụng đang biểu hiện bọn bắt cóc đang đuổi ngày càng gần, đương nhiên, ngữ khí như cũ không vội không ầm ĩ.

Nick lại gấp đến độ sắc mặt đỏ bừng, đôi tay bỗng đột phá cực hạn khi luyện tập, ngón tay hắn đang gian nan bỗng chốc linh hoạt lên, tay trái khống chế phương hướng, tay phải điều chỉnh góc độ, tựa hồ chỉ cần tâm niệm suy nghĩ, ngón tay đều có thể đuổi kịp, Nick đắm chìm trong loại trạng thái này mà vô pháp tự kềm chế. Nhưng bất đắc dĩ là cơ giáp tốc độ trước sau tăng lên không bao nhiêu, thiếu một chân sao có thể đi nhanh?

Triết Tu sắc mặt dần dần trắng bệch, Nick đương nhiên biết đây là điềm báo tinh thần lực sắp khô kiệt.

“Làm sao bây giờ?” Nick sắp khóc rồi, hắn cho rằng cơ giáp có thể sử dụng là có thể đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, quả nhiên vẫn là quá ngây thơ rồi, hữu hạn tầm mắt dẫn đến phán đoán sai lầm.

“Chúng ta trốn ở chỗ này... Chờ Hàn thiếu tá tới cứu chúng ta đi......” Tiểu nữ hài cả người cứng đờ đã khôi phục một chút tri giác, thanh âm mỏng manh làm Nick đang hoảng loạn nghĩ ra chủ ý: “Đúng vậy, mặc kệ nói thế nào thì tiểu bảo cũng là cơ giáp, bọn họ một chốc một lát mở không ra!”

Đừng nhìn đại ong vàng trên người thảm không nỡ nhìn, nhưng những miệng vết thương đó đều cần ít nhất tam tinh cấp vũ khí mới có thể tạo ra. Này tàn cơ bại giáp dùng để chắn mấy kẻ bắt cóc chỉ có vũ khí cảm sinh phóng xạ một đoạn thời gian còn không thành vấn đề. Vấn đề là Hàn Nghiệp thiếu tá có thể hay không phát hiện bọn họ gặp phải nguy hiểm, hơn nữa đúng lúc tới cứu viện.

Tuy rằng Triết Tu đã sớm tại thời điểm gặp phải nguy hiểm, liền hướng phụ thân hắn phát ra tín hiệu cầu cứu, nhưng phụ thân hắn thân là đại lãnh sự của viên tinh cầu này nên đang phải chiêu đãi khách quý đường xa mà đến Hàn Nghiệp thiếu tá, không có thời gian cũng không dám làm trò trước mặt thiếu tá mà xem xét tin tức. Nhóm kẻ bắt cóc cũng là nhìn trúng điểm này, mới dám không kiêng nể gì.

Tò mò qua đi, Diệp Tố cảm thấy có điểm nhàm chán, không bị không khí sợ hãi khẩn trương của bọn Nick ảnh hưởng chút nào, đặc biệt là mấy cái tiểu hài tử này trừ Nick đều một cái so với một cái càng thêm thành thục càng làm hắn yên tâm. Tâm trí bay bay Diệp Tố nhìn thấy Triết Tu vẫn không nhúc nhích, liền học bộ dáng hắn trầm tư suy nghĩ.

Một cảm giác quen thuộc bỗng nảy lên...

Tựa như một khắc kia uống say mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp, có thứ gì thoát ly thân thể hắn mà đi, dọc theo lỗ chân lông dọc theo sợi tóc lan tràn ra ngoài. Nhẹ nhàng, vô cùng nhẹ nhàng, thoát khỏi thể xác nặng nề mà tự do tự tại.

Diệp Tố hoảng hốt dò theo những vật thể lạ đó, không biết vì sao lại đụng tới vách cơ giáp, theo bản năng liền đưa chúng dọc theo cơ giáp thân hình du tẩu, hơn nữa gõ gõ đánh đánh nơi nơi giống như cái công nhân duy tu.

“Sao lại thế này!” Nick trừng mắt nhìn đến đèn chỉ thị năng lượng đột nhiên sáng đến chói mắt, trong lúc nhất thời ngây dại.

Cơ giáp như điên rồi, trung tâm đầu não khu vực vận chuyển siêu nhanh, lấy tư thái đập nồi dìm thuyền mạnh mẽ nối liền tứ chi tuyến lộ, tích tích tích, đường bộ cảnh cáo cùng nhắc nhở nguồn năng lượng bão hòa liên tiếp vang lên. Đồng hồ đo năng lượng hoàn toàn mất khống chế, kim đồng hồ trái phải điên cuồng lắc lư.

Dưới ánh mắt kinh hãi muốn chết của kẻ bắt cóc, cơ giáp lão nhân đột nhiên toả sáng ra sinh mệnh lực cường đại, lấy vận tốc tiếp cận tốc độ âm thanh hướng phía trước đột nhiên vượt đi, trong nháy mắt, cơ giáp cơ hồ biến mất trong tầm mắt kẻ bắt cóc.

Đáng tiếc, cái chân tàn của cơ giáp lúc này kéo chân sau, nguồn năng lượng cùng mệnh lệnh đều không thể truyền đến cái chân này, cơ giáp mất đi cân bằng, lảo đảo ba bốn bước liền trực tiếp té ngã về phía trước, đương đương đương lăn vài vòng, thập phần chật vật.

Trong cơ giáp khoang điều khiển, bốn người rơi thất điên bát đảo ngã sóng xoài thành hình chữ X. (Chắc ý là chồng chéo lên nhau?)

Triết Tu ôm đầu, tinh thần lực tiêu hao quá nhiều hơn nữa đụng phải vách cơ giáp cứng rắn, đau đến mồ hôi từng giọt to nhỏ tích tích.

“Tiểu bảo làm sao vậy?” Nick không rảnh lo đau, vỗ vỗ điều khiển đài, một chút phản ứng cũng không có, đèn chỉ thị nguồn năng lượng ảm đạm không ánh sáng, theo dõi màn hình vốn đang sáng rõ cũng đều đen xuống, “Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì? Tiểu bảo như thế nào sẽ đột nhiên mất khống chế?”

Không thể tưởng tượng nhất là mất khống chế hay là sự bùng nổ cường đại kia!

Diệp Tố gặp một màn như vậy cũng rời khỏi cái loại kỳ diệu trạng thái này, hắn lắc lắc đầu, còn không kịp cảm thấy kỳ quái liền ý thức được bọn họ vẫn đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, chợt rất tùy ý mà kiến nghị: “Các ngươi xem, hiện tại bọn họ cách nơi này rất xa, chúng ta muốn hay không trước rời đi cái này... Cơ giáp, tìm một chỗ trốn đi?”

Nick ngẩn người, “Muốn!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.