Thù Đồ - Lý Tùng Nho

Chương 64: Chương 64




Thù Đồ [64]

*****

Tin tức Trầm Kế dọn ra khỏi Trầm gia rất nhanh mọi người đã biết.

Trầm Bích Tuyết chạy tới Trầm gia đầu tiên, lại cùng Trầm phụ không vui vẻ gì mà bỏ về. Trầm phụ khăng khăng giữ Sở Thiến Thiến ở lại tịnh dưỡng, Trầm Bích Tuyết tranh luận với Trầm phụ không được, tức giận gọi điện oán giận với Lý Minh Hiên.

“Nói cái gì mà bị kích thích không thể rời khỏi anh ta, chẳng lẽ không thể đưa vào bệnh viện sao?”

“Lỡ bị phóng viên chụp được thì sao, với gương mặt kia, chuyện Trầm gia năm đó lại bị lôi ra, cữu cữu con không nghĩ tới bon Trầm Kế Trầm Hi sao? Mặc kệ là Phương Vân hay Hàn Nhu thì đều đã qua đời, nếu lại bị vụ bê bối này liên lụy, mặt mũi bọn họ để đi đâu chứ?”

“Cái gì mà tịnh dưỡng tốt liền rời đi, cái loại lừa mình dối người này mà cữu cữu con cũng nói cho được.”

Trầm Bích Tuyết đã tức tới mức không biết mình đang nói gì, Lý Minh Hiên kiên nhẫn trấn an bà: “Cữu cữu lớn tuổi rồi, tính tình khó tránh có chút cố chấp.”

“Đây mà là cố chấp sao? Năm đó anh ta bao dưỡng Chu Minh Mị, người ngoài còn miễn cưỡng nói vì Phương Vân vừa qua đời, anh ta mới đồng cảm với Chu Minh Mị, nhưng hiện giờ anh ta bao dưỡng cô y tá kia là sao đây? Tuổi của y tá kia cũng có thể làm cháu gái cữu cữu con, lần nãy cũng định lấy đồng cảm làm cái cớ sao?”

Lý Minh Hiên nghe mẫu thân phẫn nộ mà nói năng không thèm lựa lời, anh ho nhẹ một tiếng, có một số chuyện mẫu thân có thể nói nhưng anh cũng không tiện nghe a.

Trầm Bích Tuyết hiển nhiên cũng nhận ra những lời này không nên nói với Lý Minh Hiên, bà thở dài một tiếng: “Cữu cữu con trước kia không phải dạng này, sao lại đột nhiên biến thành như vậy a, một gia đình đang êm đẹp thế mà đã sắp chia năm xẻ bảy.”

Lý Minh Hiên không nói tiếp, Trầm phụ đã ngày càng khác xa so với bộ dáng trong kí ức anh.

Trầm Bích Tuyết cười khổ một tiếng, tâm tình cũng bình ổn lại, thay đổi đề tài: “Tiểu Hi thế nào rồi? Hôm qua có sao không con?”

Lý Minh Hiên nhẹ giọng nói: “Tiểu Hi tốt lắm, không có việc gì.”

Trầm Bích Tuyết do dự nửa ngày, cuối cùng mở miệng: “Nếu nó thật sự không thích về nhà, con cũng đừng ép nó, chỉ cần con với nó vui vẻ với nhau là được, những chuyện khác đều không sao cả.”

Lý Minh Hiên cúi đầu ‘dạ’ một tiếng, trong thâm tâm anh hi vọng Trầm Hi có thể hòa hợp với cha mẹ, nhưng anh cũng biết gút mắt trong lòng Trầm Hi quá lớn, có một số việc không thể cưỡng cầu.

Cúp điện thoại của mẫu thân, Lý Minh Hiên quay về phòng ngủ, Trầm Hi đang cuộn mình thành một đoàn ngủ say. Có lẽ vì nghe thấy tiếng bước chân của anh, Trầm Hi mơ mơ màng màng tỉnh lại, hai mắt vẫn nhắm chặt ôm chăn lầu bầu: “Anh họ, mấy giờ rồi?”

Bộ dáng Trầm Hi hiện giờ thực đáng yêu, trong nháy mắt, Lý Minh Hiên chỉ cảm thấy trái tim mình mềm nhũn một mảnh. Vẻ mặt nhu hòa ngồi xuống bên cạnh Trầm Hi, Lý Minh Hiên nhịn không được vươn tay xoa mặt cậu một phen, cười khẽ nói: “Sắp tối rồi.”

Trầm Hi bất mãn tránh khỏi tay Lý Minh Hiên, cúi đầu ‘ngô’ một tiếng, chậm rãi mở mắt ra, đang định ngồi dậy thì Lý Minh Hiên đã cúi người xuống hôn cậu.

Nụ hôn vô cùng dịu dàng tràn đầy yêu thương, Lý Minh Hiên hé mở môi Trầm Hi, đầu lưỡi tiến vào, ôn nhu quấn quít cùng đầu lưỡi Trầm Hi.

Ý thức của Trầm Hi rất nhanh đã hoàn toàn thanh tỉnh, lập tức chậm rãi thả lỏng cơ thể, vòng tay ôm lấy Lý Minh Hiên, đồng thời ngửa đầu hôn đáp lại.

Trầm Hi phối hợp làm Lý Minh Hiên vui sướng vô cùng, nhiệt độ cơ thể dần dần tăng cao, Lý Minh Hiên không thỏa mãn với một nụ hôn đơn giản, hai tay anh trượt vào trong quần áo Trầm Hi, vuốt ve tấm lưng xích lõa. Cảm xúc truyền tới từ lòng bàn tay quá tuyệt vời, Lý Minh Hiên lưu luyến không ngừng tới lui tuần tra trên cơ thể Trầm Hi, bản thân cũng thuận thế đè lên trên cậu.

Theo động tác của Lý Minh Hiên, quần áo Trầm Hi bị lột ra từng màng, Trầm Hi không cự tuyệt mà chủ động đưa tay cởi áo ngủ Lý Minh Hiên, hôn lên cổ anh.

Trái tim Lý Minh Hiên nhảy lên thật kịch liệt, theo nụ hôn của Trầm Hi mà trở nên hưng phấn vô cùng.

Cơ thể hai người rất nhanh liền quấn lấy nhau, tiếng va chạm, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc pha lẫn vào nhau, thật lâu vẫn chưa tản đi.

Qua thật lâu sau, hơi thở hai người mới dần dần bình ổn trở lại.

Trầm Hi miễn cưỡng cọ cọ lồng ngực Lý Minh Hiên: “Tôi đói bụng.”

Lý Minh Hiên vuốt ve tấm lưng ướt mồ hôi của Trầm Hi, cúi đầu khẽ hôn cậu: “Tiểu Hi đi tắm trước đi, anh đi nấu cơm.”

Trầm Hi nhăn mặt nhíu mày, thật sự không muốn động chút nào, Lý Minh Hiên cười khẽ, đứng dậy ôm lấy Trầm Hi, thấp giọng nói: “Anh tắm giúp em.”

Đợi đến lúc hai người tắm xong đã là một tiếng sau, Lý Minh Hiên nhìn thời gian, nghĩ nghĩ một chút liền trực tiếp gọi đồ ăn ngoài.

Trầm Hi lại một lần nữa nằm lên giường, đột nhiên nhớ tới di động tắt máy từ đêm qua vẫn chưa mở lại, không biết lão K có chuyện tìm mình hay không.

“Tiểu Hi tìm gì đó?”

“Di động.”

Lý Minh Hiên ra phòng khách giúp Tiểu Hi lấy điện thoại, thuận miệng nói: “Đúng rồi, Phương Lạc Duy cùng Vương Tinh Hải cũng tìm em, gọi qua bên máy anh.”

“Vương Tinh Hải?” Trầm Hi do dự nhìn về phía Lý Minh Hiên.

Lý Minh Hiên cười nói: “Hôm qua ít nhiều cũng nhờ ông ta đoán ra em ở mộ viên.”

“Nga!” Trâm Hi đã đoán được lão K nhất định đang bát quái chuyện hôm qua, nhất thời cảm thấy thực đau đầu.

Lý Minh Hiên nhìn Trầm Hi, có chút do dự xem có nên nói chuyện Sở Thiến Thiến dọn tới Trầm gia nói cho cậu biết hay không. Theo thái độ của cữu cữu, chuyện này hẳn cũng không dấu được bao lâu, phỏng chừng về sau lại càng ầm ĩ hơn. Tha vì để Trầm Hi biết tin từ đám phóng viên đăng tin lung tung, không bằng mình tự nói trước cho Tiểu Hi.

Lý Minh Hiên có chút do dự, Trầm Hi liền phát hiện: “Sao vậy?”

Lý Minh Hiên cúi người xuống, ôm lấy Trầm Hi, hòa nhã nói: “Em còn nhớ cô y tá Sở kia không?”

Trầm Hi thản nhiên gật đầu: “Chính là cô y tá có bộ dáng giống mẫu thân anh cả sao?”

Lý Minh Hiên ‘ừ’ một tiếng: “Cô ta được cữu cữu mang về Trầm gia ở tạm.”

Trầm Hi sửng sốt, lập tức cười nhạo một tiếng: “Ý là Trầm gia rất nhanh sẽ có nữ chủ nhân mới sao?”

Phản ứng của Trầm Hi vượt ngoài dự kiến của Lý Minh Hiên, anh thân thiết hỏi: “Em không để ý sao?”

Trầm Hi thờ ơ mở miệng: “Tôi có gì cần quan tâm chứ, người cần để ý hẳn là anh cả mới đúng. Đúng rồi, còn có Chu Minh Mị nữa, cố gắng hơn hai mươi năm cũng không bằng một cô y tá nho nhỏ.”

Nhìn khóe miệng Trầm Hi trào ra ý giễu cợt, Lý Minh Hiên thầm thở dài, xoa tóc cậu: “Em không thèm để ý là tốt rồi.”

Tin tức Sở Thiến Thiến vào ở Trầm gia rơi vào tai Chu Minh Mị đã là chuyện mấy ngày sau. Trước kia Trầm phụ còn để tâm tới Chu Minh Mị, nhóm người hầu ở Trầm gia thỉnh thoảng cũng cung cấp thông tin cho Chu Minh Mị, hiện giờ có Sở Thiến Thiến, bọn họ cũng giống như Trầm phụ, quăng Chu Minh Mị ra sau đầu.

Hít sâu một ngụm, Chu Minh Mị cố gắng áp chế lòng ghen ghét với Sở Thiến Thiến, nghĩ tới nghĩ lui, hiện giờ bà chỉ có thể dựa vào Vương Trường Lâm. Vụ đoạn phim kia đã qua lâu như vậy, Trầm phụ vẫn hoàn toàn không quan tâm tới Trầm Dung, hiện giờ bên cạnh ông lại có Sở Thiến Thiến tồn tại, như vậy lại càng không còn chỗ cho mẹ con bọn họ.

Nhiều năm qua bà đi theo Trầm phụ, tuy ăn sung mặc sướng nhưng không để dành lại được bao nhiêu, đoạn thời gian trước lại vì đầu tư vào «Nghịch Lưu» thất bại, tất cả tiền bạc cũng đã tan thành mây khói, bà phải nhanh chóng dựa vào Vương Trường Lâm tìm lối thoát, bằng không bà cùng A Dung sau này phải làm sao bây giờ?

Suy nghĩ một hồi, Chu Minh Mị quyết tâm phải nhanh chóng đưa Trầm Dung tới gặp mặt Vương Trường Lâm một lần.

Nhận được điện thoại của Chu Minh Mị, Vương Trường Lâm cũng không bất ngờ, nếu đến lúc này Chu Minh Mị vẫn chưa nhìn rõ tình thế cũng thực uổng công bà ta theo Trầm Đức Hàn Nhiều năm như vậy.

Cúp điện thoại, Vương Trường Lâm gõ nhẹ mặt bàn trầm tư suy nghĩ.

Sở Thiến Thiến xuất hiện rốt cuộc là trùng hợp hay có người cố ý sắp xếp?

Nếu là trùng hợp, cô ta thật ra đã giúp mình một tay, Trầm gia càng hỗn loạn càng tốt. Nếu là có người sắp xếp, như vậy người này là ai? Theo lời Cao Thu Lâm nói lần trước thì tựa hồ sau lưng ông ta cũng có một người, là ai chứ? Bất quá Cao Thu Lâm người này luôn nói thật giả khó phân, kẻ đứng sau kia có thể chỉ là trò lừa bịp cũng không chừng.

Vương Trường Lâm nghĩ tới Cao Thu Lâm cứ cắn chặt cổ phần công ty không chịu buông tay, trong lòng cười lạnh, chờ thêm một đoạn thời gian nữa chỉ sợ ông ta sẽ hối hận vì hiện giờ không chịu dứt sớm.

Chớp mắt, Trầm phụ xuất viện đã được nửa tháng. Nhưng vì Sở Thiến Thiến nên Trầm phụ vẫn ở nhà chăm sóc cô, cũng không tới Trầm thị được mấy lần. Lúc Trầm phụ nằm viện, chuyện Trầm thị có Trầm Thừa toàn quyền phụ trách, hiện giờ tuy ông đã xuất viện, cũng nhắc tới chuyện để Trầm Kế trở lại vị trí tổng giám đốc nhưng ban giám đốc nhất quyết không đồng ý, Trầm phu cũng không kiên trì, ông nghĩ chờ thêm một khoảng thời gian nữa rồi nói sau, hiện giờ cứ để A Thừa quản lý.

Mấy ngày nay Trầm Kế không hề bước vào Trầm gia, ở công ty cũng chỉ gặp Trầm phụ vài lần. Trầm Kế đối với việc Trầm Thừa phụ trách Trầm thị cũng không nói thêm gì, mỗi ngày chỉ tập trung hoàn thành việc của mình.

Nếu nói lúc đầu Trầm Thừa còn có thói quen hễ có chuyện gì cũng bàn bạc với Trầm Kế, nhưng càng lúc cậu càng xử lý công việc thuần thục hơn, lại có Vương Trường Lâm cùng Lục Cách Sâm cố ý vô tình hướng dẫn, Trầm Thừa dần dần tập thành thói quen tự mình quyết định, rất ít khi hỏi ý kiến Trầm Kế.

Trầm Kế nhạy cảm nhận ra sự thay đổi của Trầm Thừa, trong lòng khó nén mất mác.

Cứ việc sau khi Trầm thay thế anh trở thành tổng giám đốc Trầm thị, anh đã dự đoán sẽ có một ngày như vậy, thậm chí còn từng nghĩ tới, nếu Trầm Thừa có hứng thú với Trầm thị, giao Trầm thị vào tay Trầm Thừa cũng không phải không thể. Nhưng khi Trầm Thừa thật sự ẩn ẩn lộ ra ý tứ này, Trầm Kế lại không nói nên cảm giác trong lòng mình.

Đối với Trầm Kế ngay từ khi còn nhỏ đã được bồi dưỡng thành người kế thừa Trầm thị mà nói, tình cảm của anh dành cho Trầm thị rất phức tạp. Từ nhỏ anh đã xem Trầm thị là thứ vốn của mình, tất cả cố gắng học hành đều vì sau này để Trầm thị trong tay mình sẽ phát triển thật tốt. Cho tới nay Trầm Thừa chưa bao giờ tỏ ra có hứng thú với Trầm thị, anh cứ nghĩ…

Trầm Kế nghĩ tới đây thì không muốn nghĩ thêm nữa, anh từng bất mãn vì sao phụ thân lại nghi ngờ cô cô, đến phiên mình ở trong tình huống đó mới phát hiện anh cũng không thoải mái như mình tưởng. Hít sâu một hơi, Trầm Kế im lặng đứng trước cửa sổ, Trầm thị đối với anh rất quan trọng, nhưng so với Trầm thị, A Thừa càng quan trọng hơn.

Trầm Kế đang nghĩ ngợi thì ngoài văn phòng vang lên tiếng gõ cửa. Trầm Kế lấy lại tinh thần: “Vào đi.”

Trợ lý lo lắng đẩy cửa bước vào: “Kế thiếu, xảy ra vấn đề.”

Vẻ mặt Trầm Kế khẽ biến: “Sao vậy?”

Trợ lý hấp tấp nói: “Tôi mới thu được tin tức, công ty An Khoa của nước M vừa bị tung tin là lừa đảo tài chính, dính líu hơn 300 triệu lợi nhận giả, có thể sẽ đóng cửa. Nửa tháng trước Thừa thiếu vừa đặt mua mấy trăm triệu sản phẩm bên đó.”

Sắc mặt Trầm Kế trở nên nghiêm túc: “A Thừa biết tin chưa?”

Trợ lý gật đầu: “Tôi mới đụng phải trợ lý Lục Cách Sâm, anh ta cũng mới nhận được tin, đang định báo cáo lên Thừa thiếu.”

Trầm Kế lo lắng: “Tôi đi xem A Thừa một chút, cậu tiếp tục chú ý tin tức bên An Khoa.”

Bước nhanh vào phòng làm việc của Trầm Thừa, Trầm Kế trực tiếp đẩy cửa. Trong phòng làm việc Lục Cách Sâm đang nói gì đó với Trầm Thừa.

“Anh cả?” Trầm Kế xuất hiện hệt như một cọng rơm cứu mạng, Trầm Thừa lập tức dừng cuộc nói chuyện với Lục Cách Sâm, túm lấy Trầm Kế: “Anh cả, làm sao bây giờ? An Khoa sắp đóng cửa.”

Trầm Kế bình tĩnh hỏi: “Em đầu tư vào bao nhiêu?”

Trầm Thừa do dự nhìn Trầm Kế, khẽ cắn môi: “Mười triệu.”

Sắc mặt Trầm Kế nhất thời trở nên khó coi, Trầm Thừa chán nản: “Sao em biết nó lại đóng cửa cơ chứ, hôm qua vẫn còn tốt, phần đầu tư cuối cùng cũng chỉ vừa chuyển vào hôm qua.”

Trầm Kế bất chấp trách cứ Trầm Thừa, nhìn Lục Cách Sâm: “Tỉ lệ An Khoa đóng cửa lớn cỡ nào?”

Vẻ mặt Lục Cách Sâm rất nghiêm túc: “Đại khái khoảng 80%.”

Trầm Kế cười khổ: “Xem ra lần này chúng ta mệt rồi.”

Lục Cách Sâm im lặng gật gật đầu. Để Trầm Kế lưu lại phòng làm việc của Trầm Thừa, Lục Cách Sâm im lặng lui ra. Lúc đóng cửa, Lục Cách Sâm không chút biến sắc liếc mắt nhìn hai người trong phòng làm việc, cúi đầu dấu đi sự toan tính trong ánh mắt.

Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.