Thiên Sư Chấp Vị

Chương 10: Q.1 - Chương 10




A. . . . . .

Hình ảnh Trần Tuyết Nhi ngã xuống lầu không ngừng quanh quẩn ở trước mắt, tim Niếp Hành Phong đập mạnh, mở choàng mắt.

“Anh tỉnh rồi?”

Niếp Duệ Đình từ bên cạnh sáp lại gần, cười hì hì nói: “Ngủ lâu như vậy, anh cuối cùng đã tỉnh.”

Niếp Hành Phong nhìn xung quanh, đây không phải nhà riêng của anh, mà là nhà của ông nội, là căn phòng trước kia anh từng ở.

Thân thể có phần mệt mỏi, cũng rất đau nhức, anh xoa xoa huyệt Thái Dương, cố gắng suy nghĩ lại những chuyện đã xảy ra trước khi hôn mê.

Anh nhớ rõ lúc ấy mình bị Trần Tuyết Nhi lôi kéo ngã từ tầng hai mươi ba xuống, tại sao sau khi tỉnh lại, lại có thể hoàn toàn không bị tổn hại gì nằm ở trên giường?

“Anh sao lại ở đây?”

“Trời ạ, anh cũng không nhớ rõ ? Nhưng mà cái loại chuyện thế này thì không nhớ sẽ tốt hơn, thật kinh khủng.”

“Đến tột cùng sao lại thế này?”

Niếp Duệ Đình nhức đầu.

“Nói ra thì rất dài, thang máy trong tòa cao ốc thật sự là cổ quái, khi Kiều Dương dùng xảy ra trục trặc, kết quả không quá vài ngày đã chết, lần này lại là Lý Thuận Trường, em nghĩ cái thang máy ăn thịt người kia sau này không dừng nữa thì hơn đấy.”

Cậu ta nói dong nói dài nửa ngày, mới nói rõ ràng tổng thể sự tình đã diễn ra.

Nguyên lai sau khi Niếp Duệ Đình nói chuyện điện thoại với Niếp Hành Phong, liền đến công ty, ai ngờ xe đi được nửa đường, phía trước xảy ra tai nạn xe cộ, tắc xe nghiêm trọng, chờ khi cậu tới công ty đã là nửa đêm. Cậu muốn dùng thẻ từ để vào đại sảnh, nhưng không có cách nào để mở được cửa, lúc đầu còn tưởng là thiết bị bảo vệ hỏng hóc gì đó, liền gọi điện thoại cho phòng bảo vệ, ai ngờ lại không có ai nghe.

Lúc này Niếp Duệ Đình mới nhận thấy được tính nghiêm trọng của sự việc, đang định tiếp tục gọi điện thoại cho bảo vệ công ty, thì nhìn thấy Trương Huyền ôm Niếp Hành Phong từ một bên tòa cao ốc đi tới, nói cho cậu chuyện Lý Thuận Trường tham ô công khoản bị bọn họ phát hiện, muốn giết bọn họ diệt khẩu, kết quả thất bại nên định đào thoát, nhưng lúc vào thang máy thì thang máy lại bị hỏng rơi từ độ cao tầng hai mươi ba xuống mà chết.

Niếp Duệ Đình sau khi nghe xong, lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát, tiếp theo lại đưa Niếp Hành Phong quay về Niếp trạch, xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu không dám tiếp tục giấu diếm nữa, sáng nay đem đầu đuôi mọi chuyện báo cáo lại với ông nội, sau đó lại trở lại công ty giải quyết công việc, chờ đến khi làm xong, đã gần đến giữa trưa .

Hiện trường đã được xử lý, trừ bỏ cái thang máy bị hỏng hóc kia, những thang máy khác đều vận hành bình thường, Chỉ có tầng cao nhất bởi vì là hiện trường Trần Tuyết Nhi bị giết, nên tạm thời bị phong tỏa.

Sau khi nghe xong, Niếp Hành Phong trầm mặc trong chốc lát, hỏi: “Em nói bọn anh là đi ra từ một bên cao ốc?”

Anh thừa nhận lúc ấy sự việc xảy ra đột ngột, trí nhớ của anh có chút hỗn loạn, nhưng có một điểm có thể khẳng định, nếu Trương Huyền trong tình huống nguy cấp ấy đúng lúc giữ kịp anh, vậy bọn họ hẳn là phải ở tầng cao nhất, chứ không phải ở dưới lầu, cho dù ở dưới lầu, cũng phải là ở bên trong tòa nhà, không phải ở bên ngoài, trừ phi bọn họ cũng bị rớt xuống dưới lầu. Nhưng mà nếu đúng là như vậy, anh bây giờ còn có thể hoàn hảo không bị gì nằm ở nơi này sao?

“Đúng vậy, là từ một bên cao ốc, với lại Trương Huyền còn ôm anh nữa.”

Niếp Duệ Đình cười rất mờ ám, “Anh hai, em còn chưa bao giờ thấy anh ngất xỉu, có phải bên cạnh có người để dựa vào, con người ta sẽ trở nên yếu ớt không?”

Niếp Hành Phong mặt đen lại.

Cho dù đầu bị thương, nhưng một người đàn ông trưởng thành bị dọa ngất xỉu dù sao cũng không phải chuyện vẻ vang gì, anh có chút không được tự nhiên, liền đổi đề tài.

“Vậy Kiều Linh và Trần Băng Nhi đâu?”

“Kiều Linh không có việc gì, chỉ là quá hoảng sợ, em đã an bài người đưa cô ấy đi bệnh viện, Trần Băng Nhi? Anh nói là Trần Tuyết Nhi hả, nói ra thì cô gái đó đúng là đáng thương, bị Lý Thuận Trường và Kiều Dương lợi dụng để tham ô của công, sau lại bị giết người diệt khẩu. Lý Thuận Trường bình thường thoạt nhìn nho nhã lễ độ, không ngờ lại là biến thái điên cuồng, sau khi giết người còn đóng đinh đồng lên thi thể, ngã chết cũng là báo ứng. . . . . .”

“Anh hỏi Trần Băng Nhi, là chị gái của Trần Tuyết Nhi, lúc ấy cô ấy đã ở bên trong cao ốc.”

Niếp Duệ Đình vươn tay sờ trán Niếp Hành Phong.

“Không có a, lúc em đến cũng chỉ nhìn thấy thi thể Trần Tuyết Nhi, còn có Kiều Linh và tên bảo vệ. anh nhất định là lbị thương ở đầu, mới có thể mơ hồ thế này, lát nữa chắc phải đi chụp não mới được, hi vọng không lưu lại di chứng gì. Đây, uống cái này.”

Cậu đem một chén chén thuốc trên bàn đưa tới trước mặt Niếp Hành Phong, Niếp Hành Phong nhìn bát nưới cổ quái đó.

“Là cái gì?”

“Dùng để trấn kinh, Trương Huyền cố ý dặn dò em nói chờ sau khi anh tỉnh lại, nhất định phải cho anh uống, cậu ấy nói anh gần đây thời vận kém, lại bị âm khí của lệ quỷ bám vào, uống nó, vừa có thể trấn kinh, vừa tránh được sau này lại nhìn đến những thứ không sạch sẽ gì đó.”

Cái tên thần côn này, không chỉ có đem những lời cảnh cáo của hắn quên hết không còn một mảnh, còn trắng trợn tuyên truyền với em trai anh, lập tức đuổi việc cậu ta cho rồi.

Niếp Hành Phong phẫn nộ nhìn Niếp Duệ Đình liếc mắt một cái, “Anh hiện tại đã thấy một cái rất không sạch sẽ.”

Niếp Duệ Đình sợ tới mức lập tức nhìn quanh, “Ở đâu? Ở đâu?”

“Ngay trước mặt anh, em tối hôm qua tắm rửa phải không? Cả người bẩn như vậy.”

Niếp Duệ Đình thở phào.

“Anh bây giờ còn có tâm tình đùa giỡn, anh ngủ ngon lành không có việc gì, em vì mọi người bôn ba cả đêm, còn phải nhờ người quen trong cục cảnh sát âm thầm xử lý chuyện này, nếu để cho phóng viên phát hiện, không biết sẽ bị nói lung tung thành chuyện gì nữa đâu.”

Đem em trai không ngừng lải nhải đuổi về phòng, Niếp Hành Phong dựa vào đầu giường nhắm mắt nghỉ ngơi, những việc diễn ra tối hôm qua phá vỡ quan niệm hai mươi mấy năm qua của anh, có điều dù là như vậy, anh cũng sẽ không nghe lời Trương Huyền, đi uống bát nước bùa bẩn hề hề này.

Niếp Hành Phong cầm lấy bát nước, đem đổ vào chậu hoa trên cửa sổ, rồi cầm lấy điện thoại bàn, gọi điện thoại cho Trần Băng Nhi.

Điện thoại vang hai tiếng sau liền chuyển được , một giọng nữ xa lạ nói: “A lô.”

Niếp Hành Phong sửng sốt một chút, trí nhớ của anh rất tốt, chắc chắn không nhớ lầm số, vì thế chần chờ hỏi: “Xin hỏi đây là di động của Trần Băng Nhi phải không?”

“Đúng vậy, tôi là đồng nghiệp của cô ấy, xin hỏi anh là ai?”

“Tôi là đồng nghiệp em gái cô ấy, tối hôm qua cô ấy đến công ty chúng tôi, đã xảy ra một vài chuyện, tôi lo lắng cô ấy có việc, cho nên gọi điện thoại cho cô ấy.”

Bên kia sau một trận trầm mặc, đột nhiên bộ phát ra một tiếng thét chói tai.

“Tiên sinh, anh nói đùa gì vậy? Trần Băng Nhi trên đường đi công tác gặp tai nạn xe, đã hôn mê hơn một tuần, rạng sáng hôm nay vừa mới mất. . . . . .”

******

Trương gia.

Hai anh em thảnh thơi thảnh thơi nằm ở trên sô pha nghỉ ngơi, bởi vì sự kiện tối hôm qua xảy ra liên tiếp, bọn họ căn bản không được ngủ, sau khi cùng Niếp Duệ Đình giải thích ngọn nguồn sự tình, lại đến cục cảnh sát làm xong thủ tục mới về nhà, cho nên đều mệt mỏi.

“Đại ca, là anh gian lận làm cho chủ tịch ngất xỉu đúng không?”

“Không làm hắn ngất, để hắn nhìn thấy chúng ta từ hai mươi ba lâu nhảy xuống mà không bị gì, em nói sẽ như thế nào hả?”

Hoắc Ly nghĩ nghĩ, đột nhiên cười to: “Có thể cũng sẽ ngất xỉu! Có điều đại ca tối hôm qua rất oai nha, dùng thuật ngự hỏa (điều khiển lửa) bắt ác linh, còn giống như cao thủ võ lâm từ cao lầu nhảy xuống, pháp thuật của anh từ khi nào thì trở nên lợi hại như vậy?”

Trương Huyền xoa xoa cằm, lâm vào trầm tư.

Pháp thuật của cậu luôn luôn khi linh khi mất linh, thời khắc mấu chốt phát huy không được là chuyện thường, Nhưng tối hôm qua lại đột nhiên bùng nổ, ngay cả chính cậu cũng có chút giật mình.

Không nghe được đáp án, tiểu hồ ly nghĩ nghĩ, đột nhiên vỗ bàn tay.

“Em hiểu rồi, đại ca đột nhiên trở nên uy phong như vậy, nhất định là bởi vì nghe được chủ tịch xuất tiền.”

“Không phải, trước kia người khác xuất tiền nhiều hơn, pháp thuật của anh vẫn chỉ là bình thường, hình như tối hôm qua là bởi vì chiêu tài miêu gặp nguy hiểm, anh mới nháy mắt phát huy vượt xa bình thường, em nói đây là vì cái gì?”

“Thông linh?”

“Không!”

Trương Huyền cười rộ lên.

“Trương gia chúng ta qua nhiều thế hệ luyện tập pháp thuật đều cần có nhân duyên thúc đẩy, nhân duyên không đến, luyện thế nào cũng không tiến triển. Anh nghĩ, chiêu tài miêu không biết có phải là nhân duyên của anh hay không? Nếu là như vậy, chất xúc tác để anh luyện thành chung cực pháp thuật hẳn là tình yêu. . . . . .”

“Phốc!”

Hoắc Ly đem nước nho ngậm trong miệng phun ra như thiên nữ tán hoa (là tiên nữ rắc hoa, thật là biết so sánh), quay đầu nhìn Trương Huyền.

“Lời anh nói quả thật rất đả kích nha, chủ tịch cũng có vẻ gì là thích anh đâu.”

Trương Huyền nghĩ nghĩ, rốt cục cũng không nề hà thừa nhận: “Quả thật như thế, có điều hắn có thích hay không cũng không vấn đề gì, anh chỉ cần nhờ hắn là được rồi, vừa là ‘nồi cơm’ của anh, vừa có thể hỗ trợ anh tu hành, nhất cử lưỡng tiện.”

“Vậy anh phải chăm chỉ nỗ lực lên đó, nhưng mà, anh nói là Trần Tuyết Nhi đã biến thành ác quỷ, vậy tại sao tối hôm qua không đánh tan hồn phách chị ta, mà chỉ bắt lại, không phải là anh muốn siêu độ cho chị ta chứ? Người tác pháp mà lại làm thế, anh căn bản là không xứng với chức thiên sư, ôi. . . . . .”

Lời còn chưa dứt, Hoắc Ly liền bị Trương Huyền một cước đá bay đi ra ngoài.

“Con hồ ly ngốc này, nếu anh xứng với chức thiên sư, sớm đem em đánh cho thần hình câu diệt, còn để cho em ở đây giương oai sao?”

Hoắc Ly ở trên không trung linh hoạt trở mình, đến khi hạ xuống đã biến thành một con tiểu hồ ly tròn vo, cái đuôi lay động nhảy vọt đến trên người Trương Huyền.

“Ôi trời, hình như lại béo thêm . . . . . .”

Trương Huyền bị giẫm lên cắn răng một cái, ai oán kêu: “Em ăn đến nổi béo như vậy, còn anh từ tối hôm qua đến bây giờ một ngụm cơm cũng chưa được ăn, lập tức đi nấu cơm cho anh, nếu không anh sẽ cắt hết đồ ăn vặt của em.”

Hoắc Ly kêu một tiếng lủi vào phòng bếp, chiêu này đối với nó luôn luôn hữu hiệu, không ăn cơm cũng không sao cả, nhưng không được ăn đồ ăn vặt, tiểu hồ ly ngày liền sống rất khổ sở.

Hoắc Ly chạy vào phòng bếp, Trương Huyền cũng đứng lên, đi đến trước hương án tổ sư, đốt ba nén hương bái bái, đem hương cắm vào lư hương.

“Sư phụ, theo thái độ căm thù quỷ thần đến tận xương tuỷ của chiêu tài miêu mà nói, con lần này khẳng định là làm không công, người phải phù hộ con lần sau kiếm thêm nhiều tiền nha, nếu không ngay cả tiền cung phụng hương khói cho người cũng không có, người nếu chịu không được, thì đi đến chỗ Lâm Thuần Khánh ăn đồ cúng cũng được, nói như thế nào người ta cũng là chính quy thiên sư.”

Báo cáo xong, cậu lấy một thứ ra khỏi túi quần, là đồng lệnh tối hôm qua Lý Thuận Trường dùng để đối phó Trần Tuyết Nhi, bị cậu thừa dịp lấy làm của riêng.

Đồng lệnh màu đen, mặt trên lại khắc chữ ‘sắc’ theo kiểu chữ triện(một kiểu chữ), mặt sau là hình bốn thần thú huyền vũ chu tước, xung quanh còn có thêm một ít hoa văn kỳ quái, tuy nhìn không hiểu, nhưng biết không phải bùa trừ tà.

“Làm cái quái gì thế này, ngay cả phù lệnh cũng viết không đúng, thứ này mà cũng có thể trừ tà sao? Đừng có nghĩ ma quỷ ngu ngốc vậy chứ.”

Trương Huyền than thở ném đồng lệnh lên hương án.

“Sư phụ, cái này coi như thổ sản đưa cho lão nhân gia ngài .”

Đồng lệnh lăn lông lốc trên hương án, dừng ở một góc, lóe sáng lên một lát, đáng tiếc là cậu lại không nhìn thấy.

“Tiểu Ly, anh đói, còn bao lâu nữa mới được ăn cơm?”

“Sắp rồi sắp rồi.”

Hoắc Ly đáp lại, cái đuôi thò ra ngoài, vừa to vừa đỏ rực, nhìn từ bên ngoài giống như là đồ chơi lông thú rất đáng yêu.

Cơm làm xong, Trương Huyền bụng đói, nhanh chóng ăn hết một chén cơm lớn, đang muốn ăn bát thứ hai, bị Hoắc Ly ngăn lại.

“Anh còn chưa nói cho em biết đinh đồng Lí Thuận Trường đóng ở trên đầu Trần Tuyết Nhi là để làm gì, như vậy thật sự có thể trấn trụ hồn phách của chị ta sao?”

“Trấn hồn thuật là một loại pháp chú, nếu bùa chú chính xác, quả thật có thể trấn trụ hồn phách, lệnh này không thể luân hồi. Nhưng Lý Thuận Trường chưa hiểu rõ hết về bùa chú, cho nên mới khiến Trần Tuyết Nhi tích tụ oán khí ngày càng mạnh, biến thành lệ quỷ.”

Hoắc Ly cái hiểu cái không gật gật đầu, lại hỏi: “Cô ta bám trên thân chị gái, chẳng phải là sẽ hại chết cả chị gái cô ta sao?”

Trương Huyền nhún nhún vai, sắc mặt tối tăm, “Có lẽ chị gái cô ta và cô ta là cùng một số mệnh.”

Tối hôm qua cậu thấy Trần Băng Nhi, mới hiểu được tại sao pháp thuật của mình không có tác dụng với cô ta, bởi vì Trần Băng Nhi không phải người, cũng không phải Quỷ Hồn, cô ta là hồn phách, có thể việc này ngay cả cô ta cũng không biết, linh hồn rời khỏi thể xác, chỉ vì tìm kiếm em gái đã mất tích.

Di động vang lên, Trương Huyền vừa mới bật máy, liền nghe tiếng rống giận dữ.

“Ai cho phép cậu nghỉ!”

Vừa nghe là chiêu tài miêu, Trương Huyền tâm tình tốt lên, di di điện thoại ra một chút, cười hì hì nói: “Chủ tịch, anh biết số điện thoại của tôi à, nghe giọng thì có vẻ tinh thần không tồi, cảm thấy thế nào? Có uống nước bùa không?”

“Cậu cho rằng tôi sẽ uống cái thứ đó sao? Tại sao không đi làm?”

“Ơ, anh không phải đang ở nhà nghỉ ngơi sao? Nói như thế nào tôi cũng vất vả cả đêm, nghỉ ngơi một ngày chắc cũng không đủ? Tôi đã xin phép. . . . . .”

“Ai nói tôi nghỉ ngơi? Tôi bây giờ đang ở công ty, cậu lập tức đi làm cho tôi, nếu không sau này không cần tới nữa!”

Trương Huyền còn định nói thêm, bên kia đã ngắt máy .

Hoắc Ly thực thông cảm nhìn cậu, chạy tới phòng khách đem cạp táp lại, đưa cho cậu.

“Nhanh đi làm, công việc này là anh vất vả làm phép mới có được, anh cũng không muốn bị người ta đuổi việc đúng không?”

Trương Huyền nghĩ nghĩ, chạy tới phòng ngủ.

“Đi làm thì đi làm, nhưng trước khi đi làm phải chuẩn bị vài thứ, hy vọng chiêu tài miêu sẽ thích.”

Niếp Hành Phong kỳ thật là vừa mới đến công ty, buổi sáng anh và Niếp Duệ Đình cùng đi đến cục cảnh sát tường trình lại mọi chuyện một lần nữa, tiện đường ghé qua bệnh viện thăm Kiều Linh. Kiều Linh đã phục hồi tinh thần, đưa tài liệu cho anh, để anh điều tra sửa lại rõ ràng, sau đó anh mới đến công ty.

Thang máy bị hư đó đang được sửa chữa, dán thông báo “Tạm dừng sử dụng”, phòng tạp vật trên tầng cao nhất cũng bị phong tỏa, trong văn phòng lại rất lộn xộn, Niếp Duệ Đình đưa ra đề nghị mời người đến làm cúng bái hành lễ trừ tà, bị Niếp Hành Phong cự tuyệt .

Anh tạm thời ngồi ở văn phòng khác, uống cà phê, nghĩ đến những lời đồng nghiệp Trần Băng Nhi đã nói, đầu óc lại bắt đầu hỗn loạn, sờ sờ vết sưng lớn trên đầu, thở dài.

Lúc đầu nghe tin Trần Băng Nhi đã chết, anh còn tưởng là đối phương nói đùa, sau một hồi giải thích, anh mới biết rõ ngọn nguồn.

Xe buýt Trần Băng Nhi lên để đi công tác do trời mưa đường trơn, ở góc quẹo đâm vào thành lan can phòng hộ, rồi sau đó vì mưa to nên đường bị sụt lở, đến khi chiếc xe gặp tai nạn được phát hiện thì đã là ba ngày sau, hành khách bị thương được đưa vào điều trị ở bệnh viện địa phương gần đó, Trần Băng Nhi thì vẫn hôn mê bất tỉnh, không thể xác nhận thân phận, công ty của cô hôm qua mới nhận được thông báo, lúc này mới phái nhân viên đến bệnh viện, ai ngờ rạng sáng ngày hôm sau thì Trần Băng Nhi qua đời.

Thời điểm đó đúng là lúc Trần Tuyết Nhi sống lại, chẳng lẽ nói lúc ấy Trần Băng Nhi kỳ thật cũng là u linh? Như vậy, cô gái mình gặp trước đó là ai? Nếu cô ta là Trần Băng Nhi, một người bị tai nạn nằm mê man bất tỉnh làm sao có thể từ nơi khác xa hơn ngàn dậm chạy tới đây?

May là, người có thể giải thích chân tướng xuất hiện đúng lúc, Niếp Hành Phong nhận được điện thoại của Lý Đình, nói rằng Trương Huyền đến, sau đó có tiếng gỏ cửa, Trương Huyền xách ba lô, cười hì hì đi vào.

“Chủ tịch khỏe không, nhìn qua khí sắc của anh có vẻ không tốt lắm, thật đúng là siêu cường, đầu bị thương, vậy mà cũng không đến bệnh viện, liền lập tức đi làm, toàn thể nhân viên công ty chúng ta đều nên học tập tinh thần yêu nghề của anh.”

Cái gậy bóng chày kia đâu rồi? Cũng nên cho người nầy nếm thử một chút, nhìn xem cậu ta có siêu cường hay không.

Niếp Hành Phong oán hận địa nghĩ, thấy Trương Huyền thần thái sáng láng, lại càng không thích, rõ ràng tối hôm qua hai người đều trải qua cuộc chiến kinh tâm động phách kia, tại sao anh giữa đường hôn mê, mà Trương Huyền lại không có việc gì?

Anh đem chuyện Trần Băng Nhi nói ra, hỏi: “Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Cậu giải thích rõ ràng từ đầu tới đuôi cho tôi.”

Trương Huyền nhún nhún vai, than thở: “Không có gì hay để giải thích, Trần Băng Nhi bị rơi vào trạng thái hôn mê chính là hiện tượng bề ngoài, đại não vẫn đang có ý thức. Song sinh thường có tâm linh tương thông, có thể cô ta cảm ứng được Trần Tuyết Nhi gặp chuyện không may, cho nên ngay lúc hôn mê dựa vào ý thức trở về tìm Tuyết Nhi. Tình cảm anh chị em đôi khi thật sự rất vĩ đại, nếu không lo lắng cho em gái, có thể Trần Băng Nhi đã sớm qua đời.

Về phần một người đã hôn mê làm sao có thể chạy loạn khắp nơi, đạo gia chúng tôi bình thường đem loại hiện tượng thế này gọi là“ly hồn”, tức là linh hồn tách khỏi thể xác, khi chấp niệm đạt tới trình độ nhất định, sẽ hóa thành một loại năng lực rất mạnh, làm cho linh hồn thoát khỏi sự hạn chế của thân thể. Có thể ngay cả chính bản thân Trần Băng Nhi cũng không biết mình xảy ra chuyện, cô ta chính là dựa vào tín niệm trở về tìm em gái, nhưng ý niệm của Trần Tuyết Nhi lại bị bùa chú của Lý Thuận Trường trấn trụ, cho đến tối hôm qua, oán niệm của Trần Tuyết Nhi phá tan phù chú, Trần Băng Nhi mới cảm ứng được của vị trí của cô ta.”

Nghe Trương Huyền chậm rãi nói, Niếp Hành Phong cảm thấy được ý thức càng hỗn loạn, những lý luận này so với các định luật vĩ mô tài chính, tài chính phân tích mà anh từng học còn khó hiểu hơn.

Đầu lại bắt đầu đau, Niếp Hành Phong nhíu mày, Trương Huyền lập tức tiến lên, tay đặt lên vết sưng sau ót anh, nhẹ nhàng xoa bóp, hỏi: “Có phải chỗ này không?”

Dưới sự vuốt ve nhẹ nhàng đau đớn nhanh chóng giảm bớt, chờ Trương Huyền buông tay, Niếp Hành Phong sờ đầu, phát hiện vết sưng đã biến mất.

Hắn nhìn Trương Huyền, “Xem ra cậu cũng có chút đạo hạnh.”

“Hì hì, đó là bởi vì có năng lực của chiêu tài miêu phối hợp, pháp lực của tôi mới có thể vận dụng thành thạo.”

Nghĩ đến sau này chỉ cần đi theo Niếp Hành Phong, pháp thuật là có thể tùy ý sử dụng, Trương Huyền vui vẻ cười rộ lên.

“Hả?”

“Ách, ý của tôi là, tôi là thiên sư mà, đương nhiên phải lợi hại .”

Làm người phải tránh đắc ý vênh váo quá mức, Trương Huyền đúng lúc sửa miệng, đem hóa đơn đã chuẩn bị tốt trước đó đặt ở trên bàn.

“Tối hôm qua anh có nói sẽ trả tiền, đây là giá cả đã tính giảm giá, anh cảm thấy thế nào?”

Niếp Hành Phong cúi đầu nhìn lại.

Phí khu quỷ là mười vạn hai, phí vật phẩm là một vạn năm nghìn năm trăm, tổng cộng mười một vạn bảy ngàn năm trăm.

“Tôi giảm giá cho anh bảy phần trăm, nếu anh còn chưa vừa lòng, năm trăm lẻ sau cũng có thể không tính, vừa rồi pháp thuật nhỏ giúp anh giảm đau tính vào phục vụ thêm, không thu phí.”

“Trương Huyền!”

Niếp Hành Phong tức giận.

Anh nói sẽ trả tiền, nhưng chưa nói đồng ý chi tiền với giá trên trời như vậy!

Nghĩ đến hôm nay nếu đáp ứng thanh toán sổ sách, chỉ sợ ngày sau hậu hoạn vô cùng, Niếp Hành Phong mỉm cười, nói: “Tôi có thể trả tiền, điều kiện là cậu thu tiền xong, lập tức rời khỏi vị trí công tác hiện tại, sau này không được bước vào Niếp thị một bước, cậu lựa chọn đi!”

Hóa đơn trong nháy mắt biến mất, Trương Huyền vẻ mặt bình tĩnh nói: “Tôi lựa chọn công việc.”

Tuy rằng tiền nhiều như vậy không lấy được thì có chút đau lòng, nhưng nếu từ bỏ công việc, cậu sẽ không có phương pháp tiếp tục nhờ vào chiêu tài miêu để luyện công, dù sao muốn kiếm tiền, sau này có khi vẫn còn cơ hội.

Mục đích đạt được, Niếp Hành Phong thực vừa lòng, nói: “Cậu có thể đi ra ngoài làm việc , đừng để tôi lại nhìn thấy cậu.”

“Tốt, có điều trước khi đi ra ngoài ta còn có việc nho nhỏ phải làm.”

Trương Huyền lại tươi cười, đem đồ trong ba lô lấy ra, không bao lâu, trên bàn công việc trước mặt Niếp Hành Phong được chất đầy các loại đồ vật cổ quái.

“Đây là nước trừ tà, đây là vòng tay chiêu tài, đây là sừng tê giác trừ tà, đây là bạch ngọc Quan Âm, thực sự có phát ra ánh sáng đấy. . . . . .”

Cứ thêm một thứ, Niếp Hành Phong sắc mặt liền âm trầm lên, đến cuối cùng anh thật sự nhịn không được , thấp giọng rống: “Nếu cậu không muốn tôi đem những thứ đồ này ném xuống dưới lầu, thì lập tức mang theo chúng đi ngay!”

“Thật sự rất tốt mà, rồi, những thứ khác anh có thể không cần, nhưng thứ này nhất định phải uống!”

Nhìn chiếc bình nhỏ màu trắng được đưa tới trước mặt, Niếp Hành Phong hỏi: “Cái gì?”

“Nước bùa, tôi bảo Niếp Duệ Đình đưa cho anh anh không phải là không uống sao? Mạng anh thuần âm, lại dính oán khí của Trần Tuyết Nhi, uống nó mới có thể cam đoan về sau không nhìn thấy những thứ không tốt, anh chắc cũng không muốn gặp chúng mà biến thành một loại thói quen chứ?”

Niếp Hành Phong lập tức lắc đầu, “Tôi tuyệt đối không uống nước bùa!”

“Rất ngọt mà, không khó uống đâu, thử xem.”

Trương Huyền giọng điệu giống như là hộ sĩ đang dụ dỗ trẻ em uống thuốc.

“Không uống!”

Thấy Niếp Hành Phong kiên quyết như thế, Trương Huyền nhãn châu xoay động, đột nhiên mở chai, ngửa đầu, uống hết toàn bộ nước bùa.

Niếp Hành Phong hơi sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Trương Huyền tiến đến trước mặt, nắm thắt lưng anh, đem đôi môi ấm áp hôn lên môi anh.

Chất lỏng có mùi kỳ quái từ miệng Trương Huyền chảy vào trong miệng anh. Còn sợ anh không uống, Trương Huyền đẩy thuốc sang xong, môi vẫn dán chặt trên miệng anh, sử dụng đầu lưỡi ngăn chận, vì thế, thứ anh ghét nhất trên đời cứ như thế bị nuốt hết.

Chuyển thuốc xong, Trương Huyền buông tay ra, còn chưa thỏa mãn chậc lưỡi, “Môi anh đúng là mềm mại, ừm, cảm giác không tồi, ôi. . . . . .”

Má trái bị Niếp Hành Phong hung hăng đấm một phát, cậu vội vàng ôm đầu lùi lại, may là Niếp Hành Phong hiện tại trong lòng khó chịu, không hơi sức đâu mà bạo lực với cậu.

Nhìn thấy Niếp Hành Phong ôm bụng nôn khan không ngừng, Trương Huyền vẻ mặt ủy khuất.

“Phản ứng của anh làm tôi rất bị đả kích, đây còn là nụ hôn đầu tiên của tôi nữa, ai, tôi chỉ là vì muốn tốt cho anh. Quên đi quên đi, cái này tặng cho anh, đeo nó, anh sẽ thấy thoải mái hơn.”

Cậu tháo vòng bạc đeo trên cổ xuống, tự tiện đeo vào cho Niếp Hành Phong.

Dây bạc mang theo mùi hương trong lành thoang thoảng, làm cho cảm giác khó chịu trong lồng ngực của Niếp Hành Phong biến mất, không còn muốn nôn khan, anh ngẩng đầu, thấy Trương Huyền đang thu dọn mọi thứ bỏ vào ba lô, đi ra ngoài.

Tay mơn trớn vòng cổ còn mang theo hơi ấm của Trương Huyền, đó là viên thạch anh màu đen hình giọt nước rất đẹp, treo lủng lẳng dưới sợi dây bạc, một đen một trắng rất bắt mắt, rồi sau đó lại sờ lên môi mình, Niếp Hành Phong có chút ngẩn người.

Kỳ thật phản ứng thái quá của anh vừa rồi không liên quan gì đến việc hôn môi, chỉ là đơn thuần chán ghét mùi vị của nước bùa thôi.

Cửa lại một lần nữa bị đẩy ra, Trương Huyền thăm dò tiến vào, nói: “Thạch anh màu đen có tên là Mặc Tinh, không chỉ có trừ tà, còn có thể trừ bệnh, đồ trang sức như vậy nếu mua ở chỗ Lâm Thuần Khánh ít nhất cũng phải một vạn đồng, chủ tịch, nói như thế nào chúng ta cũng là cùng chung hoạn nạn , tôi tính cho một giá, hai nghìn đồng thế nào?”

“Trương Huyền, cậu lập tức biến mất cho tôi!”

Cả tòa nhà rung lên dưới tiếng rống giận dử của Niếp Hành Phong.

Bởi vì Trần Tuyết Nhi gặp chuyện không may, Niếp Hành Phong lấy danh nghĩa tư nhân giúp chị em bọn họ xử lý hậu sự, đem bọn họ mai táng trong một khu nghĩa địa công cộng ở ngoại ô, lại thông qua quan hệ, đem bà dì hơi lẩm cảm đưa vào viện dưỡng lão.

Xử lý hậu sự xong, Niếp Hành Phong và em trai đến nghĩa địa công cộng phúng viếng, bia mộ chị em Trần Băng Nhi ở cùng một chỗ, trên bia mộ còn khảm ảnh chụp của các cô, dưới ánh mặt trời hai khuôn mặt tươi cười giống hệt nhau.

Niếp Duệ Đình thở dài, “Một đôi chị em rất xinh đẹp, hy vọng kiếp sau bọn họ có thể tìm được hạnh phúc.”

“Nhất định có thể.”

Niếp Hành Phong đem bó hoa đặt vào trước mộ, khi xoay người rời đi, chợt thấy dưới tàng cây cách đó không xa hiện lên lờ mờ hình ảnh chị em Trần Băng Nhi cúi đầu tạ ơn anh, đến khi nhìn lại, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của bọn họ nữa.

“Anh hai, sao vậy?”

“À, không có việc gì, nhìn lung tung thôi.”

Chắc là hoa mắt, tiểu thần côn không phải cho anh uống nước bùa rồi sao, hẳn là sẽ không nhìn thấy những thứ kia nữa.

Niếp Hành Phong ngửa đầu nhìn mặt trời chói chang trên cao, cười tự giễu.

“Đại ca, là chủ tịch của anh đó, sao lại không đến chào hỏi? Nói cho anh ta biết là anh đã dùng danh nghĩa của anh ta siêu độ cho chị em Trần Băng Nhi.”

Trương Huyền và Hoắc Ly đứng ở một góc cách đó không xa, nhìn anh em nhà họ Niếp rời đi, tiểu hồ ly kỳ quái hỏi.

“Chiêu tài miêu tâm tình không tốt lắm, tốt nhất là trốn xa một tí, đỡ phải bị mắng.”

“Nhưng mà, rất kì lạ a, anh không phải đã cho chủ tịch uống nước bùa sao? Tại sao vừa rồi anh ta còn có thể nhìn thấy chị em Trần Băng Nhi?”

Ách. . . . . .

Trương Huyền trên mặt lộ ra thần sắc cổ quái.

“Cái đó. . . . . . ha ha, anh bắt chiêu tài miêu uống nước bùa xong, mới phát hiện lúc ấy bởi vì phối thuốc rất vội vàng, hình như anh, đại khái là, có thể bỏ thiếu một loại dược. . . . . .”

Hoắc Ly kinh hãi, “Vậy sẽ như thế nào?”

Trương Huyền nhún nhún vai, “Cũng sẽ không sao cả, chính là vẫn nhìn thấy những thứ đó.”

“Ai, chủ tịch đáng thương. . . . . .”

Hoắc Ly mới vừa nói xong, đầu liền bị đánh một cái.

“Cái gì đáng thương, đại ca của em cũng uống mất một nửa đấy!”

Thấy ánh mắt kỳ quái của tiểu hồ ly, Trương Huyền phát giác mình nói lỡ, hì hì cười lừa dối.

Tay chạm vào môi dưới, cảm giác mơ màng.

Mùi vị của Chiêu tài miêu rất tuyệt, lần sau phải ngẫm lại nên tìm lý do gì lừa anh ta uống nước bùa.

Trương Huyền trong đầu hiện lên ý nghĩ như vậy, sau đó lại nhìn về phía tàng cây bên kia, chỉ thấy chị em Trần Băng Nhi đã đi theo một bóng người màu trắng, thân ảnh càng lúc càng xa, cuối cùng biến mất. Xa xa gió nổi lên, tiếng gió reo từng trận, trời mênh mông tịch mịch, khép lại những câu chuyện cũ sau mỗi tấm bia mộ.

—— còn tiếp ——

Lời cuối sách

Độc giả thân ái, mọi người có khẻo không.

Đầu tiên, cảm ơn mọi người đã đọc tác phẩm này, hy vọng chuyện thần quái không quá đáng sợ này có thể làm cho mọi người cảm thấy vui vẻ.

Phiền Lạc sinh ra hứng thú với thể loại thiên sư đạo sĩ này, là do hệ liệt cương thi của tiên sinh Lâm Chính Anh, sau khi đọc xong càng không thể dứt ra được, đem tất cả phim kinh dị, kịch truyền hình của ông ấy về xem, trước kia phim về ma quỷ không đáng sợ, gây cười là phần lớn, cho nên Tiểu Lạc có thể một mình ngồi xem phim đến tận nửa đêm, cảm thấy vô cùng sùng bái các chiêu thức tróc quỷ của thiên sư, vì thế hình tượng Trương Huyền liền xuất hiện trong suy nghĩ của Tiểu Lạc.

“Ly hồn” là tập đầu tiên trong bộ thiên sư, hai nhân vật chính là từ tập này bắt đầu nhận thức, vốn là định để hình ảnh Trương Huyền lạnh lùng, oai phong, ‘thiên sư hạng nhất’ xinh đẹp một đạo bùa là có thể đánh lui tất cả lệ quỷ, chính là sau nghĩ lại, chủ tịch lạnh lùng, thiên sư cũng lạnh lùng, truyện này lại là thể loại thần quái tàn ác, nếu cứ như vậy, chỉ sợ từ đầu tới đuôi sẽ cảm thấy lạnh lẽo vô cùng , vậy thì không phù hợp phong cách khôi hài của tôi, cho nên cũng chỉ có thể ủy khuất Trương thiên sư của chúng ta từ hạng nhất xuống hạng ba.

Có điều, nói cho cùng, bánh mì dứa không có dứa cũng kêu bánh mì dứa, bánh lão bà không có lão bà cũng là bánh lão bà, (e hèm đoạn này bạn popo ko chắc lắm) cho nên, chuyện thần quái không đáng sợ của Phiền Lạc vẫn là thể loại thần quái, tôi có thể nửa đêm gõ truyện, mọi người cũng có thể nửa đêm đọc truyện, mọi người đều có lợi, ai ai cũng vui vẻ, đúng không?

Hồ sơ ngắn:

Trương thiên sư: khu quỷ hạng nhất, khả năng dẫn quỷ hạng hai, đạo hạnh pháp thuật hạng ba, thái độ làm người không biết nên xếp hạng nào.

Niếp chủ tịch: mê tín đáng thương, thuật thông linh đáng ghét, thần côn cầu tài đáng xấu hổ, Trương Huyền, đáng giận!

Khi thiên sư gặp phải chủ tịch cứng đầu, khi thần quái đụng phải trinh thám, hai người đều thể hiện bản lĩnh, đến tột cùng thì ai sẽ thắng ai thua.

Cuối cùng, hẹn gặp lại các bạn ở tập sau!

Cảm ơn một lần nữa.

~~~~~~~~~~~~

Thiên Sư được dùng để gọi truyền nhân của Thiên Sư giáo.

Thiên Sư giáo là một tổ chức đầu tiên của Đạo giáo (gọi là khởi nguồn cũng không sai đi, vì Tổ Truyền của Thiên Sự giáo Trương Lăng (hay được gọi là Trương Thiên sư) được coi là người sáng lập Đạo giáo)*chú thích thêm là ở TQ cổ đại có 3 tôn giáo chính đó là Đạo giáo, Nho giáo (hai tôn giáo này là hai tôn giáo đặc hữu của TQ) và Phật giáo*).

Nếu tính theo lịch sử thì Thiên sư giáo ra đời vào cuối đời Đông Hán (55-220). Tên goị lúc đầu là Ngũ Đẩu Mễ Đạo.

Thiên Sư chủ yếu sử dùng là bùa phép trừ tà và trị bệnh ( ví dụ như cúng cầu xin cho bệnh nhân mau khỏi bệnh hay giải tội. Khi cúng cầu khỏi bệnh và khỏi tội nghiệt, cần lập 3 lá sớ viết tên bệnh nhân vào đó (gọi là Tam quan thủ thư 三官手書; tam quan là: Thiên, Địa, Thủy): Một đem lên núi, một chôn xuống đất, và một ném xuống nước.).

Ngoài việc dùng phù lục bùa chú để trị bệnh; cúng tế và trai giới để cầu xin giải tội và trừ tai nạn; tín đồ Thiên sư giáo còn thực hành thủ nhất (trì mệnh), hành khí, phòng trung, v.v…

Cái này là do bạn bắp đóng góp, bạn popo ngồi hưởng, muốn đưa lên đây cho mọi người hiểu rỏ hơn về môn phái của bạn Trương Huyền.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.