Thiểm Hôn Kiều Thê: Ông Xã Cực Sủng

Chương 6: Chương 6: Hôn nhân ngày sau giống như bình thường




- Không cần.

Anh một tay ném chăn:Tôi ngủ sofa, cô ngủ giường.Anh tự xưng là cái thân sĩ, nên khiêm nhượng.

Lâm Triệt quen nơi nào đều có thể ngủ, nhưng mà anh ở phòng lớn như vậy, làm sao có thể là người chịu ủy khuất.Không sao, tôi đến ngủ sofa là được, thật sự, tôi ở nhà cũng đã quen, vóc người anh cao như vậy, sofa sẽ không quen.Cô nói xong, đã đi tới bên người anh, chuẩn bị kéo cánh tay của anh.

Nhưng mà, thời điểm còn chưa đ-ng tới, người lại bị khuỷu tay của anh đ-ng vào đỉnh đầu.

Lâm Triệt trực tiếp ngã ở trên mặt đất, nhìn Cố Tĩnh Trạch cao cao đứng ở nơi đó, lòng tốt mà bị coi là lòng lừa (kiểu lòng xấu xa đấy), cô là muốn vui vẻ ở chung, mới có thể khiêm nhượng như vậy, nhưng mà anh một người đàn ông, chạm vào anh một chút mà thôi, thế nhưng mà ghét bỏ như vậy.

Cơn tức cọ cọ chạy trốn đi lên, Lâm Triệt vừa đứng lên đã kêu nói:Cố Tĩnh Trạch, anh điên rồi sao, tôi tốt bụng đến ngủ ở sofa, anh không cảm kích thì thôi, anh như vậy là có ý tứ gì?Lông mày xinh đẹp Cố Tĩnh Trạch dựng đứng, cúi đầu vỗ vỗ chỗ trên cánh tay bị cô chạm qua, lạnh lùng nhìn về phía một bên người phụ nữ lông mao đều dựng thẳng lên, thanh âm lạnh lùng như trước:Cô đã rõ ràng, đến cùng là ai tạo thành hết thảy như vậy, hiện tại mới nói đến lòng tốt, tựa hồ có chút chậm.Tôi...cho dù là tôi hạ thuốc anh, nhưng mà tôi cũng không cho anh bổ nhào về phía tôi, anh...bản thân anh không tự kiềm chế triệt sao không nói, không nên bổ nhào về phía tôi, tôi còn ủy khuất bản thân đấy.Nói lên này, cô càng chột dạ, nhưng mà, ngoài miệng vẫn là không đồng ý chậm hơn kế hoạch.

Ai kêu anh khốn nạn như vậy.Cô...Nhất thời tuy rằng không có hiểu được ý tứ chữ “triệt”, nhưng mà, chỉ nghĩ một chút, cũng hiểu rõ ra, Cố Tĩnh Trạch hoàn toàn không tiếp thụ được, một người phụ nữ có thể dơ bẩn như vậy, mặt lạnh càng như băng sương đông lạnh, ngón tay thon dài của anh chỉ hướng cửa bên cạnh:Cút đi!Lâm Triệt sửng sốt, cũng không biết mình rốt cuộc nghĩ như thế nào, nhất thời xúc động, chống lại anh rồi.

Anh càng ghét bỏ cô, cô càng cảm thấy tức giận hơn nữa, nhìn anh, cô trực tiếp nhảy lên phía sau lưng anh:Ai nha, có con chuột, thật đáng sợ, tôi sợ nhất chuột.Anh không phải ghét bỏ cô sao, cô muốn dán lên người anh, tức chết anh.

Tuấn nhan của Cố Tĩnh Trạch cứng lại, thời điểm thân thể có hương thơm mềm mại dán lên, cả người chấn động, thân thể theo bản năng quăng người phụ nữ giống nhau con lười ở trên người xuống.Buông ra!Cánh tay dài chộp tới phía sau, nhưng mà, hai luồng mềm mại trên lưng, khiến anh cảm thấy trong thân thể giống như có một ngọn lửa nóng bùng nổ vậy, cả người đột nhiên đứng ở tại nơi đó.

Lâm Triệt tuy rằng cao chừng 168 cm, nhưng mà, ở trước mặt Cố Tĩnh Trạch cao chừng 190 cao, vẫn là có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn đi nhiều, cảm giác khác biệt cho người đàn ông, thân thể mềm mại của người phụ nữ trên người trơn mềm như tơ lụa, uyển chuyển giống như dòng chảy, quấn quanh thân thể anh, mảnh khảnh giống như rắn, anh phát hiện tuy rằng cô rất cao, nhưng mà, thật sự rất gầy, ngón tay xanh nhạt nắm cánh tay anh, cảm giác hơi mát, lại làm cho người ta thoải mái.

Nhưng mà lúc này, phía sau lưng, cảm xúc hai khối thịt tròn càng ngày càng rõ ràng, thân thể bỗng chốc không chịu khống chế lửa nóng lên.

Đáng chết, tác dụng của thuốc hẳn là cũng sớm hết mới đúng...

Nhưng mà vì sao thân thể rõ ràng vẫn nổi lên biến hóa.Không xuống sẽ không xuống, có con chuột, tôi sợ chuột...Cô ôm chặt anh, chính là không buông tay.

Nhưng mà, bỗng nhiên cảm thấy cánh tay anh vươn ngang, vòng eo của cô bị nắm, cả người toàn bộ bị anh dùng một lực lớn quăng xuống dưới, cô thuận thế ôm lấy thân thể anh, hai người đột nhiên cùng nhau ngã xuống phía dưới.

Thời điểm chờ phản ứng kịp, trước mắt Cố Tĩnh Trạch xuất hiện, là cánh môi nõn nà hồng hào của cô khẽ vểnh lên, răng ngà nhàn nhạt lộ ra một ít, giống như là thịnh tình mời, khiến yết hầu anh lại xuất hiện một trận khô ráp...

Cố Tĩnh Trạch kinh ngạc, theo bản năng hướng đẩy về phía trước, đẩy ngã thân thể mềm mại vào trên người mình.

Lâm Triệt đau xót, chỉ cảm thấy cánh tay anh trực tiếp đâm ở nơi non mềm nhất ở ngực cô, nước mắt bỗng chốc đau đều rớt xuống...

Cố Tĩnh Trạch vừa buông một chút, lại liếc mắt một cái nhìn đến, người phụ nữ được ôm trước ngực ngồi dưới đất, nước mắt khẽ xẹt qua trên gò má trắng như gốm sứ, bộ dáng đáng thương lay động bả vai, khiến trong lòng anh không hiểu co rúm một cái.

Không khỏi có chút ảo não, khôi phục lại lý trí, nghĩ tự trách, anh có chút quá đáng, cô bất quá là cô gái vừa hai mươi, lại bị ép tiếp nhận trận này kết hôn với người không có tình yêu.

Này quả thật là lỗi của hai người, không phải nên trách một mình cô.

Nước mắt phụ nữ khiến anh có chút không biết làm sao, anh cũng không biết an an ủi người khác, chỉ có thể đứng ở nơi đó:Thực xin lỗi, tôi nhận lỗi với cô, lần này là cô không sai, là tôi rất kích động, kỳ thực, cũng giống cô, tôi cũng không thích ứng cuộc sống còn có cảm giác có một người phụ nữ ở bên người, tôi chẳng phải ghét bỏ cô, cho nên mới đẩy cô, kỳ thực... tôi từ vừa mới bắt đầu, đã có một loại bệnh, tôi không thể cùng đ-ng vào phụ nữ.Không nghĩ tới anh lại giải thích, cô kinh ngạc nâng hai mắt đẫm lệ, quay tròn mang theo không hiểu.

Anh nghĩ, là muốn sinh hoạt cùng người khác, anh hẳn là nên nói cho cô chuyện này mới tốt.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, anh nói:Đàn ông không nói gì, chỉ cần là phụ nữ, đều sẽ khiến tôi cảm thấy rất khó nhận, không chỉ có không thể đ-ng vào tiếp xúc, thậm chí sẽ phát bệnh sởi, không chỉ nôn mửa, máu sẽ chảy ngược, cho nên, tôi mới có thể theo bản năng tránh cô.Lâm Triệt không thể lý giải:Còn có loại này bệnh sao? Là bệnh tâm lý?Cố Tĩnh Trạch ngồi ở chỗ kia, thời điểm gì thân hình đều thẳng tắp, thoạt nhìn cũng là thập phần khỏe mạnh.

Trong mắt anh như không hề bận tâm, sớm đã quen với cái này, dù sao ba mươi năm nay, bệnh này đã gặp qua rất nhiều bác sĩ, nhưng mà phải giữ bí mật với bên ngoài mà thôi.Đều có.Ngón tay anh lạnh lùng xoa mi tâm, đầu ngón tay hơi hơi gấp khúc, bộ dáng hơi chút mỏi mệt:Chuyện này phải giữ bí mật với bên ngoài, tôi nói cho cô, là bởi vì chúng tôi sẽ sống chung, tôi hi vọng cô có thể biết, bởi vì chuyện này, người trong nhà cảm thấy, tôi chạm qua cô, có thể nói rõ cô có thể khắc chế bệnh của tôi, cho nên mới hi vọng chúng tôi kết hôn.Nguyên lai là như vậy, đáng tiếc, bọn họ tính sai lầm rồi, Lâm Triệt kỳ thực cũng không có biện pháp giúp anh chữa bệnh, cô biết, bọn họ sẽ phát sinh chuyện như vậy, là vì cô làm một chút việc...

Lâm Triệt vội chột dạ gật đầu:Đương nhiên đương nhiên, có bệnh là không thể trách ai, thực xin lỗi, vừa mới tôi không biết, mới có thể chạm vào anh, tôi cam đoan, về sau sẽ không chạm vào anh.Giống như xác nhận nhìn Lâm Triệt một chút, cô tượng hình tượng dáng dựng thẳng ba ngón tay lên, ngón tay thoạt nhìn trơn bings đáng yêu, ánh mắt kiên định không dời, đối với anh kiên quyết cười.

Cố Tĩnh Trạch dời ánh mắt từ trên người cô, thản nhiên nói:Được rồi, cô không ao chứ?Lâm Triệt vội gật gật đầu, xoa xoa ngực còn đau, thành thật đứng dậy:Tôi ngủ sofa đi.Không cần.

Cố Tĩnh Trạch trực tiếp nằm xuống.Lâm Triệt nhận lỗi, không dám chạm vào anh nữa, bản thân cũng tìm cái mền xốc lên nằm xuống.

Sau khi đèn tắt, phòng lâm vào một mảnh tối đen.

Hô hấp kèm theo không khí, lưu động bình thường.

Sofa không quá thoải mái, anh giật giật thân thể của mình, có thể rõ ràng nghe được, người trên giường xoay người, mày lại càng không vui vẻ nhíu nhíu lại, nhìn ra, cô ngủ rất say sưa rất ngon, nhưng mà tư thế ngủ thật sự không đẹp.

Thật sự không quen có một người phụ nữ, lại là cùng người phụ nữ bản thân vừa mới phát sinh quan hệ ngủ ở trong này, anh trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài.

--------

Dịch: M

Biên tập: Anna

Team: Mây

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.