Thanh Triều Ngoại Sử

Chương 41: Chương 41: Giang sơn và mỹ nhân




Nếu lỡ mai này anh xa em

Hồ Tây thương nhớ ướt mi mềm

Thông xanh man mác mang màu nhớ

Rặng liễu, đường xưa bước hững hờ

Về đây sóng gọi hồn thương nhớ

Hoang tím vườn xưa cố đợi chờ

Lâm Tố Đình chọn một bải đất trống cách doanh trại chừng nửa dặm, làm võ đường ôn luyện võ công cho các tân thành viên của Đại Minh Triều ở Hồi Cương. Hằng ngày vào buổi sáng, nàng lại đến lều Tần Thiên Nhân nghe chàng và các tiền bối thao lược mưu kế Minh triều phục quốc, chiều xuống lại cùng Tàu Chánh Khê ra bãi đất này giúp các tân thành viên tập dượt bộ pháp. Từ khi Tần Thiên Nhân khỏe lại, công việc bề bộn, không khi nào rảnh rỗi nên nàng không có dịp hàn huyên với chàng. Cho nên thật tình mà nói, nàng đến lều chàng vào mỗi buổi sáng chỉ để nhìn chàng thôi.

Chiều hôm nay Lâm Tố Đình giúp các thành viên tập dượt một trong tam pháp của nam Thiếu Lâm.

Lâm Tố Đình đứng đối diện hàng ngũ quân đội của nàng, giảng diễn:

-Bộ pháp có ba bộ mười hai môn gọi là tam tấn. Ba bộ gồm thượng bộ, trung bộ và hạ bộ. Thượng bộ tấn chia làm ba môn, ba môn đó là lập tấn, hạc tấn và độc hành vũ tấn.

Một trăm tân thành viên xếp thành năm hàng, chăm chú tập trung, người nào người nấy im thinh thít.

-Nói đến trung bộ tấn - Lâm Tố Đình nói - Thường gồm có năm môn, đó là trung bình tấn, chảo mã tấn, đinh tấn, xà tự tấn và âm dương tấn. Hạ bộ tấn gồm có bốn môn, là hạ mã tấn, qui tấn, tọa tấn và ngọa tấn…

Tàu Chánh Khê chắp tay sau lưng im lặng đi qua đi lại quan sát, chàng có nhiệm vụ theo dõi thế tấn và thủ của các hội viên, nếu thấy có điều chi sai sót thì liền nhắc nhở họ khắc phục.

Lâm Tố Đình không ngừng giảng giải, nàng vừa nói vừa thực hành. Các thành viên nhìn cách nàng thủ và tấn, cố nhớ thật rõ mọi đường thế.

-Để tập xà tự tấn -Lâm Tố Đình nói - Điểm đầu tiên là đứng lập tấn, xoay ngang, chân phải bước qua khỏi chân trái, như thế này, rồi hai chân tréo nhau. Còn âm dương tấn thì tấn như bộ Đinh nhưng mặt không hướng thẳng về mũi bàn chân trước mà nhìn ngang, như thế này.

Lâm Tố Đình ngưng một hồi, chờ các hội viên thực hành cho thật nhuần nhuyễn hai thế tấn đó xong rồi mới tiếp:

-Chảo mã tấn tức là đứng lập tấn. Bàn chân phải mở ngang bằng này. Bàn chân trái bước tới trước. Khoảng cách giữa hai bàn chân rộng bằng vai rồi gập hai đầu gối xuống, cao bằng Trung bình tấn. Chân trước nhón lên…

Mọi người lại nhìn theo thế chân nàng và làm theo.

-Đúng rồi, là như thế, tốt lắm!

Lâm Tố Đình khen một thành viên bận y phục màu đen sọc trắng đứng hướng bên phải nàng.

Đúng lúc này Khẩu Tâm, Vạn Văn Thông, Trần Tử Sang, Lạc Thiết Môn, Nhất Đình Phong, Hồ Quảng Đông và người đội trưởng đội năm tên là Cao Lí Vệ đi tới. Bảy người nhìn nhau, gật gù hài lòng khi thấy Lâm Tố Đình hướng dẫn các thế tấn vô cùng cặn kẽ.

Vạn Văn Thông nhớ lại lúc cô gái áo đỏ xuất hiện ở rừng Bình Lương, sau khi nàng ra tay cứu Tần Thiên Nhân, đã cởi khăn che mặt xuống, hóa ra là Lâm Tố Đình. Trong lòng tán thưởng, Vạn Văn Thông quay sang mấy người kia, cười khà khà nói:

-Cô bé họ Lâm đó, nghe Tàu ngũ gia bảo lúc ở học xá đã tay đôi đánh nhau với Dương Tiêu Phong và đoạt được nhân sâm đấy nhé.

Lạc Thiết Môn gật đầu:

-Con gái của Lâm Vĩ tiên sinh ấy mà, vừa gan dạ vừa tỉ mỉ, đơn thương độc mã làm được việc này, thật khiến cho người ta thán phục.

Mọi người gật đầu nói phải.

Khi này Trương Quốc Khải và Tần Thiên Nhân cũng đồng thời xuất hiện.

Lạc Thiết Môn chờ Trương Quốc Khải và Tần Thiên Nhân tới gần, sau khi hành lễ chào thiếu đà chủ liền nói:

-Ầy! Tam gia, sao lại để thiếu đà chủ ra ngoài này? Thiếu đà chủ mới vừa khôi phục lại sức khỏe, mà ở ngoài này gió lại rất lớn.

Tần Thiên Nhân cũng cúi chào các vị trưởng bối, mỉm cười đáp:

-Các vị tiền bối, đa tạ các vị đã quan tâm, lúc các vị đến thăm xin thứ lỗi cho vãn bối không ngồi dậy thi lễ được. Mấy hôm nay vết thương đã khá nhiều rồi.

Trương Quốc Khải cũng nói:

- Đúng rồi đó, mấy ngày nay vết thương của thiếu đà chủ đã đỡ nhiều, phải nằm suốt ngày nên chán ngán phát sinh buồn bã. Vãn bối mới đưa huynh ấy đi dạo quanh trại lính một chút.

Cao Lí Vệ gia nhập bang hội lâu năm, thế mà trước khi Tần Thiên Nhân tới Hồi Cương thì họ Cao chưa diện kiến dung mạo “thần quyền nam hiệp” bao giờ, bước lên phía trước nói:

- Phen này tại hạ được gặp gỡ quần hùng của hội, được kiến diện thiếu đà chủ xưa nay ngưỡng mộ, được trùng phùng với Trương lão đệ không gặp nhiều năm, đều là chuyện đáng mừng. Ước gì được bái kiến thêm “Gia Cát tái lai” nữa thì đúng là đại khoái trong đời.

Tần Thiên Nhân cũng chưa gặp Lí Vệ lần nào, nói:

- Cao vị anh hùng, hiếm khi đến tổng đà Giang Nam, bây giờ gặp huynh ở đây rồi, nhất định phải phiền huynh dạy dỗ tiểu đệ nhiều hơn.

Lí Vệ trợn mắt lên nói:

- Bản lãnh thiếu đà chủ còn hơn ta nhiều, ngài cần gì ta dạy dỗ? Nhưng nghe nói Gia Cát tái lai là sư đệ ngài uống rượu rất khá, sau này nhất định phải giới thiệu cho ta quen biết, ta và Cửu Dương tiên sinh phải tỉ đấu một phen, xem tửu lượng ai lợi hại hơn?

Khẩu Tâm nghe nhắc tới “Gia Cát tái lai,” mỉm cười đáp:

- Ha ha! Chuyện này thì Cao anh hùng nhất định phải chịu hạ phong rồi!

Mọi người cũng cười xòa, gì chứ tài uống rượu thì Cửu Dương là nhất, trong hội không ai sáng bằng được.

Mọi người cũng nhớ tới nét mặt luôn luôn lúc nào cũng đầy vẻ ôn hòa của Cửu Dương, sự hiện diện của Cửu Dương khi nào cũng thế, có cái gì đó làm người ta an lòng.

Nhắc tới Cửu Dương mọi người nhớ đến Lữ gia, không biết Cửu Dương đã nhận được tin hay chưa?

Đột nhiên Trương Quốc Khải thu nụ cười lại, giận dữ nói:

-Thật không ngờ được tổng đà ở Giang Nam lại thất thủ dễ dàng như vậy!

Tần Thiên Nhân vừa mới khôi phục lại sức khỏe, nghe nói chuyện Lữ gia cũng buồn không kém.

Nhắc lại chuyện Lâm Tố Đình và Tàu Chánh Khê sau khi trở về từ Hàng Châu, Tàu Chánh Khê bảo:

-Triều đình đã niêm phong trường học Hắc Viện, đồng thời cũng cho quân đội tàn phá Thanh Tịnh Tự và Thiếu Lâm Tự.

Mọi người hỏi về tình hình Lữ gia, Lâm Tố Đình lấy khăn ra lau mắt rồi kể:

-Khi Lữ đại công tử bị bắt giữ ở Hắc Viện, Lữ Lưu Lương tiên sinh đang ở chùa Thiếu Lâm Toàn Châu Phúc Kiến, không hề hay tin...

Lâm Tố Đình nói quân đội Chính Bạch Kỳ biết bộ chỉ huy của bang hội đặt trong Hắc Viện nên ra lệnh bao vây Hắc Viện trước, bắt giam Lữ Nghị Trung, sau đó quân binh bắn pháo, phóng hỏa đốt pháp đường Thanh Tịnh Tự, rồi truy quét đến Thiếu Lâm Tự tìm bắt Lữ Lưu Lương.

Ngày hôm sau, theo lệnh của Phủ Viễn tướng quân, chỉ huy quân binh đóng ở Đăng Phong là lữ trưởng Bạch Mi đạo nhân, cho quân lính đem dầu vào Thiếu Lâm Tự rưới đốt toàn bộ. Bạch Mi đạo nhân là người sáng tạo ra môn phái Bạch Mi quyền vào thời kỳ đầu triều nhà Thanh. Lửa cháy đến hai ngày hai đêm, những điện Thiên Vương, Đại Hùng, Khẩn Na La, Lục Tổ, Diêm Vương, Long Vương, Tàng kinh các, các nhà ăn, nhà kho, thiền đường đông tây, phòng Ngự tọa, lầu chuông trống... đều thành tro bụi. Tự viện điêu tàn, tăng chúng chỉ còn khoảng hai mươi người thoát chết. Chùa Thiếu Lâm Phúc Kiến vốn được xây vào thời triều nhà Tùy, có lịch sử lâu đời, được xem như một bảo vật phương nam bị thiêu hủy toàn bộ, gây tang thương kinh hoàng.

Hồ Quảng Đông nghe Tàu Chánh Khê và Lâm Tố Đình nói tới đây, không tránh khỏi đau lòng rơi lệ. Họ Hồ là bạn lâu năm của Lữ Lưu Lương. Tàu Chánh Khê nhìn Hồ Quảng Đông nói:

-Vãn bối nghe người ta bảo sau khi Lưu Lương tiên sinh bị bắt đi, mới có hai ngày đã lâm bệnh thương hàn và qua đời trong ngục thất.

Khẩu Tâm là phương trượng chùa Thanh Tịnh, nhiều lần cùng Lữ Lưu Lương thuyết giảng kinh Phật cho các tu sĩ phương nam, lắc đầu nói:

-Chỉ là bệnh thương hàn, sao có thể nặng như vậy được chứ?

-Đúng đó - Lâm Tố Đình nói đến đây nàng khóc thút thít - Muội nghe người ta đồn tiên sinh như là ăn lầm đồ vậy. Có lẽ trong người ông có chất độc?

Vạn Văn Thông thương cảm cho Lữ gia một nhà trăm mấy mạng, quát mắng:

-Dương Tiêu Phong, cái tên cẩu quan! Ngoài miệng thì toàn là kêu “chiêu hiền nạp sĩ nhân nghĩa hơn người,” té ra là một kẻ bỉ ổi, chỉ có vàng ngọc bên ngoài còn bên trong chỉ toàn rơm rác!

Nhất Đình Phong rất mến tài hai anh em nhà họ Lữ, giờ mãi mãi không còn gặp được Lữ Nghị Trung nữa, thở dài nói:

-Tên đó thật là nham hiểm độc ác, có nhiều quỉ kế, mở miệng ra là nói cái gì “địa bất phân Nam Bắc, nhân bất phân quý tiện,” cái gì là “trị họp Mãn Hán Mông Hồi, tán thành thất tộc,” toàn là giả dối mà thôi!

Trong khi mọi người đang bất bình thì tự nhiên Tần Thiên Nhân nói:

-Theo vãn bối thì hắn không hạ sát tiên sinh đâu.

Tần Thiên Nhân khi nói câu này trong đầu nhớ lại lần gặp Dương Tiêu Phong ở Bình Lương, không hiểu vì sao tin người này là một nhân vật thủ lĩnh võ lâm, rất trọng chữ tín, sẽ không làm những chuyện mờ ám như hạ độc giết người như thế.

Mọi người nghe Tần Thiên Nhân nói vậy không khỏi ngạc nhiên, Trương Quốc Khải nói:

-Thiếu đà chủ huynh vừa mới nói gì? Không phải đệ đây đã nghe lầm chứ?

Tần Thiên Nhân biết tam đệ không hiểu được ý mình, bèn nói:

-Vãn bối tin Dương Tiêu Phong đã có ý muốn thuyết phục tiên sinh quy hàng triều đình, còn tiên sinh, có lẽ đã chọn chén thuốc đó trước rồi.

Trương Quốc Khải mơ hồ hỏi lại:

-Đệ vẫn chưa hiểu, tại sao tên cẩu quan lại muốn thuyết phục tiên sinh chứ? Tại sao tiên sinh chọn cái chết? Còn dòng họ Lữ gia? Cái chết của họ, nếu không là oan uổng thì giải thích thế nào đây?

Tần Thiên Nhân nói:

-Cái này gọi là “cải tạo kẻ không mang lòng thần phục,” theo như con người của Dương Tiêu Phong, hắn nhất định là đã muốn giao du với tiên sinh, vì tiên sinh là một người có tài có đức, tuy là bề ngoài nhìn xem như là không ít lợi gì cho đại cuộc, nhưng nếu làm được đều đó, thì giữa triều đình và giới sĩ lâm, có thể nói là đôi bên dung hòa.

Mọi người nghe Tần Thiên Nhân nói thế có phần đồng tình, Trần Tử Sang nói:

-Cho nên tiên sinh mới chọn cái chết để đả kích tinh thần sĩ lâm, muốn họ tiếp tục làm phản triều đình Mãn Châu?

Vạn Văn Thông nói:

-Nói như thiếu đà chủ, thì việc Lữ gia bị tru di cửu tộc là có căn cứ rồi. Sau khi tiên sinh qua đời, kế hoạch thuyết phục quy hàng đã không thành, sợ giới tri thức nổi dậy, nên triều đình đã mang cả gia đình dòng họ Lữ, một trăm mấy mạng người, chém đầu tịch biên để răng trăm họ?

Tần Thiên Nhân gật đầu.

Hồ Quảng Đông trong lòng nhớ đến bạn hiền, đau buồn không tả được, thở dài nói:

-Thời gian qua thật mau, nhớ năm xưa cả hai đứa chúng tôi cùng lớn lên, đi học chung với nhau, ngồi chung một bàn, ăn chung một mâm, chỉ thoáng mắt... tiên sinh đã có vợ, có con, và chỉ thoáng mắt, đã tạ thế nằm trong lòng đất rồi…

Rồi Hồ Quản Đông nhẩm đọc bài thơ của Lữ Lưu Lương viết, rất được giới sĩ lâm ở phương nam tán thưởng. Nội dung bài thơ nói về những nghĩa sĩ không khuy phục triều đình nhà Thanh, bắt đầu bằng câu “Hối lai tảo bất tán Thanh Sơn,” kết thúc bằng hai câu:

Nhất sự vô thành không thụ khứ

Tiêu nhân tùy vấng đối ấn nang!

Lại nói tiếp chuyện võ đường. Khi này trời đã tối.

Tần Thiên Nhân chờ cho mọi người đi về trại lính cả rồi, tiến lại gần Lâm Tố Đình, chàng đang có chuyện muốn nhờ nàng.

Lâm Tố Đình đang dọn dẹp võ đường, còn chưa thấy Tần Thiên Nhân. Mồ hôi rịn ra từng giọt trên trán nàng, nàng cắn môi, tay ôm một mớ binh khí nào đao nào kiếm, quay lưng về phía chàng. Tần Thiên Nhân nhìn thấy mái tóc mềm của nàng thả trên lưng áo như một dòng suối đen huyền, óng ả. Cơn gió đã đằm thắm trở lại, nhưng âm thanh rít qua khe đá nghe như một âm điệu thì thầm vang nhẹ, đôi khi như một tiếng thở dài.

Tần Thiên Nhân lặng lẽ nhìn nàng, không biết mở lời thế nào? Thú thực từ khi từ chối tình cảm nàng chàng rất ngại phải đối diện nàng. Rất ái ngại khi nghe nàng hỏi câu hỏi đó, vì mỗi lần nàng hỏi, chàng đều không biết trả lời ra sao? Vì sao chàng yêu thích nữ thần y, thứ tình yêu đó cứ đến nhẹ nhàng, tự nhiên mà chàng không hề hay biết.

Chàng thừa nhận trái tim mình có đôi lần thổn thức vì nàng. Chàng cũng là con người, cũng là đàn ông, cũng biết yêu thương và nghẹn lòng trước một cô gái si tình đến vậy. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó. Nó mãi mãi là không đủ để tạo nên một cái kết khác đi.

Với nàng, chàng trân trọng vì sự gan dạ, tài giỏi hơn người và những gì mà nàng đã làm cho chàng, cho bang hội. Còn với nữ thần y, chàng cứ muốn làm người đàn ông yêu thương che chở cho nàng ấy, nàng ấy dường như quá yếu đuối và mong manh.

Tần Thiên Nhân rất cảm động mỗi khi Lâm Tố Đình tốt với chàng, nàng đối với chàng như đối với một vị vua, vì nàng tôn sùng và ngưỡng mộ chàng vô cùng. Nhưng chàng chỉ là người đàn ông nặng câu thề với người con gái khác, vì thế đừng mong đợi gì nơi chàng dù chỉ là chút tình vương vãi.

Chàng nhớ có lần Lâm Tố Đình hỏi:

-Có phải muội đã sai khi yêu huynh không?

Khi đó chàng trả lời:

-Ở đời, có những thứ tình cảm không thể kết luận đúng hay sai, chỉ đơn giản, lỗi của nó là không đúng thời điểm.

Tần Thiên Nhân định lên tiếng gọi thì Lâm Tố Đình quay mặt lại, không ngờ chàng đến tìm mình, thoáng một chút bất ngờ rồi cười nói:

-Thiếu đà chủ huynh khỏe chứ? Huynh đã tỉnh lại mấy hôm nay mà không có dịp được chuyện vãn với huynh. Hình như là huynh... đã có nhiều chuyện thay đổi?

Lâm Tố Đình ý nói biết chàng đã chọn ngày thành hôn với nữ thần y.

Tần Thiên Nhân im lặng, Lâm Tố Đình nói:

- Muội đã biết cả rồi.

- Thật không biết nói thế nào cảm ơn muội. Hôm đó, nhờ sự giúp đỡ của muội, bằng không chẳng biết rồi chuyện đến đâu. Chắc chắn quân đoàn của Ngụy Tượng Xu không buông tha cho chúng tôi một cách dễ dàng đâu.

Lâm Tố Đình lại cười, đôi mắt to và đẹp nhìn thẳng Tần Thiên Nhân, làm chàng có hơi rung động. Lâm Tố Đình nói, một câu chẳng ăn nhập gì đến những gì Tần Thiên Nhân mới vừa bảo nàng:

- Không ngờ trong thời gian muội cùng ngũ ca đến Cam Túc cứu Hoàng Hạ, vỏn vẹn chỉ có mấy tháng, mà mọi sự lại thay đổi nhiều như vậy. Thật đúng y câu “một ngày trong núi, nhân gian đã ngàn năm.” Huynh đã sắp làm chồng của người ta. À! Chắc là huynh và nữ thần y hồi hộp lắm?

Tần Thiên Nhân nghe vậy càng ão não, không biết rồi sẽ mở lời nhờ vả nàng thế nào đây, bèn nói:

- Thế còn muội? Huynh hy vọng muội vẫn vui vẻ chứ?

Lâm Tố Đình tiếp tục cười, nụ cười thật ngọt:

- Thì cũng vẫn vậy, cuộc sống chẳng là của riêng tư, chỉ biết có bang hội thôi. Lúc ở Cam Túc, cũng đâu có ai đâu tâm sự? Trở về đây, nghe được rất nhiều sự việc đã khác đi. Không giấu gì huynh, muội thấy hơi lạc lõng, cô đơn, hơi buồn buồn. Cảm thấy có một chút gì tiếc rẻ, vì chỉ còn thiếu một chút thời gian nữa thôi muội đã có một tấm chồng rồi. Nhưng cũng được, duyên số không có, chỉ đành phải đứng sang một bên mà thôi.

Lâm Tố Đình dứt lời, bắt gặp cặp mắt đờ đẫn vô hồn của Tần Thiên Nhân vẫn nhìn ra trước mặt, nhưng dường như không nghe nàng nói gì. Chàng đứng ngay đối diện nàng nhưng lại cách xa nàng quá. Đối với nàng chàng bao giờ cũng thế, chẳng bao giờ bận tâm lời nàng, cảm nhận của nàng, nhưng tại vì sao nàng lại bất chấp tất cả yêu chàng đến vậy? Có lẽ là vì chàng là một người tử tế, với bất kỳ ai. Chàng có giọng nói trầm và ấm, bàn tay ấm áp và biết làm gì cho tim nàng xao xuyến, dù là vô tình. Chàng có những cử chỉ làm cho tim nàng điêu đứng. Chàng hành động như nàng là cô em gái nhỏ bé bỏng. Nàng rất yêu điều đó ở chàng. Đôi vai chàng rộng và chắc, ấm áp và mát mẻ, nàng ước gì được tựa vào đôi vai đó mà ngủ. Vậy là đủ rồi. Từ khi phát hiện ra tình cảm của chàng và nữ thần y, nàng đã không dám mơ gì khác thêm.

Lâm Tố Đình thở dài, hỏi:

-À, mà thôi đi, không nhắc chuyện cũ nữa, không biết chứ đêm nay huynh đến tìm muội có việc chi?

Tần Thiên Nhân sực nhớ vì sao tới tìm nàng, im lặng một thoáng rồi nói gì đó. Lâm Tố Đình nghe xong hỏi lại:

-Huynh đã suy nghĩ kỹ rồi sao? Có thể sẽ không sao đâu, nơi này an toàn như thế, không ai hay biết được đâu.

Tần Thiên Nhân nghe Lâm Tố Đình an ủi vậy khẽ gật đầu cảm thán, nhưng không hiểu sao, trong lòng chàng vẫn lại trào lên một nỗi lo lắng. Có thật hạnh phúc ngọt ngào kia sẽ đến với chàng không?

Tần Thiên Nhân chợt thấy lòng mình đau thắt, thở dài nói:

-Huynh quả thật muốn cuộc sống sau này của chúng tôi sẽ yên vui, trước hết là phải đưa nàng ấy tới một nơi an bình hơn. Nhưng nếu nói cho nàng ấy hay nhất định sẽ không bằng lòng đâu. Mà huynh thấy rằng mình không thể đánh cược với số mạng được, huynh linh cảm chuyện rất xấu đang chập chờn quanh đây, nên chỉ muốn bảo vệ cho nàng ấy mà thôi.

Lâm Tố Đình định nói gì đó, tuy nhiên Tần Thiên Nhân không để nàng mở miệng, liền nói thêm:

-Muội cũng biết rồi đó, huynh là người trong giang hồ, lại đang là một khâm phạm của triều đình, nếu theo huynh, nhất định nàng ấy phải chịu nhiều vất vả. Mà huynh lại không thể vứt bỏ tất cả để làm lại cuộc đời khác với nàng ấy được. Huynh và gia đình huynh nợ của Trường Bình công chúa, không thể làm gì khác hơn được. Chi bằng đợi cho mai này đánh được đám người ngoại tộc đó ra quan ngoại, rồi hai đứa chúng tôi tương phùng với nhau.

Dứt lời chàng nhớ đến Cửu Nạn sư thái, không biết tình hình bà hiện giờ ra sao? Nghĩ tới chuyện không may có thể xảy ra cho bà, đột nhiên lòng bàn tay của chàng toát ra mồ hôi lấm tấm.

Lâm Tố Đình ngưng thần nhìn chàng, hiển nhiên đã hiểu thấu được tâm sự của chàng, dịu giọng nói:

- Được rồi, muội hứa sẽ giúp cho huynh. Huynh đừng lo lắng. Chỉ cần hai người mai này được ở bên nhau, cho dù một phút hiểu lầm cũng không sao cả!

Khuyên xong, nàng nói:

-Muội thật tình hâm mộ muội ấy, từ nhỏ tới lớn cái gì cũng được huynh lo cho, nghĩ cho. Còn muội, không đáng cho huynh bận tâm một chút nào hết đâu.

-Không phải thế đâu - Tần Thiên Nhân nói - Muội đây am hiểu võ công, lại cứng rắng hơn người, bản lĩnh hơn người, cho nên huynh mới an tâm nhiều hơn, nhưng nếu muội muốn ra đi huynh thật tình ủng hộ việc làm đó.

-Muội sẽ không bao giờ rời đi - Lâm Tố Đình nói bằng giọng quả quyết - Muội ở lại đây với huynh, với mọi người!

Tần Thiên Nhân xúc động nhìn Lâm Tố Đình, nhưng nàng đã nhìn sang hướng khác, đôi mắt đen láy của nàng như tan vào trong màng đêm đen kịt.

Những ngày sau đó là những ngày vui vẻ. Lâm Tố Đình như biến thành một con người khác hẳn. Môi nàng đã hồng lại càng hồng, như bắp chuối nõn, thường xuyên điểm những nụ cười bâng quơ và mãn nguyện. Ðôi mắt ướt rượt và lấp loáng như mặt suối những đêm trăng, che giấu đằng sau nó những khát khao e ấp và cháy bỏng. Nữ thần y cảm thấy rất lạ, nhưng cũng vui cho Lâm Tố Đình, nghĩ rằng Lâm Tố Đình chắc đã “bước qua” được mối tình thuở nào rồi.

Và trong một chiều lang thang vô định, Nữ thần y bắt gặp Lâm Tố Đình đang ngồi lẻ loi âm thầm trên đồi cát vắng, dáng điệu thẫn thờ như không hề nghe thấy tiếng chân ai.

Nhìn bóng chiều tây bắc đang chập choạng xuống dần trên đỉnh đồi, Nữ thần y đứng dưới đồi cát, khẽ gọi:

-Lâm tỉ tỉ.

Lâm Tố Đình không nghe thấy, Nữ thần y định bắt tay làm loa để gọi, chợt thấy một nam nhân đến ngồi bên Lâm Tố Đình. Hai người họ nắm tay nhau, nhìn vào mắt nhau.

Nữ thần y hoàn toàn bất ngờ, đứng sững một lúc rồi quay mình đi như chạy, nàng ngước mắt nhìn trời. Còn nhớ ngày nàng còn là một cô bé, mỗi khi khóc đều nhìn lên trời, Cửu Dương bảo nàng như thế, nước mắt sẽ không lăn ra.

Lần gặp nhau hai cõi lòng thương nhớ

Kỷ niệm xưa giờ tan vỡ đâu còn

Giữ gì đây bao lời hứa sắc son

Mòn mong mỏi như mài hòn đá cuội

Một mình đi một mình về lầm lũi

Người nói rằng chẳng còn nữa yêu thương

Ừ thì ta là ga nhỏ bên đường

Đưa người đến bên bến bờ người đợi

Đối với ta ngày xưa cao vời vợi

Người đi rồi chới với giữa trùng khơi

Nữ thần y đau lòng đến nỗi bước đi mà không để ý, va vào Trương Quốc Khải đang đi hướng ngược lại.

Trương Quốc Khải nhanh nhẹn đưa tay ra đở lấy nàng nói:

-Muội muội, có sao không? Ầy! Cũng tại huynh đây bất cẩn quá, đi đường mà mắt để ở đâu đâu, va trúng vào muội! Muội có bị thương không?

Trương Quốc Khải vừa nói vừa nhìn vào đôi mắt của Nữ thần y, đôi mắt sao buồn lạ lùng và hình như đang ứa ra hai giọt nước mắt trong suốt. Nhưng nàng biết chàng đang nhìn mình nên vội bỏ đi.

- Muội giận huynh à? - Trương Quốc Khải hỏi với theo.

- Đâu có - Nữ thần y đáp.

Trong buổi cơm chiều đó Trương Quốc Khải cứ thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Thiên Nhân, nhưng không phát hiện ra điều gì đã xảy ra với hai người họ. Trương Quốc Khải thấy Tần Thiên Nhân vẫn nói chuyện bình thường với Khẩu Tâm và các trưởng bối, không để ra tâm trạng gì. Không hiểu sao hồi chiều Nữ thần y lại khóc. À, hình như là Tần Thiên Nhân và Lâm Tố Đình, cử chỉ hai người họ trao nhau có thân mật một chút. Trương Quốc Khải khẽ nhíu mày.

Tuy rằng những món ăn tây bắc rất lạ miệng và ngon, nhưng Trương Quốc Khải cũng chẳng ăn được miếng nào, đầu óc lùng bùng những hình ảnh u buồn của Nữ thần y. Bây giờ sư muội đang làm gì? Nàng không ở đây dùng bữa với mọi người. Có thể nàng ở trong lều ôm chiếc gối dài ngủ một giấc tuyệt đẹp, quên tất cả chuyện xảy ra trên đời. Nữ nhân thường dễ quên, đừng mong nàng ấy giữ lại trong đầu một chuyện buồn nào đó. Bây giờ có lẽ nàng đang mơ một giấc mơ kỳ ảo nào rồi.

Tối hôm đó trời đổ cơn mưa, Trương Quốc Khải giam mình trong lều dùng một hòn đá chuốt lưỡi kiếm. Như thường lệ, mỗi tối sau khi kết thúc ca trực đêm chàng bèn mang thanh Phục y kiếm ra chuốt cho thật bén. Trương Quốc Khải ngồi trong lều nhìn chiếc bóng mình in lên vách lều. Đằng sau lớp vải này là màng mưa mù đục, tự dưng chàng nhớ trường học Hắc Viện, Tây hồ Hàng Châu, mùa giông bão những ngọn sóng bạc đầu xô vào bờ đá, gió thổi vút qua các đỉnh cây liễu. Giờ này chắc nơi đó không còn sôi nổi nữa. Từ khi triều đình mang binh tới vây trường học, nghe nói đường xá Giang Nam vào ban đêm thường hay giới nghiêm. Chàng khẽ thở dài, xung quanh chàng không gian giá buốt và rười rượi buồn.

- Tam ca... tam ca ơi....

Tiếng gọi quen thuộc làm Trương Quốc Khải giật mình. Chàng đặt hòn đá và kiếm xuống. Nữ thần y gọi xong hiện ra ở cửa lều trong chiếc áo mưa bằng rơm màu vàng, trùm kín từ đầu đến chân, chỉ còn ló ra gương mặt trắng hồng.

- Mưa gió thế này muội đi đâu đây? - Trương Quốc Khải hỏi.

- Muội có chuyện này muốn tìm hỏi ca.

-Muội vào đi.

Nữ thần y bước vào, chiếc áo mưa của nàng tuy dày nhưng nàng vẫn thấy lạnh, nàng với tay khép tấm rèm lại, những giọt nước lạnh buốt tới tấp bắn vào mặt làm nàng vuốt không kịp, thêm với cái lạnh từ trong lòng nổi lên, tan vào da thịt làm nàng muốn run.

-Dạo này... - Nàng ngồi xuống thảm, ngập ngừng hỏi Trương Quốc Khải - Huynh cảm thấy… thiếu đà chủ thế nào?

-Bình thường, một ngày như mọi ngày.

Trương Quốc Khải nói, cố giữ giọng bình thản nhất, vì hơn ai hết chính chàng cũng biết chuyện quan hệ giữa Tần Thiên Nhân và Lâm Tố Đình dạo gần đây không “bình thường” chút nào. Vừa rồi trước khi nàng tới tìm chàng, chàng cũng tự dối lòng, giờ chàng trả lời sư muội một cách miễn cưỡng. Nghĩ tới những linh cảm của mình, nếu là đúng, chàng thấy buồn cho nàng làm sao.

Nữ thần y có vẻ không tin lời chàng, lại nói:

-Muội có cảm giác huynh ấy dường như đã thay đổi rồi...Tam ca, thường ngày huynh là người bên cạnh huynh ấy nhiều nhất, huynh nói xem có phải muội đã quá nhạy cảm chăng?

-Tình yêu thì cần gì phải hỏi - Trương Quốc Khải cười - Giữa hai người khi yêu sẽ hiểu khi nhìn vào mắt nhau chứ.

- Nhưng muội không phải là một người thông minh. Có khi nói thẳng, muội cũng chưa hiểu nữa là nói bằng mắt.

Trương Quốc Khải không biết đáp lời Nữ thần y ra sao. Chàng với tay rót hai tách trà, vẫn giữ vẻ mặt bình thản để trấn an nàng, trái lại là Nữ thần y khổ sở ngồi thừ người trong lòng chiếc thảm màu xám được dệt bằng tay. Căn lều vắng chỉ có hai người họ, trong cơn mưa như cũng buồn lây với cái buồn của nàng.

-Muội nói cho huynh nghe thử, sao muội lại nghĩ huynh ấy thay đổi rồi? - Trương Quốc Khải ngồi nhìn nàng hồi lâu chợt lên tiếng.

Nữ thần y suy nghĩ, nàng cũng không biết bắt đầu thế nào, có lẻ dấu hiệu gần đây nhất là lần nàng không rung chuông đã vào lều Tần Thiên Nhân. Ở phía trước rèm những căn lều đều có gắn một cái chuông, nàng thấy nhưng nghĩ không cần thiết nên cứ vén rèm bước vào.

-Có cái chuông để làm gì? Không biết phép tắc lịch sự hay sao? Từ nay đừng tùy tiện vào lều nam nhân!

Nữ thần y ngơ ngác nhìn Tần Thiên Nhân, mặt nàng tái mét. Nàng đứng ở giữa lều, chưa kịp mở miệng nói điều gì thì chàng đã quát tiếp:

-Còn không đi ra!

Khi đó Nữ thần y nhìn Tần Thiên Nhân, cái nhìn đầy kinh sợ. Chàng đối với nàng từ nhỏ tới lớn tình cảm lắm cơ, nàng tính nói gì đó, nhưng nàng chẳng biết nói gì cả, nước mắt cứ thế tuôn trào, đôi môi đỏ mím chặt. Nhìn khuôn mặt ấy, cả mùi hương nhẹ nhàng phảng phất từ người Nữ thần y do cự ly quá gần, đã có một phút, tim Tần Thiên Nhân loạn nhịp, cảm giác có khi mình đã sai không? Tự thắc mắc có nên dừng lại? Chàng muốn kéo dài khoảnh khắc này, muốn đứng đây bên nàng, vì chỉ trong một chốc nữa thôi, nàng sẽ quay đi.

Hai người cứ đứng yên như thế, phải cho tới khi nữ thần y nâng vạt áo lên lau nước mắt và bỏ chạy đi, Tần Thiên Nhân mới bừng tỉnh, trấn tĩnh rằng mình phải làm như vậy.

Nữ thần Y kể cho Trương Quốc Khải nghe chuyện này, rồi nói thêm:

-Muội bỏ đi mà huynh ấy không theo dỗ dành lấy một lời, có lẽ huynh ấy đã hết thương muội rồi!

Nàng dừng lại một lúc, cắn chặt môi kìm tiếng nấc, sau đó nói tiếp:

-Kể từ buổi tối hôm đó, hôm sau huynh ấy hình như cố tình tránh mặt muội, những ngày sau nữa cũng vậy.

Trương Quốc Khải ngồi nghe nàng nói và uống gần cạn bình trà, không biết phải làm gì để giúp nàng đây, tự nhủ lòng những chuyện tình cảm này thường thật rắc rối.

Nữ thần y ngồi dưới ánh đèn cầy leo lét, trong bóng đêm làm cho nước da của nàng càng trắng hơn. Mái tóc dài thả xuống vai. Trương Quốc Khải tự nhiên nhớ tới mấy câu thơ Cửu Dương sáng tác, Nghị Chánh thường hay đem ra ngâm nga, trêu ghẹo bọn đàn bà con gái. Bài thơ nói về những sợi tóc rớt xuống đời làm sóng lênh đênh:

“Dáng gầy nhỏ thó tựa sương mai

Bồng bềnh cuộn tóc phũ bờ vai…”

Nhìn mái tóc của Nữ thần y, tâm hồn Trương Quốc Khải tự dưng như cũng trôi lênh đênh như một dải mây trời.

Trương Quốc Khải lại nghĩ tới những gì chàng thấy giữa Tần Thiên Nhân và Lâm Tố Đình trong bữa cơm chiều nay. Hai muội muội của chàng, mỗi người đẹp một vẻ, nhưng Trương Quốc Khải chợt nhận ra cái đẹp của Lâm Tố Đình sắc sảo, lộ ra như một trái táo chín trong cành lá, nó đập vào mắt người ta nhưng không để lại ấn tượng sâu đậm nào. Trong khi đó Nữ thần y đẹp một cách kín đáo, thùy mị, khiến người ta càng nhìn càng ngây ngất như uống được một loại trà có đậm. Trương Quốc Khải nghĩ tới đây không khỏi giật mình, bàng hoàng.... Chàng có nhiều tưởng tượng quá không? Chàng vội nâng tách trà lên uống, trấn tỉnh lại.

Ngày hôm sau Nữ thần y lấy hết can đảm đi tìm Tần Thiên Nhân, không thấy chàng trong trại lính, tìm mãi mới thấy chàng đang đi dạo với Lâm Tố Đình trên một đồi cát.

Nữ thần y thấy hai người họ tình tứ nắm tay nhau, trong lòng nàng đau thắt lại, hoàn toàn trái ngược với Lâm Tố Đình là đôi mắt lấp lánh, nụ cười ngọt ngào mãn nguyện.

Lâm Tố Đình ngước nhìn lên trời nói:

- Nơi đây đẹp quá, chỉ tiếc có quá nhiều gió.

Lâm Tố Đình vừa nói vừa cười, đưa những ngón tay thon dài lồng vào mái tóc rối bời của nàng.

Lúc này trời sụp nắng, đại mạc mênh mông sắp được phủ lên một màu xám đen, và cơn gió đông thổi lên làm cho Nữ thần y rùng mình.

Lại nghe tiếng Tần Thiên Nhân vang lên:

- Muội có mái tóc đẹp lắm Tố Đình ạ.

Nữ thần y nghe Tần Thiên Nhân khen Lâm Tố Đình. Chàng đắm đuối nhìn những sợi tóc của Lâm Tố Đình tung bay trước mặt. Lâm Tố Đình vẫn còn lấy tay giữ mái tóc và cảm thấy hơi thở nóng hổi của chàng phả vào mặt nàng.

Từ từ, Nữ thần y thấy Tần Thiên Nhân nâng bàn tay của mình lên, nhấc lấy chiếc cằm xinh xắn của Lâm Tố Đình, ngón cái nhè nhẹ phớt qua đôi môi đương khẽ run rẩy kia.

Sức nóng từ ngón tay chàng làm môi nàng như bỏng cháy, Lâm Tố Đình nhắm mắt lại, rèm mi bị gió thổi phớt qua làm cho khẽ lay động. Trời chiều tây bắc một màu đỏ rực, Lâm Tố Đình đứng giữa bầu trời ấy đẹp như một nữ thần. Tần Thiên Nhân dưới ánh hoàng hôn vòng tay ôm lấy Lâm Tố Đình, đôi môi nóng bỏng của chàng hôn lên chiếc miệng nhỏ nhắn ngọt ngào của Lâm Tố Đình. Được chàng ôm gắt gao như thế, Lâm Tố Đình cảm giác vòng eo nàng như muốn gãy đoạn. Chàng hôn thật sâu như thế, khiến cho hô hấp của nàng khó khăn đến suýt thở không thông. Thế giới quanh nàng bỗng trở nên xoay tròn, với vô số ngôi sao lóe hiện trước mắt.

Trong nụ hôn và vòng tay nồng nhiệt của chàng đó, Lâm Tố Đình cảm giác cuộc sống của mình mới tươi đẹp làm sao, phi thường làm sao. Chỉ mong sao cho vở kịch này là hiện thực.

Nữ thần y chết lặng!

Sau hồi lâu hai người kia cũng rời nhau ra. Nữ thần y không hiểu sao mình vẫn còn đủ bản lĩnh đứng đấy, thấy họ đắm đuối nhìn nhau cười. Tần Thiên Nhân có nụ cười đôn hậu, nồng ấm, vốn dành riêng cho nàng, giờ nụ cười đó dành cho Lâm Tố Đình!

Thế mà chàng bảo nàng rằng mối tình đầu là một trong những cuộc tình để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng mỗi một con người! Sự đặc biệt của nó chính là bởi những rung động đầu đời, những cảm xúc khó diễn tả.

Thế mà chàng bảo một người đàn ông sẽ khó có thể quên được tình đầu của họ. Với một người đàn ông, tình đầu có ý nghĩa cực kỳ sâu sắc đến mức khó quên!

---oo0oo---

Ở tây bắc vào mùa đông mỗi tối trời lại mưa, đến gần sáng thì tạnh, sau đó lại chuyển sang khô khan và giá buốt. Trương Quốc Khải đang ngủ bỗng giật mình choàng tỉnh, bắt gặp bóng ai đi qua lại trước cửa lều mình, vội che dù đi ra ngoài xem thử.

Ðôi mắt mệt mỏi của Nữ thần y như đỏ hơn và nhìn vào đó Trương Quốc Khải thấy như nàng đã khóc nhiều. Vẻ mặt buồn bã của nàng khiến chàng lấy làm ngạc nhiên nhưng không biết nguyên do tại sao. Trương Quốc Khải hỏi một câu thăm dò:

- Làm sao rồi, hai người… chuyện gì đã xảy ra?

Mặc cho những giọt nước mưa bắn vào mặt vào tóc, Nữ thần y lắc đầu không nói gì. Trương Quốc Khải phát hiện nàng cũng không khoác áo mưa, hốt hoảng vươn dù ra che cho nàng và nói:

- Trời đã khuya lại mưa to mà muội đi đâu ra ngoài này vậy? Nếu đến tìm huynh sao không vào?

- Muội không phải đang tìm tam ca đâu, ở trong lều.... ngạt thở lắm, muội ra ngoài đây cho dễ thở.

- Nhưng mà ngoài này trời đang mưa, gió lạnh buốt như thế này, muội sẽ ướt và lâm bệnh. Vào trong đây đi.

Khó khăn lắm chàng mới thuyết phục được nàng vào trong lều chàng, lấy khăn giúp nàng lau khô. Nhưng sau đó nàng chỉ ngồi đó, mặt cúi gằm, không nói gì. Trương Quốc Khải nhìn sư muội một cách xót xa và hỏi:

-Muội đã thấy những gì?

-Muội đã thấy cả rồi! - Nữ thần y thổn thức.

Nàng chỉ nói bấy nhiêu, sau đó im lặng ngồi như một bức tượng, mái tóc ướt xõa xuống vai. Gương mặt của nàng nhòa nhạt ánh đèn và buồn đến xót xa.

Đầu nóng bừng bừng, Trương Quốc Khải không chịu nỗi tiếng khóc rưng rức của nàng, vội nắm lấy tay nàng, kéo nàng đứng dậy nói:

-Đi với huynh!

-Tam ca, ca định đưa muội đi đâu?

-Đi với huynh! Đến hỏi thiếu đà chủ có thương yêu muội không?

Nữ thần y sợ phải nhìn nhận sự thật, vùng vẫy thoát ra, lắc đầu nói:

-Tam ca! Huynh đừng đi!

Nhưng Trương Quốc Khải không buông tay nàng ra, kéo theo nàng xông vào trong lều của Tần Thiên Nhân khi này đang thay áo chuẩn bị đi ngủ. Bên ngoài sấm sét rầm rầm.

Nữ thần y đứng nấp sau lưng Trương Quốc Khải.

-Thiếu đà chủ! - Trương Quốc Khải vừa vào đã chỉ mặt Tần Thiên Nhân nói ngay - Rốt cuộc là huynh yêu Lâm Tố Đình, hay là Nữ thần y đây?

Trương Quốc Khải dứt lời nhìn Tần Thiên Nhân với cặp mắt khó hiểu, có bao điều thắc mắc về sự biến đổi bất thình lình của Tần Thiên Nhân, nên giờ đánh liều lên tiếng tìm hiểu cái thứ tình cảm bùng lên nhanh chóng với Lâm Tố Đình.

Tần Thiên Nhân khoác áo vào lại, không đáp.

Nữ thần y kéo vạt áo Trương Quốc Khải, bảo chàng đừng quấy rầy Tần Thiên Nhân nữa. Trương Quốc Khải không chịu đi ra, nói một hơi:

- Muội kéo huynh làm gì? Muội là một người tốt, Lâm Tố Đình cũng rất tốt, huynh không thể để người khác hiếp đáp hai muội được!

Nữ thần y rối rít nói:

- Không có đâu, huynh ấy có hiếp đáp gì ai đâu?

Nhưng Trương Quốc Khải là người thẳng thắn, hễ là chuyện gì chưa minh bạch thì chẳng chịu thôi, bèn nhìn Tần Thiên Nhân nói:

- Thế thì tại sao mấy hôm gần đây đệ lại thấy huynh thân mật Lâm Tố Đình vậy, có phải cô ấy gan dạ hơn, giỏi võ công hơn là huynh lập tức thay lòng đổi dạ?

Tần Thiên Nhân cột lại sợi dây thắt lưng, vẫn giữ im lặng. Trương Quốc Khải quát lên:

-Thiếu đà chủ! Huynh nói đi, rốt cuộc là huynh đang yêu thích người nào đây?

- Tam đệ! - Tần Thiên Nhân xẵng giọng - Đây không phải là chuyện của đệ! Đêm đã khuya đệ tới đây la hét làm gì? Huynh yêu thích ai là quyền của huynh!

Nữ thần y thấy chuyện cũng đã rồi, đã vào tới đây, thôi thì hỏi cho ra nhẽ, nàng giương đôi mắt sóng sánh nước nhìn Tần Thiên Nhân nói:

-Có đúng không? Tam ca huynh ấy nói có đúng không, vì tỉ ấy xả thân cứu giúp nên huynh chọn tỉ ấy?

Tần Thiên Nhân không nhìn thẳng Nữ thần y, qua khóe mắt chàng thấy nàng đứng trong bóng đêm, gương mặt của nàng đẹp rực rỡ làm chàng bồi hồi như vừa nhấp một hớp rượu mạnh, song vẫn gật đầu nói:

-Đúng là sự việc này đã giúp hai người chúng tôi rút ngắn khoảng cách lại.

Khi này Lâm Tố Đình bước vào đứng cạnh bên Tần Thiên Nhân.

Tần Thiên Nhân vẫn không chịu nhìn Nữ thần y lấy một cái, chỉ nhìn Lâm Tố Đình, nói thêm:

-Tổng đà ở Hàng Châu tan rã, huynh đây thật thấy hổ thẹn, nếu không phải vì Tố Đình, huynh thật tình không thể nào phấn chấn trở lại được.

-Thế là... huynh đã thay lòng sao?

-Thật sự ra thì chuyện không chỉ mới xảy ra đây thôi…

Tần Thiên Nhân nhắc lại hôm chàng từ chối chiếc áo của Lâm Tố Đình đã đan tặng cho chàng:

-Sau những lời huynh nói hôm đó, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù huynh biết đó là một nụ cười gượng gạo. Cô ấy đủ lịch sự để nói với muội những lời nhẹ nhàng sau khi biết chuyện giữa hai chúng ta. Lúc đó huynh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho huynh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và huynh thấy mình thật hạnh phúc khi được cô ấy yêu.

Nữ thần y đứng nghe chàng nói, bồi hồi nhớ lại có lần nàng và Lâm Tố Đình đứng bên bờ Tây hồ, Lâm Tố Đình bảo đã phát hiện chuyện tình cảm giữa nàng với Tần Thiên Nhân rồi. Lâm Tố Đình khi đó không giận mà còn dịu dàng bảo “muội à, tỉ không hận muội, cũng sẽ không bao giờ nhạt với muội đâu…”

-Huynh thừa nhận - Tần Thiên Nhân nói với Nữ thần y - Mối tình đầu với muội là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong huynh. Nhưng tình yêu với Tố Đình chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời huynh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước. Lại nữa, yêu Tố Đình, huynh không phải đánh mất mình.

Nữ thần y nghe chàng nói một tràng, cuối cùng cũng lờ mờ hiểu được tại sao chàng từ bỏ mình, tự trách mình sao mà vô dụng quá. Chàng bảo chàng có bang hội, có các vị huynh đệ, có trách nhiệm của một người làm thống lĩnh, có những chí tang bồng của một người nam nhi. Còn nàng, nàng mơ những điều bình dị lắm. Bởi thế nếu bên nàng, có thể những ước vọng của cuộc đời chàng cũng sẽ nhẹ tênh đi…

Mà Lâm Tố Đình thì không muốn chàng từ bỏ những điều đó vì mình.

Nữ thần y thầm so sánh bản thân nàng với Lâm Tố Đình, thấy nàng chỉ là cô gái khao khát bữa cơm tối trong căn nhà nhỏ, có vợ, có chồng, có những tiếng cười trẻ thơ. Còn Lâm Tố Đình trực tiếp tiếp tay những khao khát của chàng. Vì thế mà có lẽ chàng sợ rằng bên nàng, hoặc là nàng phải gồng mình lên cho xứng với tầm mà chàng muốn có, hoặc là chàng hạ mình xuống cho đáng với mơ ước nhỏ bé của riêng nàng.

Mặc cho những giọt nước mắt cứ lăn trào nóng hổi trên má Nữ thần y, Tần Thiên Nhân càng thêm ca tụng Lâm Tố Đình, khiến Nữ thần y tin rằng nàng chẳng là gì trong mắt chàng cả, nàng nghẹn ngào không nói thêm được một lời nào nữa.

Trương Quốc Khải đứng cạnh đó nhìn Nữ thần y đặt hai bàn tay lên ngực cố kìm tiếng nấc nghẹn ngào, dáng vẻ như đang ôm trái tim đầy vết chém, nàng đau khổ tột độ. Trương Quốc Khải tự nhiên thấy thương nàng ghê gớm, thương nàng đã trao lầm tất cả cho kẻ không xứng đáng.

Nữ thần y không tin vào tai và mắt nàng, không biết đối đáp sao, cũng không còn sức lực bỏ đi, mãi một lúc mới lắp bắp:

-Thiên Nhân... huynh đừng rời bỏ muội... muội mất huynh rồi, còn có thể sống nữa sao?

Lâm Tố Đình nói:

-Muội muội, đừng cố chấp nữa, hãy chấp nhận đi.

-Không! Muội không chấp nhận đâu! - Nữ thần y gào lên, nhưng tiếng sấm sét vang đùng ngoài kia át hẳn tiếng của nàng.

Nữ thần y đưa tay lau nước mắt, nhìn Tần Thiên Nhân nói:

-Thiên Nhân, đừng lừa gạt chính mình! Huynh gạt được người khác, chớ không gạt được muội đâu, thần thái huynh đã nói với muội quá rõ rồi! Muội thấy rất rõ, người huynh yêu chính là muội mà, muội không cố chấp, mà kẻ đó chính là huynh!

Nữ thần y vừa nói vừa tiến lại gần Tần Thiên Nhân, nhưng Lâm Tố Đình đã bước ra ngăn lại. Lâm Tố Đình nói giọng chắc nịch, nhìn chàng nóng bỏng:

- Cô không nghe hiểu được huynh ấy đang nói gì à? Cô nhức đầu hả, hay là ngu ngốc đây?

Nữ thần y lắc đầu quầy quậy:

- Muội không bị bệnh, cũng không bị khờ! Thiên Nhân, huynh có phải là bậc tu mi nam tử không?

Nữ thần y gằn giọng hỏi, tuy là trời đang đông mà không khí trong lều như phát nóng bừng bừng.

-Tại sao huynh lại làm vậy? - Nữ thần y tiếp - Tại sao huynh không dám thừa nhận tình yêu giữa hai đứa chúng mình nữa? Huynh yêu muội mà, bộ không phải vậy sao? Đã bao lần huynh bảo cả đời chỉ yêu muội thôi? Bộ không phải vậy sao? Huynh không dối gạt được muội đâu! Nhìn muội đi, Thiên Nhân, tại sao huynh lại đi tự dầy vò hai chúng ta cho khổ?

Nước mắt chỉ chực rơi xuống, nàng lại nói thêm:

-Nhìn muội đi, hay là huynh không dám nhìn muội? Tối này đứng trước mặt muội, huynh dám nói là huynh không còn yêu muội nữa không? Chỉ cần huynh nói là không còn nữa, muội sẽ bỏ đi ngay, cả đời này không làm phiền huynh nữa đâu.

Giọng Nữ thần y có phần nghèn nghẹn. Lâm Tố Đình không để cho Tần Thiên Nhân quay sang nhìn Nữ thần y. Lâm Tố Đình đứng cao hơn Nữ thần y nửa cái đầu, vội đứng thẳng người thêm lên như có ý muốn che muội muội lại.

-Ðừng nói gì hết - Lâm Tố Đình cướp lời - Thiếu đà chủ, huynh đã nói như thế là quá đủ rồi!

-Thế nào? - Nữ thần y lại lên tiếng - Rõ ràng là huynh không dám phủ nhận tình cảm dành cho muội!

Tuy nàng nói cứng là vậy, nhưng trong lòng nàng vẫn không dám chắc chàng không nhìn vì còn tình cảm với mình. Tâm trí mù mờ như cơn bão cát ở ngoài đại mạc, Nữ thần y tự hỏi hay là bản thân nàng đã làm sai điều gì chăng? Nên mới khiến chàng chán ghét đến độ không muốn nhìn thấy mặt nàng?

Tần Thiên Nhân không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Hai mắt đỏ quạnh, toàn thân run run, Nữ thần y nói như vang cầu:

- Thiên Nhân, cũng xin huynh đừng có lẩn tránh câu hỏi của muội nữa! Muội chưa từng yêu ai ngoài huynh. Ngay khi biết tình yêu là gì, muội biết là muội huynh yêu rồi. Thiên Nhân, huynh không biết muội đã yêu huynh nhiều đến thế nào đâu. Huynh cũng từng bảo đã yêu muội lắm mà, phải không? Huynh nói đi, sao huynh cứ mãi im lặng, có phải không?

- Nhưng đó là tình yêu tội lỗi!

Cuối cùng Tần Thiên Nhân cũng lên tiếng.

- Yêu muội có tội à?

-Đương nhiên là phải rồi - Lâm Tố Đình vung tay một cái đẩy Nữ thần y ra, mặt trở nên nghiêm nghị - Yêu cô có tội với gia đình tôi, có tội với cha huynh ấy!

Nữ thần y bước lui một bước loạng choạng như sắp té xuống, nước mắt nàng vã ra ướt má, nàng nói:

- Có tội muội cũng không màng! Việc gì cũng không màng hết. Muội… Muội chỉ cần huynh! Muội không màng đến tất cả những gì trên thế gian nầy, không màng đến trới đến đất! Muội chỉ cần huynh thôi!

Lâm Tố Đình thở hắt ra:

- Thật ra thì… phải nói thế nào cho cô hiểu nhỉ? Người huynh ấy cưới phải là một người giúp cho huynh ấy tạo dựng được sự nghiệp.

Lâm Tố Đình ngừng lại một chút rồi tiếp:

-Thật ra cũng đơn giản lắm. Tôi đây sở hữu năng khiếu hơn người, tinh thông võ học, có thể giúp huynh ấy trong việc hồi phục lại giang sang đại Minh. Còn cô, ngay cả một chiêu thức võ công tầm thường nhất cũng không biết. Vả lại, đến lúc mà đại công cáo thành rồi, bang hội đánh đuổi được bọn người Mãn ra quan ải thì huynh ấy có thể sẽ trở thành một vị vua, hối thống thiên hạ. Khi đó huynh ấy rất cần một hoàng hậu có tài cán để làm một trợ thủ đắt lực, sau này vinh hoa phú quý hưởng bất tận. Thử hỏi dưới bầu trời xanh có ai dám không kính, ai dám không nể?

-Tỉ đang nói dối – Nữ Thần Y đáp gọn, cố chấp và kiên định - Thật tế huynh ấy không phải hạng người tham phú quý vinh hoa như tỉ đã nói đâu!

Dứt lời nàng lại nhớ lời chàng đã từng bảo, lúc xưa chàng hay nói với nàng rằng, chọn người để gắn bó suốt cuộc đời, không phải chọn theo lời người khác mai mối, không phải chọn cái thiên hạ nhìn vào cảm thấy hay và đúng, mà là bản thân ta cảm thấy hợp...

-Tôi đã phân tích hết sức chi tiết rồi, nếu cô cứ một mực ngoan cố không chịu nhìn nhận thì tôi cũng đành vô phương.

-Muội quyết không tin! Muội còn nhớ rõ ràng lắm, muội nhớ những gì huynh ấy đã từng nói với muội, huynh ấy nói cái huynh ấy muốn đeo đuổi chính là một mối tình chân chính bất hủ, chứ không phải bất kỳ loại nhan sắc nào, hạng võ công gì, hay là tài nghệ chi đâu.

-Đó chẳng qua là chuyện dĩ vãng rồi.

Lâm Tố Đình cười khẩy một cái.

-Dĩ vãng? - Nữ thần y nói - Chỉ với hai từ “dĩ vãng” là có thể xóa bỏ cảm giác và kỉ niệm hết à? Đành lòng quên những gì của lúc trước được sao? Nãy giờ huynh ấy vẫn không thể nói không còn yêu muội nữa. Chỉ cần huynh ấy nói cho muội biết là đã quên rồi, hoặc là không còn yêu muội nữa thì muội sẽ đi ngay. Bằng không… Huynh có thể quên được hết tất cả tình nghĩa lúc xưa sao?

-Huynh ấy không quên, nhưng cho dù nhớ thì sao? Cảnh vật như cũ, con người đã thay đổi rồi. Bởi thế mà cô hãy nên đối diện hiện thực đi, đừng miễn cưỡng yêu cầu chi nữa.

Lâm Tố Đình dứt lời, Nữ thần y lại lắc đầu.

-Muội muội à…

Lâm Tố Đình đặt tay lên vai Nữ thần y. Nàng cũng đổi lại cách xưng hô, giọng cũng mềm hơn, nàng nói:

- Trên con đường vận mệnh có sai lầm. Lẽ ra lúc đầu huynh ấy không nên gần gũi muội, xong cũng vì thế mà giờ đây ba đứa chúng ta phải đi trên con đường chật hẹp, làm cho bản thân gò bó, không tìm được lối thoát. Nhưng nếu một trong ba đứa chúng mình cảm thông một chút, quản đại một chút, đứng sang một bên nhường đường thì cả ba người mình không cần phải làm khổ nhau nữa.

Nữ thần y nghe Lâm Tố Đình bảo vậy trong lòng nghĩ nhưng cả hai chúng tôi đã trải qua biết bao khó khăn, phải vượt qua biết bao sóng gió. Hồi còn nhỏ, chàng đã hứa sẽ đợi nàng trưởng thành. Chàng sẽ nắm tay nàng, hai người cùng chung tấn thoái, có nghèo khổ đến đâu cũng không chê không chán. Không lẽ bây giờ chàng định nói rằng tất cả chuyện đó đều là giả dối? Chàng nỡ lòng xóa bỏ, nỡ lòng bôi nhòa kỉ niệm thuở thiếu thời giữa hai chúng ta sao?

Nàng nghĩ tới đây nhìn Tần Thiên Nhân:

-Những lời huynh hứa với muội huynh đã quên hết cả rồi sao?

-Một lời hứa đáng giá bao nhiêu? Để huynh cho người vào ngân khố lấy vàng bạc mang đến đây trả cho muội?

Tần Thiên Nhân cất tiếng chế nhạo, miệng lưỡi lạnh băng tựa như một nhát đao xẻ toạt trái tim mới đây thôi vẫn còn đang xao xuyến của nàng.

Bốp! Nữ thần y lao đến giáng lên má trái của Tần Thiên Nhân một bạt tay! Lòng bàn tay của nàng rát bỏng, cơn giận khiến giọng nói của nàng vỡ đi:

-Huynh nhất định phải làm vậy hay sao? Sỉ nhục muội huynh cảm thấy rất thú vị à? Tuần trước lúc còn trọng thương, trên giường bệnh huynh cầm tay muội huynh đã xúc động thế nào, huynh tưởng muội không cảm nhận được chắc? Muội không còn là một tiểu nha đầu ngây ngô nữa, huynh không cần gạt muội làm gì! Muội có thể nhận ra được huynh vẫn còn yêu muội, tới tận bây giờ huynh vẫn chưa hề yêu ai khác, người huynh yêu chỉ có duy nhất mình muội mà thôi!

Tần Thiên Nhân lạnh lùng đứng đấy, hệt như vừa rồi người bị đánh không phải là chàng vậy.

Tần Thiên Nhân nói:

- Có lẽ muội rất thất vọng về huynh đúng không?

Chàng vừa hỏi vừa lấy “mộc mỹ nhân” cất trong áo ra bảo:

-Tượng gỗ này, chắc huynh không có diễm phúc nhận rồi. Huynh mong muội tìm được người phù hợp để nhận nó.

Nữ thần y nhìn bức tượng gỗ giống nàng như khuôn đúc, nước mắt lại rơi xuống, nàng không đưa tay nhận lấy mà bưng mặt khóc.

Tần Thiên Nhân chờ lâu không thấy nàng nhận lại “mộc mỹ nhân” thì vung tay ném vào lò sưởi đặt ở góc lều.

Cú ném như giọt nước tràn li, không thể hốt lại được.

Nữ thần y nghẹn ngào, thoái lui, rồi quay mình vụt chạy ra khỏi lều. Tần Thiên Nhân cũng như mọc rễ tại chỗ, toàn thân không nhích động.

Nữ thần y vẫn như một mũi tên lao đi thẳng.

Trương Quốc Khải sững sờ:

- Thế…thế..thế nầy là thế nào? Thiếu đà chủ… huynh...

Tần Thiên Nhân vẫn đứng như trời trồng. Trương Quốc Khải định tiếp tục nói gì đó nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Tần Thiên Nhân, Trương Quốc Khải liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.

Trương Quốc Khải hừ mũi một cái rồi cũng bỏ đi. Thoáng một cái nữ thần y và Trương Quốc Khải đã mất hút vào trong màn đêm.

Tần Thiên Nhân đưa đôi mắt u buồn nhìn theo hướng cửa lều.

Còn lại hai người, Lâm Tố Đình gọi khẽ:

-Huynh à.

Tần Thiên Nhân như bừng tỉnh, vội lao tới cho tay vào đống lửa lấy hình gỗ ra.

Lâm Tố Đình thấy chàng bị bỏng, cũng lao theo hốt hoảng gọi:

-Huynh à!

Sau đó nàng dùng tay hất hình gỗ đã bị cháy xém một góc xuống đất.

- Ðừng chạm vào!

Tần Thiên Nhân nói như thét, đồng thời nhanh như chớp nhặt hình gỗ lên, rồi ngồi xà bệt xuống hai tay bó gối, đầu chôn trong hai tay.

Lâm Tố Đình đứng chết trân!

Tần Thiên Nhân mãi một lúc mới ngẩn đầu lên, tay vẫn nắm chặt mộc mỹ nhân, đáp:

- Xin lỗi muội, khi nãy huynh đã to tiếng với muội. Thoạt đầu huynh bị mai phục ở Sơn Tây, nếu không nhờ muội xuất hiện kịp thời... lại nữa khi huynh trọng thương ở Bình Lương, nếu không nhờ muội cứu từ ngàn dặm xa xôi đưa về nơi này dưỡng thương, thì cái mạng này đã mất lâu rồi. Giờ lại nhờ muội đóng giả vở kịch này. Huynh dù tan xương nát thịt cũng không sao đền đáp được, nhưng… Thôi, ân đức này kiếp sau huynh sẽ tìm cách báo đền.

Lâm Tố Đình ngồi xuống cạnh chàng, tự cười mỉa mai nói:

- Muội biết rồi, trong lòng huynh đã có một mỹ nhân hiền thục khác, nên mới xem muội không đáng đồng xu.

Lời nói nhẹ nhàng nhưng lòng nặng trĩu.

Tần Thiên Nhân quay sang nhìn Lâm Tố Đình, trong lòng ái ngại mà không sao chối được. Dù sao kiếp này chàng vẫn mãi không quên mối tình đối với Nữ thần y được. Tướng mạo Lâm Tố Đình không kém gì Nữ thần y cả, nhưng đã là mối chân tình thì không sao giải thích. Nghe nàng nói vậy, chàng thật sự không biết phải đáp sao.

Căn lều tẻ nhạt vì người nào cũng im lặng, hồi sau Lâm Tố Đình lại lên tiếng:

- Huynh đã một lòng với muội ấy, dĩ nhiên muội ấy phải hơn muội gấp mười. Nhưng muội biết trong lòng huynh cũng có muội mà, huynh có thể một lần, thành thật trả lời muội được không?

Tần Thiên Nhân quay sang nhìn nàng. Lâm Tố Đình mỉm cười với chàng, nhưng nụ cười của nàng chàng thấy lồng lộng từng giọt nước mắt.

Tần Thiên Nhân nói:

-Huynh luôn luôn lúc nào cũng rất bận tâm tới muội, cho dù xảy ra chuyện gì, ba đứa chúng ta vẫn là bạn thân.

Lâm Tố Đình khẽ lắc đầu:

-Muội biết, muội chỉ muốn hỏi huynh, trong lòng huynh ngoài yêu Nữ thần y cũng yêu thích muội mà, đúng không?

-Cái đó có quan trọng sao?

-Đối với muội quan trọng lắm, huynh có biết lần đầu tiên huynh tặng quà cho muội là món gì không, huynh có biết khi đó huynh mặc áo gì không?

Rồi không để chàng trả lời, nàng nói thêm, giọng mơ màng:

-Muội nhớ hôm đó huynh khoác áo màu nâu, bên trong áo màu trắng, quần đen, huynh tặng cho muội “long đầu,” mỗi một việc của huynh muội đều nhớ thật rõ ràng. Bởi vì lần đầu tiên gặp huynh, khi đó muội còn nhỏ lắm nhưng đã yêu thích huynh rồi.

Tần Thiên Nhân ngạc nhiên trước hồi tưởng bất chợt của Lâm Tố Đình. Quen biết với nàng bao năm, chàng biết nàng rất hời hợt, không phải con người sống nội tâm. Tại sao hôm nay lại nhắc đến điều đó?

Tần Thiên Nhân loáng thoáng nhớ lại hình như mùa xuân năm đó chàng leo lên cái giàn gỗ của tiệm thuốc bắc Hổ Nguyên giành lấy long đầu, tục lệ nam nhân chưa lập gia đình tranh nhau giành long đầu ở miền Nam là để cầu hôn thê, khi đó Tần Thiên Nhân mười ba mười bốn tuổi, sau khi chàng lấy được long đầu rồi không suy nghĩ gì nhiều, không thấy Nữ thần y ở đó nên tặng luôn cho Lâm Tố Đình.

-Tiếc là… - Lâm Tố Đình tiếp - Tình cảm của huynh lại không dành cho muội, hai đứa chúng ta cũng ít có cơ hội bên nhau như huynh và Nữ thần y đã từng. Muội không có cửa, nên muội chịu thua, lẽ ra sau đêm đó huynh bảo không yêu thích muội, muội đã không còn ảo tưởng với huynh nữa. Nhưng mà, lần trước muội mang nhân sâm về đây, huynh mở mắt ra cười với muội, muội biết huynh có cảm giác với muội mà. Nếu huynh không yêu thích muội, muội vẫn cam lòng, nhưng nếu như mà muội không cam lòng, thật ra là muội thua cho một con người, hay là thua cho thời gian?

Tần Thiên Nhân không trả lời, tự nhiên chàng nhớ lại hôm Nữ thần y lần đầu tiên thú nhận tình yêu với chàng. Một vài giờ trước đó chàng lén bỏ vào trong thùng thuốc của nàng một lá thư, tỏ rõ nỗi lòng chàng. Sau đó như thường lệ theo các vị huynh đệ ra võ đường tập luyện võ nghệ.

Khi Nữ thần y theo Bảo Chi Lâm đi khám bệnh xong quay trở về, đoạn hai người đi ngang luyện võ đường, nàng đã dúi vào tay chàng một tờ giấy dùng để kê thuốc rồi bước nhanh đi. Chàng sung sướng, lén rời khỏi võ đường mở thơ ra đọc. Trang giấy nhỏ đầy chữ của nàng, những dòng chữ xinh xắn reo múa trước mắt chàng, giấy thơm và chữ cũng thơm. Nữ thần y trả lời thư Tần Thiên Nhân bằng những ý nghĩ e dè nhưng chàng hiểu rằng nàng đã yêu chàng.

Tần Thiên Nhân đọc bức thư hai ba lần mà không thấy chán, muốn thuộc luôn từng chữ, từng câu nàng đã viết, và sung sướng lịm người nhìn thấy làn cây xanh biếc vươn cao trong một bầu trời rực rỡ ánh nắng.

Lại có lần hai người lại gặp nhau trên cầu Tây Lâm, Tần Thiên Nhân nghe trái tim mình đập loạn như muốn vỡ tung cả lồng ngực. Yêu nàng quá đỗi, chàng chỉ dám hôn lên mái tóc, hít lấy mùi hương hoa lan dịu dàng và nhìn Nữ thần y đỏ mặt mắc cỡ ngượng ngùng giấu đi. Tần Thiên Nhân không dám ôm lấy nàng, dù họ đứng sát bên nhau, dù bờ vai nàng gầy, dáng đứng nghiêng hẳn như sắp rơi vào vòng tay chàng. Cả hai người đều hiểu rằng tình yêu đã chín.

Tần Thiên Nhân bỗng thở hắt, nói bên tai Nữ thần y:

-Đợi đến chừng nào muội mới đồng ý để huynh công khai với Lâm Tố Đình chuyện giữa hai ta?

Nữ thần y cười, đôi mắt chớp nhanh trong cái cúi đầu ngượng ngùng. Khi nào cũng vậy, nàng lúc nào cũng sợ khiến người này buồn, người kia không vui, không bao giờ biết đấu tranh cho hạnh phúc của riêng mình.

Tần Thiên Nhân nắm lấy cả hai bàn tay Nữ thần y ấp trong hai bàn tay mình, bóp chặt khiến nàng nhăn mặt đau đớn. Tần Thiên Nhân nói nhanh:

- Huynh không chờ được nữa, ngay bây giờ đây huynh đưa muội đi cầu sư thái làm chủ cho hôn sự giữa hai ta, sau đó từ hôn Lâm Tố Đình!

Nữ thần y hoảng hốt rụt bàn tay về, nhưng bàn tay còn lại bị chàng giữ chặt. Tần Thiên Nhân nghe nàng thở mạnh hơn và quay mặt. Chàng bỗng can đảm choàng tay qua ôm lấy vai nàng kéo về phía chàng....

Lại nói tiếp chuyện Tần Thiên Nhân và Lâm Tố Đình trong căn lều.

Tần Thiên Nhân nhớ tới đây, liền nhìn Lâm Tố Đình đáp:

-Huynh đã từng chọn ngày và quyết định đám cưới với Tây Hồ, vì huynh yêu thích nàng ấy. Từ lúc đầu huynh đã yêu nàng ấy, mãi mãi vẫn không thay đổi.

-Nhưng nếu muội quen huynh trước, và có nhiều cơ hội cũng như thời gian bên huynh? Chúng ta có thể nào không?

Tần Thiên Nhân im lặng một lát rồi nói với Lâm Tố Đình:

-Huynh nhớ mùa xuân hôm đó muội mặc bộ quần áo màu vàng hoa cúc, cổ choàng khăn màu xanh dương, vai khoác thêm áo cũng màu xanh dương.

Gương mặt như bừng sáng lên trong bóng đêm, Lâm Tố Đình mỉm cười nói:

-Huynh nhớ được! Thì ra huynh nhớ được! Trong thâm tâm huynh có muội. Tuy là chỉ có một chút ít, nhưng trong thâm tâm huynh có muội!

Tần Thiên Nhân cũng mỉm cười.

Lâm Tố Đình hỏi tiếp:

-Nhưng huynh chưa trả lời muội, nếu như không có Nữ thần y, hai ta quen biết nhau trước, hai đứa chúng mình có thể nào không?

-Chuyện tình cảm, sao lại không thể nào?

-Cho dù huynh nói thật hay là giả dối muội cũng mừng lắm rồi.

- Đại muội à, muội là một người tốt, muội nhất định sẽ được hạnh phúc.

Lâm Tố Đình nghe vậy khẽ gật đầu, đoạn nàng nói thêm:

-Trước khi chúng ta kết thúc màn kịch này, huynh… có thể ôm muội lần nữa không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.