Thế Giới Tu Chân

Chương 40: Chương 40: Trợ giúp






Trên bồ đoàn trong thạch thất, Tả Mạc an nhiên nhập định, không chút động đậy.

Linh khí nồng nặc, thông qua thần đình, thiên trung, dũng tuyền ba huyệt vị, tiến vào trong thân thể hắn. Nhất là huyệt thần đình, linh khí tuôn vào, sẽ mang tới cảm giác mát lạnh, khoan khoái không tả nổi. Từ lúc Tả Mạc hoàn thành một hơi, hô hấp miệng mũi liền nhược hóa rất nhiều. Hắn hiện tại chỉ có thể đả thông ba huyệt vị, nếu có thể đạt tới cảnh giới mười hơi, không chỉ một vòng 361 huyệt vị đều mở, ngay cả các lỗ chân lông toàn thân dù nhỏ cũng đều thông sướng không ngại, cũng thiên đệ câu thông.

Dương nhiên, chuyện kia với hắn mà nói, thực rất xa xôi. Thần thức tuy tăng cường không ít, nhưng mà tới trước mắt, hắn còn không phát hiện có thể dùng làm gì, hắn hiện tại cần linh lực, không ngừng tăng thêm linh lực, bằng đó sớm ngày hoàn thành trúc cơ.

Từ nhập định tỉnh lại, Tả Mạc phun khí như tiễn.

Sư huynh cũng không biết ở trong kiếm động thế nào, Tả Mạc trong đầu đột nhiên toát ra ý nghĩ này.

Kỳ thực hắn rất hâm mộ con đường mà sư huynh tuyển chọn, chỉ cần chuyên chú một việc. Bất quá hắn vẫn thanh tỉnh nhận thức, con đường của sư huynh cũng không thích hợp hắn, cho nên hâm mộ thì hâm mộ, chuyện gì nên làm thì phải làm. Hắn vẫn cảm thấy, trên dương diện kiếm, hắn không có bao nhiêu thiên phú. Nếu như không phải vì có sự tồn tại của Bồ yêu, đừng nói là kiếm ý, ngay cả làm được như sư huynh đều không có khả năng.

Thiên phú của hắn trên phương diện ngũ hành, trừ canh kim quyết được Bồ yêu chỉ điểm, bốn loại pháp quyết khác, hắn đều tự mình mò mẫm tìm ra. Cho nên hắn càng nóng lòng với ngũ hành pháp quyết, có lúc hắn không cấm nghĩ, chẳng lẽ chính mình trước kia từng là tán tu?

Tán tu mới ưa thích ngũ hành pháp quyết.

Chẳng qua, dù mình là tán tu, chỉ sợ cũng là một tên chả ai biết tới, sinh hoạt trong tầng lớp tán tu thấp nhất.

Nhưng nếu là thế, mình vì cái gì bị sửa dung mạt thức? hắn không kìm được nắm tay.

Cẩn thận lui ra thạch thất, đi ra ngoài cửa động, mặt ngoài ánh mặt trời khiến hắn nheo mắt. Ánh nắng ấm áp khiến tâm tình tối mù của Tả Mạc bất giác mở ra. Đi tới linh điền, nhìn vào linh dược tươi xanh mơn mởn, tâm tình hắn lại tốt hơn một chút. Linh thực phu đại khái là một chức nghiệp có thể trực tiếp giải thích sự liên quan cày cấy cùng thu hoạch, khi ngươi bỏ ra mồ hôi, vui sướng khi sắp thu hoạch khiến người tràn đầy hy vọng. Cho dù sinh hoạt khắc khổ như lão già đen, đến lúc thu hoạch, hắn cũng mặt mày rạng rỡ.

Tả Mạc thầm tính ngày, lại một kỳ gieo trồng linh cốc bắt đầu. Tiểu viện trước kia của hắn, đã nhường cho lão già đen, lão già đen nhìn chằm chằm năm mẫu linh điền kia lâu lắm rồi. nếu không có lão già đen, hắn cũng không làm quen sư huynh Vi Thắng, nhân điểm quan hệ này, hắn với lão già đen tự nhiên giao tình không bình thường.

Hôm nay vô sự, Tả Mạc liền có tâm tình đi thăm bọn họ. Chẳng qua tiểu viện không có tìm được người, Tả Mạc dự đoán lão già đen đi ra đồng, dứt khoát đến thẳng cánh đồng. Quả nhiên, hắn nhìn thấy lão già đen ở đó, còn có Quách Lư sư đệ, khiến hắn có chút không quen. Ngoại môn đệ tử vô luận năm tuổi tu vi, nhìn tới nội môn đệ tử nhất định phải xưng hô sư huynh sư tỷ, điểm này tại môn phái nào cũng thế.

Lão già đen thấy Tả Mạc, không khỏi lộ vẻ kinh hỉ: “Tiểu Mạc ca.”

Bệnh của Quách Lư xem ra đã khỏi hẳn, hắn cùng Tả Mạc không quen, có chút câu thúc hành lễ: “Tả sư huynh.”

Bị hai người hơn mình nhiều tuổi gọi sư huynh, Tả Mạc hết sức khó hcius, may mà mặt hắn cứng ngắc, nhìn không ra cái gì.

“ Linh cốc lão hắc trồng thật cứng cáp.” Tả Mạc nhìn quanh linh điền, không khỏi khen một câu, tiện tay niệm động pháp quyết, tưc thì mây bay tới, rào rào mua liên miên không ngớt. Lão già đen lập tức lộ vẻ vui mừng, Quách Lư cũng không khỏi lộ vẻ kính phục. tiểu vân vũ quyết tầng thứ tư, hiếm người đạt tới.

Quách Lư thời gian trước vẫn nằm trên giường an dưỡng, nhưng một vài đại sự của bản môn, hắn cũng nghe lão già đen nói.

Trong vòng một năm liên tục ba ngoại môn đệ tử trở thành nội môn đệ tử, thịnh huống như thế, bản môn chưa từng có, tất cả đệ tử ngoại môn đều bị khích lệ, rất nhiều đệ tử ngoại môn cũng càng cố gắng khắc khổ.

Quách Lư cẩn thận đánh giá vị tiểu sư huynh này, tiểu sư huynh Tả Mạc cũng tính là đệ tử nội môn tu vi thấp nhất chơ tới giờ, một đệ tử luyện khí kỳ còn chưa trúc cơ! Nhưng danh thiên tài của tiểu sư huynh lại không phải hư danh, có thể chưa luyện khí kỳ lấy được mầm xuân ngọc bài, Quách Lư chưa từng nghe tới.

Hắn thiện trường canh kim quyết, mấy năm nay tuy nỗ lực, nhưng thủy chung không cách nào đột phá tầng thứ ba, nhìn thấy tiểu sư huynh trở thành linh thực phu, hắn không khỏi tâm động.

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi nổi lòng hâm mộ lão già đen. Vô luận là sư huynh vi thắng, hay là tiểu sư huynh Tả Mạc, đều có quan hệ tốt với lão già đen, nước lên thuyền lên, lão già đen hiện nay trong số ngoại môn đệ tử chạm tay có thể bỏng. Chẳng qua lão gà đen làm người yên phận, vẫn thành thực trồng linh cốc. Quách Lư lần trước vì giúp lão già đen mà bị thương, mà lúc an dưỡng lão già đen vẫn chiếu cố, hai người quan hệ cực tốt.

“hai con giun lật bùn, không có tác dụng lớn, chẳng qua dùng để cày ruộng lại rất thực dụng.” Tả Mạc đưa cho hai người một ống trúc nhỏ, trong ống trúc bịt một con giun bùn. Hắn căn bản không nghĩ tới Quách Lư cũng ở, nhưng may là trong tay còn dủ giun lật bùn.

Hai người vội cảm tạ luôn miệng.

Quách Lư thấy Tả Mạc muốn lý khai, do dự chút ít, cuối cùng vẫn mở miệng: “Tiểu sư huynh, canh kim quyết của ta hiện tại vẫn đình trệ ở tầng thứ hai, khẩn cầu sư huynh chỉ điểm một chút, Quách Lư cảm kích vô cùng.”

Tả Mạc có chút kinh ngạc, nhưng vẫn dừng bước. lần trước Quách Lư kiên nghị động thân mà ra, cũng khiến hắn kính phục vị sư huynh nhìn như lão nông này. Hiện tại thu nhập của hắn đã không dựa vào gây mưa, hai người cũng tự nhiên không tồn tại xung đột lợi ích, ngược lại, nếu Quách Lư có thể đột phá canh kim quyết tầng thứ ba, môn nội trừ trùng loại việc này, cũng có thể chia sẽ giúp mình không ít.

Nghĩ thông vấn đề mấu chốt, hắn quết định giúp quách lư một tay: “Sát trùng cũng là giết, kim chủ sát phạt, canh kim quyết thuộc sát phạt đạo. như thế nào là sát phạt? pháp môn phương diện này vô số, hơn nữa canh kim quyết biến hóa đa đoan, nếu như lấy sát phạt đạo khác vận dụng trong đó, tự nhiên hiệu quả tăng gấp nhiều lần.”

Quách Lư nghe tỉ mẩn, chỉ sợ bỏ sót một chũ, dợi lúc Tả Mạc nói xong, hắn sửng sốt đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt có chút suy tư.

Thấy vậy, Tả Mạc liền phiên nhiên rời đi.

Ly khai linh cốc, hắn hướng sườn đông. Gần nhất biến cố rất nhiều, ngay cả hắn cũng cảm thấy cách thế. Nữ đệ tử sườn đông bản ý là dựa vào hắn, nhưng ai nghĩ tới hắn lại trở thành đệ tử nội môn, bình thường tự nhiên không khả năng tới chiếu cố các nàng. Chẳng qua nếu nhận chỗ tốt của người, con sâu kim đen kia cũng là các nàng tặng cho, Tả Mạc quyết định cũng giúp các nàng một tay.

Tiểu Quả nhìn thấy Tả Mạc, mặt tròn như quả táo lộ vẻ kinh hỉ, sợ sệt nói: “sư huynh!”

Con Kim giác đồng ngưu kia vẫn nằm thảnh thơi nhơi linh thảo nguyên chỗ, đối với Tả Mạc làm như không thấy.

Đối với cô giá nhỏ này, đặc biệt là biểu tình luôn sợ sệt trên mặt, Tả Mạc thực hết cách.

Lần trước lúc té xỉu, cô gái nhỏ dù sợ hãi nhưng còn sít sao bảo hộ hắn. Khiến hắn từ miệng người khác nghe được chuyện này, rất cảm động, cảm giác như thiếu nàng một phần nhân tình.

“sao? Nhìn tới ta không vui sao?” Tả Mạc quyết định trêu chọc cô gái nhỏ, mắt hắn vốn vô cảm, dùng ngữ khí nghiêm túc một chút nói chuyện, lập tức có phần dọa người.

Tiểu Quả lập tức bị hù ngất, cái đầu nhỏ rung rung, mắt to ầng ậng nước, miệng vội vàng phân bua: “không có không có…”

Tả Mạc lập tức ý thức được, cứ thế này, dự tính nàng thật sự sẽ khóc nhè, tức thì hối hận cử động của mình.

Đây không phải là vô sự chọc phiền toái sao?

Hắn vội vàng buông lỏng ngữ khí: “tốt rồi, lần này tới, là có thứ cho ngươi.”

Hơi nước nơi mắt Tiểu Quả lập tức ngưng lại, có chút khó hiểu nhìn Tả Mạc, sợ hãi hỏi: “cái gì vậy? sư huynh.”

“đây là một ít kiếm quyết, ngươi cầm đi luyện, cũng có thể truyền thụ cho các sư tỷ sư muội khác.” Hắn đưa cho tiểu cô nương hai ngọc giản, trong đó một tấm là hắn lựa ra một số kiếm quyết cơ sở từ trong ngọc giản sư huynh Vi Thắng cho, đồng thời hắn tháo nhẫn kim kiếm trên tay, cũng đưa cho nàng: “Đây là nhẫn kim kiếm, bên tỏng có thể tồn trữ ba đạo kiếm mang, chẳng qua ngươi phải tu luyện kim hệ pháp quyết trước. ân, có một khối ngọc giản là ngũ hành pháp quyết, ngươi tu đoạn canh kim quyết là có thể dùng pháp bảo này.”

Bàn giao xong, Tả Mạc thấy thoải mái, tiểu cô nương hồ đồ cũng khiến hắn rất đau đầu.

Nhẫn kim kiếm đối với hắn hiện tại cũng không quá thực dụng, mà hắn đã quyết định, không tới trúc cơ, hắn tuyệt không xuống núi. Một khi trúc cơ, nếu là sư phó không tặng phi kiếm, hắn cũng có thể dùng băng tinh kiếm, uy lực so với nhẫn kim kiếm phải lớn hơn nhiều. Mà ngọc giản bao hàm ngũ hành pháp quyết đối với hắn cũng không có gì dùng. Vốn cũng không nghĩ tới cho tiểu Quả ngọc giản kia, nhưng nếu không có tu luyện kim hệ pháp quyết, nhẫn kim kiếm cũng không cách nào vận dụng. CÓn kiếm quyết trong ngọc giản sư huynh Vi Thắng, tuy nhiên giản đơn nhưng thực dụng, đối với đệ tử luyện khí kỳ mà nói, là thủ đoạn phòng thân không tồi.

Nữ đệ tử, đặc biệt nữ đệ tử ngoai môn tu vi khá yếu, tình cảnh so với nam đệ tử càng thêm gian nan.

Tả Mạc không cách nào phân tâm như trước chiếu cố các nàng, dứt khoát mang nhữn thứu này truyền thụ cho các nàng. Nếu như gặp được một ít tu giả thực lực không quá mạnh, cũng không tới nỗi không có lực hoàn thủ. Nếu là gặp phải kẻ lợi hại, hắn cũng bó tay.

May là tên đệ tử Đông Kỳ kiếm môn lúc trước bị trục xuất Đông Phù, không cần bận lòng sẽ tái ngộ tới hắn.

Giao việc xong, Tả Mạc nhảy lên lưng nhạn mỏ tro, cũng không quay đầu lại vung tay cáo biệt tiểu Quả, phiêu nhiên đi xa.

Nhìn Tả Mạc tan biến, tiểu Quả nâng nhẫn kim kiếm cùng ngọc giản lên, bất giác nắm chặt tay.

Làm xong những việc này, Tả Mạc cảm thấy toàn thân thư thái, liền bay thẳng tới Hành Phương viện, cuối tháng phải giao năm viên tích cốc hoàn. Hắn đối với vị sư phó mặt lạnh của mình cũng không dám chậm trễ, nếu không hoàn thành, nhất định sẽ chịu phạt.

Tiến vào đan phòng, hắn cũng không lập tức bắt đầu. Tài liệu có hạn, nếu thực phá hư toàn bộ tài liệu, hắn thân không văn tiền, cũng không có tinh thạch đi mua.

Theo lý mà nói, tu vi của hắn hiện nay, luyện chế tích cốc hoàn hẳn không phải việc khó, rốt cuộc đây chỉ là đan dược cơ sở.

Nghĩ ngợi hồi lâu, hắn cmar giác được lần trước hẳn nên là mình không khống chế tốt linh lực rót vào, lại lãng phí linh lực ở rất nhiều điểm, dẫn tới linh lực không đủ.

Lại hồi tưởng thật lâu, lại nhập định trước, khiến linh lực khôi phục về trạng thái tốt nhất.

Hắn mới bắt đầu lần thứ hai thử nghiệm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.