Thiên Nga Đen

Chương 25: Chương 25




Gia đình của Diệp Mộ Tình có lẽ cũng biết có một cậu bé luôn quấy rầy con gái của họ, bắt đầu cho xe đưa đón, Tiêu Lỗi có rất ít cơ hội để tiếp cận cô. Tuy vậy anh vẫn không nản lòng, nhìn thấy mẹ cô đi chiếc Audi tới đón cô, anh biết gia đình của cô chắc chắn không đơn giản. 10 năm về trước, xe ô tô chưa phổ biến như hiện nay, anh cẩn thận ghi nhớ bảng số xe, nhanh chóng tra ra được địa chỉ nhà cô.

Từ cung thiếu nhi đến khu đại viện dành cho người nhà của Đoàn Múa Ballet Trung Ương, từ trường học của cô đến những nơi cô thường đi, anh thăm dò tất cả tuyến đường mỗi ngày cô đi qua, khi có cơ hội thì lập tức bám đuôi, giống như một miếng cao dính chó *(tục ngữ, gần với câu “đeo như sam” của VN mình), anh nhận định về sau sẽ đeo bám cô.

Mộ Tình vẫn không để ý đến anh, anh cũng không ngại, vẫn đi theo cô. Cho đến một ngày, cô nảy sinh tranh chấp với mẹ cô là Diệp Hinh Nhiên, từ trong nhà khóc chạy ra ngoài, anh mới có cơ hội tiếp cận thế giới nội tâm của cô.

"Bạn muốn đi đâu tôi đưa bạn đi." Nhìn thấy cô từ nhà đi ra, Tiêu Lỗi theo sau lấy lòng. Trong những ngày này, anh có thời gian rảnh sẽ đi loanh quanh nhà cô, tìm cơ hội. Mộ Tình dừng lại, nước mắt lưng tròng, vẻ mặt mang theo một chút quật cường, nhìn anh: "Tôi muốn đi Hương Sơn."

"Đi Hương Sơn? Chỗ đó khá xa." Tiêu Lỗi có chút do dự, anh còn chưa đến 18 tuổi, tuy rằng thường xuyên trộm xe của gia đình đi ra ngoài, nhưng vẫn chưa đủ tuổi thi giấy phép lái xe.

"Tôi sẽ đi Hương Sơn!" Mộ Tình bướng bỉnh nói. Bình thường cô luôn là một cô bé ngoan hiền, nhưng khi ầm ĩ cũng làm cho người khác phải đau đầu. Tiêu Lỗi lo lắng cô một mình chạy đến Hương Sơn, lại thấy trên mi mắt của cô còn vương lại vài giọt nước mắt, bộ dáng vô cùng động lòng người, đành nghe theo cô: "Được được, tôi dẫn bạn đi Hương Sơn, bạn muốn đến chỗ nào ở Hương Sơn?" "Biệt thự Song Thanh." Sau khi Mộ Tình lên xe thì nói cho Tiêu Lỗi nơi mà cô muốn đi.

"Vì sao phải đến đó?" Tiêu Lỗi khó hiểu hỏi. Mộ Tình liếc anh: "Đi tìm cha tôi." "Hả? Cha bạn ở chỗ nào? Nơi đó là một thắng cảnh mà, cha bạn là hướng dẫn viên du lịch à? Hay là nhân viên quản lý khu vực đó?" Tiêu Lỗi càng nghe càng hồ đồ. Cho tới giờ anh chưa từng gặp qua cha của cô, cũng biết cô không có cha, chỉ hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau.

Mộ Tình không nói gì, kỳ thật cô cũng không biết cha đang ở đâu, thậm chí không biết cha cô là ai. Từ nhỏ đến lớn cô có hỏi qua vô số lần, nhưng Diệp Hinh Nhiên không trả lời, sau này khi cô dần hiểu chuyện, rất ít khi hỏi đến.

Nhưng hôm nay, cô nhắc tới với mẹ Diệp Hinh Nhiên, trường học tổ chức đi cắm trại ở Hương Sơn, thái độ Diệp Hinh Nhiên khác thường bảo cô không được đi, cô phản đối, còn bướng bỉnh đòi đi tìm cha, làm Diệp Hinh Nhiên rất tức giận , hai mẹ con nảy sinh tranh cãi kịch liệt.

Tiêu Lỗi và Mộ Tình đi dạo một vòng lớn quanh biệt thự Song Thanh, đến khi mặt trời đỏ rực lặn ở hướng Tây mới chạy xuống núi, kết quả gặp phải kiểm tra trên đường cao tốc, lái xe mà không có giấy phép, cả hai bị đưa đến đồn cảnh sát.

Tiêu Lỗi không dám báo cho gia đình, anh lái xe chở một cô gái ra ngoài dạo chơi kết quả bị nhốt vào đồn cảnh sát, muốn gọi điện thoại cho thư ký của cha mình, để thư ký đến bảo lãnh họ ra ngoài. Mộ Tình ngăn cản anh: "Đừng gọi điện thoại, chúng ta ở trong này một đêm đi."

"Tại sao?" Tiêu Lỗi làm sao biết được được tâm tư của một cô bé, sao có thể đoán được chính là cô muốn giận dỗi với mẹ."Không tại sao cả, bạn muốn đi thì đi, tôi không đi, tôi sẽ ở lại đây." Mộ Tình nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn lại.

Tiêu Lỗi nghiêm túc nhìn cô: "Bạn không đi tôi cũng sẽ không đi, bàn tay lạnh quá, để tôi ủ ấm cho." Không phân trần nữa, nắm bàn tay nhỏ bé của cô lên cuộn vào trong lòng.

"Bạn làm gì vậy?" Mộ Tình đỏ mặt muốn rút tay ra. Da mặt cô bé mỏng, họ còn chưa quen thân với nhau lắm, anh đã nắm tay cô, tính sao bây giờ. Tiêu Lỗi vội vàng nói: "Tôi sợ bạn bị lạnh, bạn xem xem bạn mặc ít như vậy, buổi tối gió rất lạnh.". Lúc đó mới qua Trung thu, làm sao trời lạnh được, anh đúng là đang mượn cơ hội để lấy lòng.

Tâm trạng của Mộ Tình vốn không tốt, thấy anh ân cần như vậy, tâm trạng tốt lên rất nhiều, mỉm cười nhìn anh. Hai người ngồi trên băng ghế của trại tạm giam, dựa sát vào nhau nói chuyện.

"Bạn đói bụng không?" Tiêu Lỗi hỏi Mộ Tình. Mộ Tình gật đầu: "Đói.". Vì thế Tiêu Lỗi làm ồn trong đồn cảnh sát, nói họ cung cấp chút gì để ăn, cảnh sát nhìn hai người họ vẫn còn là những đứa trẻ, nên đã cho hai người họ hai gói mỳ ăn liền.

"Cho bạn hết đó." Tiêu Lỗi sợ Mộ Tình không đủ ăn, nên giao luôn phần của mình cho cô. Mộ Tình lắc đầu: "Bạn cũng ăn một chút đi, nếu không sẽ đói chịu không nổi đâu."

"Bạn là con gái, bạn ăn nhiều một chút, tôi là một người đàn ông, nhịn một hai bữa cũng không sao." Tiêu Lỗi cười nói. Mộ Tình nhoẻn miệng cười, anh nói anh là một người đàn ông, anh nhiều nhất cũng chỉ mới 17 tuổi, ngay cả giấy phép lái xe cũng không có.

Viên cảnh sát cảm thấy hai người họ thực là thú vị, còn nhỏ tuổi nhưng rất ân ái, biết khiêm nhường.

Giải quyết xong vấn đề đói bụng, nhân tiện giải quyết hết thảy, hai người lại dựa vào nhau nói chuyện. Bỗng nhiên Mộ Tình có cảm giác, cô thích nói chuyện với Tiêu Lỗi, anh biết tất cả mọi chuyện, nhưng lại thuận theo cô, không phản bác lời của cô, cô không biết chuyện gì, anh có thể bổ sung vào rất nhanh.

"Còn vài ngày nữa tôi sẽ đi Hồ Nam học đại học, bạn cho tôi số điện thoại đi, tôi sẽ gọi điện cho bạn." Tiêu Lỗi hỏi số điện thoại của Mộ Tình. Mộ Tình lắc đầu: "Tôi không có số di động, mẹ tôi chưa cho tôi mua, mẹ nói tôi còn là học sinh trung học, không cần xài di động." Thời điểm đó, điện thoại di động chưa thông dụng như hiện tại.

Tiêu Lỗi suy nghĩ: "Ngày mai tôi sẽ mua cho bạn một cái." "Tôi không cần." Mộ Tình lại lắc đầu. Từ nhỏ Diệp Hinh Nhiên đã dạy cô, không thể tùy tiện nhận quà của người khác, cô và Tiêu Lỗi lại không thân thiết lắm.

Tiêu Lỗi đoán được suy nghĩ của cô, ra một ý cho cô: "Tôi mua điện thoại cho bạn, bạn đừng cho người khác số điện thoại, bạn chỉ gọi điện và gửi tin nhắn với một mình tôi thôi, mẹ của bạn sẽ không biết đâu."

À, Mộ Tình suy nghĩ, không nói gì. Ánh mắt trầm tư, lông mi thật dài chớp động, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn hồng hào, bộ dáng của cô khiến cho người khác yêu mến.

Tiêu Lỗi sợ cô không đồng ý, vội vã nói: "Tôi học Đại Học Khoa Học- Công Nghệ Quốc Phòng, là trường quân đội, kiểm soát rất nghiêm ngặt, bình thường không cho ra ngoài, giống như ngồi tù vậy, rất buồn chán, bạn đồng cảm với tôi một chút đi, nói chuyện phiếm với tôi, bằng không tôi sẽ buồn đến chết."

Mộ Tình nghe anh nói nghiêm trọng như vậy, tin là thật: "Thật sao? Trường quân đội nghiêm ngặt như vậy sao?" Tiêu Lỗi trịnh trọng gật đầu: "Rất nghiêm ngặt, nếu không sao gọi là trường quân đội được, cách quản lý được quân sự hóa, cái gì cũng phải nghe chỉ huy và phục tùng mệnh lệnh, một năm cũng được phép về nhà một lần, kỳ nghỉ đông và nghỉ hè cũng rất ngắn. Hơn nữa... Trong trường học cũng không có mấy nữ sinh."

"À." Mộ Tình ừ một tiếng. Tiêu Lỗi thấy thái độ của cô đang dao động, trong lòng biết trò lừa gạt của mình đã có tác dụng, không ngừng cố gắng: "Tôi gọi điện thoại cho bạn, tôi còn có thể dạy bạn làm bài tập về nhà, tất cả các môn như Anh Văn, Vật Lý, Hóa Học, bạn làm bạn với tôi, sẽ không bị ảnh hưởng gì đâu."

Rốt cục Mộ Tình cũng cười rộ lên, người này thật là không khiêm tốn, tự khen ngợi bản thân như một bông hoa, cũng khó trách, nghe người khác nói thi vào trường quân đội rất khó khăn, nhất là trường Đại Học Khoa Học- Công Nghệ Quốc Phòng, toàn đào tạo ra phần tử bộ đội tinh anh, nếu chỉ là gọi điện thoại, chắc là không có vấn đề gì, vì thế cô đồng ý.

"Tôi sẽ viết thư cho bạn, gửi đến trường học của bạn, bạn không hồi âm cũng không sao." Tiêu Lỗi dặn dò Mộ Tình. Mộ Tình gật đầu: "Không cần viết thư, nếu giáo viên của tôi biết tôi thường xuyên thư từ qua lại với người khác, sẽ nói với mẹ tôi. Tôi cho bạn nick QQ của tôi, chúng ta có thể nói chuyện phiếm trên QQ, mẹ tôi sẽ không phát hiện ra."

Suy nghĩ rất chu đáo, Tiêu Lỗi đồng ý gật đầu, sờ túi, không có giấy bút gì hết, cuối cùng thừa dịp chú cảnh sát đang thi hành công vụ không chú ý, lấy trộm cây bút trên bàn, nhưng lại không tìm thấy giấy, đành phải để Mộ Tình viết nick QQ trên tay anh.

Nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của Mộ Tình khi cúi đầu viết, trái tim của Tiêu Lỗi không ngừng xao động, giống như trên người cô có một lực từ trường rất mạnh, chặt chẽ thu hút sự chú ý của anh. Cô bé này, cô sao có thể xinh đẹp như vậy, đáng yêu như vậy, như vậy... Mộ Tình ngẩng đầu thấy anh đang nhìn mình chằm chằm, như đoán được điều gì, khuôn mặt ửng hồng.

Hơn 9h, thư ký của cha Tiêu Lỗi dẫn theo vài người đến làm thủ tục bảo lãnh Tiêu Lỗi ra ngoài, kết quả thấy anh và một cô bé thân mật ngồi sát vào nhau trò chuyện, đầu dựa đầu, còn cười hì hì, nghĩ rằng thằng nhóc này thật là, vào đồn cảnh sát mà còn nhàn hạ như vậy, chỉ để ý đến cô bé đó, cũng không sợ về nhà bị cha đánh.

Tiêu Lỗi không chỉ mua cho Mộ Tình một chiếc điện thoại nhỏ gọn tinh xảo, mà còn mua thêm một cái móc treo điện thoại hình con gấu nhỏ bằng thạch anh xinh xắn, Mộ Tình vô cùng yêu thích, nên đã đồng ý cho anh chụp vài tấm ảnh của mình để đem theo khi học đại học.

Trường quân đội kiểm soát rất nghiêm ngặt, nhưng Tiêu Lỗi vẫn thường xuyên lén lút gọi điện thoại và nhắn tin với Mộ Tình, Mộ Tình sợ tiếng chuông điện thoại bị mẹ cô nghe được, luôn để chế độ rung, nên đôi khi bỏ lỡ cuộc gọi của anh, khi nhìn thấy hiển thị có cuộc gọi nhỡ, sẽ gửi tin nhắn lại cho anh.

Kết giao một thời gian, Tiêu Lỗi mới phát hiện Mộ Tình bị mẹ cô quản thúc rất nghiêm, hơn nữa ngoại trừ đến trường và luyện tập vũ đạo, cơ hồ không được giải trí gì hết, đừng nói đến những vùng khác, thậm chí trong thành phố có rất nhiều phong cảnh đẹp cô cũng chưa từng đến, mẹ cô cũng rất ít dẫn cô ra ngoài dùng cơm, Tiêu Lỗi thỉnh thoảng dẫn cô ra ngoài ăn tối, cô luôn rất hưng phấn, ăn uống chỉ là thứ yếu, cô thích cái cảm giác này.

Hai người âm thầm qua lại, vẫn giấu Diệp Hinh Nhiên. Đến khi Diệp Hinh Nhiên phát hiện quan hệ của hai người họ, Mộ Tình đã qua 16 tuổi, đang học trung học.

Ngày đó Chính phủ lâm thời thông báo tổ chức hội nghị, sau khi kết thúc, Diệp Hinh Nhiên lái xe về nhà, kết quả ở đối diện cổng tiểu khu nhìn thấy một cô gái dáng người thon thả từ chiếc xe Jeep quân dụng bước xuống, ngay sau đó một thanh niên cao lớn cũng từ trong xe bước xuống, ôm cô gái hôn vài cái, cô gái phải rời đi, anh ta còn luyến tiếc không muốn buông tay.

Cô gái đó là con cái nhà ai, thế nào lại trông rất giống Mộ Tình? Diệp Hinh Nhiên nhìn không rời mắt, lúc đó trời khá tối, nhìn không rõ ràng lắm, nhưng bà nhận ra quần áo của cô gái, chính là con gái Mộ Tình của bà. Trong lòng Diệp Hinh Nhiên kinh hãi, như thế nào không tin vào mắt của mình, con gái của bà luôn luôn ngoan ngoãn và vâng lời, thế nhưng lại yêu sớm như vậy. Khó trách trong khoảng thời gian này cô thường hay trang điểm.

Diệp Hinh Nhiên vô cùng tức giận, khó khăn lắm mới khắc chế được cảm xúc không đi quấy nhiễu đôi tình nhân nhỏ bé ôm hôn quyến luyến, chờ Mộ Tình về nhà, Diệp Hinh Nhiên mới chất vấn cô lui tới với người nào. Mộ Tình không thể chịu đựng được sự gặng hỏi của mẹ, vừa khóc vừa kể hết tất cả sự tình.

Dáng vẻ của Mộ Tình xinh đẹp, từ nhỏ đến lớn đều có người theo đuổi, cho nên bình thường Diệp Hinh Nhiên quản cô rất chặt, không nghĩ vẫn chẳng thể đề phòng.

Diệp Hinh Nhiên nhớ đến hành động vừa rồi của Tiêu Lỗi, tức giận đến phát run, 2 năm trước có một thằng nhóc không tốt hay quấy rầy con gái bà nhưng vẫn không có hy vọng, mà nay Mộ Tình với thằng nhóc kia quen nhau hơn một năm, lại giấu không cho bà biết, khẳng định là chủ ý của thằng đó, sợ gia đình cô không đồng ý, nên dụ dỗ cô gạt cha mẹ.

"Con phải đoạn tuyệt quan hệ với nó, có nghe không, con vẫn còn là học sinh trung học!" Diệp Hinh Nhiên hận mình sơ ý, không trông coi tốt Mộ Tình. Cũng là, Mộ Tình rất ngoan ngoãn, vâng lời làm cô không có chút lo lắng, mỗi ngày đều đến trường tan học đúng giờ, ngoại trừ ngày lễ thỉnh thoảng đi chơi với bạn học, cô hầu như không có giải trí gì.

Diệp Hinh Nhiên cẩn thận nhớ lại, Mộ Tình học ở Học Viện Trung Học Vũ Đạo, cuối tuần đều có tiết học văn hóa ở lớp phụ đạo, nhất định lúc ấy đã đi hẹn hò với thằng nhóc đó. Mỗi lần cô nói đi qua nhà bạn học, chắc chắn cũng là nói dối.

Diệp Hinh Nhiên đâu biết rằng, đôi tình nhân này bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, khi đó Tiêu Lỗi học Đại Học Khoa Học- Công Nghệ Quốc Phòng ở Trường Sa, một năm chỉ có vài ngày nghỉ, có được một kỳ nghỉ, anh trở về Bắc Kinh thăm Mộ Tình, ở bên cạnh nàng, cho dù là nàng lên lớp học phụ đạo, anh và nàng đều như hình với bóng.

“Con muốn ở bên cạnh anh ấy.” Lần đầu tiên Mộ Tình cãi lời mẹ, tỏ thái độ quật cường. Diệp Hinh Nhiên tức giận đến đau đầu: “Con có biết nó là loại người nào không, con lại muốn ở bên cạnh nó, lỡ như nó lợi dụng con, con sẽ khóc với ai đây, con vẫn còn là một đứa trẻ, tuổi của nó cũng không lớn, nó có đủ khả năng gánh vác tương lai của con sao? Congái không thể so bì với con trai được.”

Diệp Hinh Nhiên ngẫm lại thì thấy lòng chua xót, không biết đứa con này và thằng nhóc kia phát triển tới mức độ nào, nhìn thấy bộ dạng mê đắm của con gái, xem ra quan hệ khá sâu đậm. Từ nhỏ Mộ Tình đã không có cha, bà một mình nuôi con gái, thường cảm thấy thể chất và tinh thần mệt mỏiquá độ, bây giờ con gái đã đến tuổi trưởng thành, bà không biết làm sao để quản giáo nàng .

Thấy Mộ Tình vẫn giấu tay trái ở sau lưng, Diệp Hinh Nhiên bắt lấy tay của nàng, Mộ Tình không dám cãi lời, đành rụt rè sợ hãi đưa tay ra, Diệp Hinh Nhiên mới thấy trên ngón tay tinh tế trắng trẻo của nàng đeo một chiếc nhẫn kim cương hình hoa hồng rất nhỏ nhắn tinh xảo.

Không cần hỏi, nhất định là thằng nhóc kia tặng nàng. Thằng nhóc kia chắc chắn dựa vào ân huệ nhỏ này để lừa gạt những cô gái không hiểu chuyện, nói cách khác, làm sao Mộ Tình dễ dàng mắc mưu như vậy.

“Anh ấy đối xử với con tốt lắm.” Nhìn thấy dáng vẻ trừng mắt lạnh lẽo của mẹ, Mộ Tình thì thầm giải thích giúp Tiêu Lỗi. Diệp Hinh Nhiên cười buồn bã: “Con có biết cái gì là tốt hay không? Mua cho con quần áo đẹp, tặng quà cho con, như vậy thì gọi là tốt lắm?”

“Tụi con không có dung tục như mẹ nói, anh ấy giúp con học phụ đạo, còn dạy con làm bài tập, anh ấy học đại học ở Hồ Nam, mỗi ngày đều gọi điện thoại viết thư cho con, ba mẹ anh ấy đều là quân nhân, anh ấy cũng đã dẫn con về nhà của anh ấy, gia đình anh ấy ở trong một đại viện tại quânkhu.” Mộ Tình huyên thuyên, đem gia cảnh của Tiêu Lỗi nói hết với Diệp Hinh Nhiên.

Lại là con cháu đại viện, xem ra thật sự là số mệnh đã định sẵn, chính bà đã mang con gái thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đó, không nghĩ tới con gái bà vẫn bị “quân khu tiểu trứng thối” dụ dỗ.

“Nó còn dẫn con đến nhà nó? Đến nhà nó làm cái gì?” Diệp Hinh Nhiên cảnh giác hỏi. Mộ Tình hơi xấu hổ: “Anh ấy dẫn con tới đó xem bộ sưu tập của anh ấy, anh ấy thích sưu tầm trường đao Thụy Sĩ và các loại vật dụng quân đội.”

“Nó có làm gì hay không… Đối với con…” Diệp Hinh Nhiên lo lắng nhất chính là thằng nhóc kia có làm ra chuyện gì với Mộ Tình hay không, ở tuổi dậy thì mấy đứa trẻ thường hay hồ đồ, chỉ không cẩn thận sẽ dễ dàng… Nhưng chuyện này, bà làm sao hỏi ra miệng được đây.

Mộ Tình là một đứa trẻ thông minh, nàng biết mẹ đang lo lắng điều gì, nhanh chóng giải thích: “Không có gì hết! Anh ấy không làm gì con hết… Cái gì cũng không có!”

Mấy chữ cuối cùng, giọng của nàng rất nhỏ, mẹ đã nhìn thấy Tiêu Lỗi hôn nàng, nàng lại nói cái gì cũng chưa làm qua, như vậy tựa hồ không hợp lý lắm. Trên thực tế, Tiêu Lỗi không chỉ ôm nàng hôn nàng, còn vuốt ve nàng, tuy rằng nàng nói anh đừng làm như vậy, nhưng nếu anh thực sự muốn như vậy, nàng cũng không chán ghét, cũng may anh không đi quá giới hạn, nàng chắc chắn sẽ không hài lòng, nên anh không làm.

Diệp Hinh Nhiên thở dài, ý thức được, con gái rất cô đơn, cần có một người bạn, mới có thể nảy sinh tình cảm với một đứa con trai xa lạ, nhưng mà phải ngăn cản họ, không nói đến việc Mộ Tình còn nhỏ, mà Tiêu Lỗi lại sinh ra trong gia đình quân nhân, bà cũng không vừa lòng, vì như vậy gia đình sẽ rất bảo thủ, làm sao có thể chấp nhận thân phận đứa con ngoài giá thú như Mộ Tình.

Diệp Hinh Nhiên cân nhắc trong hai ngày, quyết định mau chóng đưa Mộ Tình ra nước ngoài du học

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.