Thiên Sư Chấp Vị

Chương 6: Q.3 - Chương 6




Niếp Hành Phong lo lắng Trương Huyền không địch lại nổi, đưa Lý Đình lên xe xong, liền vội vàng quay lại, thấy Hajimu Iyoshi trên tay cầm súng, vội vàng lấy một khẩu súng từ trên người một tên côn đồ nằm gần đó.

Sự việc đã bại lộ, vẻ ôn nhã bình thường Hajimu trưng ra đã sớm bị quẳng đi, nghiêm mặt dữ tợn quát: “Giao ngũ viên ra đây, bằng không tôi lập tức giết cậu ta!”

“Buông cậu ấy ra!” Niếp Hành Phong giơ súng lục chậm rãi tới gần, “Buông súng, tôi sẽ không truy cứu chuyện ông bắt cóc.”

Tay Hajimu hơi run lên, vội vàng lôi kéo Trương Huyền lùi về phía sau, hét lớn: “Đừng cho là tôi đang nói đùa, anh nếu không giao ngũ viên, tôi sẽ lập tức nổ súng. Tôi đã từng giết người một lần, giết thêm một người cũng không sao, anh ngẫm lại đi, rốt cuộc là thứ đó quan trọng, hay là tính mệnh tình nhân anh quan trọng!”

“Này. . . . . .”

Trương Huyền thanh thanh giọng, chen vào nói, “Chúng ta hiện tại không phải đang diễn phim cảnh sát và tội phạm đâu, có thể nói ngắn gọn, từng bước đúng chỗ hay không?”

“Đương nhiên có thể.”

Lời vừa nói xong, súng lục Niếp Hành Phong đã bay tới, đập vào giữa trán Hajimu Iyoshi, làm ông ta ngã về phía sau, sau đó anh xông lên đè ông ta lại.

Trương Huyền vọt đến một bên, tức giận nói: “Tôi lần đầu mới biết súng còn có thể sử dụng như phi tiêu đấy!”

“Súng không có ống giảm thanh, cậu chắc cũng không muốn dẫn cảnh sát tới đây chứ!”

“Vậy cũng không thể lấy mạng của tôi ra đùa giỡn được, anh không thấy ông ta dùng súng đặt ngay trên đầu tôi sao?”

Cậu không sợ viên đạn là một chuyện, nhưng không được coi trọng lại là chuyện khác, chiêu tài miêu nhìn thấy có người muốn giết cậu, còn có thể nhàn hạ thoải mái chơi trò phi tiêu, rõ ràng là không đem mạng của cậu để ở trong lòng mà.

“ông ta ngay cả lên nòng còn chưa làm, cậu làm sao có thể có việc gì được?”

Niếp Hành Phong túm Hajimu Iyoshi kéo lên, nhìn ông ta mắt lộ ra vẻ châm biếm, “Ông cho tới bây giờ chưa từng động đến súng lục đúng không?”

Trán bị đập vào hiện lên vết thâm, Hajimu đau đến ôm đầu không ngừng hít sâu, không có khí lực mà trả lời.

“Ông đã bình phục lại sau khi bị bệnh nặng, tại sao còn muốn ngũ viên? Nó ngoại trừ việc có thể làm cho tử linh sống lại, chẳng lẽ còn có công dụng làm cho người ta trường sinh bất lão sao?”

“Anh, anh đang nói cái gì? Tôi không rõ. . . . . .”

Niếp Hành Phong đem Hajimu Iyoshi kéo ra hành lang, thản nhiên nói: “Có lẽ cảnh sát sẽ làm ông hiểu ra, bắt cóc vơ vét tài sản, tàng trữ súng ống, cũng đủ để tuổi già của ông trải qua ở trong ngục giam.”

“Tôi nói! Tôi nói!”

Vừa nghe nói bị giao cho cảnh sát, Hajimu Iyoshi sợ tới mức chân nhuyễn , vội vàng kêu lên: “Bệnh của tôi đúng là đã được trị tốt, nhưng mà thân thể lại xuất hiện tình trạng khác. Tiên sinh nói thần chú trên ngũ viên có thể làm tôi khỏe hẳn, tôi không có biện pháp, đành phải. . . . . .”

“Tình trạng khác?”

Hajimu Iyoshi run rẩy đưa tay kéo ống tay áo lên, cánh tay ông ta đều nổi màu tím đen.

“Toàn thân tôi đều là loại màu sắc này, tim đập càng ngày càng chậm, nhiệt độ cơ thể càng ngày càng lạnh. Tôi rất sợ, tôi muốn sống như một người bình thường, không muốn biến thành quái vật. . . . . .”

Trương Huyền nhún nhún vai, “Làn da đen một chút là quái vật, vậy thì những người Châu Phi không cần sống sao?”

“Không phải. Cậu xem, trán của tôi bị đập rách, nhưng không có máu chảy ra, tôi đã thử qua, cho dù miệng vết thương có sâu thế nào, cũng không đổ máu. Tiên sinh nói chỉ có thần chú trên ngũ viên mới có thể làm cho tôi chân chính biến trở lại thành người bình thường, cầu xin hai người đưa nó cho tôi đi, thứ đó đối với các ngươi mà nói một chút tác dụng cũng không có. . . . . .”

“Cái người ông gọi tiên sinh là ai?”

“Tamakoshi, ông ấy nói ông ấy tên là Tamakoshi. . . . . .”

“Vậy ông tại sao lại giết người?”

Hajimu Iyoshi ngập ngừng không dám nói, bị Trương Huyền đạp một cước, lập tức thất thanh kêu đau: “Tôi không biết, là tiên sinh bảo tôi giết. . . . . .”

“Meo!”

Xa xa đột nhiên vang lên tiếng mèo kêu sắc nhọn cắt ngang lời Hajimu Iyoshi, Trương Huyền kêu to: “Là Tiểu Bạch!”

Nghe thanh âm là từ phía sau tòa nhà truyền đến, Niếp Hành Phong vội hỏi: “Lý Đình còn ở trên xe, mau đi xem một chút.”

Trương Huyền một mạch chạy vội tới phía sau tòa nhà, chỉ thấy Hoắc Ly đứng yên ở dưới một thân cây, dưới chân bị một luồng ánh sáng màu vàng vây quanh, nhìn thấy cậu, lập tức vẫy vẫy kêu to: “Đại ca mau cứu em, người này. . . . . . Không, con quỷ này muốn hại người, mau bắt lấy nó!”

“Meo!” Tiểu Bạch cũng cùng chung mối thù kêu một tiếng.

Lý Đình té xỉu ở bên cạnh xe, đứng trước mặt cô có một người, nghe thấy tiếng bước chân củaTrương Huyền liền xoay người lại.

Người đàn ông đó dáng người thon dài, một thân áo đen, tóc dài màu bạch kim buông xõa tới bên hông, bay bay theo gió. Khuôn mặt vốn nên tính là tuấn tú, đáng tiếc trên trán có một vết sẹo dài phá hủy sự hài hòa của khuôn mặt, đôi mắt màu đen như phát sáng, mang theo khí tức cao quý nhưng cũng lộ ra vẻ âm trầm giống như dã thú.

Trương Huyền nhìn lướt qua vòng sáng màu vàng bao vây quanh tiểu hồ ly, đánh tay một cái, vòng sáng theo tiếng vang biến mất, sau đó cậu bắt đầu hoạt động khớp xương hai tay.

Tinh thông vây linh thuật (thuật bao vây) của Mao Sơn, có lẽ dấu chân xuất hiện ở phòng giám định chính là do hắn lưu lại, con quỷ này không đơn giản, mình phải toàn lực ứng phó mới được.

“Ngươi là quỷ ở đâu? Đây là. . . . . . Con báo nhỏ nhà ta nuôi, ngươi dám bao vây nó, ta sẽ cho ngươi biết tay, bây giờ đã là thời đại nào rồi mà còn mặc đồ cổ trang, ngươi cho là ngươi đang diễn kịch à?”

Vì luống cuống, “hồ ly” trong tiếng nhật nói như thế nào không thể nhớ nổi, Trương Huyền tùy tiện nói là con báo, Tiểu Bạch thật sự nghe không nổi nữa, lảo đảo té ngã trên đất, rên rỉ: “Cậu làm ơn vẫn nói tiếng trung là được rồi!”

Nam nhân mắt lộ ra vẻ châm biếm, ngạo nghễ nhìn Trương Huyền, “Nguyên lai là một tiểu đạo sĩ kém tiến bộ (chê bạn Huyền ko biết tiếng Nhật, quỷ cũng thật cao cấp đi), đem ngũ viên ‘thật’ giao ra đây, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Biết nói tiếng Trung?

Trương Huyền buông tâm, thanh âm lập tức đề cao vài phần, cao thấp đánh giá người đàn ông đó, “Nhìn ngươi cũng là du hồn đã chết mấy trăm năm, còn có thể ở lại nhân gian, sử dụng được một ít đạo thuật, lại có pháp lệnh của gia tộc Tamakoshi, nhất định là do nhà bọn họ gọi về đúng không? Nhật Bản các ngươi thường gọi là gì nhỉ? Thị vệ thần?”

“Thức thần!” Tiểu Bạch cùng Hoắc Ly đồng thời sữa lại.

Trương Huyền trừng mắt liếc nhìn bọn họ một cái, “Có cái gì khác nhau? Dù sao đều là nô tài.”

Ánh mắt người đàn ông trở nên sắc lạnh, quát: “Đem ngũ viên thật giao ra đây, nó không nên thuộc về các ngươi!”

Hắn không phủ nhận, như vậy chứng minh mình đoán đúng, thức thần gia tộc Tamakoshi lại biết dùng đạo thuật Mao Sơn, Trương Huyền cảm thấy bất ngờ, cười lạnh nói: “Nếu ta không đưa thì sao?”

Sắc mặt người đó trầm xuống, vung tay áo, Lý Đình đang nằm trên mặt đất lập tức bay đứng lên, Trương Huyền tay vội vàng kháp chỉ quyết, một lá bùa bay vút ra, quát: “Dừng tay!”

Người đó liền bắn ngón tay, ánh sáng lướt qua, đem bùa đốt thành tro.

Bùa dễ dàng bị đối phương hóa giải, Trương Huyền không dám khinh thường, ngón cái đè lên ngón giữa, hai tay vẽ vòng tròn đảo ngược, thiết lập thiên la địa võng, ai ngờ khẩu quyết chưa kịp nói ra, chỉ thấy đối phương cũng lập ra song bí quyết, nghiễm nhiên là bùa chú thần lôi điện của đạo gia, trong miệng lẩm bẩm, nhất thời vài tia sấm sét bổ tới.

“Đem ngũ viên giao ra đây!”

Cũng may Trương Huyền lủi mau, sấm sét không đánh vào được người cậu. Bất quá cậu trốn cũng vô cùng chật vật, lần đầu tróc quỷ bị quỷ dẫn sét đánh, tức giận làm cổ tay cậu rung lên, Tác Hồn Ti bay ra, song long gào thét bay lên trời, hai luồng sáng bạc nhô lên cao bay về phía người đàn ông, trong miệng niệm thần điện Lôi Hành chú, một tiếng sấm phản ngược trở về.

Người đàn ông nâng tay tựa hồ nghĩ muốn tiếp chiêu, lại đột nhiên dừng lại, ngơ ngác nhìn về phía trước, sấm sét kia nháy mắt liền đánh đến trước ngực hắn, hất hắn văng ra ngoài.

Ngoài ý muốn đắc thủ, Trương Huyền có chút ngạc nhiên. Theo bản năng quay đầu nhìn, thấy phía sau không có gì, ngoại trừ chiêu tài miêu vừa mới chạy tới.

“Cẩn thận!”

Lý Đình thân thể bởi vì linh lực của người đàn ông vẫn treo lơ lững ở giữa không trung, hắn trọng thương ngã xuống đất, lập tức cô cũng từ trên không trung ngã xuống, Trương Huyền cách quá xa, không kịp cứu, mắt thấy cô ngả xuống. Bỗng nhiên bên cạnh một thân ảnh yểu điệu phóng qua, hai ngón tay giơ ra lướt lướt, tựa hồ như giữa không trung có một bàn tay vô hình đở lấy Lý Đình, chậm rãi đưa cô đặt trên mặt đất.

“Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi hơi luống cuống, đã quên mất khẩu quyết cứu người.”

Bị Niếp Hành Phong giận giữ trừng mắt, Trương Huyền vội vàng cười giải thích, đạo thuật của cậu vốn là dùng để hàng yêu tróc quỷ, cứu người cũng không lành nghề.

“Ôi, mỹ nữ!”

Thấy người xuất hiện chính là một cô gái cao gầy mảnh khảnh xinh đẹp, Hoắc Ly nhịn không được thốt lên lời tán thưởng, lập tức mu bàn tay bị mèo hung hăng cào cho một phát.

“Không xong, lại để cho hắn chạy mất!”

Thấy người đàn ông đã biến mất ở không trung, cô gái dậm chân một cái, rất không cam lòng nói.

“Tiểu thư, cô là. . . . . .”

Có mỹ nữ xuất hiện, Trương Huyền lập tức tiến lên đến gần, đáng tiếc cô gái đó liền đem ánh mắt đặt ở trên người Niếp Hành Phong, mỉm cười nói: “Niếp tiên sinh, tôi rốt cục nhìn thấy chân nhân (người thật) của anh, anh bình thường so với lúc ngủ trông còn đẹp hơn.”

Chân nhân? Ngủ?

Đôi mắt màu lam của Trương Huyền linh quang chợt lóe, tiến lên bất động thanh sắc che ở giữa Niếp Hành Phong và cô gái, cười hì hì hỏi: “Nghe ý tứ của cô, giống như biết thân thể anh ấy ở đâu thì phải.”

“Đương nhiên biết, hai ngày này đều là tôi chăm sóc mà.”

Cô gái cười vươn tay về phía Niếp Hành Phong, “Xin chào, tôi tên là Jinguji Sakurai, anh có thể gọi tôi là Sakurai, hai ngày trước ông nội tôi có gặp anh một lần, ông ấy có cảnh báo anh không nên xen vào việc của người khác, nhưng mà anh lại không nghe, kết quả là thân thể của chính mình đánh mất cũng không biết, tôi vẫn luôn cố đi tìm anh, không ngờ lại trùng hợp gặp nhau ở đây.”

“Hóa ra là tiểu thư Sakurai, xin chào.”

Nơi này tựa hồ không có việc của cậu.

Bị phớt lờ, Trương Huyền thức thời thối lui sang một bên, bảo Hoắc Ly hỗ trợ đỡ Lý Đình lên trên xe, hỏi: “Bọn em sao lại theo tới đây hả? Đúng là càng ngày càng không nghe lời !”

Hoắc Ly nhìn Tiểu Bạch liếc mắt một cái, không nói, Trương Huyền lập tức xách cổ Tiểu Bạch, bắt nó ném mạnh vào trong xe.

“Em phải hiểu rõ ràng tình trạng của mình đi, Tiểu Bạch là sủng vật của em, không phải chủ nhân của em! Nếu không nghe lời, anh lập tức sẽ quẳng nó ra đường!”

Hoắc Ly sợ tới mức liên tục gật đầu, cũng ngoan ngoãn lên xe ngồi. Bị nhéo đau , Tiểu Bạch ngao ngao một tiếng, nhảy đến trên đùi Hoắc Ly, tức giận đi qua đi lại dậm dậm chân.

“Nguyên lai anh tên là Trương Huyền.”

Nghe xong Niếp Hành Phong giới thiệu, Sakurai cười chào hỏi Trương Huyền: “Thật là lợi hại, ngay cả thức thần của gia tộc Tamakoshi mà cũng bị anh đánh bại, Có điều hắn rất hung hãn, không lấy được thứ hắn muốn, nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua, mời mọi người đến về nhà tôi một chuyến, để hồn phách của Niếp tiên sinh trở về vị trí cũ, sau đó cùng nhau thương lượng xem làm thế nào để đối phó với hắn ta.”

Trương Huyền nhìn Niếp Hành Phong, rồi hỏi Sakurai, “Cô trùng hợp như vậy tới đây, không phải cũng là vì ngũ viên chứ? Nói thực ra, trên tay chúng ta căn bản không có đồng tiền xu đó, ngay cả như vậy, các người còn đuổi theo trả lại thân thể chủ tịch nhà tôi nữa không?”

“Mấy người không có?” Sakurai sửng sốt, lập tức cười rộ lên, “Chuyện có liên quan đến ngũ viên mà nói thì rất dài, bên trong rất nhiều nội tình tôi cũng không biết rõ cho lắm, không bằng chờ đến khi gặp ông nội của tôi rồi để ông ấy nói cho mọi người nghe. Về phần thân thể của Niếp tiên sinh, chúng tôi đương nhiên sẽ trả lại, gia tộc Jinguji chúng tôi là thầy bói nổi tiếng chứ không phải là đạo tặc.”

Niếp Hành Phong gật đầu đồng ý, hẹn ngày mai sẽ đến ghé thăm, Lý Đình bị hoảng sợ, cần trở về nghỉ ngơi, hơn nữa muộn như vậy rồi mà còn tới thì cũng thực thất lễ, Sakurai không miễn cưỡng nhưng vẫn nói hồn phách tách rời thực thể không phải hiện tượng tốt, bảo anh đừng để kéo dài lâu.

Đang nói chuyện, đột nhiên một tiếng vang nhỏ truyền đến, Niếp Hành Phong biến sắc, vội vàng xoay người chạy về phía tòa nhà.

Hajimu Iyoshi nghiêng người ngã xuống chỗ cầu thang đi lên ở lầu một, trong tay nắm khẩu súng vừa rồi dùng để uy hiếp Trương Huyền, họng súng chỉa vào chỗ trái tim, ngón tay đặt ở cò súng, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, trên ngực quả nhiên không có máu chảy ra.

Trương Huyền tiến lên sờ sờ động mạch cổ của ông ta, lắc đầu, “Đã chết, xem ra cho dù không đổ máu, cũng vẫn có thể biến thành người chết.”

Sakurai tức giận kêu lên: “Nhất định là người nhà Tamakoshi làm, bọn họ từ trước đến nay luôn coi mạng người như cỏ rác!”

“Nhưng mà nhìn qua hình như là tự sát.”

“Cũng có thể là ngụy trang thành tự sát.” Niếp Hành Phong đăm chiêu nói.

Vừa rồi khi anh kéo Hajimu Iyoshi xuống lầu, ông ta kêu ầm lên là đau đầu, đi không nổi, anh liền cột Hajimu Iyoshi vào tay vịn cầu thang ở lầu một. Dùng dây giày trói người theo thủ pháp mà trước kia anh học được từ sư phụ ở đạo trường, không ngờ là Hajimu Iyoshi sau khi giãy ra lại nổ súng tự sát, đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng bị giết.

Hai người từ biệt Sakurai rồi lái xe quay về khách sạn, trên đường đi Trương Huyền tức giận hỏi: “Anh tại sao lại không nhận lời Sakurai đêm nay sẽ tới nhà cô ta? Con quỷ của gia tộc Tamakoshi có chút đạo hạnh, nếu thân thể của anh bị hủy diệt rồi, tôi xem anh sẽ làm thế nào bây giờ!”

“Kì quái, mọi người đều không có đồng tiền xu kia vậy nó rốt cuộc đã đi đâu?”

“Này, tôi đang nói chuyện với anh đấy, anh có nghe hay không hả! ?”

Niếp Hành Phong thản nhiên nhìn Trương Huyền liếc mắt một cái, “Tôi đang nghe, bất quá tôi tin rằng Jinguji Masato có năng lực bảo quản tốt thân thể giúp tôi, Tamakoshi Hiroyoshi vội vàng đi khắp nơi tìm tiền xu, nào có tâm tư để ý tới cơ thể của tôi nữa!”

Trương Huyền sờ sờ cằm, “Nói cũng đúng nha, vừa rồi con quỷ kia còn uy hiếp tôi đưa ngũ viên thật ra, nghe khẩu khí của hắn, không giống như là giả bộ, ai đau. . . . . .”

Xe dừng gấp, Trương Huyền đầu như bị giật mạnh, va vào ghế ngồi phía trước, đau đến không thở nổi, Tiểu Bạch vui sướng khi người gặp họa nói: “Giáo huấn này là nói cho chúng ta biết, ngồi xe nhất định không được quên thắt dây an toàn.”

Không thèm phản bác, Trương Huyền hướng về phía Niếp Hành Phong rống lớn: “Chủ tịch anh làm cái gì vậy? Tại sao lại đột nhiên phanh thế.”

“Xin lỗi, tôi thất thần một chút .”

Sau khi quay về khách sạn, Lý Đình tỉnh lại, cảm xúc coi như ổn định, kể lại cho Niếp Hành Phong là Hajimu Iyoshi nói anh xảy ra chuyện nên cô mới hoang mang rối loạn chạy tới gặp mặt. Di động đặt ở trong túi xách, điện báo Niếp Hành Phong goi đến cô không có nghe thấy, sau gọi lại mà không được, cho nên mới dễ tin lời Hajimu.

Lý Đình sau khi nói xong, lại hỏi về Hajimu Iyoshi, Niếp Hành Phong nói cho có lệ hai câu liền chuyển đề tài, còn dặn dò cô lập tức về nước, Trương Huyền bảo người của khách sạn đặt vé dùm, thực may mắn, chuyến máy bay sớm nhất vào ngày mai có vé trống.

Sau khi Lý Đình đi nghỉ ngơi, Trương Huyền mở máy tính ra muốn điều tra những tư liệu có liên quan đến Tamakoshi Hiroyoshi, tìm kiếm nửa ngày không đạt được kết quả gì, cậu tức giận giựt giựt tóc, “Người này đúng là cẩn thận, đem hành tung của mình giấu thật kin kẽ, xem ra kỹ thuật hacker của tôi cần phải nâng cao.”

Niếp Hành Phong uống cà phê, cân nhắc nói: “Cậu không cảm thấy kỳ quái sao? Tamakoshi Hiroyoshi nếu chăm chăm tìm kiếm thần chú phục sinh thì ngay từ đầu cần gì phải tự sát?”

“Chủ tịch, cùng một vấn đề mà hỏi hơn hai lần, là dấu hiệu chứng minh anh chưa già mà đã yếu, có điều lần này tôi có thể nói cho anh đáp án tôi mới nghĩ đến – trốn nợ. Công ty kinh doanh không tốt, thiếu nợ, anh ta lấy tiền ở đâu ra? Chết rồi là có thể xong hết mọi chuyện, sau đó để cho Hajimu đến ở nhà anh ta, thay anh ta trông coi nhà ở miễn phí, lại lợi dụng tử linh và thức thần đi khắp nơi hành hung làm việc xấu, tính toán chu toàn. . . . . . Chủ tịch, tôi đã chuẩn bị nước xong rồi,có muốn cùng nhau ngâm nước tắm không?”

Cà phê ở trong miệng Niếp Hành Phong thiếu chút nữa là bị phun ra, hơn nữa ngày mới buồn bực nói: “Không cần, cậu một mình chậm rãi hưởng thụ đi.”

Hồn phách hình như là không cần thiết phải tắm rửa thì phải? Mà cho dù có tất yếu, anh cũng tuyệt đối không tắm chung với tiểu thần côn!

Ngày hôm sau, Niếp Hành Phong đưa Lý Đình ra sân bay, chờ cô ngồi lên máy bay rồi mới kêu xe taxi đi đến nhà của Jinguji Masato. Nhà của ông ta rất dễ tìm, Niếp Hành Phong chỉ nói cái tên, lái xe liền lộ ra vẻ mặt sùng bái.

“Là Jinguji tiên sinh à, mọi người có hẹn trước không thế? Không hẹn trước thì rất khó gặp ông ấy.”

Niếp Hành Phong lật xem báo chí chuyên dùng phục vụ hành khách trên xe, thuận miệng hỏi: “Ông ấy nổi tiếng như vậy sao?”

“Đó là đương nhiên, ngay cả đại trụ trì của chùa Phổ Nguyện cũng thường xuyên ghé thăm chỗ ông ấy mà, hiện tại ông ta chính là thầy bói lợi hại nhất của Nhật Bản chúng tôi.”

“Chùa Phổ Nguyện?”

“Đúng vậy, chính là một tòa miếu thờ ở gần nhà của tiên sinh, nơi đó thần phật rất linh nghiệm, mọi người nếu có thời gian, nhất định nên tới đó cầu nguyện. . . . . .”

Lái xe nói rất nhiều, dọc theo đường đi nói không ngừng nghỉ, Niếp Hành Phong nghe anh ta kể dong dài, thuận tiện xem qua báo chí một lần, không có tin tức về Hajimu Iyoshi, không biết là do tiểu bang phái kia sợ gặp rắc rối, trộm giấu diếm thi thể ông ta, hay là cảnh sát lo lắng xác chết không có máu sẽ làm dân chúng hoảng sợ, cố ý phong tỏa tin tức.

Trương Huyền không nói sai, Hajimu Iyoshi là tự sát, nhưng rất có có thể là người của gia tộc Tamakoshi khống chế ý chí của ông ta, buộc ông ta phải tự sát, chính là trước khi chết ông ta cười rất kỳ quái, ông ta lúc ấy đến tột cùng nhìn thấy gì mà có thể lộ ra nụ cười khoái trá như vậy?

Đi vào trước cửa nhà Jinguji, Niếp Hành Phong còn chưa ấn chuông cửa thì cửa đã mở, Sakurai đứng ở cửa, cười nhìn bọn họ.

“Mọi người cuối cùng cũng đến, ông nội đang chờ mọi người.”

Cô dẫn mọi người đi vào một căn phòng lát Tatami* ở giữa sàn nhà, Jinguji Masato mặc kimono, ngồi xếp bằng ở trên một đệm cói, trên bàn hương trà lượn lờ, tựa hồ là vừa mới pha xong.

~~~~~

Tatami: là một loại sản phẩm (tạm gọi là tấm nệm) được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản. Phòng được lát sàn bằng tatami được gọi là phòng tatami. Phòng tatami có mặt sàn được tạo ra bằng cách xếp chặt các tấm nệm hình chữ nhật có kích cỡ thống nhất lại với nhau. Mỗi tấm nệm (waratoko) này thường có chiều dài bằng hai lần chiều rộng. Kích cỡ chuẩn truyền thống là 910mm×1820mm, dày 55mm. Những tấm nệm này có phần lõi được làm từ rơm khô đan ép chặt với nhau. Lớp ngoài nệm là chiếu cói bao bọc

~~~~~~

“Lão tiên sinh không phải là đã sớm tính ra thời gian chúng tôi tới, cố ý pha trà ngon đợi chúng tôi chứ?” Trương Huyền nghiền ngẫm hỏi.

“Đó là đương nhiên, khả năng bói toán của ông nội chính là thiên hạ vô song, nói nếu là khách quý tới chơi, tự nhiên phải pha trà thượng đẳng, đây là loại trà Shizuoka (là một tỉnh nằm ở vùng Chubu trên đảo Honshu. Trung tâm hành chính là thành phố Shizuoka. Tỉnh này nổi tiếng với Núi Phú Sĩ. )tốt nhất, mời thưởng thức.”

Sakurai quỳ xuống, đem chén trà lần lượt dọn ra, thay mọi người pha trà, ngay cả phần của Tiểu Bạch cũng được chuẩn bị, còn rất cẩn thận thả ống hút ở trong chén.

Niếp Hành Phong nói cảm ơn, ngồi xếp bằng xuống, Jinguji Masato mỉm cười nhìn anh, “Người trẻ tuổi, không nghe lời tôi khuyên mà biến thành bộ dạng thế này, biết vậy chẳng làm đúng không? Ngày đó tôi cố ý thôi miên cậu, hy vọng có thể giúp cậu tránh đi một kiếp, không ngờ tai nạn vẫn là không thể tránh khỏi, may là tôi đúng lúc mang thân thể của cậu đi, nếu không bị Tamakoshi Hiroyoshi hủy diệt, đến lúc đó cậu biến thành du hồn dã quỷ, chỉ sợ ngay cả vị bằng hữu là thiên sư này cũng không tài cán giúp nổi đâu.”

Trương Huyền nhấp mộng ngụm trà rồi reo lên: “Trên cơ bản, chỉ cần có tiền đúng lúc, chuyện tôi không thể làm cho tới bây giờ còn chưa từng có. . . . . .”

Vừa mới dứt lời, đã bị tay Niếp Hành Phong thúc một cái, dùng ánh mắt ý bảo cậu phải cư xử có chừng mực.

“Lão tiên sinh, ngày đó nói chuyện có nhiều lời đã mạo phạm, xin thứ lỗi, chúng tôi hôm nay đến ngoại trừ việc nhập hồn còn muốn tìm hiểu về bí mật được che dấu đằng sau đồng tiền xu ngũ viên kia, tôi nghĩ tiên sinh nhất định biết.”

Jinguji Masato nhấp ngụm trà, chậm rãi vuốt cằm: “Biết, có điều đáng tiếc là đến bây giờ vẫn là không có đầu mối đồng tiền xu đó đã đi đâu.”

Niếp Hành Phong cười cười: “Kỳ thật tôi phỏng đoán nếu tất cả mọi người đều không có lấy được đồng tiền xu kia thì nhất định vẫn còn ở tại chỗ cảnh sát.”

“Nếu là như vậy, tôi hẳn là đã tính ra được. Niếp tiên sinh, cậu thực sự không có đồng tiền xu kia?”

“Đồng tiền xu đó với tôi mà nói nửa điểm tác dụng cũng không có, nếu tôi có, nhất định lập tức đưa ra tránh khỏi rước rắc rối vào thân.”

Jinguji Masato lông mi hoa râm nhíu lên, Sakurai vội nói: “Ông nội, nói không chừng là những người ở sở cảnh sát dùng thủ đoạn gì đó giấu nó đi, ông để cháu đi hỏi một chút xem sao.”

Jinguji Masato gật gật đầu, “Đi xem cũng tốt, nói không chừng là chúng ta bỏ qua điểm nào đó.”

Sakurai khom người lui ra sau, Jinguji Masato cười với Niếp Hành Phong cười nói: “Trà đã thưởng thức rồi, cũng nên để hồn phách của cậu quay trở về vị trí cũ, mời theo tôi.”

Mọi người theo ông ta đi vào một gian phòng làm việc, ở giữa căn phòng là chiếc giường lớn, thân thể Niếp Hành Phong được đặt ở trên đó, Trương Huyền chạy tới ở trên người anh xoa xoa bóp bóp nửa ngày, chậc lưỡi nói: “Một chút vết thương cũng không có, đúng là phi thường khỏe mạnh mà.”

Cậu lúc đầu nghe Niếp Hành Phong nói bị xe chạy như bay đâm văng ra xa mấy mét, đoán rằng Niếp Hành Phong ít nhất cũng sẽ gãy mấy cái xương sườn, không nghĩ tới thân thể anh ta hoàn hảo không tổn hại gì, thân thủ xoa bóp, cơ thể mạnh mẻ hữu lực, tuyệt đối mĩ hình.

Nhìn thấy thân thể của mình trước mặt mọi người bị sờ tới sờ lui, Niếp Hành Phong có cảm giác bị phi lễ, bước lên phía trước đẩy tay Trương Huyền ra, thấp giọng quát: “Sờ đủ chưa, mau làm cho tôi trở về như cũ!”

“Tuân mệnh!”

Không dám trì hoãn, Trương Huyền đem lòng bàn tay đặt tại giữa lưng Niếp Hành Phong, lẩm nhẩm niệm thần chú quy hồn, bao quanh lấy hồn phách anh, nói: “Nguyên thần quy vị!”

Niếp Hành Phong chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, chờ đến khi tỉnh táo lại, phát hiện mình đã nằm thẳng ở trên giường, Jinguji Masato nói: “Mời đi theo tôi, tôi sẽ kể cho mọi người nghe chuyện về gia tộc Tamakoshi và gia tộc Kikufuma.”

Mọi người trở lại phòng khách, người hầu một lần nữa bưng trà thơm lên, Jinguji Masato bật TV, chuyển tới kênh tin tức, bên trong đang phát tin thông báo buổi tối có nguyệt thực toàn phần.

“Chúng ta chỉ có thời gian là một ngày, nếu đêm nay trước khi xảy ra nguyệt thực toàn phần Tamakoshi Hiroyoshi mà chiếm được đồng tiền xu kia thì hắn có thể lợi dụng bùa chú trên đó mở ra cánh cửa địa ngục âm ty, làm cho mình sống lại.”

Niếp Hành Phong hỏi: “Tôi nghe nói Tamakoshi là do công ty kinh doanh không tốt mà tự sát, chẳng lẽ không đúng sự thật?”

“Hắn là tự sát, nhưng không phải vì công ty kinh doanh không tốt, mà là thân mắc bệnh nan y, cho nên chỉ có thể chết rồi sau đó hồi sinh. Gia tộc Tamakoshi và gia tộc Kikufuma tổ tông từng là quan hệ thông gia, thuật chiêu hồn của con gái nhà Tamakoshi nghe nói thiên hạ vô song, sự tồn tại của cô ta đối với gia tộc Tamakoshi rất quan trọng, cho nên sau khi cô ta bệnh nặng qua đời, hai đại gia tộc bọn họ cùng đi tìm kiếm thần chú có thể làm tử linh sống lại, sau khi bọn họ tìm được rồi, hai đại gia tộc mỗi bên giữ một phần, Tamakoshi Hiroyoshi chỉ có một nửa, không đủ để sống lại, cho nên hắn tìm Anna, muốn cô ta bán nữa còn lại cho hắn.”

Xem ra Hajimu Iyoshi có thể sống tiếp là bởi vì dùng một nửa phù chú, đáng tiếc không được đầy đủ, cho nên mới biến thành bộ dáng như cái xác không hồn.

Trương Huyền vội hỏi: “Chính là Anna lại không đồng ý phải không?”

“Đương nhiên là không, thuật phục sinh là thuật nghịch thiên, Tamakoshi Hiroyoshi lại có mục đích không tốt, cho nên Anna trốn tránh sự truy tìm của hắn, cũng cầu cứu tôi, đáng tiếc vẫn là chậm một bước, cô ta bị tử linh mà Tamakoshi khống chế giết chết, có điều thần chú phục sinh lại được cô chuyển qua đồng tiền xu ngũ viên trước, tôi đoán đồng tiền xu kia hẳn là thức thần nhà Tamakoshi đoạt lấy mất rồi, cho nên mới bảo Sakurai đi chặn lại hắn, đáng tiếc vẫn là để hắn chạy thoát .”

Nói lên cái tên thức thần tối hôm qua, Trương Huyền đột nhiên hứng thú, vội hỏi: “Tên kia thoạt nhìn rất oai phong, không giống linh thể hạ đẳng bình thường.”

“Hắn là thức thần của gia tộc Tamakoshi, nghe nói theo là tồn tại từ thời đại Muromachi (Mạc Phủ) , ngoại trừ ông tổ nhà Tamakoshi, không ai có thể khống chế được hắn, Tamakoshi Hiroyoshi có thể sử dụng hắn, có lẽ có ẩn tình.”

“Hắn rất lợi hại, còn biết sử dụng đạo thuật Mao Sơn của Trung Quốc.”

Jinguji Masato nở nụ cười, “Tôi chỉ biết tà không thể thắng chính.”

“Nhưng mà ta còn có một chút không rõ.”

Nghe xong hồi lâu, Tiểu Bạch rốt cục nhịn không được giờ chân mèo lên tiếng: “Kỳ thật là hỏi lại câu hỏi cũ, nếu pháp thuật phục sinh này có trăm hại mà không có lợi, tại sao Anna lại không hủy nó đi?”

Jinguji Masato suy nghĩ thật lâu, rồi lắc đầu, “Có lẽ đó là di vật tổ tiên, cô ta không dám hủy diệt?”

“Còn có còn có, ” Hoắc Ly cũng vô giúp vui, nói: “Ông vừa rồi nói hai đại gia tộc tìm được thuật phục sinh, vậy cuối cùng rốt cuộc có cứu sống được thân nhân của bọn họ không?”

“Không có. Tôi nghe truyền lại là, bởi vì tử linh sống lại sẽ mở ra cánh cổng địa ngục âm ty, vì không muốn khôn cùng hắc ám của địa ngục bao trùm nhân gian, cuối cùng cô ta đã tự nhảy vào địa ngục, đóng lại cánh cửa.”

“Thật đáng thương.”

Điện thoại vang lên, Jinguji Masato nói tiếng thất lễ, đi tiếp điện thoại, sau khi nghe xong, quay đầu hướng Niếp Hành Phong cười nói: “Quả nhiên là cậu nói đúng, ngũ viên thật sự vẫn còn ở trong tay cảnh sát.”

“Gì?”

Trương Huyền phản ứng rất không lễ phép, “Kia thức thần cũng quá ngốc, nơi rành rành như vậy thì không tìm cứ đuổi theo chúng ta đòi.”

“Có lẽ nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, không phải là tôi cũng không có tính ra tung tích của nó sao? Tôi đã bảo Sakurai tạm mượn tiền xu từ chỗ cảnh sát đem nó đưa về, hy vọng trên đường không xảy ra vấn đề gì.”

Oa, vật chứng quan trọng như vậy mà có thể mượn tạm?

Trương Huyền trừng lớn ánh mắt, một lần nữa đánh giá lại ông lão có vị trí hết sức quan trọng ở Nhật này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.