Thiên Nga Đen

Chương 27: Chương 27




Hai người dừng lại trước một cửa hàng bán áo khoác lông chồn, nhân viên bán hàng đến gần giới thiệu, tất cả các áo khoác lông trong cửa hàng đều được sản xuất tại Bắc Âu và Bắc Mỹ, đều bằng da thật, kiểu dáng mới mẻ độc đáo.

Tiêu Lỗi thay Lâm Yến Vũ chọn một chiếc áo khoát lông chồn dài, màu xám bạc, chất lông mềm mại mịn màng, lại đưa cô đi chọn một chiếc mũ cùng màu.

“Em không muốn mặc cái này, giống như bọn nhà giàu mới phất, còn có, không có một chút bảo vệ môi trường.” Lâm Yến Vũ từ chối mặc áo khoác bằng lông chồn. “Mặc vào thử xem, chắc chắn ấm áp hơn so với chiếc áo trên người em.” Tiêu Lỗi tuyệt đối tự tin với gu thưởng thức của chính mình, đích thân chọn quần áo cho cô gái của mình, không nói đến vật liệu phải là tốt nhất, kiểu dáng cũng phải vừa ý.

“Mặc da động vật, là tội nghiệt.” Lâm Yến Vũ luôn cảm thấy không thoải mái. Tiêu Lỗi thay cô mặc quần áo vào: “Trước tiên mặc tạm như vậy đi, lúc trở về nếu em không mặc thì đi quyên góp cũng tốt.”

Tiêu Lỗi cũng không rảnh rỗi cùng cô nói chuyện bảo vệ môi trường gì đó, trân trọng động vật gì đó. Bảo vệ động vật, khái niệm chúng sinh bình đẳng, như vậy tốt nhất là nên ăn chay. Chẳng lẽ gà vịt ngỗng cá không phải là động vật, chẳng lẽ thấp kém hơn so với chồn.

Một bên thì hưởng thụ sự tiện lợi của nền văn minh hiện đại, khí thải của xe hơi gây ra hiệu ứng nhà kính, sản xuất rác thải không phân hủy; một bên làm bộ làm tịch bảo vệ động vật, điều này không phải ý nghĩa thực sự của việc bảo vệ môi trường. Bảo vệ động vật, phải bắt tay vào làm ngay từ đầu, việc bảo vệ môi trường của Trái Đất, chính là trân trọng tất cả mọi chúng sinh.

Lâm Yến Vũ ngoan ngoãn mặc vào, bộ dáng không cồng kềnh chút nào, trông rất sang trọng và quyến rũ. Quần áo chính là như vậy, không cần quá đắt tiền, còn phải xem người đó mặc có đẹp hay không, Tiêu Lỗi chỉ cần liếc mắt liền nhìn ra được, cô thích hợp mặc loại quần áo này, quyến rũ mà không hề dung tục, đánh giá một lượt, cảm thấy không sai, quẹt thẻ trả tiền.

Có vài thứ đạo lý,đồ quý ắt đắt tiền, đắt tiền chưa chắc là đồ tốt, nhưng đồ tốt nhất định là đồ quý, cụm từ hàng đẹp giá rẻ, đến ngày nay chỉ tồn tại trong từ điển thành ngữ, tiền nào của nấy, chỉ có mua lầm, không có bán sai.

Tiêu Lỗi không biết, trong khi anh nhìn Lâm Yến Vũ, các nhân viên trong cửa hàng cũng vụng trộm đánh giá anh, một người đàn ông đẹp trai tinh tế, lại ra tay hào phóng, người phụ nữ được anh xem trong thật là may mắn. Động tác ký vào hóa đơn cũng cực kỳ đẹp, chữ viết cũng đẹp, các nhân viên bán hàng hâm mộ nhìn theo đôi tình nhân tuyệt đẹp rời đi, bàn tán cả nửa ngày.

Mua áo khoác xong, Tiêu Lỗi lại dẫn Lâm Yến Vũ đi mua giày. Lâm Yến Vũ không thích mang UGG*, chê kiểu dáng không đẹp mắt, đành phải dẫn cô đi mua giày ống.

Một đôi giày da nai con làm bằng tay xinh đẹp, đế bằng, mang ở chân rất thoải mái, hơn nữa còn rất ấm. Tiêu Lỗi ném đôi giày cao gót của Lâm Yến Vũ đi: “Em mang cái này, không lạnh chân mới là lạ.” “Nhưng đó là hàng hiệu Italy, anh lại ném đi như vậy…” Lâm Yến Vũ có chút đau lòng. Tiêu Lỗi cười khinh thường.

“Có nhớ lần đầu tiên anh dẫn em đi mua quần áo không?” Tiêu Lỗi cầm theo hai túi to, nắm tay Lâm Yến Vũ, hỏi cô.”Không nhớ.” Lâm Yến Vũ xoay đi, trong lòng vừa ngọt ngào vừa chua chát.

Siết chặt tay, cả hai cùng đắm chìm trong ký ức…

Lần đầu tiên anh dẫn cô đi mua quần áo, là mua nội y. Khi đó cô mới 15 tuổi, quen anh chưa lâu, anh phải đi học đại học, trong kỳ nghỉ hè trở lại Bắc Kinh mới dẫn cô đi chơi.

Trên xe, anh vốn định giúp cô thắt dây an toàn, kết quả nhìn thấy cô kín đáo co ngực thu lưng lại ngồi ở ghế phụ, rất là kỳ lại, nên cúi xuống vỗ nhẹ vào lưng của cô: “Thẳng lưng lên, em ngồi như vậy trong thời gian dài lưng sẽ bị gù đó.”

Cô hơi hơi ưỡn ngực lên, nhưng rất nhanh thân thể lại đổ xuống, dường như có chút ngượng ngùng, anh lại càng thấy lạ: “Bé con, làm sao vậy? Thân thể không thoải mái sao?” Cô lắc đầu, nét mặt có chút thẹn thùng.

Anh nghi ngờ không thôi, tầm mắt đảo một vòng trên người cô, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực cô, ngạc nhiên: “Không có mặc nội y?” Cô bé này, cô có biết hay không một cô gái xinh đẹp mà “trung tâm trống rỗng” sẽ đưa đến bao nhiêu ánh mắt lang sói của đàn ông.

Khuôn mặt của cô bởi vì sự đụng chạm của anh mà sớm xinh đẹp như hoa đào, khẩn trương đẩy tay anh ra: “Đừng chạm vào em.” Anh ngượng ngùng cười: “Anh không phải cố ý, chỉ cảm thấy lạ, em còn chưa trả lời câu hỏi của anh,tại sao không mặc nội y?”

“Vội vã ra ngoài, kéo gấp làm dây đeo bị hỏng rồi.” Cô nhấp khóe miệng, có một chút ý cười ngượng ngùng.”Vậy em có thể mặc cái khác, cũng đâu phải chỉ có một cái.” Tiêu Lỗi nói.

Đầu của cô càng cúi thấp hơn, dùng một âm thanh như tiếng muỗi kêu hừ hừ: “Đều nhỏ cả, mặc rất chật, không thoải mái, hơn nữa dây đeo dễ dàng bị chật căng đứt hết.” Tiêu Lỗi lúc này mới ân một tiếng, nhìn cô: “Vậy tại sao em không nói với dì Diệp, để dì mua cái mới cho em .”

Thế này cô mới ngẩng mặt lên: “Mẹ em đi biểu diễn ở nước ngoài rồi, hơn nửa tháng nữa mới trở về.” “Vậy em có thể tự đi mua, việc nhỏ như vậy em không thể tự mình làm à.” Tiêu Lỗi thấy rất lạ, chẳng lẽ ngay cả cái nội y cô cũng không tự mua được? Trong trung tâm mua sắm có rất nhiều đấy thôi.

Cô không nó gì, nét mặt có chút không vui. Tiêu Lỗi chú ý tới biểu tình cô có biến hóa, có chút đoán không ra tâm tư của cô, đành hỏi: “Nếu không, anh dẫn em đi mua, em suy nghĩ xem em muốn mua kiểu gì, tự em chọn.” Cô vẫn lắc đầu: “Không cần.” Cái miệng nhỏ nhắn mím chặt, diện mạo vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.

Tiêu Lỗi nghĩ chắc là cô đang ngượng ngùng, cười nhẹ: “Anh chỉ đưa em đến dưới lầu của trung tâm mua sắm, tự em đi lên, được không?” “Trong nhà một ngày ba bữa đều có người giúp việc đến làm, mẹ em chỉ cho em đủ tiền sinh hoạt phí, mẹ không cho em tiêu tiền lung tung.” Cô xoa gấu áo, lại dùng âm thanh như tiếng muỗi kêu nói.

Lúc này Tiêu Lỗi mới hiểu ra, vì sao nét mặt vừa rồi của cô không được tự nhiên như vậy. Mẹ cô cũng thật là, chăm sóc con gái thành ra như vậy? Đã 15 tuổi rồi, còn kiểm soát chặt chẽ tiền tiêu vặt của cô, gia đình cô cũng không phải là không có tiền, không cho tiền thì ít nhất cũng phải quan tâm quan tâm đến con gái một chút, 14- 15 tuổi, đây là thời điểm các cô gái dậy thì nhanh nhất, chuyện quần áo nhỏ không thể mặc là thường xuyên, làm mẹ thế nào lại không chú ý đến điều này?

“Dì Diệp cũng thật là, dì không phát hiện ra quần áo của em nhỏ đi sao, sao em không nói với dì?” Tiêu Lỗi trìu mến nhẹ vỗ về mái tóc dài của Mộ Tình. Mộ Tình nhăn mặt cau mày: “Anh không được nói mẹ em như vậy, do mẹ em quá bận, nên đã quên.”

Tiêu Lỗi nhún vai: “Được rồi, anh không nói. Anh dẫn em đến trung tâm mua sắm để mua, em yên tâm, anh có mang tiền. Con gái không mặc nội y sao được, ảnh hưởng đến sự phát triển.” Mộ Tình cười với anh, trong lòng ngọt ngào .

Thời gian họ biết nhau cũng không phải dài, nhưng giống như đã biết nhau mấy trăm năm về trước, không cảm thấy xa lạ, cô có tâm sự gì đều sẵn sàng nói với anh, cho dù đó là tâm sự không thể nói với người khác, bản thân anh cũng giống như cô, có thể chia sẻ bất cứ điều gì.

Sau khi đến trung tâm mua sắm, họ đến một cửa hàng nội y, nhân viên bán hàng nhiệt tình giúp Mộ Tình đo kích cỡ, lại giới thiệu vài kiểu nội y thích hợp với một cô gái cho cô. Mộ Tình chọn vài kiểu mình thích vào phòng thay đồ mặc thử, cuối cùng chọn hai cái, một cái màu hồng có in hình gấu, một cái màu trắng có hoa, đều rất đáng yêu. Mặc vào người, cô cảm thấy thật hài lòng.

Tiêu Lỗi đến quầy thu ngân thanh toán tiền, thấy tinh thần của Mộ Tình tốt hơn nhiều so với trước kia, cũng không còn co ngực thu vai nữa, nắm tay cô đi vào thang máy. Thang máy có nhiều người, Tiêu Lỗi ôm Mộ Tình vào lòng, không để cho người khác có cơ hội tiếp xúc cô. Khung xương của cô nho nhỏ, ôm lấy không chút tốn sức. Mộ Tình tựa vào vai anh, suy nghĩ, đây là anh muốn bảo vệ hay là ham muốn chiếm giữ, ở trong thang máy, dường như không cần che chở cho cô kỹ như vậy?

Hơi thở của anh phà vào gáy cô, nhiệt độ cơ thể lờ mờ xuyên thấu qua lớp áo sơ mi mà tập kích cô, cả người cô được bao bọc trong thế giới nhỏ ấm áp của anh, rất có cảm giác an toàn, loại cảm giác này cô chưa trải nghiệm qua bao giờ. Hít một hơi thật sâu, hương vị trên người anh cũng rất dễ chịu, nhàn nhạt có một chút vị bạc hà mát lạnh.

Mộ Tình nói: “Hết bao nhiêu tiền? Đợi em có tiền sẽ trả lại cho anh.” Tiêu Lỗi cúi đầu và hôn cô: “Đừng khách sáo với anh, không có bao nhiêu tiền, không cần trả anh.”

Mộ Tình lắc đầu: “Không được, em không thể luôn nhận quà tặng của anh.” “Tại sao không thể, anh vui khi mua cho em, lại không tốn bao nhiêu tiền. Em nghĩ xem em muốn gì, anh đều mua cho em.” Tiêu Lỗi cười với cô, lời ngon tiếng ngọt nói cô không cần cân nhắc. Hoàn cảnh gia đình anh ưu việt, tốn vài trăm đồng mua nội y cho cô, thật sự không là gì cả.

Mộ Tình có chút suy nghĩ nhìn anh, lập tức cúi đầu, không nói gì. Tiêu Lỗi sợ cô hiểu lầm ý tứ của mình, nhanh chóng nói: “Anh mua cho em bất cứ thứ gì em muốn đều do anh tự nguyện, anh không cần em báo đáp gì cả, em không cần mang gánh nặng tâm lý. Mộ Tình, em sẽ không tức giận chứ, không phải anh đang khoe khoang đâu.”

Lúc này Mộ Tình mới ngẩng đầu: “Em không nghĩ như vậy, em chỉ muốn nói, anh thật tốt.” “Thật không, em cảm thấy anh rất tốt à?” Tiêu Lỗi nở nụ cười. Còn điều gì có thể cảm động hơn so với một lời khen của người yêu trong tình yêu đôi lứa?

Mộ Tình gật đầu rất nghiêm túc. Tiêu Lỗi càng hạnh phúc, ôm lấy eo cô: “Chốc nữa lên xe em lại cho anh ôm một cái nha.” Mộ Tình nhăn mũi: “Em đã nói gì nào, anh không có khả năng không mưu cầu báo đáp. Tuy rằng anh không cần tiền của em, nhưng anh muốn em cho anh ôm một cái, cái này không được tính là mưu cầu à.”

Tâm tư của cô bé này thật linh hoạt, Tiêu Lỗi có chút ngượng ngùng, cười nói: “Cái này không giống, cho dù anh không mua gì cho em hết, anh muốn ôm em một cái, chẳng lẽ em không cho anh ôm?” “Cũng không nhất thiết.” Khóe mắt Mộ Tình thông minh nhìn lướt qua, ánh mắt đáng yêu giống như một tiểu hồ ly.

Lên xe, Tiêu Lỗi ôm Mộ Tình vào lòng, anh in nụ hôn đầu tiên lên môi cô. Trước kia, anh chỉ hôn lên má cô, chiều nay, anh muốn nhiều hơn nữa.

Lúc đầu cô còn ngây người, không biết tại sao anh đưa cô lên ghế sau của xe, đến khi anh ôm cô ngồi lên đùi, mới biết anh có ý định xấu, nhưng sau khi ngồi vào trong không gian nhỏ hẹp, cô không có chỗ nào để tránh, chỉ có thể để mặc anh liếm hôn môi cô. Ngứa ngáy, đầu lưỡi của anh trong miệng cô liếm mút, khiến cho cô trầm mê trong đó.

Anh không chút che giấu khát vọng đối với cô, hết lần này tới lần khác hôn cô, trong lúc vô ý bàn tay trượt xuống ngực cô, nhẹ nhàng nắm lấy, thật mềm mại, sờ vào thật dễ chịu, cô xấu hổ đỏ mặt, xoay chỗ khác, anh cũng nhanh chóng rút tay về, vì anh cảm giác được vị trí nào đó bên dưới thân thể có phản ứng.

Vì để che giấu dục vọng, anh buông cô ra, hai người ngồi lại ghế trước. Mộ Tình nhìn thấy hành động cứng ngắc của anh, tay chân có chút luống cuống cài dây an toàn, nhịn không được hỏi: “Anh làm sao vậy? Sợ cái gì?”

Giết người, bàn tay nhỏ bé của cô còn vươn ra đặt trên đùi anh, điều này làm cho anh làm sao nhịn được, ban đầu tiếp xúc quá thân mật với cô, cũng là một loại tra tấn. Tiêu Lỗi chỉ đành nhẹ nhàng lấy tay cô ra, sợ cô nghe được giọng nói như một sắc lang của anh, khàn cả cổ họng: “Ngồi xuống đi, anh lái xe.”

“Anh hơi lạ.” Mộ Tình nghi hoặc nhìn anh. Sức quan sát của cô bé này rất mạnh, tầm mắt di chuyển xuống dưới, nhìn thấy dưới lưng quần của anh có chút khác thường, ngạc nhiên nói: “Này, nơi này của anh bị làm sao vậy?”

Tiêu Lỗi quả thực muốn phát cuồng, rốt cuộc vẫn là một cô bé, cái gì cô cũng không hiểu, muốn anh phải giải thích như thế nào, bởi vì anh ôm cô hôn cô, kết quả có phản ứng sinh lý, bản thân anh cũng chỉ là một con nghé mới sinh, anh đâu phải là người đã đánh trăm trận gặp tình huống gì cũng đều có thể bình tĩnh xử lý.

“Không làm sao hết, em không nên nhìn .” Tiêu Lỗi cười xấu hổ. Tuy rằng Mộ Tình chỉ mới 15 tuổi, nhưng cô cũng dần dần hiểu ra, biết rằng dưới tình huống như vậy, cô không nên hỏi nhiều, nhưng vì nhìn thấy mặt anh đều đỏ, bộ dáng còn có chút thống khổ, lại nhịn không được hỏi: “Anh có nghiêm trọng lắm không? Rất khó chịu sao?”

“Rất là khó chịu, nhưng đừng lo, anh chịu đựng được…”

“Nhịn không được thì làm sao bây giờ?”

“Anh nhịn được. Chờ đến khi anh không nhịn được nữa, em đã trưởng thành, có thể giúp được anh.”

“Em trưởng thành có thể giúp anh? Giúp như thế nào?”

“Này… Ách (tiếng nất cụt)… Chờ em trưởng thành anh sẽ dạy em.”

“Thế em phải lớn lên bao nhiêu mới đủ?”

“Chờ chỗ này của em từ size A thành size B, cũng không lâu lắm đâu.” Anh chỉ chỉ vào ngực cô.

Cắt! Thật là lưu manh, trong lòng cô lẩm bẩm, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn sang chỗ khác, không thèm để ý đến anh. Phải mất một lúc lâu, đại khái anh không còn khó chịu nữa, mới khởi động xe chạy đi.

Nghĩ đến đây, Lâm Yến Vũ nhịn không được bật cười khanh khách. Tiêu Lỗi ngồi bên cạnh cô nhìn qua: “Tại sao bỗng nhiên cười ngây ngô vậy?” Lâm Yến Vũ cắn môi, không nói lời nào.

“Có phải nhớ tới anh hay không?” Tiêu Lỗi vừa cười vừa hỏi. Lâm Yến Vũ kinh ngạc nhìn anh: “Anh biết em đang suy nghĩ cái gì à?” “Đương nhiên anh biết, bởi vì vừa rồi anh cũng nhớ lại thời thơ ấu của em, khi em mặc cái áo màu hồng nhạt in hình con gấu…” Tiêu Lỗi cười khà khà.

Chẳng lẽ đây gọi là tâm linh tương thông sao? Lâm Yến Vũ cảm thấy vừa ngạc nhiên vừa có chút hạnh phúc, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Cáp Nhĩ Tân có rất nhiều kiến trúc mang phong cách Nga, Tiêu Lỗi ra hiệu cho vị sĩ quan kia lái xe chậm một chút, để cho Lâm Yến Vũ thưởng thức một vài công trình kiến trúc trong nội thành, Lâm Yến Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy rất trong lành.

Trong bóng đêm, xe đồng loạt dừng lại trước một tòa nhà được chiếu rọi bởi ánh đèn neon đủ màu sắc, sau khi Lâm Yến Vũ bước xuống xe ngước mắt nhìn, một tòa nhà cao chót vót, dường như là một nhà hàng- khách sạn sang trọng.

Xuyên qua đại sảnh hoa lệ, đoàn người bước vào thang máy. Trước đó Tiêu Lỗi đã nói với họ đặt một phòng cùng Lâm Yến Vũ nghĩ ngơi hồi phục, những người còn lại đi đến phòng riêng để chơi đánh bài.

Tiêu Lỗi mở cửa phòng, dẫn Lâm Yến Vũ vào trong. Trong phòng rất ấm áp, Lâm Yến Vũ cởi áo khoác ra, nói muốn đến trung tâm thương mại để mua gì đó, để Tiêu Lỗi thu dọn hành lý trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.