Thiên Tống

Chương 197: Chương 197: Chương 149: Vu hãm




“Ừm”

Như Trịnh Hòa đi Tây Dương, đến vùng đất kia đều chưa bao giờ có ý chiếm đất này làm của mình. Đây là tư tưởng Nho gia. Cùng kiến thiết chế độ tư bản do Âu Dương chủ trương có xung đột rất lớn, tư bản là khuếch trương và cướp đoạt. Phải nói Âu Dương cũng thấy bản thân không nhân nghĩa, nhưng bây giờ nói nhân nghĩa, tương lai sẽ không có vốn nói nhân nghĩa, không nhân dịp trước khi thôn địa cầu thành lập làm nhiều chuyện xấu, tương lai cũng sẽ bị người khác làm chuyện xấu. Như Triệu Khuông Dận đã nhìn thấy chút phát triển tương lai, muốn hạ độc thủ đem người Đảng Hạng tận diệt trước, chỉ tiếc là đời sau không tranh khí. Gửi hi vọng đến một hai minh quân, chẳng bằng chế độ quy phạm. Gánh nặng đường xa mà. . .

Triệu Lục nói:

“Ta thấy, trừ phi đổi tên khốn kiếp tới, nếu không không thể nào đàm phán được.”

Vương Ngũ nghi ngờ nói:

“Bọn họ còn chưa đủ khốn kiếp sao?”

Triệu Lục cười nói:

“Ta nói đổi tên khốn kiếp thay đại nhân tới đàm phán ấy.”

“Các ngươi đừng nói nữa, cho dù là kẻ khốn, linh hồn Vĩnh Lạc này nếu không đoạt về, vẫn phải đánh. Cho dù đường này đánh bại rồi, còn phải phái binh mã khác. Hiện giờ triều đình là mũi tên rời cung không thể quay đầu, không đoạt lại hai châu này chắc sẽ không bỏ qua.”

Âu Dương nói:

“Ta nghĩ người Đảng Hạng cũng hiểu ý tứ này. Bọn họ bây giờ là cố tỏ vẻ, chờ chúng ta hạ giá tiền. Bên này nói, bên kia chờ kết quả. Một khi Hàn Tướng quân bị diệt, bên chúng ta cũng không có gì để bàn. Nếu Hàn Tướng quân vào phủ Hưng Khánh, lại giả mù sa mưa mà đem linh hồn Vĩnh Lạc trả cho chúng ta.”

Vương Ngũ nói:

“Vậy bàn hay không tựa hồ liền xem đường kia của Hàn Tướng quân.”

“Đương nhiên, ở trong kế hoạch. Hàn Tướng quân vốn chính là một bước mấu chốt nhất. Hắn thành bại liên quan đến cả chiến cuộc.”

. . .

Đàm phán như vậy nhất định không có kết quả, buổi chiều hai bên tiến hành tham thảo thi từ, Âu Dương không có thực lực nhưng da mặt dày, đạo thi từ người Tống làm một hai năm nay, dù sao lại không chịu trách nhiệm bản quyền. Cuối cùng hai bên thương định, ba ngày sau ở địa điểm đồng nhất lại cử hành hội đàm. Âu Dương không ngờ là, sau khi trở về nghênh đón mình là vẻ mặt lo lắng của Lưu Bang Xương.

“Âu đại nhân từ đâu về vậy?”

Âu Dương xuống ngựa cười nói:

“Đi săn.”

“Tại sao lại tay không đi săn, mồi đâu?”

Âu Dương nghiêm mặt nói:

“ Đại Tống ta nhân nghĩa trị thiên hạ, có thể nào ra tay độc ác đối với sinh linh?”

Lưu Bang Xương hỏi:

“Ngươi không phải đi săn sao?”

“Đúng vậy “

“Tay không đi săn?”

“Đại Tống ta nhân nghĩa trị thiên hạ.”

“Ta. . .”

Lưu Bang Xương cảm giác đối phương xem mình là người ngu. Hất tay áo lên cả giận nói:

“Âu đại nhân, đừng tưởng rằng bổn khâm sai không biết ngươi đang làm gì. Ngươi có lẽ không biết, Ngô Ba Đạt kia đang ở trên tay của ta.”

Một bên Lưu Kỳ cười khổ nhẹ nhàng gật đầu. Âu Dương nhìn Lưu Bang Xương hỏi:

“Ngô Ba Đạt kia bây giờ ở đâu?”

“Tất nhiên là ở trong bảo vệ của vệ đội bổn khâm sai. Âu đại nhân định giết người diệt khẩu sao?”

“Lưu tướng quân.”

Âu Dương cả giận nói:

“Ngươi có biết tội của ngươi không?”

Lưu Kỳ bất đắc dĩ nói:

“Không biết.”

Xem ra mình cũng bị bôi đen. Có điều Lưu Kỳ hào phóng, ai bảo người này là chạy mất ngay dưới mí mắt người mình chứ.

“Ngô Ba Đạt giết quan định đầu Tây Hạ, có thể nào còn để hắn trốn bên ngoài?”

Lưu Bang Xương vội hỏi:

“Có ý gì?”

“Lưu đại nhân không biết? Ngô Ba Đạt này chính là một binh đinh dưới trước Lưu tướng quân, mấy ngày trước tự rời Long huyện đi quân doanh Tây Hạ. Sau khi trở về bị chúng ta bắt lấy tra hỏi. Nhưng không ngờ người này thân thủ rất tốt, ban đêm giết Giáo úy trông coi chạy trốn. Lưu tướng quân khoái mã dẫn người đuổi tới biên quân Tây Hạ, mới bắt người trở về.”

“Nói bậy. Người ta rõ ràng là đặc phái viên hoà đàm của Tây Hạ.”

Âu Dương không để ý mà nói:

“Lưu tướng quân, ta dùng thân phận giám quân lệnh ngươi, tử hình hỏa tướng phản nghịch Ngô Ba Đạt ngay tại chỗ, để chỉnh sĩ khí ta quân.”

“Dạ”

Lưu Kỳ quát lên:

“Triệu tập vệ đội thân binh.”

“Dạ”

Ba đội trưởng vệ thân binh lập tức lên ngựa triệu tập nhân thủ.

Lưu Bang Xương cả giận nói:

“Bọn ngươi định giết người diệt khẩu à?”

Lý Hán vẫn không nói chuyện ung dung nói:

“Lưu đại nhân, Âu đại nhân chính là giám quân do Hoàng thượng đích thân điểm. Đừng nói là một tội tốt, trong ngoài Long huyện mấy vạn người, nói giết đều có thể giết được. Người đâu, căn dặn vệ đội khâm sai không thể tự ý động, nếu không luân xử như đồng phạm.”

Khâm sai thêm giám quân so với khâm sai có thêm một quyền lợi.

“Dạ”

Vệ đội Lý Hán lập tức lên ngựa.

“Hừ”

Lưu Bang Xương cả giận nói:

“Bổn khâm sai tất bẩm báo chi tiết lên Hoàng thượng. Cáo từ”

Lưu Bang Xương vừa đi, Âu Dương chắp tay với Lý Hán:

“Tạ ơn lão ca.”

“Cám ơn ta? Không cần, ta đây là đang giúp mình. Ngươi tự bắt đặc phái viên hoà đàm, ta cũng khó trốn trách nhiệm. Bây giờ chỉ cần giết Ngô Ba Đạt, hết thảy cũng không có chứng cớ. Hoàng thượng cũng không thể không che chở ta và ngươi, mà ngươi và Lưu tướng quân lại là công thần trong danh sách, việc này tất chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Lưu Bang Xương không làm gì nổi. Có điều. . .”

Lý Hán nói:

“Chỉ sợ quay về danh tiếng khâm sai hòa đàm của ngươi cũng không còn nữa, triều đình tất lập tức phái bàn bạc với Tây Hạ. Tính toán của ngươi có thể phí công rồi.”

Âu Dương khiêm tốn nói:

“Lão ca ca. . .”

“Hmm, lúc không dùng đến ta liền gọi Lão bất tử, không ngờ Âu Dương ngươi cũng là kẻ thế lợi. Ta cũng không phải là giúp ngươi, mà là đang giúp Lưu tướng quân.”

Lý Hán nhỏ giọng nói:

“Lập tức phái người thượng biểu, trong quân có lời đồn, nói người Tây Hạ cảm thấy đàm phán với ngươi quá có hại, vì vậy dùng kế ly gián, hối lộ Lưu Bang Xương phải thay đổi khâm sai hoà đàm.”

“Cái này. . .”

Lý Hán nói:

“Ngươi cần là thời gian, hiện giờ chân tướng không cách nào che dấu, chỉ có thể đục nước béo cò kiếm lấy thời gian. Ngươi vốn là đang đánh cuộc, nếu Hàn Tướng quân không thành, chúng ta làm chuyện tốt cực đại, đều vì binh bại mà bị hỏi tội. Nếu Hàn Tướng quân thành, ngươi làm chuyện xấu cực đại, đều sẽ chỉ là có công không phạt.”

“Ha ha, có đạo lý.”

Âu Dương cười nói:

“Lúc này tốc độ đi của Hàn Tướng quân không thể chê, kỵ binh lúc võ cử đều đuổi không kịp hắn. Nhất định có thể ở trước khi kẻ địch bao vây chiếm lấy phủ Hưng Khánh. Tạ ơn lão ca, nhân tình này ta thiếu nợ ngươi. Nhân tiện hỏi một câu, Ngô Ba Đạt này sao trốn được?”

“Không phải trốn, mà là Lưu đại nhân gặp. Buổi sáng hôm nay, sau khi ngươi đi không lâu, Lưu đại nhân đã bắt đầu trên phun dưới tiết, trùng hợp lại ở ven đường, vì quá mót liền đẩy một gian phòng đi vào thế làm mao xí, liền phát hiện ra tám gã thân binh của Lưu tướng quân đang trông coi Ngô Ba Đạt, Ngô Ba Đạt cũng khôn khéo, vừa thấy quan phục kia, lập tức kêu oan.”

Lý Hán cười nói:

“Hoặc là nói không phải không báo, mà là thời điểm chưa tới. Sự thật chung quy là sự thật. Người trẻ tuổi, giơ án ba thước có thần linh, muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.”

“Ngươi đây là đe dọa bổn huyện, bổn khâm sai, bổn giám quân. Đi thôi”

Âu Dương căn dặn:

“Buổi tối có rảnh tới nghiên cứu một chút hòa đàm với người Tây Hạ, công lao của lão đầu ngươi bổn quan sẽ nhớ kỹ thay ngươi.”

. . .

Lưu Bang Xương rất tức giận, thủ cấp của Ngô Ba Đạt đã treo ở đầu tường, tội danh là cấu kết Tây Hạ. Càng khiến hắn tức giận là, danh sách Ngô Ba Đạt bị tạo ra ngoài ra. Chính là người Hồng châu chiêu mộ năm kia, phụ thuộc thám báo. Hỏi thăm hơn mười thành viên thám báo, mọi người nhất trí tán thành trong đội ngũ thám báo có một người như thế. Mọi người đều hiểu rất rõ, đắc tội bên nào cũng không thể đắc tội bên Âu Dương này. Đầu tiên thì Âu Dương cũng là khâm sai, hơn nữa cộng thêm giám quân cùng đồng tử tán tài. Tiếp theo mình vừa bán rẻ, hôm sau có thể đã bị phái đi một mình tấn công hơn mười vạn Tây Hạ quân. Mà đắc tội Lưu Bang Xương vấn đề không lớn, dù sao phía trên có người gánh, phía dưới lại có mười mấy người cùng gánh. Đây gọi là trên không gạt dươi.

Lưu Bang Xương cũng đã nhìn ra, nhóm người Âu Dương này là muốn đánh xuyên đánh nát Tây Hạ, chuyện như vậy hắn không cho phép xảy ra. Vì sao? Truy nguyên nhân chính là vì hai chữ công lao. Tập đoàn quan văn vốn liền tưởng Hoàng đế chỉ cần một hai trận thắng để vững chắc hoàng quyền, thuận tiện đề bạt võ tướng thanh niên, lại khiến Lý Hán thượng vị. Nhưng theo như xu thế bây giờ, công lao của Hàn Thế Trung cũng không phải không thể phong vương. Mà Lý Hán thân là giám quân, công lao tất nhiên cũng sẽ rất lớn. Bắt đầu từ lúc Tống thái tổ, đã có ý định mở mang bờ cõi, nhưng do sĩ tộc cản trở không cách nào tiến hành đại quy mô. Mà bên Hàn Thế Trung có cớ. Tây Hạ ít nhất có hai mươi châu là sau khi Tống lập quốc bị chiếm lĩnh rải rác. Mười sáu châu Yến Vân vẫn là Hậu Đường tặng người, Tống đều lập chí muốn bắt trở về. Vượt qua huống chi là triều Tống cột thổ địa, người Tống tất nhiên càng muốn bắt trở về. Loại công lao này cho dù không phong vương cũng sẽ quan bái tướng công.

Âu Dương nói:

“Có thể phái binh sĩ giả trang sơn tặc xử lý hắn không?”

Lý Hán khinh bỉ:

“Vệ đội khâm sai ba trăm người, chẳng lẽ phải nói với Hoàng thượng, ở gần chúng ta còn ngàn sơn tặc sao? Hơn nữa tội mưu hại khâm sai này, tương đương với hành thích vua, thiên hạ không ai tha được. Ngươi có công lao lớn hơn nữa cũng phải xử trảm.”

Âu Dương cười khổ:

“Lão ca, ta thật không nỡ dùng tiền ở trên người hắn.”

“Mười vạn đối với Âu đại nhân ngươi mà nói chẳng qua là tiền trinh.”

Lý Hán sờ chòm râu không để ý nói:

“Một khi biểu chương đưa đến triều đình, triều đình nhất định sẽ điều tra tội danh Lưu đại nhân thu hối lộ Tây Hạ. Mà lúc này xuất hiện tín vật tiền trang Dương Bình mười vạn xâu của Lưu đại nhân, đủ hắn một trận hành hạ. Đến lúc đó chúng ta là lừa hay ngựa liền phải xem cuối cùng. Nhớ kỹ, ta không phải đang giúp các ngươi, mà là đang giúp bản thân ta, nếu không triều đình tiếp báo, tất bỏ qua khâm sai ngươi, còn có thể rút chức quyền của Lưu tướng quân, đến lúc đó làm sao phát triển, thật đúng là không rõ.”

“Thành cắt thịt rồi.”

Âu Dương oán hận nói:

“Số tiền kia chắc chắn lại bị sung quốc khố, mẹ kiếp, ta thiếu nợ triều đình à”

Lý Hán cười nhạt một tiếng:

“ 'Tiền dân' ngươi kiếm từ Dương Bình mấy năm này chỉ sợ. . .”

“Ha ha, hôm nay thời tiết thật tốt.”

Âu Dương hỏi Lưu Kỳ:

“Lưu tướng quân, ngươi nói người Tây Hạ có thể tiến công hay không?”

Lưu Kỳ nói:

“Nếu Hàn Tướng quân đắc thủ, Tây Hạ tất nhiên tới công. Nếu Hàn Tướng quân thất thủ, Tây Hạ tất nhiên sẽ không tới công. Án thời gian mà tính, Hàn Tướng quân bởi vì phải thanh lý hành lang Hà Tây, sẽ chậm trễ chút thời gian. Dựa theo lộ trình người mang tin của chúng ta, phỏng chừng kết quả ở chừng mười ngày.”

“Đến lúc đó sẽ chỉ có một hồi huyết chiến.”

“Báo”

Một tên thân binh vào trướng nói:

“Có một người Tây Hạ mò đến dưới tường thành muốn gặp Âu đại nhân.”

“Mời “

. . .

Người Tây Hạ cầu kiến chừng 30 tuổi, thân thể rất cường tráng, mở miệng là khẩu khí bằng năm người, rất dứt khoát:

“Tại hạ tên Oa Oa, ra mắt các vị đại nhân, tướng quân. Vị này chính là Âu đại nhân nhỉ, có người bảo ta hỏi, tiêu diệt cảnh vệ quân bao nhiêu tiền?”

“. . . Khẩu khí thật lớn.”

Âu Dương hỏi:

“Làm cách nào tiêu diệt?”

“Giết tướng quân cảnh vệ cùng tướng lĩnh cảnh vệ các lộ, sau đó năm ngàn người tới đầu Tống.”

Âu Dương vui vẻ nói:

“Ngươi mở giá đi.”

“Hai mươi vạn xâu”

Âu Dương đánh nhịp:

“Thời gian địa điểm thành giao, giao hàng thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.