Thụy Mỹ Nhân

Chương 26: Chương 26




Lão nhân rốt cục trở về chùa. Cuối tuần, Cố Tiểu Mãn cùng Mạc Thanh Hàn lại trở về Mạc gia.

“Tiểu Hàn?”

Buối tối lúc đi ngủ, Cố Tiểu Mãn trong phòng tắm đi ra, nhìn đến Mạc Thanh Hàn vẫn tỉnh táo ngồi trên giường. Chuyện này thật sự rất quỷ dị, chiếu theo thường lệ, mỗi khi mình tắm xong đi ra, cảnh tượng nhìn thấy phải là Mạc Thanh Hàn bộ dáng mơ mơ màng màng nằm trên giường. Tình huống tỉnh táo giống như hôm nay, rất khó gặp.

“. . .”

Mạc Thanh Hàn ngồi trên giường, nhìn Cố Tiểu Mãn quấn khăn tắm không nói tiếng nào.

“. . . Làm sao vậy Tiểu Hàn?”

Cố Tiểu Mãn bị nhìn chòng chọc có chút sợ hãi, không khỏi lùi lại một chút. Lúc này đang là mùa đông, bọc khăn tắm như vậy có hơi lạnh, tuy rằng trong phòng đã bật máy sưởi.

“Không có.”

Mạc Thanh Hàn ngẩn ngơ trả lời, như trước không rời mắt khỏi Cố Tiểu Mãn, trong đầu đều là những lời của Cố lão nhân mà nàng nghe được lúc ở nhà Cố Tiểu Mãn. Thật ra, nàng cũng không hẳn là hiểu hết từng câu từng chữ, Cố lão nhân nói cũng không nhiều lắm. Bất quá, những điều đó càng làm cho Mạc Thanh Hàn thêm hiếu kỳ.

Ít nhất nàng biết được, nàng cùng Cố Tiểu Mãn tuyệt đối có thể tiến thêm một bước.

“Mau đi ngủ đi, hôm nay không mệt sao?”

Thái độ của Mạc Thanh Hàn khác thường, điều này làm Cố Tiểu Mãn có chút lo lắng.

“Ân.”

“. . .”

Hoài nghi nhìn Mạc Thanh Hàn, Cố Tiểu Mãn bắt đầu thay quần áo.

Cái lưng xinh đẹp bóng loáng, cứ như vậy lộ ra trước mặt Mạc Thanh Hàn. Trong đầu, những lời Cố lão nhân nói qua càng vang lên rõ ràng.

“. . .”

Mạc Thanh Hàn đứng lên, tới gần Cố Tiểu Mãn.

“? Tiểu Hàn?”

Cảm giác có người tới gần, Cố Tiểu Mãn quay đầu lại, liền thấy Mạc Thanh Hàn đã muốn dán lên người của mình.

Mạc Thanh Hàn thân thủ, chạm vào lưng Cố Tiểu Mãn, sau đó vuốt dọc theo xương sống, phút chốc xuống tới phía dưới.

“A ~~~~”

Mạc Thanh Hàn bất thình lình động tác, Cố Tiểu Mãn cả người cứng ngắc, không nhịn được phát ra thanh âm.

“Thật sự có cảm giác.”

“Tiểu Hàn?!”

Cứng ngắc quay đầu, như vậy đáng thương nhìn Mạc Thanh Hàn:

“Ngươi làm sao vậy?”

“Ta muốn sờ ngươi, gần gũi thân thể của ngươi.”

Thẳng thừng. Cố Tiểu Mãn suýt chút nữa hôn mê.

Nàng từ khi nào thì thông suốt? Rõ ràng đêm qua còn. . .

Cố Tiểu Mãn còn đang trong cõi thần tiên, Mạc Thanh Hàn không đợi nàng mặc xong quần áo, đã ẵm lên.

“Oa a!”

Trời đất quay cuồng! Đợi đến khi Cố Tiểu Mãn hồi phục lại tinh thần, bản thân đã bị ném ở trên giường, mà Mạc Thanh Hàn thì lại ở trên người mình.

“Tiểu Hàn?!”

“Tiểu Mãn. . .”

Nhẹ nhàng kêu tên Cố Tiểu Mãn. Bắt đầu hôn lên môi đối phương, giống như lúc nãy vừa nói xong, nàng quả thực bắt đầu sờ lên thân thể Cố Tiểu Mãn, bàn tay xuất phát từ bên hông, theo đó trên lưng nhẹ nhàng vuốt ve, Cố Tiểu Mãn khó có thể kiềm được phát ra tiếng rên rỉ.

Tay Mạc Thanh Hàn phi thường xinh đẹp, mười ngón thon dài, bóng loáng nhẵn nhụi. Cố Tiểu Mãn có đôi lúc nhìn hai tay của Mạc Thanh Hàn rồi ngẩn người, sau đó ảo tưởng một chút, nếu mình cũng có đôi tay như vậy thì tốt quá. Cho nên, Cố Tiểu Mãn yêu quý đôi tay kia còn hơn Mạc Thanh Hàn, cho tới bây giờ đều không để cho đôi tay đó động vào bất cứ việc gì. Hiện tại, hai bàn tay đó lại đang vuốt ve thân thể mình, loại chuyện này làm cho Cố Tiểu Mãn vừa nghĩ tới liền. . .

“Ân. . .”

Cảm giác được đối phương đụng đến phần mấu chốt phía trên, Cố Tiểu Mãn rên rỉ một tiếng, thân mình giật giật, theo bản năng lấy tay che lại.

“Tiểu Mãn.”

Thanh âm nhu nhuyễn, nghe như tiếng rên rỉ nhẹ.

Mạc Thanh Hàn nhẹ nhàng gọi tên Cố Tiểu Mãn, tay chậm rãi sờ soạng toàn thân người kia, thanh âm của nàng làm cho Cố Tiểu Mãn toàn thân cả người rã rời, một chút ý thức còn sót lại hoàn toàn bị giọng nói kia xóa sạch.

Rốt cục là ai dạy Tiểu Hàn. . . Rõ ràng ngay từ đầu là một bé ngoan đến hôn cũng không biết. Hiện tại. . . Xem cái thủ pháp kia, hoàn toàn là hai người khác nhau.

“Tiểu Mãn. . .”

“Ân. . .”

Hoàn toàn mất đi ý thức, cuối cùng chỉ có thể rên rỉ đáp lại.

Mạc Thanh Hàn nhẹ nhàng cắn lỗ tai Cố Tiểu Mãn, lưỡi bắt đầu liếm lấy vành tai Cố Tiểu Mãn.

“Tiểu Mãn. . .”

Như trước tinh tế hôn.

“Ân. . .Ưm a. . .”

Lỗ tai, sau đó là cổ, cắn cắn một chút, lại đến xương quai xanh. Rốt cục chuyển tới địa phương vừa rồi vẫn đang vuốt ve, bắt đầu mút.

“Tiểu Hàn. . .”

Cố Tiểu Mãn mau muốn khóc. Hai tay che mắt của mình, khó có thể ức chế gọi tên Mạc Thanh Hàn. Hai chân bắt đầu không ngừng ma sát.

“Tiểu Hàn. . .”

Mạc Thanh Hàn nhẹ ngàng vuốt ve đùi Cố Tiểu Mãn, từng chút một, từng chút một, kéo dài nụ hôn đi xuống.

Cố Tiểu Mãn cho tới bây giờ đều chưa từng được đối đãi qua như vậy, chỉ cảm thấy thẹn thùng, có điểm kích động, thậm chí có chút sợ hãi, nước mắt xuyến xuyến chảy xuống.

“Tiểu Mãn. . .”

Thanh âm của Mạc Thanh Hàn càng ngày càng nhẹ, làm cho Cố Tiểu Mãn cảm thấy được kia càng thêm mị hoặc.

Ánh nắng tươi sáng buổi sớm, tuyết đọng trên mặt đất còn chưa tan hết, lộ ra nét đẹp độc đáo của mùa đông. Cho dù bị rét lạnh, nhưng có thể chiêm ngưỡng đến vẻ đẹp tiêu điều mà rắn rỏi này, tâm tình tự nhiên cũng sẽ tốt lên.

Nhưng mà hiển nhiên, thực tế Cố Tiểu Mãn không thể nào hảo được. Sắc mặt khó coi, mắt gấu mèo, ngồi ở trên giường, không cần nói cũng biết, ngày hôm qua nàng nhất định là ngủ không được ngon giấc.

Mạc Thanh Hàn nằm bên cạnh Cố Tiểu Mãn, ngủ rất say, trên mặt lộ vẻ thỏa mãn.

Cố Tiểu Mãn bây giờ không biết là đang cao hứng, hay là đang khổ sở.

Đêm qua hết thảy đều tuyệt vời, đúng. . . Ít nhất lúc đầu là như vậy. Sau đó. . .Sau đó? Sau đó hai người đều có cảm giác, đến cuối cùng cũng đều khoan khoái như nhau. Nhưng. . .

Chẳng lẽ như vậy liền công đức viên mãn sao? Chẳng lẽ nữ nhân cùng nữ nhân tới mức đó liền xong? Chính là. . . Các nàng ai cũng không có tiến vào thân thể người kia nha! Đây là hoàn mỹ H sao? Nếu như vậy, nàng cùng Tiểu Hàn, không phải cả đời đều duy trì thân xử nữ sao?

Chỉ nghĩ một chút như vậy, đã làm Cố Tiểu Mãn bối rối không thôi (tuy rằng không phải nói duy trì thân xử nữ là không tốt. . .), còn chưa nói, Mạc Thanh Hàn vẫn còn đang ngủ, đúng là bi thảm.

Nghĩ lại cũng là, ngày đó buổi tối, Mạc Thanh Hàn vì chuyện của lão nhân nên ngủ muộn, buổi sáng lại vì chuyện của lão nhân nên rất sớm đã thức dậy, ban ngày cũng không có thời gian ngủ bù, có thể chống đỡ được cho đến lúc này đã là kỳ tích. Hơn nữa. . . Đêm qua. . . Các nàng đích thực là giải quyết nhu cầu bản thân.

Chính là. . . Nàng luôn cảm thấy không đúng, nàng chính là cảm thấy không đúng a! Tuy rằng bản thân Cố Tiểu Mãn cũng không hoàn toàn hiểu được, nữ nhân cùng nữ nhân H như thế nào! Nhưng mà, tuyệt đối sẽ không cứ như vậy cọ tới cọ lui rồi kết thúc. Nếu là như vậy, vì sao nàng luôn cảm thấy thiếu thiếu gì đó?

“. . .”

Đây là hậu quả của việc không tìm hiểu trước khi làm sao?

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nữ sinh cả đêm không ngủ được vô cùng bi ai nghĩ.

Đêm qua Mạc Thanh Hàn tích cực như vậy, làm cho Cố Tiểu Mãn nghĩ nàng cái gì cũng đều biết. Mạc Thanh Hàn thủ pháp thuần thục, rõ ràng là có học hỏi qua a ~~ Chính là. . . Qủa nhiên không thể trông cậy vào tờ giấy trắng này sao?

Mạc Thanh Hàn giật giật người, nhưng không có dấu hiệu tỉnh dậy. Nghĩ rằng đã đạt được mục đích, nữ sinh hoàn tàn không tiếc nuối gì đi ngủ, ngủ vô cùng thỏa mãn. Cố Tiểu Mãn nhìn trời, dựa vào Mạc Thanh Hàn coi như không có hi vọng. Cố Tiểu Mãn! Ngươi phải tỉnh lại! Phải dựa vào bản thân mình đi! Nắm chặt tay.

“. . .”

Tranh H minh họa, là công cụ học tập tốt nhất.

Bởi vì nhiều nguyên nhân, trên mạng tài liệu rất ít, tranh H của nữ nhân cùng nữ nhân vì thế cũng không nhiều. Nhưng mà cái này cũng giống như AV, cần có quyết tâm. Hồ này không có cua, tìm hồ khác sẽ có. Ngươi muốn tìm, tóm lại vẫn có thể tìm ra. Kết quả suốt một buổi chiều, Cố Tiểu Mãn rốt cục mò được một trang bí mật, chuẩn bị nguyên một bộ ảnh H bách hợp.

“Đây là kể lại chuyện có thực sao?”

“Yên tâm đi! Tuyệt đối là kể lại tỉ mỉ O(∩_∩)O~, cam đoan ngươi xem muốn ngừng cũng không ngừng được.”

“Thật sao? Cám ơn nha.”

Cố Tiểu Mãn nhìn chằm chằm dòng chữ trong QQ, kích động vạn phần.

“Ha hả ~~ đừng khách sáo. Đúng rồi, ở đây còn có tặng phẩm! Muốn lấy không? ~\(≧▽≦)/~”

Tốc độ đánh chữ của đối phương mau lẹ, rất nhanh đã gửi qua.

“Tặng phẩm?”

Cố Tiểu Mãn nghi hoặc.

“Đúng rồi! Người thật □, độ phân giải cao, H mạnh! Tuyệt đối là bạch kim trân quý phiên bản nha. Hiện tại tìm không thấy đâu. Có muốn lấy không?”

Người thật? Rõ nét? □? H mạnh. . . Cố Tiểu Mãn bị lôi kéo một chút.

“Muốn.”

Điều kiện thật mê người, tâm không khỏi kích động, nếu như đúng là người thật việc thật, có lẽ rất tốt.

“Ta gửi qua đây.”

Rất nhanh liền nhảy ra thông báo nhận file mới. Cố Tiểu Mãn ngồi trước bàn máy tính, chờ bộ phim kia gửi qua.

Sau đó “Đinh” một tiếng, tập tin gửi xong.

“Cám ơn nha!”

Hồi âm lại một câu, liền khẩn cấp mở lên xem.

Nhưng mà. . .

“Trời ơi! Thế nhưng còn có thể như vậy?! Oa oa!”

“A? Thì ra là như vậy a! Trời! Động tác này!”

“A! Hảo rõ!”

Nữ sinh mặt đỏ tai hồng ngồi trước máy tính, nhịn không được kêu lên.

“. . . Không được rồi! Không được rồi!”

Rốt cục thấy một cảnh XXX trên màn ảnh, Cố Tiểu Mãn hết chịu nổi kêu lên, Một phen tắt bộ phim đi.

Cố Tiểu Mãn chấn động, hình ảnh vừa rồi, thật sự có chút quá mức. Nếu nàng làm như vậy với Mạc Thanh Hàn, đem mấy thứ kia vào trong thân thể Mạc Thanh Hàn. . . Nàng. . . Làm không được! Tiểu Hàn nhất định sẽ rất đau! ~~~~(>_

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.