Thánh Vũ Xưng Tôn

Chương 13: Chương 13: Chiến (2)




Trong đám người vây xem có hai khuôn mặt quen thuộc, một người mày rậm mắt to, diện mạo giản dị, thỉnh thoảng có người theo sau a dua nịnh hót, chính là Sở Vũ - người lần trước luyện dược cho Sở Thiên, bên cạnh hắn có một thiếu nữ xinh đẹp tự nhiên là Sở Sở. Lúc này Sở Sở tóc mai lộn xộn, xem bộ dạng vẫn còn lưu mấy phần lười biếng.

Nàng mới thức giấc, chợt nghe nghe có hạ nhân đang nghị luận, nói chính là sự tình nơi đây, nghe Sở Thiên gặp nguy hiểm, đến rửa mặt đều không để ý tới nàng liền lấy giày phi nước đại đến đây, trên người vẫn còn mang bộ đồ ngủ, trước khi đi còn đem một mặt không tình nguyện Sở Vũ kéo tới.

Bốn phía thỉnh thoảng có thiếu niên đưa ánh mắt lửa nóng nhìn nàng lại bị Sở Vũ trừng mắt nhìn lại, liền không cam lòng mà nhìn chỗ khác, những điều này nàng cũng không có chú ý tới, đôi mắt sáng láy chăm chú vào tràng diện bên trong.

Đám khán giả chú ý quanh mình, người bên ngoài nghị luận, thậm chí Sở Sở đến, Sở Thiên tất cả đều để ý tới, thần sắc hắn đề phòng nhìn về kình địch trước mặt.

Nguyên lực Sở Ca hướng ngón trỏ không ngừng quán chú, chưa xuất chiêu, cảm giác áp bách đã ập tới.

Bản năng phát giác được nguy hiểm, Sở Thiên hai chân hơi cong, trọng tâm chìm xuống, hai tay hơi co, bày ra thức mở đầu của “Phong Chưởng“. Đối phương tuy tuổi còn nhỏ, lại là huyền mạch thiên tài, nhìn liền biết là nhân vật khó chơi, nếu có chút chủ quan, kết quả sẽ rất thê thảm.

Trên ngón trỏ Sở Ca nguyên lực càng phát ra cô đọng, vậy mà mắt thường có thể thấy ngưng động thật chất trên đầu ngón tay, hình thành một lớp trơn bóng như bạch ngọc, bề ngoài lộng lẫy, bên trong sát cơ tiềm ẩn. Lúc toàn thân khí thế đạt đến đỉnh điểm, Sở Ca nhấc chân tiến lên một bước, “tạch tạch”, mặt đất nứt ra nhiều khe nhỏ, thân hình Sở Ca đã đi tới trước mặt Sở Thiên, một chiêu kiếm chỉ nhắm ngay ngực Sở Thiên, gọn gàng dứt khoát, bá khí nghiêm nghị.

Nếu đối thủ tu vi yếu hơn mình, vậy liền không cần hoa chiêu, cứ thẳng thắn nghiền ép đối thủ, hắn Sở Ca tuyệt sẽ không thua người có tu vi không bằng mình, đây là một loại tự ngạo bẩm sinh.

Thấy thế Sở Thiên dùng nguyên lực bao bọc hai tay, một chưởng tiếp hướng kiếm chỉ, chưởng thế đơn giản không cầu kỳ, lại như bão táp xuất cốc, không thể coi thường.

Hiển nhiên, hắn dự định cùng đối phương liều mạng một chiêu, trải qua năm ngày rèn luyện, thân thể của hắn tráng kiện như yêu thú, nguyên lực cô đọng giống như thép tinh, tu hành võ học càng là rèn luyện đến lô hỏa thuần thanh. Mặc dù tu vi kém hơn đối phương một trọng cảnh giới, nhưng hắn tin tưởng coi như không bằng đối phương, cũng không có khả năng trong mấy chiêu liền bị đối phương chế trụ, cái này là tự tin, tin vào thực lực của chính mình, tin võ học của chính mình.

Hai người lần đầu va chạm, là tự ngạo cùng tự tin đối đầu.

“Oanh!”

Lần này đối đầu, Sở Thiên phát giác đối phương nguyên lực trầm ổn, hùng hậu, càng khó chơi hơn chính là chiêu kiếm chỉ đối phương thi triển vô cùng sắc bén, đủ để thiết kim đoạn ngọc.

Hắn không có cậy mạnh, thuận thế lui về phía sau hai bước. Sở Ca chỉ là thân trên lay nhẹ, hai chân lại đâm vào trên mặt đất đứng bất động. Rất rõ ràng Sở Thiên rơi xuống hạ phong.

Tình hình chiến đấu một chút đình trệ, đám khán giả liền nhao nhao mỗi người phát biểu ý kiến của mình.

“Vẫn là Sở Ca lợi hại. Sở Thiên rõ ràng rơi xuống hạ phong.” Có người căn cứ tình hình chiến đấu đưa ra phán đoán khách quan.

“Sở Thiên có thể đón đỡ Sở Ca một chỉ không thổ huyết, cũng coi như rất khó được.” một vị lão nhân lập trường đứng giữa, biểu đạt thưởng thức đối với Sở Thiên,

“Hắn tu vi đạt tới luyện thể tầng 3, trời, lúc này mới bao lâu a.” Một vị tộc muội nhịn không được nói ra, năm ngoái nàng liền khải linh, hiện tại cũng bất quá là luyện thể tầng 3, không nghĩ Sở Thiên mấy ngày liền đuổi kịp. Thực sự nghĩ không ra nguyên cớ, nàng đem nguyên nhân quy về ngoại lực: “Hoàng mạch trung cấp có mạnh như vậy sao, nhất định là dựa vào thiên tài địa bảo mạnh lên”

“Như vậy, tiềm lực của hắn nhất định không bằng Sở Ca, hai người chênh lệch chỉ có thể càng ngày càng lớn.” Có người lý trí đưa ra nhận xét.

“Nói nhảm, tư chất đều không tại cùng một đẳng cấp, lấy cái gì để so sánh” Càng có người khịt mũi coi thường.

Lúc này, Sở Hách đang hưng phấn, bắp thịt cả người đều đang run rẩy, thậm chí nhịn không được muốn cười to, bởi vì lập tức liền có thể nhìn thấy Sở Thiên bị ngược đãi.

“Tiểu tử này tuyệt đối xong đời, càng như thế đối đãi tiểu đệ ta. Ha ha, đây là muốn chết a.”

Sở Hách biết rõ tính cách huynh đệ nhà mình, Sở Ca tuy còn nhỏ, lại hơi trưởng thành trước tuổi, thiên tư càng hơn người, một đường thuận buồm xuôi gió, từ sớm tính kêu ngạo đã ăn sâu vào trong cốt tủy.

Trong nhóm người bọn hắn, trừ hắn bên ngoài, dù có lớn tuổi hơn Sở Ca, cũng phải cam tâm tình nguyện xưng hắn một tiếng “Sở Ca đại ca”, vì chính là duyên cớ này.

Tiểu tử này thật sự là muốn chết, như hắn nguyện ý quy thuận, thật đúng là không có biện pháp gì, không ngờ là chính hắn lại từ chối, thật sự là quá ngu.

Hắn cũng biết thực lực của đệ đệ. Nói ra mất mặt, Sở Ca vừa tiến vào luyện thể tầng ba, hắn từng cùng Sở Ca có “chút” giao thủ, lúc ấy hắn đã đột phá tầng 4, tuy có tu vi ưu thế, lại bị hai ba lần đánh bại, hai người căn bản không cùng một cấp bậc bên.

Về sau, Sở Ca lại tấn một cấp, càng phục dụng “Tẩy Tâm đan” do Dược đường luyện chế, thực lực bây giờ càng thêm đáng sợ, tương luyện thể tầng 5, dù sao huyền mạch thiên tài đã có tư cách vượt cấp chiến đấu.

Trong lúc Sở Hách suy nghĩ, Sở Thiên và Sở Ca vẫn đang chiến đấu ở trong sân. Sở Ca vận chuyển nguyên lực toàn thân quán chú kiếm chỉ, như danh kiếm ra khỏi vỏ, vũ tiễn rời dây cung, chiêu chiêu không rời đối phương điểm yếu hại.

Mà Sở Thiên vận dụng Phong Chưởng theo gió mà chuyển, song chưởng như gió thét mưa rào, quanh thân hóa thành một đoàn gió lốc rít gào, cuốn lá khô dưới đất bay tứ tung, đứng trước cường địch càng đánh càng hăng.

Rất nhanh hai người đã giao thủ trên trăm chiêu. Sở Ca đem “Đoạn Ngọc Kiếm” vận đến đỉnh phong, đầu ngón tay lộ ra tia sáng chói mắt, tựa như một mặt trời nhỏ, kiếm chỉ sáng chói xuất động, hướng đối phương hung dữ đâm tới.

Xung quanh Sở Thiên Gió xoáy từ cấp tốc xoay tròn đến im bặt mà dừng, trong lúc đó quá trình tích súc lực lượng cùng khí thế cũng đã đến mức đỉnh điểm, nguyên lực trên lòng bàn tay đại thịnh, trong nháy một chưởng liền phát ra đón hướng kiếm chỉ.

Bàn tay cùng kiếm chỉ lần nữa tương giao, nguyên lực tương hỗ va chạm, âm thanh khí bạo liên tiếp vang lên, một cỗ khí sóng vô hình từ điểm tương giao sinh ra, gợn sóng cuồn cuộn hướng về bốn phương tám hướng kéo dài tới, quang mang chói mắt để cho người ta mắt mở không ra.

Ánh mắt khôi phục bình thường lúc, hai người đã bị khí lãng đẩy ra, riêng phần mình lui lại năm bước, bình tĩnh ở xa xa nhìn nhau.

vang lên tiếng hít khí lạnh không biết là của ai, nhưng mà phảng phất nó lây nhiễm đi ra, trong chốc lát tiếng thán phục liên tiếp vang lên.

Mọi người đều là không nghĩ tới, một người không có tiếng tăm gì như Sở Thiên, có thể cùng thiên tài huyền mạch Sở Ca đánh đến loại tình trạng này.

Luận tu vi Sở Thiên còn yếu hơn một cấp, vẫn ở tại phạm trù luyện cơ bắp, mà tầng 4 Sở Ca đã tiến vào luyện gân cốt. Luận tư chất, huyền mạch cao cấp của Sở Ca y nguyên nghiền ép hoàng mạch trung cấp của Sở Thiên.

Trong mắt đại đa số người, hai người thực lực sai biệt nên là một trời một vực, thực tế tình hình chiến đấu lại cơ hồ lực lượng ngang nhau, loại kết quả này thật làm cho một số người đánh vỡ đầu cũng nghĩ không thông.

Sở Sở ngầm buông lỏng một hơi, xem ra không cần phụ thân ra tay, dạng này tốt nhất, phụ thân ra mặt có thể làm tổn thương tự tôn của Sở Thiên, thật sự là hạ sách. Mà Sở Thiên lấy được loại này chiến tích, càng làm cho nàng phương tâm mừng thầm không thôi, ngay cả nàng đều không nghĩ tới, Sở Thiên có thể cùng Sở Ca ngang tay.

Có người vui vẻ có người sầu, Sở Hách trợn mắt hốc mồm, cái này Sở Thiên có thể cùng tiểu đệ hắn đánh lên trên trăm chiêu, hơn nữa thoạt nhìn là không rơi xuống hạ phong, mẹ nó không phải mình đang nằm mơ a.

Kẻ này cũng là quái vật, trước đó nghĩ cái gì mà lại đi trêu trọc hắn? Vừa nghĩ đến đây, Sở Hách hối hận vỗ vỗ trán.

Bất quá, theo hắn xem ra, Sở Ca tuyệt đối có chỗ giữ lại, đối với hắn mà nói, dưới loại tình huống này, chỉ có thể coi là làm nóng người.

“Ngươi ngoài dự liệu của ta.” Lặng im thật lâu, Sở Ca chợt mở miệng nói. Hắn tự nhiên nhìn ra, đối phương thi triển chính là tam phẩm võ học, võ học mỗi lần thăng nhất phẩm, độ khó tu luyện tùy theo tăng gấp bội, tam phẩm võ học tuyệt không phải hạng người bình thường có khả năng nắm giữ, dựa vào tình hình giao thủ lúc nãy, liền biết đạt đến cảnh giới nhất định.

Lúc mới giao thủ, lấy hắn tu vi cao hơn đối phương nhất trọng, còn bị kình phong đập vào mặt đau rát, càng khó coi hơn là quần áo hắn không chỉnh tề, khá là chật vật, nhiều người như vậy ở đây, lần này thật đúng là mất hết mặt mũi.

Nghĩ tới đây, Sở Ca sắc mặt âm trầm, trong mắt hàn ý càng đậm.

Sở Thiên nhún nhún hai vai, từ chối cho ý kiến, sự tình phát triển đến một bước này, đối phương nói rõ là khiêu khích, cùng người khiêu khích hắn không lời nào để nói, một chữ chiến mà thôi.

“Ngươi rất mạnh, ta không thể hiểu tại sau một tên có tư chất hoàng giai trung cấp chỉ mới khai linh vài ngày lại có thực lực cùng ta đánh ngang tay, ta rất thưởng thức ngươi, nhưng ngươi sai lầm, ngươi không nên thách thức ta, ngươi ra toàn lực đi, ta sẽ cho ngươi thấy rõ ràng, khoảng cách giữa ngươi và ta”

Sở Ca nói xong chợt có huyết khí tư thể nội hắn chui ra hội tụ về phía tay phải. “Đoạn Ngọc Kiếm” lần nữa tại đầu ngón tay ngưng ra, vô số tơ máu lan tràn đến trên ngón, đem nó chậm rãi nhuộm thành huyết sắc. Quanh người tản ra kinh người sát khí

Sở Thiên vuốt vuốt cánh tay đang đau nhức, bày ra thức mở đầu “Phong Chưởng” ngưng thần phòng bị.

Trong lòng của hắn âm thầm kêu khổ, luyện gân cốt cao thủ, hôm nay xem như lĩnh giáo, thi triển chưởng pháp cùng đối phương chiến đấu, chưởng chưởng đều giống như đánh vào sắt thép, mà hai người giao thủ trên trăm chiêu, hiện tại quanh thân nhiều chỗ đau đớn.

Nếu không phải từng lấy dược cao tôi thể, tiến hành loại chiến đấu như này với Sở Ca, chỉ sợ chiến đấu chưa tiến hành một nửa, nhục thân trước hết bị phế sạch.

Gặp Sở Ca lại ra tuyệt chiêu, loại chiêu thức này xem xét liền hung bạo hơn trước, nghĩ đến uy lực tất nhiên không tầm thường. Bất quá, đối phương như nghĩ đơn giản thu thập mình, cũng sẽ không dễ dàng như vậy, dù là liều đến trọng thương, cũng muốn làm cho đối phương nếm thử tuyệt chiêu mới “Tu Du Kình“.

Huyết sắc kiếm chỉ yêu dị bá đạo, không dung tình chút nào hướng Sở Thiên phần eo đâm tới. Thấy thế Sở Thiên thi triển “Phong Chưởng”, ngầm tích xúc lực lượng chờ thời cơ phát ra “Tu Du Kình”, đem hết toàn lực tiến hành phản kích, hai người sắp va chạm lần nữa.

Thắng bại đến tột cùng như thế nào? Ở đây trái tim tất cả mọi người đều đột nhiên tăng tốc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.