Thịnh Thế Đích Phi

Chương 84: Q.1 - Chương 84: Thánh nữ Nam Cương




Edit: Mặc Mặc Beta: Sakura Ám Nhị biết rất nhiều cao thủ tra hỏi, tỷ như công tử Phượng Tam phong lưu phóng khoáng Phượng Chi Dao, tỷ như thủ lĩnh{ám vệ} chịu trách nhiệm huấn luyện bọn họ, ví dụ như Mặc thúc tổng quản Định Quốc vương phủ nghiêm túc trầm mặc nhưng lòng dạ thật ra không tệ. Nhưng Ám Nhị chưa bao giờ biết Định Quốc vương phi vốn nũng nịu, chủ tử của bọn hắn, cũng là người giỏi về phương diện này. Nhiều khi bốn người bọn họ không nhịn được âm thầm suy đoán trong lòng lúc trước Diệp gia rốt cuộc bạc đãi Vương Phi bao nhiêu, mới vặn vẹo một thiên kim khuê tú xuất thân danh môn thành như vậy?

Muốn mang tên thích khách xui xẻo kia từ phủ công chúa ra ngoài cần một thời gian, lúc này phủ công chúa đang giới nghiêm, có thể đưa được người ra ngoài hay không có liên quan trực tiếp đến việc bọn họ có thể lấy được kết quả mong muốn hay không. Cho nên Ám Nhị không định đợi đến ngày mai, hắn chuẩn bị cạy cái miệng của tên thị vệ nấm mốc tại chỗ. Diện tích khách viện không nhỏ, nội thất Diệp Ly hiện đang ở lại đang tận cùng bên trong, cho nên chỉ cần bọn họ không phát ra tiếng kêu to, cho dù là người giám thị ngoài viện sẽ không phát hiện động tĩnh gì. Dĩ nhiên{ám vệ} vốn ẩn nấp ở phủ công chúa cũng sẽ không để người không nên đến gần khách viện tới gần. Sau khi thích khách nấm mốc bị bắt uống một chén trà lạnh có thêm nhuyễn gân tán cho dù muốn kêu cũng không kêu ra được.

Cho nên trong phòng bố trí coi như nhã trí lại xuất hiện ra một màn quỷ dị. Một bên thị nữ Nam Cương đang nằm ngủ mê man trên giường, một thiếu nữ xinh đẹp ngồi dưới đèn viết viết vẽ vẽ bên chiếc bàn. Cách đó vài bước đang tiến hành bức cung tra tấn cực kỳ tàn ác. Sắc mặt Ám Nhị âm trầm, bẻ gãy xương chân trái của thích khách, sắc mặt thích khách kia trắng bệch, cả người mồ hôi đầm đìa lại như cũ sống chết không chịu mở miệng. Bởi vì chỗ này hạn chế lại không thể vận dụng thủ đoạn quá mức máu tanh phiền toái, điều này làm cho sắc mặt Ám Nhị càng ngày càng khó coi. Cho đến khi Diệp Ly xử lý xong chuyện của mình ngẩng đầu lên, Ám Nhị vẫn không thể khiến thích khách phun ra nửa câu hữu dụng , cũng suýt nữa để thích khách kia bắt được cơ hội cắn lưỡi tự vận.

“Không được sao? Cần hỗ trợ không?” Diệp Ly đứng lên hỏi. khóe miệng Ám Nhị co quắp, lắc đầu nói: “Loại chuyện này vẫn không cần phiền tiểu thư.”

“Không sao, cứ như vậy cho dù cắt đứt một chân nữa của hắn thì hắn ta cũng sẽ không chịu nói đâu.”

“Vậy ta đập nát xương toàn thân hắn.” Ám Nhị lạnh lẽo nhìn chằm chằm thích khách nói.

Diệp Ly lắc đầu cười nói: “Chờ ngươi đập nát hết xương của hắn, hắn sẽ không còn mạng nữa.”

“Tiểu thư có chủ ý gì?”

Diệp Ly thong thả đi tới, ngồi xổm người xuống mỉm cười với thích khách trên mặt đất, nhẹ giọng nói: “Ngươi nghe hiểu được tiếng Trung Nguyên không? Ngươi yên tâm ta sẽ không thô bạo như tên kia đâu.” Thích khách cảnh giác nhìn chằm chằm thiếu nữ xinh đẹp cười đến khuôn mặt hiền hòa trước mắt. Thân là thích khách, trực giác nói cho hắn biết thiếu nữ xinh đẹp khả ái trước mắt này mới thật sự là nhân vật nguy hiểm.

Diệp Ly nở nụ cười chân thành nhìn thích khách đang cảnh giác mình trước mắt, ôn nhu nói: “Ngươi đừng sợ, ta sẽ không giống tên kia bẻ gãy xương của ngươi , ta định . . . tháo tất cả các khớp xương trên người ngươi, bắt đầu từ. . . ngón tay đi.” Bàn tay trắng nõn nhỏ và dài bắt lấy tay trái của thích khách , chỉ nghe một tiếng răng rắc, khớp xương của ngón trỏ tay trái bị bóp méo một cách kỳ dị. Diệp Ly tiếp tục hướng xuống, lại là từng tiếng vang, ngón trỏ ngay ngắn đều bị bóp méo. Thích khách bị tháo rớt cằm căn bản ngay cả kêu đều không thể kêu ra tiếng. Trong miệng chỉ có thể phát ra âm thanh a a mơ hồ. Diệp Ly nhìn hắn, “Lúc nào muốn nói thì gật đầu là được, nhưng mà. . . ngươi cũng đừng thật sự đợi đến khi ta hủy toàn thân xương cốt của ngươi mới gật đầu thì đến lúc đó có thể đã muộn.”

Răng rắc. . . . . .

Thần sắc Diệp Ly bình tĩnh, nhưng động tác tay không hề lộn xộn. Mà chính là bình tĩnh như vậy so với Ám Nhị lời nói ngoan lệ, thần sắc nghiêm nghị uy hiếp đe dọa càng khiến người ta sợ hãi. Khi Diệp Ly đưa tay chuyển về phía tay phải của tên thích khách, sắc mặt thích khách tái nhợt, hô hấp yếu ớt rốt cục khó khăn gật đầu. Diệp Ly nhướn mày, liếc mắt nhìn Ám Nhị một cái nói: “Còn tưởng rằng thật sự là xương cứng gì chứ, cứ như vậy thôi?” Ám Nhị lặng yên lau mồ hôi hột sau ót, hắn cũng cảm thấy thích khách này quá vô dụng một chút, nhưng đồng thời cảm thấy chỗ đáng sợ của chủ tử không phải là thủ đoạn nàng hành hạ người, mà là phần bình tĩnh khiến người sợ hãi kia. Nếu như đổi thành hắn, chỉ sợ hắn cũng sẽ sợ.

“Rất tốt, nhưng mà ngươi cũng không nên trêu đùa ta nha. Nếu không. . . hậu quả sẽ chỉ khiến ngươi hối hận sống trên cõi đời này.” Diệp Ly chân thành nhìn hắn khuyến cáo.

Diệp Ly vừa lòng gật đầu, “Rất tốt, như vậy nói cho ta biết chủ tử của ngươi là ai?” Phất tay ý bảo Ám Nhị khép lại cằm của hắn, Diệp Ly hỏi. Trong mắt Thích khách hiện lên một chút sợ hãi, nhìn Diệp Ly há miệng nhưng vẫn không nói. Diệp Ly nhăn lại đôi mi thanh tú suy nghĩ một chút nói: “Nếu như ngươi lo lắng cho tánh mạng của ngươi…, ta bảo đảm an toàn của ngươi. Hơn nữa sau khi ta làm xong chuyện ở Nam Cương có thể cho ngươi một khoản tiền để đổi tên đổi họ, sống một lần nữa.” Ánh mắt Thích khách lóe lóe, thần sắc nhiều hơn một chút do dự, Diệp Ly nhìn ở trong mắt, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành, “Tin tức của ngươi rất quan trọng với ta, cho nên. . . Chỉ cần ngươi cho ta tin tức thật, ta bảo đảm sẽ thực hiện hứa hẹn. Nhưng mà, ta nghĩ ngươi cũng có thể hiểu, biết tin tức cũng không phải chỉ có một mình ngươi. Ngươi không nói, người khác chưa chắc sẽ không nói. Đến lúc đó. . . Thật xin lỗi, ta chỉ có thể. . . . . .” Nhìn thần sắc khẩn trương của thích khách, Diệp Ly cười nói: “Không, ta sẽ không giết ngươi. Khi ta tới Nam Cương đã đi qua một sơn cốc, bên trong nở đầy hoa màu đỏ như máu. Dưới mỗi một gốc hoa phía còn có một con rắn nhỏ. Lúc ấy ta suy nghĩ, nhiều rắn như vậy bọn chúng ăn cái gì mới có thể lớn lên đây? Ngươi cảm thấy thế nào. . .”

“Xà. . . Xà cốc. . . Không. . . . . .” Cũng không phải chỉ có người Trung Nguyên mới e ngại chỗ như xà cốc, người Nam Cương đúng là không sợ rắn, nhưng trừ người ngự xà, không ai không sợ ngàn vạn con rắn độc không bị khống chế.

“Như vậy. . . Đáp án của ngươi?”

“Ta nói. . . Các ngươi muốn hỏi cái gì?”

Diệp Ly quay đầu lại nhìn Ám Nhị đang nhíu mày.

Thật ra thì từ chỗ thích khách cũng không nhận được quá nhiều tình báo, dù sao người bị phái ra làm bia đỡ đạn như vậy cũng không thể là nhân vật quan trọng gì. Nhưng mà, ít nhất khiến suy đoán của Diệp Ly chiếm được một phần căn cứ chính xác thực, đồng thời cũng tập trung được mục tiêu Từ Thanh Trần mất tích. Chẳng qua là vị trí chuẩn xác của Từ Thanh Trần vẫn không có tin tức. Nếu xác định Từ Thanh Trần tạm thời không có nguy hiểm tánh mạng, lo lắng trong lòng Diệp Ly rốt cục cũng buông lỏng.

“Quân Duy. . . Quân Duy. . .”

Trên đường cái huyên náo vang lên một hồi tiếng gọi ầm ĩ vui sướng, người đi đường rối rít ghé mắt đã thấy một nam tử Trung Nguyên tuấn mỹ mặc áo trắng khuôn mặt vui mừng đang vẫy vẫy thiếu niên cách đó không xa. Diệp Ly quay đầu lại, thấy nam tử áo trắng chạy về hướng mình bất đắc dĩ thở dài, tươi cười nói: “Hàn huynh, vài ngày không gặp ngươi có ổn không?” Hàn Minh Tích nhướn đôi mắt câu hồn u oán nhìn Diệp Ly, “Quân Duy, người ta ngàn dặm xa xôi chạy tới Nam Chiếu cùng với ngươi, thế mà ngươi lại mặc kệ bỏ lại người ta, ngươi thật ác độc …”

Người ta. . . Diệp Ly không tự chủ run rẩy một chút. Người đi đường qua lại mặc dù nghe không hiểu hắn đang nói gì, nhưng nhìn bộ dáng kia, nghe giọng nói kia, không tự chủ đều dùng ánh mắt quỷ dị nhìn bọn họ.

“Hàn huynh!” Diệp Ly không nhịn được xoa trán, kiệt lực khống chế tính tình của mình một chút mới cười nói: “Hàn huynh rốt cục ngủ đủ rồi sao? Thật là khó được a.”

Hàn Minh Tích một chút cũng không chột dạ, tiến tới trước mặt cười nói: “Có gì đâu, người ta đã sớm tỉnh còn đang định đi dạo trong thành ngoài thành một vòng đây, nhưng lại không thấy Quân Duy. Quân Duy có chuyện sao không nói cùng ta một tiếng, ta cùng đi làm với ngươi không phải an toàn hơn một chút sao?” Diệp Ly cho hắn một cái liếc mắt, “Ta chỉ đi chung quanh xem một chút, không phải xông vào đầm rồng hang hổ.” Hàn Minh Tích nhún vai, không thèm để ý nói: “Cho dù Quân Duy muốn đi đầm rồng hang hổ thì ta cũng đi cùng ngươi.” Nói xong vẫn không quên chớp chớp mắt với Diệp Li, trong đôi mắt tràn ngập ý nhìn xem, ta đối với ngươi thật tốt.

Diệp Ly cau mày, nàng không nghĩ lại sẽ đụng phải Hàn Minh Tích. Nhưng hiện tại mang theo Hàn Minh Tích hiển nhiên là vô cùng không tiện, nhưng nếu như không mang theo hắn, lấy cá tính của Hàn Minh Tích thật đúng là không biết hắn sẽ để Thiên Nhất các ầm ĩ Đô thành Nam Chiếu Thành dạng gì. Cúi đầu suy nghĩ một chút, Diệp Ly nói: “Hàn huynh, chúng ta đổi chỗ rồi nói.”

Tìm một trà lâu sương phòng ngồi xuống Diệp Ly mới nói: “Hàn huynh, ta có chút chuyện để ngươi đi theo có thể không quá dễ dàng.”

Hàn Minh Tích bất mãn gục ở trên bàn nhìn chằm chằm Diệp Ly lên án, “Ngươi. . . Ngươi… lúc ngươi muốn tình báo Thiên Nhất các chúng ta tại sao không nói không tiện, hiện tại ngươi lại muốn bỏ mặc ta. Ngươi bội tình bạc nghĩa!” Diệp Ly im lặng, tình báo của Thiên Nhất các nàng đã bỏ ra một cái giá lớn tương ứng, cũng không để hắn làm công không. Thấy vẻ mặt Diệp Ly không muốn phản ứng bộ dạng tự kỷ của mình, Hàn Minh Tích cắn móng tay hì hì cười một tiếng nói: “Nam Chiếu nhỏ như vậy có thể có chuyện gì? Quân Duy không phải là tìm đến U La Minh Hoa sao, tin tức về Thánh nữ Nam Cương kia ở chỗ này của ta. Nếu không thì chính là Bệnh thư sinh, hành tung của Bệnh thư sinh ta cũng vậy biết, nhưng hắn thật giống như bị một … đám người khác theo dõi. Quân Duy vẫn không nên đi chọc bọn hắn mới tốt. Nếu không nữa thì chính là. . . công tử Thanh Trần mất tích đúng không?” Nghiêng đầu, Hàn Minh Tích cười đến vô tội.

“Tin tức của Thiên Nhất các quả nhiên danh bất hư truyền.” Diệp Ly khẽ thở dài.

Hàn Minh Tích cười nói: “Thiên Nhất các là buôn bán tình báo, sắp tới Đô thành Nam Chiếu chỉ có vài đại sự như vậy, nếu như không biết. Chúng ta còn làm ăn làm gì? Như vậy. . . Quân Duy muốn xử lý người nào trước đây?” Diệp Ly nhìn chằm chằm hắn, một hồi lâu mới nhẹ giọng cười nói: “Ngươi biết công tử Thanh Trần ở nơi nào không?” Ánh mắt Hàn Minh Tích chợt lóe, có chút bất mãn nói: “Ngươi quả nhiên muốn tìm hắn ta trước? Quân Duy, ta cho là hoa Bích Lạc và hoa U La Minh mới quan trọng với ngươi chứ.” Diệp Ly nói: “Đồ lúc nào cũng có thể đi lấy, nếu người tìm được thì cũng không đảm bảo không bị thương.” Hàn Minh Tích chống cằm nhìn nàng, “Ngươi muốn biết tin tức công tử của Thanh Trần thì cũng được, nói cho ta biết ngươi có quan hệ gì với hắn?”

Diệp Ly lắc đầu, mỉm cười nói: “Ngươi cũng không biết tin tức của Từ Thanh Trần. Nếu không ngươi sẽ không nói điều kiện vào lúc này, không phải sao?”

Hàn Minh Tích hừ hừ một tiếng, vẻ mặt buồn bực nhìn chằm chằm nàng, “Như vậy ngươi có muốn tin tức về Thánh nữ Nam Cương hay không? Không quan tâm thì ta đốt.”

“Hắn là huynh trưởng ta.” Diệp Ly đáp. Hàn Minh Tích cau mày, đánh giá trên dưới hắn một hồi lâu hỏi: “Huynh đệ? Ngươi là Từ Thanh Bách hay là Từ Thanh Viêm? Bàn về số tuổi. . . thì càng giống Từ Thanh Viêm, nhưng nói tính cách lại như là Từ Thanh Bách. Nhưng. . . Cũng không có ai nói mấy vị công tử Từ gia có công phu?” Diệp Ly cười nói: ” Tình báo của Thiên Nhất các xem ra cũng không bền chắc như vậy. Từ gia Tam công tử Từ Thanh Phong hiện nay đang dốc sức trong quân, chẳng lẽ Hàn huynh không biết sao?” Hàn Minh Tích hoài nghi nhìn chằm chằm nàng, “Chẳng lẽ ngươi thật là người của Từ gia?” Diệp Ly mỉm cười không nói, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Hàn Minh Tích có chút phiền não đi tới đi lui trong sương phòng, thỉnh thoảng còn hướng về phía Diệp Ly lầu bầu phát tiết bất mãn của mình, “Ngươi gạt ta. . . Ngươi căn bản không phải đến tìm cái gì U La Minh hoa, mà ngươi đến tìm Từ Thanh Trần ! Quân Duy ngươi gạt ta. . . . . .”

“Công tử.” Ngoài cửa truyền đến tiếng của Ám Nhị, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Ám Nhị nhìn thoáng qua Hàn Minh Tích nói với Diệp Ly: “Công tử, có tin tức.”

Diệp Ly gật đầu, “Đi vào nói.”

Trong sương phòng, Diệp Ly và Ám Tam đồng thời nhìn Hàn Minh Tích, công tử Phong Nguyệt hết lần này tới lần khác luôn luôn thức thời hiểu rõ tình hình lại ngoài dự đoán của mọi người không có mắt, tựa hồ hoàn toàn không rõ đối phương hi vọng hắn tránh đi. Thoải mái xiêu vẹo trong ghế ăn điểm tâm. Diệp Ly bất đắc dĩ phất tay với Ám Tam một cái nói: “Được rồi, nói thẳng đi.”

Ám Tam gật đầu, trầm giọng nói: ” Công chúa An Khê hôm nay đã tiếp xúc với công tử Thanh Trần, hoặc là. . . người có liên quan đến công tử Thanh Trần.”

Diệp Ly nhíu mày, “Nói như thế nào?”

Ám Tam nói: “Hôm nay khi công chúa An Khê trở về phủ trên người dính một chút hương liệu đặc biệt. Người Nam Cương không thích xông hương, cho nên đối với hương liệu cũng không đặc biệt nghiên cứu. Nhưng lại không biết ở Trung Nguyên cho dù là cùng một loại hương liệu cũng có rất nhiều chỗ khác nhau. Nói thí dụ như mấy vị công tử Từ gia, trừ Tam công tử và Ngũ công tử không cần hương liệu ra, Nhị công tử quen dùng hương Mai, Tứ công tử thích hương Lan hơn, mà công tử Thanh Trần bởi vì hàng năm đi ra ngoài, hương liệu là do Từ phu nhân tự mình điều chế, trong đó tăng thêm một chút dược vật có ích đối với thân thể, cho nên sẽ có mùi thuốc cực nhạt. Người bình thường muốn phân rõ tuyệt đối không dễ dàng, muốn bắt chước điều chế ra thì khó càng thêm khó.”

Diệp Ly cau mày nói: “Công chúa An Khê đi qua những chỗ nào?”

“Hoàng cung, buổi sáng Nam Chiếu Vương triệu kiến công chúa An Khê, sau khi công chúa An Khê ra khỏi hoàng cung liền trực tiếp trở về phủ.” Ám Tam khẳng định.

Hàn Minh Tích tò mò cười nói: ” Công tử Thanh Trần sẽ không phải ở trong hoàng cung đấy chứ?”

Ám Tam do dự một chút, cau mày nói: “Cơ hội công chúa An Khê tận mắt nhìn thấy công tử Thanh Trần không lớn. Công chúa An Khê từ lúc tiến cung đến khi xuất cung, trừ thời điểm bái kiến Nam Chiếu Vương ra, trên cơ bản đều ở trong phạm vi tầm mắt của chúng ta, không thể nào có cơ hội nhìn thấy công tử Thanh Trần. Trừ phi là ở thời điểm nàng bái kiến Nam Chiếu Vương. Hơn nữa. . . sau khi trở về phủ công chúa An Khê lại phái thêm nhân thủ âm thầm tìm kiếm công tử Thanh Trần.” Diệp Ly lắc đầu nói: “Nam Chiếu Vương không phải không biết thân phận Đại ca, nếu như hiện tại Đại ca xảy ra chuyện ở Nam Chiếu cũng không có chỗ tốt gì đối với ông ta. Cho nên. . . cơ hội Đại ca trong hoàng cung không lớn. Mùi hương kia. . . Hẳn là hắn muốn truyền lại tin tức cho chúng ta, nói cho chúng ta biết hắn bây giờ còn coi như an toàn.”

Ám Tam không giải thích được, “Nếu công tử Thanh Trần không có ở trong hoàng cung, tại sao tin tức phải truyền từ trong Cung ra? Hương liệu công tử Thanh Trần mang theo bên người tại sao sẽ ở trong hoàng cung?”

“Tự nhiên là bởi vì đối phương có thể là người trong hoàng cung, cho dù không phải thì cũng là người có thể tự do ra vào hoàng cung.”

Hàn Minh Tích lắc đầu nói: “Không đúng nha. . . Quân Duy. Ở Nam Chiếu trừ Vương thái nữ ra, không có bất cứ ai có thể tự do ra vào hoàng cung. Bao gồm cả những công chúa khác, dĩ nhiên ngay cả vị công chúa hiện tại không Nam Chiếu kia.” Diệp Ly liếc hắn một cái, “Ngoài sáng không có chắc gì trong tối cũng không có?”

“Trong tối?” Hai người cùng kêu lên hỏi.

Diệp Ly cau mày, hỏi: “Truy xét tung tích của mấy thích khách đến đâu rồi?”

Ám Tam gật đầu, “Tra được rồi, nhưng chậm một bước, bọn họ bị người diệt khẩu ở một gò đất nhỏ hai dặm ngoài thành, thi thể bị vứt trong một sơn động.”

“Nói tỉ mỉ.”

“Lúc chúng ta tìm được thi thể của bọn chúng là ở mười dặm ngoài Thành Tây được giấu trong sơn động bí mật. Nhưng hiện trường không có dấu vết đánh nhau, hơn nữa cái chỗ kia mặc dù cách Đô thành không xa nhưng đường vô cùng khó đi, xung quanh cũng không có đồ gì. Cho dù những thích khách kia chạy trối chết cũng không quên cái hướng trốn kia. Nhưng may là trên ám khí đả thương bọn chúng trước đó đã bôi thuốc truy tung. Dùng thời gian suốt một đêm mới tìm được bọn chúng hẳn là ra khỏi thành không bao lâu đã bị người diệt khẩu rồi, sau đó mới đưa thi thể đến cái sơn động kia .”

Diệp Ly xoa ấn đường suy tư hỏi: “Phương hướng bọn họ bị diệt khẩu là hướng nào?”

“Hướng Đông.”

“Nói cách khác bọn họ vốn muốn đi về phía đông, nhưng bị người giết, sau khi chết, hung thủ phía sau lại ném thi thể đến… phía tây? Phía đông có vật gì đây?” Diệp Ly đứng dậy, “Cho ta bản đồ Đô thành Nam Chiếu.”

Ám Tam cúi đầu lấy ra một tờ giấy mỏng từ trong lòng, cẩn thận mở ra đặt trên bàn. Hàn MinhTích thăm dò nhìn thoáng qua, bẹt miệng nói: “Bản đồ toàn bộ Đô thành Nam Chiếu? Loại vật này mà ngươi cũng có, Quân Duy, ban đầu ngươi hoàn toàn không cần Thiên Nhất các thăm dò tin tức?” Diệp Ly mỉm cười nói: “Nhiều một phần tin tức nhiều một phần an toàn, con người của ta luôn luôn tiếc mệnh. Huống chi. . . Ta không tin Thiên Nhất các không chuẩn bị được phần bản đồ này.” Đây cũng không phải là bản đồ bố phòng gì, chỉ là một loại bản đồ bố cục thành thị mà thôi. Lấy ra bút than vòng ra khỏi hoàng cung, đi phủ công chúa An Khê, địa điểm Từ Thanh Trần mất tích, địa điểm vứt xác, địa điểm diệt khẩu trên địa đồ, ngẩng đầu hỏi: “Có cảm giác gì?”

Hàn Minh Tích chỉ bản vẽ này nói: “Nếu như không nhìn địa điểm vứt xác cùng với phủ công chúa này…, mấy địa điểm này hình như cách điện Thánh Nữ rất gần. Lại nói. . . Nếu như không nhìn bản đồ này…, thật đúng là không nhìn ra điện Thánh Nữ cách hoàng cung lại gần như vậy.” Điện Thánh Nữ ở phía đông Đô thành trên ngọn núi ngoài Đô thành năm dặm. Nhưng nếu như từ Vương Cung tính toán lộ trình lên núi, tới điện Thánh Nữ cần đi ít nhất mười dặm đường. Diệp Ly chỉ vào cúi đầu nói: “Người bình thường chỉ muốn đi từ hoàng cung đến điện Thánh Nữ thì đường không gần, hơn nữa Vương Cung xây dựa vào núi, ngọn núi phía sau Vương Cung cao chót vót hiểm trở, muốn đi từ trên núi qua khó khăn trùng điệp không nói, hơn nữa tốn thời gian hơn so với trực tiếp ra khỏi thành. Cho nên trên căn bản không có ai chú ý. Trên thực tế, khoảng cách trực tiếp giữa Vương Cung và điện Thánh Nữ còn chưa đủ hai dặm đường.”

“Đường hầm?” Ám tam nói.

” Đoạn đường chúng ta tới đây chẳng lẽ còn chưa lĩnh giáo năng lực đào hầm của người Nam Cương sao?” Diệp Ly cười hỏi. Hai người không hẹn mà cùng nhớ tới cái loại ngọn núi gần như bị đào rỗng, im lặng không nói được gì.

“Nam Chiếu Vương khai quốc nghĩ thế nào vậy? Vương Cung vẫn xây như cũ?” Hàn Minh Tích không giải thích được hỏi. Trong lịch sử Trung Nguyên, có hành cung xây dựa vào núi, hoặc Biệt Cung. Còn hoàng cung chân chính không có chỗ nào không phải là đứng sừng sững tại vị trí trung tâm nhất Đô thành, vừa cho thấy ngôi cửu ngũ chí tôn hoàng gia tôn quý lại có uy nghi thiên hạ quy tâm. Diệp Ly không quá nghiêm túc trả lời: “Phong tục khác biệt.”

Hàn Minh Tích liếc thấy nàng qua loa, không vui trợn mắt nhìn Diệp Ly, một hồi lâu mới phát hiện đối phương vẫn sa vào trong suy nghĩ của chính mình, Hàn Minh Tích nhất thời đen mặt. Ho khan hai tiếng dẫn lực chú ý của hai người trong sương phòng, Hàn Minh Tích mới cười nói: “Ngươi hoài nghi công tử Thanh Trần ở điện Thánh Nữ? Mọi người đều biết, Thánh nữ Nam Cương băng thanh ngọc khiết, điện Thánh Nữ phải không cho phép nam tử ra vào, chứ đừng nói chi là chứa chấp nam tử. Nếu để cho người khác biết ngươi nghĩ như vậy, tin tưởng ta. . . Ngươi sẽ bị sự tức giận của dân chúng Nam Chiếu chôn vùi .” Diệp Ly không thèm để ý nói: “Thật ra bởi vì mọi người đều biết, cho nên mới càng thêm có thể, không phải sao?”

Hàn Minh Tích liếc mắt, “Vậy xin hỏi công tử Quân Duy muốn tiến vào điện Thánh Nữ mà thủ vệ có thể so với hoàng cung, hơn nữa tìm được công tử Thanh Trần không biết bị giấu đi đâu như thế nào? Nếu như không tìm được người mà ngươi lại bị người ta phát hiện, chúng ta thật sự sẽ bị người Nam Chiếu đánh chết.”

“Ta không định đi vào từ điện Thánh Nữ.” Diệp Ly nói.

Vẻ mặt Hàn Minh Tích sợ hãi than thêm bội phục, “Thì ra là công tử Quân Duy định dũng cảm xông vào Vương Cung Nam Chiếu? Quân Duy đệ đệ, cho dù Tiểu Vương Cung của Nam Chiếu quốc người ta còn chưa lớn bằng một phần ba Sở Kinh của chúng ta, nhưng ngươi cũng không cần xem thường người ta chứ? Đừng quên. . . trong vương cung ở Sở Kinh chúng ta tuyệt đối không có rắn độc, nhưng Nam Chiếu nhất định sẽ có.” Diệp Ly cười yếu ớt, “Nói thật hay, tựa như công tử Phong Nguyệt chưa từng đi qua hoàng cung. Không biết là ai trước đó vài ngày nói khoác mình đi dạo khắp hoàng cung nội viện các quốc gia?” Hàn Minh Tích á khẩu không trả lời được, không biết làm sao bắt đầu yên lặng hối hận lúc trước đi chung đường nhàm chán nói khoác với Quân Duy lịch sử phong lưu mình trải qua.

“Cho dù ngươi tiến vào, tìm được công tử Thanh Trần rồi, ngươi muốn mang người ra như thế nào?” Hàn Minh Tích hỏi, “Theo Bổn công tử biết, công tử Thanh Trần hoàn toàn không biết võ công .”

Diệp Ly cau mày nói: “Cái này, phải suy nghĩ thật kỹ.” Mạnh mẽ xông vào khẳng định không được, cho dù {ám vệ} cường hãn đến mức có thể cướp người từ Vương Cung Nam Chiếu rồi, nhưng sau đó không giải quyết tốt hậu quả có thể phiền toái . Nếu để cho người ngoài biết người ra tay chính là người của Định Quốc vương phủ, vậy thì càng phiền toái. Nhìn bộ dáng nàng cau mày trầm tư, Hàn Minh Tích vui vẻ cười nói: “Sao rồi? Cần hỗ trợ không?”

Diệp Ly nhìn Hàn Minh Tích một chút rồi lắc đầu. Nàng và Hàn Minh Tích chẳng qua là quan hệ hợp tác, lần trước Hàn Minh Tích đi theo nàng đã gặp không ít nguy hiểm rồi, lần này bất kể thế nào cũng không thể nữa kéo hắn cùng mạo hiểm nữa.

Hàn Minh Tích mỉm cười nhìn nàng cười nói: “Đừng cự tuyệt nhanh như vậy, Thiên Nhất các dù gì cũng là mở cửa làm ăn. Chỉ cần Quân Duy ra giá, chúng ta cũng không chỉ có thể thu tập tình báo đâu.” Trong lòng Diệp Ly vừa động, nhìn Hàn Minh Tích hỏi: “Hàn huynh muốn gì?” Hàn Minh Tích cười đắc ý nói: “Huân Nhã các, ta còn muốn nhiều hơn hai thành nữa.” Diệp Ly nói: “Ta cho là Thiên Nhất các thích tiền mặt vàng thật bạc trắng? Ngươi phải biết bất kể bao nhiêu vô luận là Từ gia hay là ta cũng sẽ cho .” Hàn Minh Tích ủy khuất nhìn nàng, “Ta và Quân Duy là bằng hữu, là bằng hữu sao có thể giậu đổ bìm leo chứ?”

Bằng hữu? Diệp Ly nhàn nhạt nhướng mày, “Thiên Nhất các cũng không am hiểu những thứ này, vẫn không phiền toái Hàn huynh.”

“Quân Duy quá khách khí rồi.” Hàn Minh Tích cười nói: ” Mặc dù Thiên Nhất các không am hiểu cái này, nhưng lại vô cùng quen thuộc Đô thành Nam Chiếu. So với giao tình của chúng ta, chẳng lẽ ngươi không biết Thiên Nhất các tín nhiệm hơn một chút sao?” Diệp Ly nhíu mày, suy nghĩ sâu xa một lúc lâu mới nói: “Vậy thì phiền toái Hàn huynh. Sau này tổn thất của Thiên Nhất các đều do ta chịu trách nhiệm, dĩ nhiên, hai thành Huân Nhã các hai thành vẫn như cũ.”

“Ta đã nói, Quân Duy quá khách khí rồi.” Hàn Minh Tích bất đắc dĩ thở dài nói.

Diệp Ly nhàn nhạt mỉm cười cúi đầu không nói, trong lòng âm thầm suy tư có lẽ còn cần công chúa An Khê hỗ trợ?

Trong châu quang trong suốt, cửa đá nặng nề ở đây bị mở ra. Nữ tử hoa phục mày vàng cuối cùng cũng không có nhàn nhã thường ngày, bước chân mất trật tự phảng phất chứa cơn tức giận thật lớn, “Từ Thanh Trần!”

Từ Thanh Trần đang nhắm mắt dưỡng thần mở mắt, ôn hòa mà sự yên lặng quay đầu lại nhìn nữ tử vội vã mà đến, cau mày nói: “Làm sao vậy?” Nữ tử dường như cực kỳ tức giận, phẩy tay áo một cái quét toàn bộ chén sứ men xanh trên bàn rơi xuống đất, tiếng vỡ vụn thanh thúy dễ nghe, “Nói! Làm sao bọn họ biết ngươi ở nơi này ?” Từ Thanh Trần lắc đầu, thản nhiên nói: “Ta ở chỗ này ngay cả cửa cũng không ra được, làm sao sẽ biết cái này? Làm sao? Có người tìm ngươi phiền toái?”

“Làm sao ngươi lại không biết? ! Nhất định là ngươi truyền tin tức đi , nói đi, ngươi rốt cuộc dùng biện pháp gì?” Nữ tử cố gắng khắc chế cơn giận của mình hỏi.

Từ Thanh Trần lắc đầu thở dài, “Ngươi không khỏi nghĩ ta quá thần thông rồi. Ta chỉ là một thư sinh văn nhược bó tay vô lực, không phải là cao thủ tuyệt đỉnh thâm tàng bất lộ. Ngươi đã rảnh rỗi nghĩ những thứ này còn không bằng thử nghĩ xem có phải ngươi gần đây lại đắc tội người nào không.” Nữ tử hừ nhẹ một tiếng nói: “Sao ta sẽ đắc tội với người khác? Trừ nữ tử An Khê kia, ta bình sinh chỉ đắc tội. . . Ha hả, hình như là vị hôn thê nũng nịu kia của ngươi.”

“Ta đã nói ngươi không nên động đến nàng ấy.” Từ Thanh Trần trầm giọng nói.

Nữ tử cười lạnh nói: “Ngươi yên tâm, vị hôn thê bảo bối của ngươi cũng không có chuyện gì cả. Chẳng qua. . . Hiện tại không có chuyện không có nghĩa là sau này cũng không có chuyện, lần trước chỉ là muốn hù dọa nàng ta một chút thôi. Lại nói. . . hình như hộ hoa sứ giả bên người nàng có công phu khá tốt đấy.” Từ Thanh Trần cũng không thèm để ý, “Ngươi nói là hộ vệ tùy thân sao? Danh môn thiên kim Trung Nguyên lúc ra cửa bên cạnh vẫn phải có mấy người hộ vệ, cũng không có cái gì không được .”

“Ngươi cũng quá tin tưởng nàng ta. Không bằng chúng ta tiếp tục nhìn xem hộ vệ của nàng ta rốt cuộc che chở hay không che chở được nàng? Nói không chừng che chở đến che chở đi thành lưỡng tình tương duyệt , con gái không phải thích nhất anh hùng cứu mỹ nhân sao?”

Từ Thanh Trần quét nhìn nàng một cái, ” Nếu ngươi nhàn rỗi như vậy còn không bằng nói xem đã xảy ra chuyện gì để tức thành như vậy.”

Nhắc tới chuyện này, dung nhan che dấu ở dưới mặt nạ của nữ tử không khỏi vặn vẹo một trận, giọng căm hận nói: “Có người vứt thi thể mấy thích khách kia ngoài điện Thánh Nữ!”

Từ Thanh Trần có chút ngoài ý muốn, rất nhanh đã nhướn mày, “Cho dù như thế cũng không có gì. Giao cho vương thất Nam Chiếu hoặc là quan phủ xử lý là được rồi.”

“Làm sao có thể? !” Nữ tử kêu lên: “Đừng nói với ta ngươi không biết, nếu có người biết điện Thánh Nữ bị người ném thi thể đến, An Khê nhất định sẽ mượn cơ hội lục soát điện Thánh Nữ. Hừ! Đừng cho là ta không biết, nàng ta sớm đã muốn vươn bàn tay đến điện Thánh Nữ. Nhưng nàng ta không có tư cách kia!” Từ Thanh Trần đưa tay lấy ra một quyển sách mở ra, vừa nói: “Ngươi còn chưa nói, nếu để cho người biết phát hiện thi thể ở điện Thánh Nữ, trong lòng dân chúng Nam Chiếu cũng sẽ hoài nghi sự thánh khiết của Thánh nữ Nam Cương. Quan trọng nhất là nếu cho ngươi thêm một hai năm thời gian ngươi còn có thể đẩy chuyện này tới trên người Đại Sở hoặc Tây Lăng, nhưng hiện tại. . . ngay cả việc chuẩn bị khai chiến cùng Đại Sở mà ngươi còn chưa làm tốt.”

Đôi mắt nữ tử tối sầm lại, u ám theo dõi hắn trầm giọng nói: “Ngươi biết quá nhiều rồi, thật không sợ ta giết ngươi?”

Từ Thanh Trần khẽ gật đầu, “Bởi vì ngươi còn muốn dựa vào ta để biết nhiều hơn không phải sao?”

“Không tệ!” Nữ tử dứt khoát thừa nhận: “Nếu không phải ngươi âm thầm giúp đỡ An Khê, căn bản nàng ta không thể nào thắng được ta. Ngươi đã có thể giúp nàng ta thì đương nhiên cũng có thể giúp ta không phải sao?”

Từ Thanh Trần lắc đầu, “Ta sẽ không giúp ngươi.”

“Ta sẽ khiến ngươi đồng ý !” Nữ tử cười lạnh nói. Từ Thanh Trần một lần nữa để sách xuống, nhìn nàng bằng ánh mắt thương hại, “Ngươi căn bản không thích hợp làm những việc này. Các thế hệ Thánh nữ Nam Cương cũng không thích hợp, cho dù ngươi thông minh hơn các nàng, nhưng bàn về trị quốc ngươi vẫn không bằng công chúa An Khê.” Trong mắt nữ tử hiện lên một chút tức giận, lạnh lùng nói: “Ai nói ta không thích hợp? Ngươi cũng thừa nhận ta thông minh hơn so với An Khê không phải sao?”

” Chẳng qua là ngươi am hiểu âm mưu quỷ kế hơn nàng ấy mà thôi. Nhưng một cái quốc gia không phải chỉ dựa vào âm mưu là có thể vận hành thuận lợi. Huống chi. . . Ngay cả âm mưu của ngươi cũng chẳng ra gì.”

“Vậy thì như thế nào? Ít nhất bây giờ ngươi ở trong tay ta không phải sao?” Nữ tử ngạo nghễ nói. Từ Thanh Trần cười nhạt không nói. Nhìn bộ dáng yên lặng lạnh nhạt của Từ Thanh Trần, nữ tử đột nhiên cảm thấy vô củng tức giận, oán hận nói: “Ngươi xem thường ta!” Từ Thanh Trần cau mày nói: “Ta không xem thường ngươi, ta chỉ không đồng ý cách làm bây giờ của ngươi mà thôi.”

“Ta biết! Ngươi chính là xem thường ta!” Nữ tử thét to: “Ngươi thì biết cái gì? Ngươi biết An Khê từ nhỏ trải qua những ngày như thế nào? Ta từ nhỏ trải qua những ngày như thế nào? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì từ nhỏ nàng ta chính là Vương thái nữ, chính là công chúa, dựa vào cái gì tất cả đều thuộc về nàng ta?”

“Ngươi là Thánh nữ Nam Cương, cũng được vạn người tôn sùng như nhau.” Từ Thanh Trần nói.

“Ha hả. . . vạn người tôn sùng? Ta từ lúc ba tuổi chưa một lần gặp mẹ ta, năm tuổi đã lẻ loi trơ trọi một mình. Không cho phép nói chuyện cùng thị nữ, không cho phép ra ngoài đi chơi, không cho phép khóc, không cho phép gặp người ngoài, thậm chí còn không được động tâm. Đợi đến hai mươi tám tuổi còn muốn đi cái Thánh Địa ma quỷ kia, ai muốn đi cái nơi quỷ quái kia? Nam Chiếu là của ta, tất cả đều là của ta!” Nữ tử dường như đột nhiên sụp đổ.

Từ Thanh Trần lắc đầu, “Nhân sinh của Thánh nữ Nam Cương quả thật rất đáng thương. Nhưng ta nghĩ chuyện này không bao gồm ngươi. Chưa từng có ai hạn chế hành động của ngươi không phải sao? Nếu không làm sao ngươi sẽ có cơ hội biết Lê Vương, làm sao lại có thể kết thù kết oán cùng công chúa An Khê? Thậm chí. . . ngay từ hai năm trước Thánh nữ tân nhiệm cũng đã xuất hiện, chẳng qua là bị ngươi giết đi mà thôi. Thánh nữ Nam Cương trễ nhất có thể đến hai mươi tám tuổi, nhưng trên thực tế đại đa số Thánh nữ trước hai mươi lăm tuổi đã thoái vị rồi.”

“Cả chuyện này An Khê cũng nói cho ngươi biết rồi? !” Nữ tử theo dõi hắn, “Xem ra nàng ta quả thật rất tin tưởng ngươi.”

“Ta và công chúa An Khê là bằng hữu.”

“Hừ!” Dáng vẻ sụp đổ vừa rồi dường như chỉ là biểu hiện giả dối, hoặc có thể gọi là diễn trò. Trong chốc lát nữ tử khôi phục ưu nhã, “Hay cho một bằng hữu. Ta sẽ mang đầu của bằng hữu ngươi và của vị hôn thê của ngươi đưa đến trước mặt ngươi.” Nói xong, nữ tử phẩy tay áo bỏ đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.