Thất Dạ Sủng Cơ

Chương 24: Chương 24: Tuyệt không cho phép




Ads Nhược Khả Phi lại nhẹ nhàng thở dài, đưa tay tiếp trà. Thôi, coi như nàng thuận ý tiểu hài tử này, ngẫu nhiên sủng hắn một chút.

Tay vừa tiếp xúc với chén trà, chén trà đột nhiên hướng Đỗ Vũ đổ lên người nàng ta. Nhất thời, trà nóng làm Đỗ Vũ ngã xuống. Đỗ Vũ ngây ngẩn cả người, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin, thân mình run nhè nhẹ đứng lên. Cúi đầu ủy khuất nói: “Tỷ tỷ, ngươi không muốn tiếp chén trà của ta thì thôi, vì sao còn muốn…”

Nhược Khả Phi thu hồi tay ở giữ ko trung, thản nhiên không tiếng động nở nụ cười.

Hiên Viên Cô Vân không hề động, cũng không nói gì. Chỉ lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của Đỗ Vũ .

“Vương gia, tỷ tỷ nàng…” Đỗ Vũ tựa hồ bụng đầy ủy khuất không dám nói.

“Đi xuống, giúp nàng đi xuống thay quần áo.” Hiên Viên Cô Vân đứng dậy lạnh lùng nói, xoay người nhìn Nhược Khả Phi không hề động.

Đỗ Vũ trong lòng vui vẻ, xem ra Vương gia sẽ trừng phạt nữ tiện nhân kia. Lập tức lòng vui rạo rực, được hạ nhân giúp đi xuống thay quần áo.

Bọn hạ nhân trừng mắt nhìn nhau, đều không dám nói lời nào.

“Đều đi xuống, hay để Bổn Vương làm cho các ngươi lăn xuống!” Hiên Viên Cô Vân đột nhiên bạo ngược hét lớn.

Mọi người kinh hãi, biến sắc, đều nơm nớp lo sợ lui xuống. Xem ra, Vương gia là muốn trừng phạt phu nhân sao? Cũng là, ở trước mặt nhiều người nên ko làm khó phu nhân.

Đợi tất cả mọi người lui xuống, Hiên Viên Cô Vân trên mặt đột nhiên trào tia đau xót, cầm tay Nhược Khả Phi, nhẹ nhàng hỏi: “Nóng nàng sao?”

“Không có.” Nhược Khả Phi lắc đầu, ôn nhu đáp.

“Ta thực vô dụng, ngay cả cự tuyệt đều làm không được.” Hiên Viên Cô Vân trên mặt thật sầu khổ sở, cùng đau thương. Thầm oán chính mình vô dụng, vì sao ngay cả quyền lợi cự tuyệt đều không có. Chính hắn hoàn toàn là không nghĩ muốn tiểu thiếp kia.

“Đây là lễ vật của phụ hoàng ngươi nên tự nhiên không thể cự tuyệt. Chẳng những không thể cự tuyệt, còn phải đối đãi nàng ấy thật tốt.” Nhược Khả Phi đứng lên, nhẹ nhàng ôm cổ Hiên Viên Cô Vân. Tiểu hài tử này đã nhìn ra. Đó là loại thủ đoạn nhỏ là sao có thể lừa được hắn. Một ly trà đã nghĩ lừa được hắn? Thật là ngây thơ.

“Hôm nay chúng ta đi ra ngoài thưởng mai, được ko?” Hiên Viên Cô Vân nhìn gương mặt xinh đẹp của Nhược Khả Phi, nhịn không được muốn hung hăng hôn môi.

“Ha ha, được.” Nhược Khả Phi cười nhợt nhạt, điềm nhiên trả lời.

Bọn hạ nhân không thể tin vào mắt mình khi thấy Hiên Viên Cô Vân ôm Nhược Khả Phi ra cửa, lên xe ngựa, đi ra ngoài thưởng mai. Lưu lại tiểu thiếp mới nạp đang thay quần áo ở trong phòng.

Tự nhiên, điều này trở thành đề tài cho mọi người nói. Tân nạp tiểu thiếp của Cửu Vương gia, bỏ lại thiếp mới nạp không có để ý, cùng Thất dạ sủng cơ ra ngoài thưởng mai, đi chơi. Có thể thấy được sủng cơ được sủng hạnh đến độ nào?.

“Bảo kiếm trong gió không thấy bóng

Hương mai trong tuyết thêm lạnh lùng.”

Nhược Khả Phi nhẹ nhàng bẻ một cành mai đưa cho Hiên Viên Cô Vân .

Hiên Viên Cô Vân tiếp nhận hoa mai, nhìn Nhược Khả Phi nở nụ cười, nói: “Nàng có mùi.”

“Nói bậy.” Nhược Khả Phi vươn tay không khách khí nhéo má Hiên Viên Cô Vân, “Ngươi ba hoa.”

“Ai nha, đau a.” Hiên Viên Cô Vân nhe răng trợn mắt .

Nhược Khả Phi lại biết hắn cố ý kêu đau, bởi vì nàng hoàn toàn ko dùng lực.

“Cái đó, ngay cả tư cách cự tuyệt đều không có.” Nhược Khả Phi xoay người, nhìn khoảng thiên không, âm thanh phiêu phiêu, chậm rãi nói.

Phía sau Hiên Viên Cô Vân xiết chặt cành hoa mai, cúi đầu, sắc mặt trở nên ảm đạm.

“Ngươi nghĩ sẽ không tranh.” Nhược Khả Phi chậm rãi xoay người lại, nhìn Hiên Viên Cô Vân nhẹ nhàng nói, “Ngươi không nghĩ mình sẽ tranh, nhưng nếu có người muốn cướp đi gì đó của ngươi? Ngươi sẽ hạ thủ chứ?”

Hiên Viên Cô Vân mạnh mẽ ngẩng đầu, sáng quắc nhìn Nhược Khả Phi, trong mắt ánh lên vẻ ko hiểu .

“Nếu là người khác muốn cướp ta đi? Ngươi còn có thể tránh né sao?” Nhược Khả Phi chậm rãi đến gần mặt Hiên Viên Cô Vân rồi từng chữ một nói rõ ràng.

“Tuyệt không cho phép.” Hiên Viên Cô Vân thật mạnh nói, hoa mai trong tay bị dùng sức bẻ gẫy. Thân thủ mạnh mẽ ôm lấy Nhược Khả Phi, “Nàng là của ta! là của ta!”

“Ừm, ta là của ngươi.” Nhược Khả Phi tựa vào trong lòng Hiên Viên Cô Vân nở nụ cười, cười thực ngọt.

Thật lâu sau, sắc trời dần tối, hai người mới nhớ tới nên trở về phủ .

Trở lại vương phủ, tân phòng còn đăng đèn. Đỗ Vũ còn chờ Hiên Viên Cô Vân trở về.

“Ha ha, nàng đang đợi ngươi đấy. Mau đi xem một chút đi.” Nhược Khả Phi tay khẽ đẩy Hiên Viên Cô Vân .

Hiên Viên Cô Vân sắc mặt tối đen, vừa định phản bác, lại đột nhiên nhớn mày nở nụ cười. Dùng sức kéo tay Nhược Khả Phi, ghé bên tai Khả Phi nhẹ nhàng nói: “Chúng ta cùng chơi trò chơi đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.