Thiên Tài Nhi Tử Và Mẫu Thân Phúc Hắc

Chương 29: Q.2 - Chương 29




Chương V29: Tiểu Mặc ca ca “Huyền Dực, ngăn cản hắn!”

Một cái bóng con rồng màu xanh xông về phía Độc Cô Mưu trước nàng một bước, mượn Huyền Dực che chở, ba miếng ngân châm trong tay Vân Khê cũng bay ra theo.

Đang trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nàng không có bối rối, khoản cách thời gian ngân châm bay ra ngoài, chỉ nháy mắt khoản một phần hai giây, mục tiêu chính xác. Góc độ của mỗi một châm đều tính toán rất chính xác, đem phản ứng đầu tiên mà Độc Cô Mưu có thể hành động tính toán chính ở trong đó, hơn nữa mỗi góc độ của mỗi cây ngân châm đều quỷ dị, người bình thường căn bản muốn tránh cũng không được.

Song, Độc Cô Mưu không phải là người bình thường, phản ứng đầu tiên của thân thể hắn không nằm trong dự đoán của nàng.

Vân Khê trơ mắt nhìn hắn cơ hồ chỉ dùng một kiếm đã cùng lúc đánh rơi ba miếng ngân châm của nàng, mà không khỏi ngây người.

Đây chính là thực lực của đệ nhất thiên hạ sát thủ sao?

Nàng rõ ràng thấy người của hắn là ở chỗ này, căn cứ theo tốc độ của hắn chạy trốn, bên trái của hắn, bên phải, còn có phía sau, bỗng dưng toát ra ba ảo ảnh, mỗi một ảo ảnh cùng lúc rút kiếm ra, chém một nhát, sau đó thì tra kiếm vào vỏ, giống nhau như đúc. Nàng không dám tin vào hai mắt của mình, cõi đời này lại còn có thân công phu như vậy sao, song khi nàng còn đang nhìn chăm chú, thì hắn lại lần nữa khôi phục tư thái chạy trốn.

Hắn thậm chí cũng không có quay đầu lại liếc mắt nhìn, trong đôi mắt hắn chỉ có mục tiêu trước mặt, sát thủ vĩnh viễn chỉ nhìn chằm chằm con mồi của mình, không đạt mục đích sẽ không bỏ qua!

Lúc này, thân thể cao lớn của Huyền Dực đã bay tới trước mặt hắn, hơi trì hoãn hắn, làm bước chân của hắn chậm cước bộ chưa từng có từ trước đến nay.

Vân Khê thừa dịp này phản kích, lướt qua hắn, chạy về phía tiểu thư nhỏ của Đoan Mộc Gia.

Nghe nói sát thủ đều có cổ quái, như vậy nàng sẽ tới đánh cuộc một keo hắn cổ quái!

Tổng quản Đoan Mộc Gia đột nhiên thấy có người viện thủ cứu giúp, không khỏi một trận mừng rỡ, thấy Vân Khê đuổi tới, liền ôm tiểu thư nhỏ thả chậm cước bộ: “Đa tạ phu nhân xuất thủ cứu giúp!”

“Cứu giúp? Ngươi tạ ơn không khỏi quá sớm à!” Vân Khê quỷ dị cười một tiếng, đột nhiên một chưởng đánh về phía hắn, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, đem hài tử trong ngực hắn kéo vào ngực của mình.

“Tôn gia gia ——”

“Tiểu thư nhỏ ——”

Cô bé trong ngực bắt đầu giãy dụa, Vân Khê giảm thấp xuống thanh âm, ở bên tai nàng nói “Muốn sống, thì phải tin tưởng ta!”

Cô bé kinh ngạc ngẩng đầu, một đôi ánh mắt tinh khiết trong suốt, thẳng tắp nhìn vào đáy mắt của Vân Khê, nàng khẽ ngẩn ra, nhưng ngay sau đó gật đầu, cặp mắt trong suốt trong sáng lóng lánh kia phát ra một đạo ánh sáng chói mắt. Không có hiển ra vẻ kinh hoàng, cũng không có khóc la, biểu hiện trấn định như thế, thắng được hảo cảm của Vân Khê.

Bên này, thân hình Độc Cô Mưu nện bước quỷ dị, đối mặt với việc Huyền Dực ngăn trở, bước tiến của hắn không loạn chút nào, ngược lại xuất thủ tàn bạo. Mỗi một kiếm đều như xé rách không gian, thế đến không thể đở, giống như rắn đi xuyên qua bụi cỏ, khinh linh quỷ dị, khó lòng phòng bị. Song mỗi một kiếm lại là tuyệt chiêu tất sát, hung ác sắc bén, gọn gàng linh hoạt, không hổ là đệ nhất thiên hạ sát thủ!

Hoặc là không xuất chiêu, vừa xuất chiêu, chính là sát chiêu tuyệt mệnh!

Vân Khê nhìn thân thủ của hắn, không khỏi than thở.

Huyền Dực tuy là Thần Long, nhưng hàng năm bị nuôi , thiếu hụt kinh nghiệm chiến đấu. Nhất là khi chống lại Độc Cô Mưu, cái loại cao thủ kinh nghiệm chiến đấu phong phú hàng năm lấy giết người mà sống thì thật sự nó ăn thiệt thòi không ít.

Mắt thấy hắn đem sĩ khí của Huyền Dực dần dần đè ép xuống, từ từ chiếm thế thượng phong, con ngươi nàng híp lại, bắn tán loạn ra hai đạo ánh sáng lạnh, cất giọng nói: “Độc Cô Mưu, nghe nói phàm là nhiệm vụ mà ngươi nhận lấy, không bao giờ không thành công . Hôm nay, ta liền muốn ngươi phá lệ, giết nàng trước ngươi một bước!”

Nơi lòng bàn tay của nàng, một chút ngân quang chớp lóe, dưới ánh mặt trời, đặc biệt chói mắt. Ngân châm trong tay nàng, không dừng lại chút nào, thẳng tắp cắm vào cần cổ cô bé.

“Tiểu thư nhỏ ——” từ góc độ này của Tôn tổng quản, vừa lúc có thể thấy chi tiết tất cả động tác của nàng, cả người nhất thời sôi trào lên, tức giận đánh về phía nàng.

“Ta với ngươi liều mạng!”

Màu tím huyền khí kèm theo sự rống to của hắn, tuôn ra như thủy triều.

Vân Khê ôm cô bé, lách né thân thể, ánh mắt ngoan lệ trừng hướng hắn: “Muốn cho tiểu thư nhỏ của các ngươi chết không toàn thây, ngươi có thể thử nhìn một chút!”

Tôn tổng quản xông đến nửa đường, nhìn thấy nàng lại cầm thi thể của tiểu thư nhỏ đưa ra để ngăn cản công kích của hắn, hắn vội vàng thu công lui ra.

Tiểu thư nhỏ đã đi, hắn không thể để cho nàng chết không toàn thây!

Chỉ một thoáng, nước mắt tuôn đầy mặt!

Không nghĩ tới trốn chạy vất vả, vẫn không thể nào chạy ra khỏi địch thủ. Còn có nữ nhân này nữa, nàng hại chết tiểu thư nhỏ, cuộc đời này hắn sẽ cùng nàng bất cộng đái thiên!

Độc Cô Mưu từ trong chiến đấu quay đầu lại, ánh mắt tàn bạo bắn về phía nàng, ánh mắt lợi hại kia cách một tầng mũ che, nhưng so với kiếm trong tay hắn càng thêm sắc bén.

Nồng đậm sát khí từ trong thân thể hắn bắn ra, lan tràn ra phía ngoài, Huyền Dực cả kinh, không nhịn được mà sợ run cả thân thể.

Cõi đời này làm sao mà nhiều kẻ điên biến thái như vậy?

Lúc trước hàng phục nó đã có một người, tên tử y kia cũng coi như thêm một người, hiện tại lại tới một nữa, đúng là kẻ điên bay đầy trời a!

Huyền Dực xoay người phịch một cái, trở lại Vân Khê bên người, dùng long thân của mình, đem nàng tầng tầng hộ vệ .

Vân Khê lạnh lùng ngưng mắt nhìn Độc Cô mưu, cất giọng nói: “Ta đã trước ngươi một bước giết nàng! Từ nay về sau, tôn hiệu thiên hạ đệ nhất sát thủ của ngươi, chỉ sợ sẽ không còn.”

Hắn mang theo mũ che đỉnh đầu, hướng về phía trước, giương lên một góc độ, thật giống như đang nói: “Chỉ bằng ngươi?”

“Không sai! Từ hôm nay trở đi, ta chính là thiên hạ đệ nhất sát thủ! Bởi vì ta giết được người ngươi không thể giết, chỉ bằng điểm này, ta hoàn toàn xứng đáng!”

Tiếng hừ lạnh từ dưới mũ che chui ra.

“Ngươi đừng không phục! Người sát thủ không phải từ việc giết người đầu tiên mà bắt đầu sao? Tuy thực lực bây giờ của ta có lẽ không bằng ngươi, nhưng tôn hiệu đệ nhất thiên hạ, không phải là do ngươi giết được nhiều người chính là đệ nhất thiên hạ, mà là xem ngươi có lỡ tay đánh mất con mồi hay không. Một người sát thủ liên tiếp thất thủ khi giết người, thì làm sao xứng với tôn hiệu đệ nhất thiên hạ đây?”

Vân Khê chọn cau mày nói: “Ngươi dám cùng ta đánh cuộc không? Không tới mười năm, danh hiệu thiên hạ đệ nhất sát thủ của ngươi, hẳn là của ta!”

“Hay là. . . . . . Ngươi sợ ta vượt qua ngươi, không dám cùng ta đánh cuộc?”

“Dĩ nhiên, hiện tại ngươi cũng có thể sẽ giết ta, thừa dịp ta chưa đủ lông đủ cánh mà giết ta, như vậy ngày sau sẽ không có ai cùng ngươi tranh đoạt vị trí thứ nhất.”

Yên lặng, hắn vẫn yên lặng, tựa hồ là ở nổi lên một loại tâm tình.

Tim Vân Khê đập liên hồi như nổi trống, song ánh mắt của nàng dị thường kiên định, nàng không ngừng muốn thuyết phục đối phương, ngay cả chính nàng, nàng cũng muốn thuyết phục.

Mười năm thời gian, nàng muốn vượt xa hắn, thay thế được hắn, trở thành thiên hạ đệ nhất sát thủ!

Cái mục tiêu này đối với nàng mà nói không có chút ý nghĩa nào, song giờ này khắc này, nàng phải thuyết phục hắn, đang nói vối hắn, đồng thời, cũng muốn thuyết phục mình. Bởi vì chỉ có làm cho mình cũng tin, đối phương mới có thể chân chính tin ngươi.

Màu sắc trang nhã của mâu quang không có ở đây đáy mắt đã lưu chuyển, nồng đậm sát khí lan tràn.

“Chờ ——”

Thanh âm hắn trầm thấp từ dưới mũ trùm truyền ra, cũng là một chữ rất làm cho người ta khó hiểu.

Vân Khê nhíu mày, không biết đến tột cùng hắn muốn biểu đạt cái gì, cho đến hồi lâu, hắn rốt cục đã phun ra một chữ.

“Chết ——”

Tiếng nói của hắn còn giữ âm cuối thật dài, mà người của hắn cũng đã trong nháy mắt hư không tiêu thất rồi, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Thiên hạ đệ nhất sát thủ, xuất quỷ nhập thần, thật là mạo hiểm vạn phần a!

Vân Khê thật dài thở ra một hơi, trời mới biết, mới vừa rồi nàng nói ra những lời đó, rốt cuộc đã hao phí bao nhiêu tâm lực. Thật ra thì nàng thuần túy là đang đánh cuộc, lấy tánh mạng chính mình làm đánh cuộc, đánh cuộc ngạo khí của hắn, đánh cuộc nguyên tắc của hắn. Ở trong lần thập đại mỹ nam tụ hội, nàng đã hướng người hỏi thăm qua một ít sự tích của Độc Cô Mưu, cùng với tính tình cổ quái của hắn, nên nàng đã âm thầm nhớ kỹ.

Sát thủ chân chính sẽ không cho phép bất luận kẻ nào khiêu chiến , đây là ngạo khí bọn hắn, nàng hướng hắn đưa ra khiêu chiến, nên ngạo khí của hắn không cho phép hắn thất bại, hắn nhất định sẽ dùng hành động thực tế hướng nàng chứng minh, đem nàng hoàn toàn đánh tan!

Hắn còn có một nguyên tắc cổ quái nữa, nếu không có nhận được tiền thù lao của người mướn, hắn sẽ không giết người. Mỗi một người hắn giết, đều phải nhận được tiền thù lao, chỉ sợ dù là một Văn tiền. Một khi thu tiền thù lao, như vậy coi như là đuổi đến chân trời góc biển, cũng phải giết cho được!

Đây chính là pháp bảo nàng dựa dẫm để giữ mạng sống, đánh cuộc hắn sẽ không giết nàng!

“Tiểu thư nhỏ! Ta phải giết ngươi, vì tiểu thư nhỏ báo thù!” Tôn tổng quản không muốn sống nữa nên lao về phía Vân Khê đánh tới.

Lúc trước hộ vệ Đoan Mộc Gia đang chém giết cùng Hắc y nhân, hiện tại thấy Đoan Mộc Tĩnh đã chết, liền cũng không tiếp tục dây dưa nữa. Bọn hộ vệ rời khỏi thân, cũng rối rít hướng phía tiểu thư nhỏ nhà mình chạy tới. Bọn họ mới vừa rồi cũng nghe được tin tức tiểu tiểu thư bị giết , mọi người tức giận không dứt, cũng nhất tề giơ kiếm hướng Vân Khê đâm tới.

“Trả mạng cho tiểu thư nhỏ chúng ta!”

Long Thiên Thần, Phong hộ pháp cùng Lam Mộ Hiên ba người đều có chút kinh sững sờ, bọn họ không phải là tới cứu người đấy sao? Làm sao giờ ngược lại đem người giết đi vậy?

“Nhanh đi cứu mẫu thân!” Vân Tiểu Mặc quát lên, thân ảnh nho nhỏ từ bên cạnh của bọn hắn như một trận gió tựa chạy vội đi ra ngoài.

Ba người lúc này mới kịp phản ứng, rối rít tiến lên ngăn trở những cao thủ của Đoan Mộc Gia.

“Hết thảy dừng tay cho ta! Tiểu thư nhỏ nhà các ngươi, không có chết!”

Thanh âm hét to của Vân Khê, cùng ánh mắt như kiếm quét qua một lượt, sau đó ôm Đoan Mộc Tĩnh ngồi xuống tại chỗ.

Tôn tổng quản cùng bọn hộ vệ cũng rối rít ngừng tay, nghe được tiểu thư nhỏ không có chết, vô luận là thật hay giả, bọn họ cũng nguyện ý tin tưởng đó là thật. Mọi người nhất tề vây lại, nín hơi nhìn Vân Khê vận công đem ngân châm cắm vào cần cổ Đoan Mộc Tĩnh từ từ bức ra ngoài.

Chuyện này, sao có thể làm được?

Tôn tổng quản có chút khó có thể tin, cái huyệt vị kia rõ ràng là tử huyệt, ngân châm cắm vào hẳn phải chết không thể nghi ngờ, tiểu thư nhỏ làm sao có thể còn sống?

Trong lòng hắn nghĩ như thế, những người còn lại cũng đều đồng dạng có cùng một ý nghĩ, bao gồm cả Độc Cô Mưu.

Vân Khê lợi dụng ý nghĩ này của tất cả mọi người, nên mới thiết kế cho Đoan Mộc Tĩnh chết giả, vũ khí nàng am hiểu nhất, chính là ngân châm của nàng, đối với ngân châm lực đạo khống chế, cùng năng lực nhận thức huyệt vị của nàng đã đạt đến lô hỏa thuần thanh, nên khi ra tay là không thể sai.

Không sai, một châm đâm xuống, bình thường cũng là một kích bị mất mạng .

Song nàng đã tính toán chuẩn xác góc độ cùng độ mạnh yếu của ngân châm, thậm chí cả chiều dài cùng chiều sâu cắm vào, tất cả chi tiết đều ở trong đầu của nàng, chỉ trong nháy mắt đã làm ra tính toán, cho nên, châm này, chỉ có thể khiến cho Đoan Mộc Tĩnh hôn mê, mà không lấy đi tánh mạng của nàng.

“Tiểu thư nhỏ nàng rốt cuộc có chết hay không?” Tôn tổng quản chậm chạp không thấy tiểu thư nhỏ có bất kỳ động tĩnh gì, không khỏi nôn nóng.

Vân Tiểu Mặc ngồi chồm hổm ở bên cạnh Vân Khê, lẳng lặng yên tình nhìn, nghe được Tôn tổng quản lên tiếng quấy rầy, không khỏi biện hộ nói: “Mẫu thân nói nàng không có chết, nàng nhất định sẽ không có chết, ngươi đừng quấy rầy mẫu thân vì nàng chữa trị!”

Thần sắc Tôn tổng quản hơi chậm lại, không cách nào khác, chỉ phải bình tĩnh, lẳng lặng yên chờ.

“Ừ. . . . . .” Thanh âm mềm nhẹ từ trong miệng của Đoan Mộc Tĩnh phun ra, một tiếng kêu nhẹ này, cũng để cho tất cả mọi người kích động sôi trào lên.

“Tiểu thư nhỏ——”

“Tiểu tiểu nhỏ, ngươi thật không có chết, thật tốt quá ——”

Vân Khê đứng dậy, đem Đoan Mộc Tĩnh trả lại trong tay Tôn tổng quản, lạnh lùng nói: “Nhanh chóng mang theo nàng đi thôi! Độc Cô Mưu nếu nổi lên lòng nghi ngờ, nói không chừng rất nhanh sẽ trở lại.”

“Cám ơn phu nhân, cám ơn phu nhân cứu giúp!” Tôn tổng quản cảm kích quỳ xuống trước mặt Vân Khê , dập đầu, bọn hộ vệ còn lại cũng nhất tề quỳ theo.

Có thể từ trong tay thiên hạ đệ nhất sát thủ chạy trốn, cơ hồ là việc không có khả năng, song nữ tử này trước mắt đã dùng hiểm chiêu, để cho tiểu thư nhỏ của bọn họ tìm được đường sống trong chỗ chết, bọn họ trừ cảm kích chính là kính nể.

“Đi mau! Các ngươi tốt nhất toàn bộ đổi lại trang phục khác, đê điều bình thường sẽ dễ dàng ẩn vào trong thành, nhớ kỹ, vẫn đi về phía trước, vô luận phát sinh chuyện gì, cũng không được quay đầu lại!”

Tôn tổng quản ngẩng đầu, chống lại ánh mắt lạnh lùng của nàng, chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên chấn động. Nàng rốt cuộc là người nào, vì sao khí thế trên người cánh so sánh với gia chủ đã chết đi hơn nhiều như thế?

“Xin phu nhân lưu lại tên họ, bọn ta ngày sau sẽ đáp tạ.”

“Nếu như không muốn chết, ngươi còn có thể dài dòng thêm nữa!” Vân Khê lạnh lùng liếc hắn một cái, cứu bọn họ, thuần túy là bởi vì bốn chữ “Đồng bệnh tương liên”, nhưng cũng không tỏ vẻ nàng sẽ nguyện ý cùng bọn họ kết giao.

Lần này, chỉ thỉnh thoảng đụng phải nàng mới ra tay, nếu tiếp còn gặp mặt nữa, nàng chưa chắc sẽ xuất thủ giúp.

Trên mặt Tôn tổng quản quẫn bách, hắn bất quá là nghĩ muốn đáp tạ đối phương, lại không nghĩ đổi lấy tình cảnh lúng túng như thế, trong khoảng thời gian ngắn có chút không biết làm gì.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Không lý do mà chọc tới một cường địch đáng sợ như Độc Cô Mưu, trong lòng Vân Khê rầu rĩ , nhưng nàng không hối hận. Nhưng nếu đổi chỗ, kiếp trước nàng cũng gặp gỡ tình cảnh đồng dạng, nàng cũng hy vọng có thể có người xuất thủ cứu giúp, vì nàng mà ngăn cản cường địch đuổi giết, đáng tiếc, nàng không có may mắn như vậy, không người nào nguyện ý vì nàng xuất thủ, cũng không có ai giúp được nàng nữa.

Sau một đường đi tiếp, Vân Khê vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, trán cứ nhăn lại.

Vân Tiểu Mặc ôm Tiểu Bạch ngồi ở một bên, cũng vẫn duy trì trầm mặc, chẳng qua là lẳng lặng nhìn nàng, biết điều làm cho người khác phải thương yêu.

Lúc màn đêm buông xuống, đoàn người đã đi tới một cái trấn nhỏ.

“Phu nhân, tối nay cứ tạm thời ở khách sạn tìm nơi ngủ trọ, ngày mai lại tiếp tục lên đường?”

“Ừ.”

Chiếm được Vân Khê đáp ứng, Phong hộ pháp liền dẫn đầu vào khách sạn, đi trước chuẩn bị.

Vân Khê cúi đầu nhìn một chút, nhi tử hơi có vẻ mỏi mệt, không khỏi có chút đau lòng, bôn ba một đường, ngay cả bọn nàng cũng có chút mệt mỏi, càng đừng nói nhi tử tuổi còn nhỏ như thế.

“Tiểu Mặc, có mệt hay không?”

“Không mệt.”

Vân Khê vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ bé ra vẻ kiên cường của nhi tử, không khỏi hiểu ý cười một tiếng.

Nắm tay của con trai, vào khách sạn.

Bọn họ đoàn người vừa đến, liền rước lấy những ánh mắt tò mò đếm không hết kia. Không vì cái gì khác, đơn giản là trong đoàn người bọn họ tuấn nam mỹ nữ, còn có một hài tử như tiên đồng, tổ hợp dưỡng nhãn như thế, không làm cho người ta chú ý là không thể nào.

“Mấy vị khách quan, xin ngồi bên này, muốn gọi chút rượu và thức ăn không?”

Tiểu nhị ân cần đem đoàn người dẫn đi đến một bàn trống ngồi xuống, cái khăn lau rủ xuống trên đầu vai, hắn thuần thục đem nó kéo xuống, chà lau xong cái bàn.

“Ta muốn chim bìm bịp hầm hạt dẻ!”

“Ta muốn cá trích nấu đậu hủ!”

“Ta muốn thịt thỏ nướng!”

“. . . . . .”

Một bàn người giống như quỷ đói đầu thai vậy, tiểu nhị vừa mới hỏi một câu, thì mọi người khẩn cấp gọi thức ăn.

Vẻ mặt Tiểu nhị lộ vẻ lúng túng, món ăn mấy vị này gọi có chút khó khăn đi, bọn họ bất quá chỉ là một cái khách sạn nho nhỏ trong một trấn nho nhỏ, ở đâu ra nhiều món ăn sang trọng như vậy?

“Mấy vị khách quan, trong tiểu điếm không có món ăn mấy vị gọi, không biết có thể đổi lại món khác hay không? Quán của chúng ta món ăn sở trường nhất, chính là thịt kho tàu cùng thịt bò kho, còn có cà nướng thịt. . . . . .”

“Thôi, miễn cưỡng chấp nhận một chút đi. Đem món ăn sở trường của tiệm các ngươi toàn bộ dọn ra đi!” Vân Khê có chút thất vọng lắc lắc tay, thử nghĩ một chút cũng biết, một quán trọ cũ kỹ như vậy, thì có thứ tốt gì đây? Không phải là hắc điếm đã tốt lắm rồi.

Thời gian đợi chờ mang thức ăn lên, Vân Khê bắt đầu nhàm chán đánh giá người đến khách sạn, chỉ thấy bọn họ hai ba người thì tụ ở một bàn, đang hăng hái bừng bừng bàn về cái gì đó.

“Các ngươi có nghe nói không? thành chủ Mộ Tinh Thành những ngày gần đây đang chuẩn bị mở đại hội luyện đan, muốn mời luyện đan tông sư nổi tiếng xa gần đến đây tham gia bình thẩm luyện đan đại hội lần này. Đại hội quy định, phàm là tuyển thủ tham gia đại hội luyện đan, số tuổi không được vượt qua hai mươi lăm tuổi. Thành chủ chính là cháu nội của luyện đan tông sư Mộ Tông Minh, nếu đã tổ chức ra một đại hội luyện đan lớn như thế, chắc là vì chọn lựa ra người thích hợp là đệ tử của Mộ đại sư . Ai cũng biết, đệ tử duy nhất của Mộ đại sư mới vừa rồi đã bị đối thủ của hắn làm hại, hiện tại nhân tài điêu linh, nhu cầu cấp bách là thu nạp một ít Luyện Đan Sư thiên tài tới để bổ sung dạy dỗ. Đây là một lần cơ hội vô cùng tốt, nhưng nếu có thể được Mộ đại sư thu làm đệ tử, chẳng những có thể tập được một thân bản lãnh luyện đan của hắn, ngày sau vinh hoa phú quý lại càng hưởng vô tận.”

“Đó là tất nhiên, ở Ngạo Thiên đại lục, Luyện Đan Sư là nghề nghiệp kiếm tiền cao hạng nhất, nhất là Luyện Đan Sư cao cấp, chỉ cần có thể luyện chế ra một hai viên đan dược chất lượng tốt hiếm thấy, là có thể bán ra giá trên trời! Cõi đời này chẳng lẽ còn nghề nghiệp có so sánh với Luyện Đan Sư kiếm tiền nhiều hơn sao?”

“Nghe nói Mộ thành chủ vì khích lệ toàn bộ chí sĩ trong thiên hạ tới tham gia luyện đan đại hội, đã cố ý bố trí chút ít, phàm là tuyển thủ tiến vào ba hạng đầu, toàn bộ đều có phần thưởng, nhất là đệ nhất danh, có thể có được Lam Tâm tuyết sâm mà Mộ thành chủ trân quý nhiều năm . . . . . .”

“. . . . . .”

“Lam Tâm tuyết sâm?” Vân Khê nhạy cảm bắt được từ ngữ này, chỉ cảm thấy kinh ngạc vô cùng, cõi đời này thật sự có Lam Tâm tuyết sâm tồn tại. Nàng cho là dược liệu kia chẳng qua là tồn tại ở trong bí lục ghi lại mà thôi, theo thời đại biến thiên, rất nhiều loại đã sớm biến mất, song nàng lại không nghĩ rằng thế gian này thật sự có Lam Tâm tuyết sâm tồn tại.

Trong lòng cũng sáng tỏ hơn, vì để luyện chế cửu chuyển Thái Cực đan cho Đông Phương Vân Tường cần có hai vị thuốc, một vị trong đó chính là Lam Tâm tuyết sâm. Hiện nay rốt cục đã có chút tin tức của Lam Tâm tuyết sâm rồi, nàng tự nhiên sẽ không thể buông tha được, không vì cái gì khác , chỉ vì nàng đã hứa hẹn với nhi tử.

“Chúng ta ngày mai đi vòng đến Mộ Tinh Thành!”

“A?” Phong hộ pháp trực tiếp ngây ngẩn cả người, vị trí của Mộ Tinh Thành cùng phương hướng đi Lăng Thiên Cung là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, đi lần này, sợ là phải vòng một vòng rất lớn.

“Phu nhân, Mộ Tinh Thành là ở Đông Nam bên. . . . . .”

Vân Khê rất khẳng định nói trở lại với hắn “Ta biết, chúng ta đi trước Mộ Tinh Thành, rồi đi Lăng Thiên Cung.”

Phong hộ pháp bĩu môi, không hiểu nổi trong lòng phu nhân rốt cuộc là nghĩ như thế nào , làm sao lại đột nhiên thay đổi lộ tuyến lúc này?

“Phong hộ pháp, ngày mai ngươi về trước Lăng Thiên Cung, đem những thứ linh dược trị thương này giao cho tôn chủ các ngươi, sau khi ta xong xuôi mọi việc, liền lập tức đi qua.” Vân Khê từ trong lòng ngực móc ra mấy bình thuốc hay trị thương nàng trân quý, hồi trước nàng bị Long Thiên Tuyệt ngộ thương, thoáng cái nàng tiêu xài đại lượng trân quý , sau Hựu thừa dịp có thời gian rảnh bổ khuyết lại một chút, hiện tại thật vất vả mới có chút ít thành phẩm, nàng không có chiếm riêng, mà toàn bộ cống hiến đi ra ngoài, chỉ cần có thể trị lành thương thế của hắn, coi như là toàn bộ tiêu xài sạch, nàng cũng sẽ không có chút đau lòng nào.

“Phu nhân vì sao không tự mình đưa đi? Chẳng lẽ còn có những chuyện khác, so sánh với đả thương của tôn chủ quan trọng hơn sao?” Phong hộ pháp không hiểu, nàng rõ ràng rất quan tâm đả thương của tôn chủ, cũng gấp gáp đi qua gặp, làm sao đột nhiên lúc này lại thay đổi chú ý?

Vân Khê vuốt vuốt mi tâm, nói: “Ta hiện tại có đi qua đó, cũng không giúp được hắn cái gì, thậm chí còn làm hắn phân tâm, trở thành gánh nặng của hắn. . . . . . Ngươi thay ta chuyển cáo hắn, không cần lo lắng cho mẫu tử chúng ta, ngày chúng ta gặp lại nhau sẽ không có xa xôi .”

Phong hộ pháp suy nghĩ một chút, thật ra thì trong lòng hắn cũng rất lo lắng thương thế của tôn chủ, liền đáp: “Vậy cũng tốt! Ta sẽ mau sớm chạy trở về đưa dược, sau đó trở lại tìm phu nhân, thuận tiện đem tin tức tôn chủ mang về .”

Vân Khê vuốt cằm nói: “Ừ, những ngày gần đây nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ta sẽ dừng lại ở Mộ Tinh Thành, ngươi có thể đến nơi đó tìm ta.”

“Mẫu thân, chúng ta đến Mộ Tinh Thành làm cái gì?” Vân Tiểu Mặc nghiêng đầu, không hiểu hỏi.

Vân Khê sờ sờ nhi tử đầu nói: “Con không phải là muốn mẫu thân giúp trị lành bệnh cho Tường thúc thúc của con sao? Lam Tâm tuyết sâm chính là một vị thuốc mẫu thân cần có để luyện chế đan dược, cho nên mẫu thân phải nghĩ biện pháp đem nó thu vào tay.”

“Có thật không? Thật tốt quá! Tiểu Mặc cũng có thể cùng nhau hỗ trợ .” Vân Tiểu Mặc vui vẻ gương mặt giản ra cười vui.

“Ừ, sẽ có chuyện để con hỗ trợ.” Vân Khê nhàn nhạt mỉm cười, chỉ là an ủi nhi tử thôi. Nàng tất nhiên sẽ không nghĩ tới, một câu an ủi vô ý như vậy, lại thành sự thật, nhi tử thật đúng là giúp nàng một việc lớn.

“Sư phụ, Mộ đại sư là một vị luyện đan đại sư rất đáng được người tôn kính, rất nhiều người đam mê luyện đan đều muốn bái ông ta làm thầy, nhưng hắn tính tình cổ quái, người tầm thường hắn không muốn thu làm đồ đệ, thật vất vả mới thu được một đồ đệ, rồi lại chịu khổ độc hại, nghĩ lại cũng thật đáng thương .” Lam Mộ Hiên tiếc hận khẽ thở dài, thật giống như chỉ có nói tới chuyện có liên quan đến luyện đan, hắn mới biến thành người bình thường, có suy nghĩ cùng cách nói bình thường.

“Nếu như ta có thể có may mắn gặp một lần vị luyện đan đại sư này, cuộc đời này liền không tiếc nữa.” vẻ mặt Lam Mộ Hiên ao ước.

“Đúng vậy a, một đời luyện đan tông sư, thấy mặt một lần cũng là chuyện may mắn. Vậy ngươi hãy đổi sư môn, bái ông ta làm thầy đi, tại sao còn đứng ở trước mắt ta đung đưa?” Vân Khê trong mũi hừ hừ, đáy lòng có chút ghen tị, đồ đệ của mình dù đần hơn nữa cũng là đồ đệ, tại sao hắn có thể đi sùng bái trừ người khác ngoại trừ sư phụ hắn chứ? Thật là không thể tha thứ!

“Nhưng mà lão nhân gia ông ta không thu đồ đệ a. . . . . .” Lam Mộ Hiên thành thực trả lời, hoàn toàn,từ đầu, đến cuối không có nghe được ghen tuông cùng châm chọc trong giọng nói của nàng.

Long Thiên Thần đồng tình lắc đầu, người khác tai vạ đến nơi rồi, lại còn không tự biết, thật là ngu ngốc hết biết!

“Bốp!” Một cái tát đánh vào sau ót của Lam Mộ Hiên, Vân Khê nhe răng nhếch miệng giọng căm hận nói, “Người ta không thu ngươi làm đồ đệ, cho nên ngươi không thể làm gì khác hơn là lui bước cầu xin tiếp theo, bái ta làm thầy, đúng không? Sư phụ ngươi là ta đây giá thấp như vậy? Chỉ có thể nhặt đồ đệ người ta không cần? Tiểu tử, ngươi nhớ kỹ cho ta, cẩn thận ta trục xuất ngươi ra khỏi sư môn!”

Lam Mộ Hiên vuốt đầu, nháy ánh mắt vô tội, hắn cũng không nói cái gì a, làm sao sư phụ lại tức giận như vậy?

“Sư phụ, ta không có ý tứ này, thật ra thì. . . . . . Thật ra thì sư phụ ngươi cũng không kém. . . . . .”

“Bốp !” Lại chân chân thực thực một cái chưởng nữa.

Không có chuyện gì, thì cũng đừng nói lung tung! Long Thiên Thần vươn thẳng vai, cười đến có chút hả hê.

Phong hộ pháp nhìn phải nhìn trái, làm như cái gì cũng không nhìn thấy, đối phương dầu gì cũng là đại thiếu gia của Lam gia, phu nhân ở trước mặt mọi người khi dễ hắn như vậy, thật sự là. . . . . . Thôi, hắn cái gì cũng không nên nói, tránh việc tự rước lấy họa.

Vân Tiểu Mặc mím môi, mở to mắt, rất là đồng tình nhìn Lam Mộ Hiên, yên lặng mà cầu nguyện.

Tiểu Bạch ở trong ngực đột nhiên ô ô kêu mấy tiếng, Vân Tiểu Mặc cúi đầu, theo tầm mắt Tiểu Bạch nhìn sang, chỉ thấy ở cửa của khách sạn, một cô bé đang được một nhóm người vây quanh đi vào cửa.

“Di? Là nàng!” Vân Tiểu Mặc nhận ra cô bé, chính là cô bé lúc trước ở trong rừng gặp qua .

“Mẫu thân, nhìn xem, là bọn hắn!”

Vân Khê quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy nhóm người ở trong rừng đang cất bước đi vào khách sạn. Cầm đầu là Tôn tổng quản, vừa vào khách sạn đã nhìn xung quanh, khi nhìn thấy đoàn người của Vân Khê, hắn nhất thời vui mừng mặt mày hớn hở.

“Phu nhân, các ngươi quả nhiên ở chỗ này!”

Tôn tổng quản nắm tay cô bé, cười cười hướng một bàn của Vân Khê đi tới.

Sắc mặt Cô bé tuy vẫn có chút tái nhợt, nhưng tinh thần cũng đã khôi phục bảy tám phần. Dung Nhan thanh lệ, thuần khiết của nàng thật giống như một tờ giấy trắng, ánh mắt của nàng phảng phất như che một tầng sa mỏng, giống như là mưa phùn lất phất vào tháng ba ở Giang Nam, u buồn làm lòng người lay động, vô luận người nào thấy cũng sẽ không nhịn được mà thương tiếc.

Ánh mắt linh động của nàng di chuyển, tò mò đánh giá mỗi người ngồi ở trên bàn, tầm mắt rơi vào trên người Vân Tiểu Mặc, không biết nghĩ tới điều gì, liền hé miệng lén cười lên. Nàng cười một tiếng, bên phải khóe miệng có thêm một lúm đồng tiền mỏng, hai con mắt cũng loan thành Nguyệt Nha Nhi, rất làm người ta thích thú.

Vân Tiểu Mặc không giải thích được gãi gãi đầu, bẹt miệng, có cái gì buồn cười ?

Tiểu Bạch cũng dùng một đôi mắt tròn to nhìn chằm chằm , bộ lông dựng lên, kiên quyết bảo vệ Tiểu Mặc Mặc của nó.

“Phu nhân, chúng ta lại gặp mặt, thật là trùng hợp!” Tôn tổng quản cười rất là hiền lành.

Vân Khê nhàn nhạt liếc hắn một cái, sợ là đám người bọn hắn đã đi theo các nàng thôi, còn trùng hợp? Trùng hợp cái đầu của ngươi!

Nhìn lần nữa, thấy quần áo trên người bọn họ, cũng đã theo ý kiến của nàng mà đổi thành trang phục tầm thường của dân chúng. Quần áo mặc dù đổi, song đoàn người này hàng năm khí chất đã dưỡng thành cũng là rất khó sửa đổi, cho nên, người sáng suốt vẫn có thể nhìn ra đoàn người bọn họ đặc biệt .

Vân Khê không để ý đến, Tôn tổng quản cũng không có kinh ngạc, ngược lại cười càng hiền lành hơn: “Tiểu thư nhỏ sau khi tỉnh lại, biết là phu nhân cứu nàng, đã nghĩ tới tự mình cảm tạ phu nhân một chút, kính xin phu nhân không lấy làm phiền lòng.”

Hắn hướng cô bé gật đầu, cô bé ngửa đầu nhìn về phía Vân Khê, không nhanh không chậm nói: “Tĩnh nhi cám ơn ân cứu mạng của phu nhân, phụ mẫu ta từng nói qua, nhận ân huệ của người, tự nhiên phải hết lòng báo đáp. Nhưng Tĩnh nhi còn nhỏ, không thể báo được, đợi Tĩnh nhi trưởng thành rồi, nhất định sẽ làm hết thảy trong khả năng của ta,để báo đáp ân tình của phu nhân.”

Những lời này của nàng, có trật tự, bất ti bất kháng. Nàng không có lấy gia tộc của mình hoặc lấy bối cảnh tới đền ơn, mà là muốn mượn lực lượng của mình báo đáp, có lẽ khoản cách thời gian nguyện vọng chân chính được thực hiện, còn cần rất dài lâu, nhưng nàng đã làm như vậy. Chỉ dựa vào điểm này, làm cho Vân Khê rất là tán thưởng.

Hài tử tầm thường cũng sẽ nói để cho phụ mẫu ta báo đáp ngươi … mà nàng lại không như thế, có lẽ bởi vì nàng biết phụ mẫu mình đã, không có người dựa vào nữa, nhưng nàng có phần dũng khí gánh vác này quả thật đáng quý.

Càng đáng quý hơn chính là, thân vùi lấp trong hiểm cảnh, nhưng nụ cười trên mặt của nàng còn có thể nở ra thuần khiết động lòng người như Tuyết Liên, một hài tử lạc quan dũng cảm như thế, có thể nào không làm người ta yêu thương đây?

“Báo ân coi như không cần, ngươi hãy nghĩ biện pháp giữ được cái mạng nhỏ của mình trước đi.” Vân Khê đưa tay ngắt khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt cũng mềm đi mấy phần.

Tôn tổng quản giỏi trong việc quan sát sắc mặt cùng lời nói, thấy đáy mắt nàng nổi lên ánh sáng nhu hòa, liền quyết đoán quỳ xuống trước mặt của nàng, khẩn cầu: “Phu nhân tâm địa Bồ Tát, xin mời làm người tốt đến cùng, cứu tiểu thư nhỏ của chúng ta! tiểu thư nhỏ nàng mới năm tuổi, tuổi nhỏ như thế, phụ mẫu đã lần lượt qua đời, bây giờ còn có rất nhiều cừu nhân đang đuổi giết nàng. Tại hạ vô năng, không cách nào bảo vệ tiểu thư nhỏ chu toàn, thật sự là không có biện pháp khác rồi, chỉ hy vọng phu nhân có thể thương tiếc thân thế tiểu thư nhỏ đáng thương, cứu nàng một mạng.”

“Tôn gia gia, người đừng như vậy!” Đoan Mộc Tĩnh vịn cánh tay của Tôn tổng quản, muốn dìu hắn đứng dậy, nhưng mà không đủ khí lực, ánh mắt linh động ngân ngấn nước mắt trong suốt. Trong khoảng thời gian ngắn, nàng cũng mất chú ý, không muốn nhìn thấy Tôn gia gia vì nàng mà quỳ gối xuống, nhưng Tôn gia gia làm như thế tất nhiên là đạo lý của hắn , nàng rất là khó xử.

Một lần nữa ngẩng đầu nhìn hướng nữ tử trước mắt, lúc trước nàng ấy ở bên tai chính mình nói một câu”Tin tưởng ta” , không biết làm sao, những lời này giống như là có ma lực, nàng cứ như vậy mà tin. Nàng cảm giác, cảm thấy người trước mắt này, có lẽ chính là hi vọng của nàng, nàng phải báo thù cho cha mẹ, hi vọng một lần nữa trở về Đoan Mộc Gia.

Vừa là lão giả đau khổ cầu khẩn, vừa là ánh mắt của nữ hài nhẹ nhàng mong đợi, Vân Khê rất muốn bỏ qua, nhưng lại phát hiện mình thật không nhẫn tâm. Nhưng nếu đáp ứng bọn họ, ngày sau tất nhiên sẽ đưa tới vô số tai hoạ, nhưng nếu không đáp ứng bọn họ, đáy lòng nàng sẽ bất an, nàng cũng lâm vào trong thế khó xử.

“Mẫu thân, cứu nàng đi”

Khó khăn nhất chính là nhi tử khẩn cầu a, đối với thỉnh cầu của nhi tử, Vân Khê cùng Tiểu Bạch giống nhau, chưa từng có năng lực kháng cự.

Ai ~ Vân Khê dưới đáy lòng thở dài, không thể làm gì khác hơn là giơ cờ trắng đầu hàng.

Vân Tiểu Mặc hoan hô kêu lên: “Mẫu thân tốt nhất, mẫu thân là người thiện lương ôn nhu nhất cõi đời này!”

Ôn nhu thiện lương?

Cái từ này thật giống như không quá thích hợp để hình dung nàng a?

Quả nhiên là hai cha con, từ ngữ tâng bốc nàng rất là trúng yếu điểm, cứ như vậy! Làm sao mà nàng cảm thấy có chút nguy hiểm thế! Nhưng vẫn làm cho Vân Khê có chút lâng lâng rồi, ai bảo câu này là từ trong miệng của con trai bảo bối nói ra đây?

“Phu nhân đáp ứng sao? Đa tạ phu nhân! Nếu phu nhân có thể bảo vệ tiểu thư nhỏ chu toàn, tại hạ nguyện làm nô là bộc, làm trâu làm ngựa, hầu hạ phu nhân cùng tiểu thiếu gia. . . . . .” Tôn tổng quản vừa nhìn nàng chấp nhận, mừng rỡ đến không khỏi liên tục dập đầu đáp tạ.

Vân Khê giơ tay lên ngăn trở hắn, lãnh đạm nói: “Ta cứu nàng cũng có thể, nhưng từ nay về sau, các ngươi đều phải cách xa nàng xa . Bởi vì có mục tiêu là các ngươi, thì so sánh với một hài tử như nàng thì càng rõ hơn nhiều, chỉ cần các ngươi không đi theo ở bên cạnh nàng, ta tin tưởng không có bao nhiêu người có thể nhận ra nàng .”

Tôn tổng quản ngẩn ra, có chút khó xử, nhưng hắn cũng hiểu rõ ràng, nàng nói đích xác là sự thật.

“Các ngươi tiếp tục đi về phía nam đi, chờ thêm chừng một tháng, rồi quay lại Lăng Thiên Cung tìm nàng.”

“Lăng Thiên Cung?” Tôn tổng quản nghe ba chữ này, thật giống như bị sét đánh vậy, cả người trấn trụ. Vốn đang nghĩ rằng rốt cục đã vì tiểu thư nhỏ tìm được một chỗ an toàn rồi, ai ngờ mới ra hang sói lại vào hang hổ. Lăng Thiên Cung, chính là tà phái a, tiểu thư nhỏ là danh môn chính phái, tại sao có thể đi Lăng Thiên Cung đây?

Vân Khê hiểu rõ liễu tâm tư của hắn, mâu quang xinh đẹp của nàng khẽ lưu chuyển, ánh sáng lạnh gợn sóng: “Nếu như ngươi cho rằng tiểu thư nhỏ của ngươi còn có nhiều chỗ đi khác tốt hơn nữa, vậy ngươi hãy mau sớm đem nàng mang đi đi.”

Hắn ghét bỏ Lăng Thiên Cung là tà phái, nàng còn không muốn mang đến cho Thiên Tuyệt thêm nhiều phiền toái đâu, mặc dù nàng biết Lăng Thiên cung chính là cái đinh trong mắt thập đại gia tộc, nhiều một chút phiền toái, ít một chút phiền toái, cũng không có gì khác nhau.

“Này. . . . . .” Tôn tổng quản rất băn khoăn, nhất thời không quyết định được.

“Tôn gia gia, sống ở đâu thì yên ở đấy, ta nguyện ý tin tưởng vị phu nhân này. Lăng Thiên Cung nếu quả thật đáng sợ như lời đồn đãi trên giang, phu nhân là người thiện lương như vậy, cũng sẽ không ở đó.”

Thanh âm ngọt ngào mềm nhũn của Đoan Mộc Tĩnh, đem sự nặng nề ở trái tim của Tôn tổng quản hóa giải, vẫn là tiểu thư nhỏ nhìn thấu suốt, sống chết trước mắt, hắn còn băn khoăn nhiều như vậy làm cái gì? thân nhân có huyết mạch tương liên cũng có thể nhẫn tâm sát thủ, thì ngược lại người xa lạ bình thủy tương phùng lại đưa tay ra giúp, chỉ bằng điểm này, hắn còn có cái gì để băn khoăn đây?

“Tốt, tiểu thư nhỏ, vậy ngươi sau này hãy theo vị phu nhân đây, thuộc hạ chờ một tháng sau lại đi Lăng Thiên Cung đón ngươi.”

“Ừ, Tôn gia gia các người cũng phải khá bảo trọng, hơn nữa, ta muốn xem thấy mỗi người các ngươi đều tốt cả, ai cũng không để xảy ra việc gì!”

Ánh mắt Đoan Mộc Tĩnh kiên định lần lượt quét qua từng gương mặt của mỗi hộ vệ, giống như là có một cổ lực lượng vô hình truyền đến. Tất cả bọn hộ vệ đón lấy ánh mắt kiên định mà chấp nhất của nàng, rồi rối rít hướng về phía nàng gật đầu bảo đảm.

“Phu nhân, có thể báo cho tên họ của ngài hay không?” Tôn tổng quản cẩn thận từng li từng tí hỏi. Hắn đem tiểu thư nhỏ phó thác cho người ta, dù sao cũng phải biết lai lịch của đối phương.

“Ta tên là Vân Khê, chính là Đại tiểu thư của Vân Đại tướng quân Nam Hi quốc.”

Tôn tổng quản ở trong lòng nhẫm lại một lần, ngửa đầu nói: “Như vậy việc này không nên chậm trễ, bọn ta liền đi hướng Nam, hi vọng phu nhân cùng tiểu tiểu thư có thể Bình An thuận lợi.”

Vân Khê chẳng qua là nhàn nhạt gật gật đầu, thờ ơ lạnh nhạt.

Đoàn người bọn họ trước khi đi từ biệt hồi lâu, lúc này mới lưu luyến chia tay.

Đoan Mộc Tĩnh lẳng lặng ngồi ở một bên, vành mắt ửng đỏ , tâm tình có chút như đưa đám.

Vân Tiểu Mặc liếc trộm nàng mấy lần, rồi đem thức ăn ngon toàn bộ đưa đến trước mặt nàng, giọng nói có chút già dặn an ủi: “Ngươi đừng khổ sở nữa, cuộc vui nào cũng có lúc kết thúc, nhân sinh luôn là họp rồi tan, mỗi một lần theo thứ tự là vì một lần nữa gặp nhau, ngươi phải học được thích ứng. . . . . .”

Lời thoại này sao quen tai thế?

Vân Khê giương đôi lông mày lên cao vút, liếc mắt cho nhi tử một ánh mắt khinh bỉ, lại học lời nói của lão nương đi cua muội muội? Thật là giỏi a!

Đoan Mộc Tĩnh ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn hắn, khẽ gật đầu nói: “Ta biết rồi, cám ơn ngươi.”

“Không cần cám ơn.” Vân Tiểu Mặc cười đến ngọt lịm, cầm chiếc đũa không hướng gắp thức ăn để vào trong chén nàng, “Ngươi ăn nhiều một chút, ăn được nhiều, tâm tình cũng sẽ tốt hơn. Tiểu Bạch mỗi lần ăn xong đồ, tâm tình cũng sẽ rất tốt.”

Tiểu Bạch bị điểm đến tên, bất mãn ở trên đùi hắn lăn lộn.

Người ta cũng muốn ăn nữa, Tiểu Mặc Mặc có bạn tốt mới, không để ý Tiểu Bạch, Tiểu Bạch thật đau lòng thật đau lòng. . . . . .

Đoan Mộc Tĩnh cũng phát hiện Tiểu sủng vật lông xù trên đùi hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời toả sáng rạng rỡ, tò mò nhìn Tiểu Bạch nói: “Nó chính là Tiểu Bạch sao? Nó thật xinh đẹp, thật đáng yêu! Nó là thú sủng khả ái nhất mà ta đã thấy đó!”

Ừ, thanh âm thật ngọt nga, Tiểu Bạch thích!

Tiểu mỹ nhân, ngươi quả nhiên rất có hiểu biết!

Tiểu Bạch ta là thú sủng khả ái nhất xinh đẹp nhất cõi đời này rồi!

Tiểu Bạch lăn lộn, nghe lời ca ngợi, rất là phấn khích.

Vân Tiểu Mặc đưa tay ở trên người Tiểu Bạch tiếp tục đùa bỡn với nó, tươi cười nói: “Nó gọi là Tiểu Bạch, ta tên là Vân Tiểu Mặc, năm nay sáu tuổi, ngươi tên là gì? Năm nay mấy tuổi?”

Sáu tuổi?

Đuôi lông mày của Vân Khê gảy nhẹ, nàng làm sao lại không biết nhi tử năm nay sáu tuổi thế? Chẳng lẽ là nàng nhớ lầm sinh nhật rồi?

“Ta tên là Đoan Mộc Tĩnh, ngươi có thể gọi ta là Tiểu Tĩnh, ta hiện năm tuổi rưỡi.”

Vân Tiểu Mặc ha ha cười một tiếng: “Vậy thì tốt quá, ta so sánh với ngươi lớn hơn nửa tuổi, ta sau này sẽ là Tiểu Mặc ca ca của ngươi!”

Một bàn người trừ hai đứa nhỏ ra, tất cả người còn lại nhất tề đều té rầm xuống đất.

Thì ra là như vậy!

Nhi tử, ngươi thật là đủ xảo trá , vì có thể để người ta gọi ngươi Tiểu Mặc ca ca, ngươi lại cố ý nói dối tuổi? !

Mới vừa rôi Tôn tổng quản rõ ràng đã đề cập tới Đoan Mộc Tĩnh mới năm tuổi, hắn nhất định là sợ sinh nhật của mình không có lớn hơn đối phương, cho nên dẫn đầu khai gian một tuổi để ngừa vạn nhất, quả nhiên như dự kiến của hắn, trực tiếp từ địa vị của Tiểu Mặc đệ đệ thăng lên tới Tiểu Mặc ca ca , thật sự là quá mức âm hiểm xảo trá đi.

Tại sao, tại sao? Cùng là huyết mạch của Long gia , tại sao cả đám phụ tử bọn họ đều âm hiểm xảo trá như vậy, tại sao kẻ thuần lương vô tội, lại luôn bị bọn hắn khi dễ đây?

Long Thiên Thần ngửa mặt lên trời thở dài, ông trời sao mà bất công thế?

Phong hộ pháp đã sớm có vẻ mặt sùng bái, không hổ là huyết mạch của tôn chủ đại nhân, ngay cả phương pháp cua gái cũng cao như thế.

Lam Mộ Hiên cũng cực kỳ sùng bái nhìn Vân Tiểu Mặc, Tiểu Mặc thật thông minh nga, sau này thời điểm hắn gặp cô nương hắn thích, cũng phải học tập Tiểu Mặc. Nghĩ tới đây, hắn hắc hắc cười ngây ngô, vốn đã có bộ dáng ngốc bẩm sinh, bây giờ nhìn lại càng thêm ngốc hơn.

Tay nhỏ bé của Đoan Mộc Tĩnh nâng lên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ bé, kỳ quái nhìn phản ứng khoa trương của mấy người họ, không hiểu, hỏi: “Bọn họ làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Vân Tiểu Mặc liếc mấy người té trên mặt đất một cái, nhún nhún đôi vai nhỏ gầy gò, vẻ mặt như nhìn thấy mẹ của Thành Long, rồi lại có chút bất đắc dĩ. Hắn thở dài một tiếng, như không có việc gì khoát khoát tay, nghiêm túc nói: “Không có chuyện gì, không có chuyện gì, bọn họ uống rượu say đó, chúng ta không cần lo cho bọn họ.”

Nhi tử, chúng ta hoàn toàn,từ đầu,đến cuối cũng không có uống chút rượu nào, chẳng lẽ dùng bữa cũng có thể ăn say sao?

Tiểu tử thúi, ngươi lại mở to mắt nói lời bịa đặt, ngươi trọng sắc khinh Nương!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.