Thất Dạ Sủng Cơ

Chương 17: Chương 17: không có tiền




Ads Nhược Khả Phi chậm rãi đi đến bên cạnh nam tử, nam tử ko quay đầu lại, cũng không nhúc nhích, chỉ chuyên tâm nhìn cửa điếm .

Hạ nhân phía sau Nhược Khả Phi có chút lo lắng nhìn nam tử trước mắt cả người tản ra hơi thở lạnh như băng, trên mặt người này viết hai chữ: Nguy hiểm. Nhưng chủ tử nhà mình thong thả gần người nọ, nếu thực xảy ra chuyện, phải bẩm báo Vương gia thế nào ?

“Chủ tử…” Tiểu Vũ có chút lo lắng, nhẹ giọng kêu.

Nhược Khả Phi khoát tay áo, ý bảo nàng không cần nói.

Tiểu Vũ đem câu nói kế tiếp nuốt trở về.

Nhược Khả Phi chậm rãi đi tới bên cạnh nam tử, nam tử không hề động.

“Muốn ăn?” Nhược Khả Phi mỉm cười.

Nam tử gật gật đầu, lạnh lùng phun ra ba chữ: “Không có tiền.” ( anh này bùn cười gê, mất hình tượng wá) (QH: Tỷ mún té ghế nà)

“Đi theo ta, ăn miễn phí.” Nhược Khả Phi nhấc chân đi về phía trước. Nam tử lãnh khốc không nói hai lời, đi theo Nhược Khả Phi.

Phía sau, mọi người tròn mắt nhìn nhau nhìn sự việc trước mắt làm họ ko kịp phản ứng. Đây là chuyện gì?

Nhược Khả Phi tiến vào cửa điếm, chưởng quầy lập tức đi ra chào đón.

“Được rồi, chuẩn bị cho ta một nồi canh tốt nhất, ta muốn chiêu đãi khách quý. chốc lát đem danh sách lên lầu ba, giờ đi làm việc của ngươi đi.” Nhược Khả Phi phân phó .

Chưởng quầy cung kính, lui xuống. Đơn giản là nhà điếm này chủ ko phải là Vương gia mà là Khả Phi.

Mang theo nam tử lãnh khốc lên lầu hai ghế lô, Tiểu Vũ nhanh nhẹn cởi áo choàng cho Nhược Khả Phi, đặt ở một bên.

Nhược Khả Phi đưa tay mời lãnh khốc nam tử nói: “Tọa”. chính nàng cũng ngồi xuống.

Lãnh khốc nam tử cũng không khách khí, đặt mông ngồi xuống, vẫn đem kiếm ôm vào trong ngực. Tiểu Vũ đi lên, thật cẩn thận nói: “Công tử, kiếm của ngươi ko muốn bỏ ra sao?”

“Kiếm còn người còn, kiếm mất người mất.” Nam tử khẩu khí giống khối băng làm đông lạnh động tác của Tiểu Vũ.

Tiểu Vũ sờ mũi, ngượng ngùng lui ra.

Nhược Khả Phi thản nhiên nở nụ cười, không nói gì, phất phất tay làm cho Tiểu Vũ lui ra.

Lẩu rất nhanh được bưng lên, lò hỏa thiêu hương khí nóng bỏng.

“Không cần khách khí, mời ăn.” Nhược Khả Phi cầm lấy chiếc đũa gắp đồ ăn nóng lên.

“Quả thật miễn phí?” Lãnh khốc nam tử lại nghẹn ra câu. (Sax)

“Quả thật.” Nhược Khả Phi nhìn mặt lãnh khốc nam tử hồi đáp.

Nam tử này nghe thế mới cầm lấy chiếc đũa lên ăn.

Thật lâu sau, nam tử ăn no rồi, thư thái, tựa vào ghế. Trầm giọng nói: “Nói đi, muốn ta làm cho việc gì?”

“Ăn ngon không?” Nhược Khả Phi không có trả lời vấn đề, chỉ hỏi.

“Ăn ngon.” Lãnh khốc nam tử trên mặt có một tia thỏa mãn tươi cười, biểu tình nhu hòa.

“Làm cận vệ của ta, lúc nào muốn ăn đều có thể đến, miễn phí.” Nhược Khả Phi quăng ra điều kiện.

“Được.” Lãnh khốc nam tử ko có một tia do dự liềnđáp ứng.

“Tên?” Nhược Khả Phi mỉm cười nhìn nam tử lãnh khốc trước mắt.

“Diêm Diễm.” Lãnh khốc nam tử hộc ra hai chữ.

Nga? Nhược Khả Phi nhíu mày, tên như vậy à. Đến từ địa ngục hỏa diễm? Nhưng lạnh như băng.

“Về sau liền đi theo ta.” Nhược Khả Phi đứng lên, Tiểu Vũ chạy nhanh đem áo choàng mặc cho Khả Phi.

Diêm Diễm giống u linh lặng yên không một tiếng động đi theo.

Nhược Khả Phi tựa vào ghế, tùy ý xem sổ sách. Đã nhiều ngày buôn bán càng ngày càng cao, coi như xem qua. Gọi người đem sổ sách mang xuống, Nhược Khả Phi liền mang theo mọi người rời đi.

Trở về vương phủ, gọi quản gia dàn xếp chỗ ở cho Diêm Diễm, Nhược Khả Phi liền trở về phòng. Trở lại trong phòng, Tiểu Vũ giúp nàng thay y phục xong đi ngủ.

Khi Hiên Viên Cô Vân trở lại vương phủ, gặp khuôn mặt Nhược Khả Phi đang điềm tĩnh ngủ. Nhẹ nhàng hôn lên gương mặt trắng nõn nà, rồi lui đi ra ngoài. Ở trên hành lang nhẹ nhàng vỗ tay, phía sau lập tức xuất hiện một hắc y nhân, rõ ràng là ám vệ.

“Hôm nay nàng đi ra ngoài đã làm gì, gặp người nào?” Hiên Viên Cô Vân thản nhiên hỏi.

“Đi đến lẩu điếm, mời một cao thủ ăn cơm, sau đó người kia thành cận vệ của phu nhân. Tiếp theo là trở về.” Ám vệ cung kính trả lời. Trong lòng lại kinh ngạc không thôi, ánh mắt Nhược Khả Phi không tồi, người kia tuyệt đối là hàng danh môn cao thủ trong giang hồ. Chính hắn từ một nơi bí mật gần đó đều cảm thấy áp lực rất lớn.

“Nga, đã biết, đi xuống đi.” Hiên Viên Cô Vân vẫn thản nhiên nói. Ám vệ lập tức biến mất.

Cận vệ sao? Tùy nàng, chỉ cần nàng cao hứng.

Nhưng mà, ngày mai nghi thức duyệt binh chính hắn nhất định phải mang nàng theo. Quân doanh không cho nữ tử tiến vào, cải trang thành nam tử là đến được. Nghĩ điều này, Hiên Viên Cô Vân nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng, rón ra rón rén đi vào


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.