Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Chương 107: Chương 107: Luận Đan Bắt Đầu




Dựa theo quy trình bình thường, muốn sát hạch nhất tinh, cần phải có Luyện đan sư nhị tinh tọa trấn.

Trương Huyền không phải khảo hạch luyện đan, mà là luận đan. Mười Luyện đan sư cùng tham dự, nhưng toàn bộ quá trình sát hạch cần dùng ngọc tinh ghi chép lại, cần phải chờ tổng bộ kiểm tra bất cứ lúc nào. Thậm chí một ít Luyện đan học đồ cũng có tư cách kiểm tra, một khi phát hiện cố ý gian dối, tất cả Luyện đan sư tham gia luận đan sẽ bị khai trừ.

Chính vì như thế, không ai dám nhường trong luận đan, cho dù thế lực lớn hơn nữa, mạnh hơn nữa cũng không được.

- Âu Dương hội trưởng, ngươi nói có người luận đan? Sẽ không phải là nhóc con miệng còn hôi sữa này chứ?

Mọi người ngồi vào chỗ của mình, nhìn Trương Huyền một chút, tất cả đều lộ ra vẻ mặt quái lạ, một Luyện đan sư lên tiếng trước.

Có thể đến luận đan, không phải danh sư thì chính là nhân sĩ am hiểu dược lý sâu sắc. Khi mọi người nhận được tin tức, đều cho rằng sẽ là lão đầu nào đó, nằm mơ cũng không nghĩ tới lại là một thanh niên chưa tới hai mươi tuổi.

Âu Dương hội trưởng ngươi xác định không phải đang nói đùa, đùa giỡn chúng ta chứ?

Luyện đan giống như rượu đế, càng lâu năm càng thơm, cho dù tuổi không có ý nghĩa gì, nhưng nghiên cứu nhiều năm, khẳng định sẽ tốt hơn lúc mới học rất nhiều.

Một tiểu tử chưa tới hai mươi tuổi, muốn sát hạch luận đan...

Cho dù tuổi này học từ trong bụng mẹ, cũng có thể học được bao nhiêu tri thức?

- Tuy rằng Trương Huyền trẻ tuổi nhưng am hiểu dược lý rất sâu, khảo hạch bài thi lúc học đồ đã đạt điểm tuyệt đối!

Nhìn thấy mọi người nghi vấn mình, Âu Dương Thành giải thích.

- Điểm tuyệt đối?

- Điều này cũng không tính là gì!

- Khảo hạch bài thi học đồ khảo nghiệm dược tính, dược liệu, đặc thù, có thể trả lời đạt điểm tuyệt đối, chỉ có thể nói rõ hắn có cơ sở vững chắc, chỉ bằng vào điểm này còn muốn tiến hành luận đan với chúng ta, có phải quá võ đoán hay không?

- Luyện đan không đơn giản như hiểu rõ dược tính của dược liệu và chủng loại, còn cần lý giải và cảm ngộ đan đạo, nếu như chỉ bằng vào biết một ít cơ sở liền có thể trở thành Luyện đan sư, có phải quá mức hay không?

Mọi người bĩu môi, vẻ mặt xem thường.

Bài thi là khảo hạch dành cho học đồ, Luyện đan sư chính thức, quanh năm giao tiếp với dược liệu, trên cơ bản đều có thể trả lời đạt điểm tuyệt đối, chuyện này không tính là gì.

- Ây...

Thấy mình còn chưa mở miệng đã bị nhiều người khinh bỉ như thế, Trương Huyền cảm thấy bất đắc dĩ.

Nếu Luyện đan sư thật sự càng già càng tốt, tại sao ngươi không đào mấy tên dưới đất lên cho ta xem?

Còn luyện đan, không cho ngươi luyện tro là tốt lắm rồi.

- Khụ khụ!

Ho khan một tiếng, cắt ngang lời nghị luận của mọi người, Trương Huyền mở miệng:

- Âu Dương hội trưởng tìm các vị tới đây, không phải đến bàn luận tuổi của ta. Tuy ta trẻ tuổi, không có nghĩa luyện đan không đuổi kịp các vị!

- Đuổi kịp chúng ta? Còn chưa phải Luyện đan sư, đã tự kiêu tới mức không coi chúng ta ra gì?

- Người trẻ tuổi nên khiêm tốn một chút, không hiểu nhiều về đan dược còn dám luận đan, lá gan thật sự quá lớn!

- Tiểu tử hung hăng, một lúc nữa bắt đầu luận đan, hi vọng miệng ngươi cũng giống như hiện tại, có thể nói năng chậm rãi!

...

Không nói lời nào còn tốt, vừa mở miệng đã lại biến thành đối tượng bị người ta đả kích.

Mọi người cau mày, hận không thể dùng miệng lưỡi thảo phạt hắn.

Luận đan, trên thực tế tương đương với một người khiêu chiến mười vị Luyện đan sư.

Luyện đan sư được Âu Dương Thành tìm tới đây, mỗi người đều có tiếng tăm và địa vị rất lớn trong Thiên Huyền quốc, nếu như thua bởi một danh sư, một ông lão, thì cũng tạm được, đằng này lại chỉ là một tiểu tử miệng còn hôi sữa, tuổi còn chưa đến hai mươi, nếu như hắn thắng, mặt mũi bọn họ đặt ở nơi nào?

Vì lẽ đó, vừa bước vào, mọi người đã không có ý định cho hắn sắc mặt tốt, muốn hạ mã uy.

Cũng chính là muốn phá hủy sự tự tin của hắn.

Kiếp trước làm chó độc thân, hàng ngày bị chứng kiến các nam thanh nữ tú ân ân ái ái ngay trước mặt, hắn còn không phải sống sót kiên cường hay sao?

Loại tàn phá cấp bậc như vậy, đối với Trương Huyền mà nói không có chút ý nghĩa gì.

- Được rồi!

Nhìn thấy mọi người nhao nhao càng lúc càng lớn, còn chưa bắt đầu luận đan mà đã có mùi thuốc súng nồng nặc, Âu Dương Thành tức giận xạm mặt, vội vã cắt lời mọi người:

- Nói chuyện khác cũng vô dụng, tất cả dùng thực lực nói chuyện. Có thực lực, mặc kệ trẻ tuổi hay không trẻ tuổi, nếu đã triệu tập mọi người tới đây luận đan, như vậy không cần nói lời vô dụng, trực tiếp bắt đầu đi!

- Hiện tại ta sẽ nói một chút về quy củ luận đan!

Lo lắng mọi người càng nói càng khó nghe, Âu Dương Thành vung hai tay lên, bắt đầu giải thích:

- Luận đan, không phải biện luận, mà là do mười vị Luyện đan sư đưa ra câu hỏi, người tham gia luận đan trả lời, chỉ cần có một vấn đề trả lời không được hoặc trả lời sai lầm, như vậy sẽ phán định là thất bại! Đưa ra vấn đề, song phương không có đáp án xác định, có thể tiến hành kiếm tra thực tiễn tại chỗ, cũng chính là luyện đan, lý luận của ai luyện ra đan dược phẩm chất cao hơn, người đó sẽ thắng lợi…

- Đương nhiên, Luyện đan sư đưa ra câu hỏi, chỉ có thể nằm trong phạm vi đan dược nhất tinh, không thể vượt qua; cũng không thể cố ý nhắc tới một ít loại hình khó biết rõ.

Nói đến đây Âu Dương Thành nhìn chung quanh một vòng:

- Các vị có nghi vấn gì không?

Quy tắc rất đơn giản, giải thích rất dễ dàng.

- Không có!

Mọi người đồng thời gật đầu.

Làm Luyện đan sư, cho dù chưa từng tham gia luận đan, trước khi đi tới nơi này, khẳng định đã sớm tìm hiểu kỹ, cũng biết rõ quy củ.

Cho dù đặt câu hỏi cũng có tính hạn chế, không phải vậy, ngươi trực tiếp hỏi luyện chế đan dược tam phẩm thế nào, hỏi một ít thủ pháp luyện đan cao thâm, đánh chết một Luyện đan học đồ cũng không thể trả lời.

- Nếu không có nghi vấn, vậy thì...

Âu Dương Thành vung tay lên, đang muốn tuyên bố bắt đầu, nhìn thấy Trương Huyền đứng lên, hắn nhíu mày, vẻ mặt đầy chính khí:

- Không phải vội!

- Làm sao? Hiện tại sợ rồi? Có sợ thì cũng chậm rồi.

- Cho dù ngươi muốn đổi ý cũng không kịp, hoặc là bắt đầu luận đan, hoặc là trực tiếp chịu thua!

Mọi người nhìn thấy hắn bảo dừng, còn tưởng rằng muốn từ bỏ, tất cả đều cười gằn nhìn sang.

- Đổi ý? Trình độ như các ngươi cũng muốn làm ta đổi ý?

Trương Huyền bĩu môi, trực tiếp kéo thù hận.

- Ngươi nói cái gì?

Quả nhiên, hắn vừa nói ra lời này đã làm rất nhiều Luyện đan sư tức giận, từng người trợn mắt nhìn, hận không thể xé hắn thành mảnh vỡ.

Một lão nhân hét lớn.

- Thật không tiện, ta không phải nói trình độ của ngươi không được, mà là nói... các vị ngồi đây đều không được!

Trương Huyền chắp tay sau lưng, thái độ của hắn cực kỳ ngạo mạn.

Là sao?

So đấu võ mồm với ta, có tin ta nói nghẹn chết các ngươi hay không?

- Ngươi...

- Ngông cuồng!

- Tiểu nhi vô tri!

Quả nhiên, trong nháy mắt mọi người đã nổ tung nồi, đám người như uống phải thuốc, tức giận râu mép dựng đứng.

Thấy bầu không khí sắp nổ tung, bản thân biến thành đối tượng đả kích, Trương Huyền lúc này mới thỏa mãn gật đầu, nhìn sang một bên:

- Âu Dương hội trưởng, bọn họ cảm thấy ta trẻ tuổi nên xem thường. Nói thật, ta cũng xem thường bọn họ. Như vậy đi, biện luận nhiều vô vị, không bằng tăng thêm độ khó.

- Tăng thêm độ khó?

Âu Dương Thành hơi cau mày.

Luận đan đã rất khó khăn, còn muốn gia tăng độ khó? Tăng thêm thế nào?

Những người khác cũng tràn đầy nghi hoặc.

Tiểu tử, lẽ nào ngươi cảm thấy chết chưa đủ thảm, còn muốn tìm liều thuố mạnh hơn?

- Rất đơn giản, luận đan chỉ là lý luận, nói nhiều hơn nữa chỉ là lý luận suông.

Không để ý tới ánh mắt quái dị của mọi người, Trương Huyền khoát tay một cái, dáng vẻ trong mắt không người:

- Không bằng như vậy đi, bất cứ Luyện đan sư nào ở đây, chỉ cần dám luyện đan trước mặt ta, bất kể hắn dùng thủ pháp gì, ta đều có thể nói ra tên gọi của thủ pháp, sai lầm trong luyện đan, chỉ cần có bất cứ người nào cho rằng những điều ta nói là không đúng, ta lập tức chịu thua!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.